Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
óc, kịch liệt này cô cảm thấy mình không chịu nổi.
Nhiều như vậy, nhiều như vậy, yêu cùng dục tồn tại.
Nhiều như vậy.
Thân mình anh đột nhiên kéo thẳng, cả người chấn động, tại khoảnh khắc cuối cùng kia, anh mang theo cô đi về phía cực hạn.
—Hết chương 6—
Phương Đề Lê mềm mại nằm trên giường, ngọn đèn mờ nhạt làm cô rất buồn ngủ.
Trải qua một hồi nhiệt tình nóng bỏng, cả người cô bây giờ thả lỏng, mơ màng vui vẻ tỉnh lại. Nhìn thấy anh đang đứng lặng trước cửa sổ.
Địch Ấp Chấn đứng ở cửa sổ sát đất của phòng ngủ, nhìn ra ngoài, hình ảnh này trông anh thật cô đơn an tĩnh, dường như đã ra quyết định gì đó rất quan trọng.
Cứ mỗi khi công ty có chuyện quan trọng cần anh quyết định, cô sẽ dáng vẻ này của anh. Nhưng điều gì có thể khiến anh nửa đêm không ôm bà xã mềm mại mà ngủ lại đứng một mình trong bóng đêm trầm tư?
“Địch Ấp Chấn……” Thanh âm cô khàn khàn.
Anh xoay người lại, trên mặt thật nghiêm túc.
“Có chuyện gì sao?” Cô hoang mang hỏi, cơn buồn ngủ đều biến mất.
“Anh vừa mới suy nghĩ…… Không, chính xác mà nói, mấy ngày nay anh chỉ nghĩ đến một việc…” Anh chậm rãi mở miệng.
Phương Đề Lê trong lòng cả kinh. Không phải là muốn li hôn với cô đi?
Bởi vì đối với cô không thể nhẫn nhịn được nữa, hơn nữa cô lại xuất ngoại không làm tròn trách nhiệm một người vợ, cho nên trong khoảng thời gian cô không ở đây anh đã hiểu ra quyết định kết thúc với cô.
Anh rốt cuộc cũng thấy cô không xứng với anh?
Suy nghĩ này làm cô thương tâm đau xót, nhất thời không thể hô hấp.
Cô làm sao có thể chịu được điều này? Cho dù trốn tránh không nghĩ đến, cho dù luôn làm bản thân mình bận rộn mà tránh yêu thương anh, nhưng cô vẫn không thể chịu đựng nổi nha! Sớm biết thế cô sẽ yêu anh nhiều hơn, đối xử với anh tốt hơn. Như vậy, co dù đến cuối cùng anh vẫn hối hận thì cô cũng không cảm thấy có lỗi với bản thân trong cuộc hôn nhân này nha!
Cô thật ngu xuẩn.
Nhưng vừa nãy là sao? Anh lại nhiệt tình cùng cô làm tình như vậy, là lễ vật chia tay sao? Nghĩ đến đây, cô không khỏi tái mặt mà trừng mắt nhìn anh.
Nhìn sắc mặt cô thay đổi không ngừng, anh dưới đáy lòng bất đắc dĩ thở dài. Cô gái này lại suy nghĩ miên man rồi, nội dung chắc chắn rất đặc sắc.
“Anh…… Quyết định cái gì?” Âm thanh cô mang theo chiến ý.
Anh biết rõ cô chịu dày vò, nhưng khóe miệng đè nén ý cười, thự nghiêm túc nói, “Em đã cảm thấy làm tình nhân tốt, mà anh lai cảm thấy em cũng không thích hợp làm vợ, như vậy…”
Làm tình nhân cũng tốt? Cô nào có nói như vậy? Cô nói là ‘có vẻ tốt’ nha, ý tứ khác nhau mà.
Còn có, cái gì không thích hợp làm vợ?
Cô nhìn anh, ánh mắt xuất hiện tia tức giận.
“Cho nên không bằng chúng ta thử cách khác, không chừng có thể giải quyết được tình trạng hiện nay.” Anh thở dài nói.
Giả quyết tốt tình trạng hiện nay? Anh thực sự muốn li hôn sao? Phương Đề Lê thật muốn chạy qua mà che miệng anh lại, không cho anh nói tiếp..
“Anh…… Muốn như thế nào giải quyết?” Cô dè dặt cẩn trọng hỏi.
“Em trở thành tình nhân của anh không tốt sao. Như vậy em không cần buồn rầu bản thân mình không giống vợ anh, phải tin cậy dựa dẫm anh, không cần chia sẻ tương lai cũng như suy nghĩ của em, mối quan hệ này so với quan hệ bạn bè còn tốt hơn, hàng tháng anh sẽ đưa tiền cho em. Mười vạn đủ không?” Anh bình tĩnh nói, giống như đàm phán làm ăn bình thường, trầm ổn không nhìn ra vui vẻ hay tức giận.
“Tình nhân?!” Co kinh ngạc hô lên. “Anh….. muốn li hôn với em sau đó để em làm tình nhân sao?” Ô, được rồi, tuy rằng phải li hôn nhưng vẫn có thể ở cạnh anh, nói không chừng một ngày nào đó có thể làm anh thay đổi. Nhưng lỡ như sau này anh lại phát hiện Thẩm thư kí kia mới thích hợp làm vợ anh thì sao, cô sẽ đau lòng đến chết nha?
Địch Ấp Chấn đáy mắt nhanh chóng tức giận, anh nắm chặt tay, thật muốn bóp chết cô. Li hôn? Đầu của cô liền suy nghĩ nhanh như vậy sao? Thật sự là…Tức đến sắp ho ra máu!
“Trước không cần ly hôn. Chúng ta có thể thực hành mấy tháng xem sao, nếu em cảm thấy như thế tốt hơn thì đến lúc đó li hôn cũng không muộn.” Nhìn anh có vẻ trấn định nhưng thực ra là lặng lẽ cắn răng nha!
Anh nói một đống vấn đề cùng giả thiết. Đúng vậy, nói rằng anh thấy tốt thì anh sẽ li hôn, trên thực tế, anh hiểu được, vô luận thế nào anh cũng không buông tha cho cô.
Bất quá vì muốn duy trì hình tượng sắt đã, anh cho dù hiện tại cắn đứt răng nanh cũng nuốt vào mà tỏ vẻ tự nhiên.
“Anh nói anh muốn nuôi em sao?” A,không có ly hôn, cô có thể thở dài một hơi.
Xem sắc mặt thế này có vẻ không dễ chọc, nếu cô không đáp ứng anh sẽ trở mặt sao? Dù sao cô cũng dự tính từ chức để anh nuôi một khoảng thời gian, cho nên thế này với cô cũng không khó khăn?
“Đúng vậy, em phải giảm bớt việc dẫn đoàn, một tháng phải ở Đài Loan hơn một nửa. Trong lúc em ở Đài Loan, anh gọi thì em phải tới, anh nói em đi thì em phải đi, phải phối hợp thời gian với anh. Như vậy có vấn đề gì không?”
“Một nửa thời gian?!” Dù sao cô định sẽ từ chức, cho nên không có vấn đề gì. “Có thể.” Cô không nhìn thấy anh đã thở dài nhẹ nhàng khi nghe được đáp án của cô.
“Vậy quyết định như thế.” Hắn đưa ra quyết đinh. “Hiện tại, đến đây.” Anh đứng ở bên cửa sổ, hai tay hướng về cô.
Nàng có chút ngại ngùng nhìn anh một cái, sau đó đẩy chăn bông, trần trụi đi qua, tiến vào vòng tay anh.
Anh cúi đầu hôn cô, dùng một hồi nhiệt tình triền miên bao phủ cô, dạy cô bài học thứ nhất khi làm tình nhân – chiều theo dục vọng của anh.
Bầu trời vẫn tối đen, không khí hơi mát, mà độ ấm trong phòng…… Liên tiếp bay lên.
***
Phương Đề Lê ngủ một giấc dài liền thấy thoải mái, cởi bỏ không ít mệt nhọc. Sau khi tỉnh lại, ánh mắt còn chưa mở ra bên môi đã nở ra một nụ cười.
Mở mắt, nhìn ánh sáng bên ngoài qua rèm cửa sổ chiếu vào, giờ chắc đã qua trưa.
“A, thực sự sắp biến thành heo lười, hôm nay phải đến công ty du lịch từ chức mới được.” Cô ôm drap đứng dậy, “Hôm nay có giấy nhắn gì sao?”
Cô vội vội vàng vàng tìm, cuối cùng ở trên tủ đầu giường phát hiện một tấm giấ
Nhiều như vậy, nhiều như vậy, yêu cùng dục tồn tại.
Nhiều như vậy.
Thân mình anh đột nhiên kéo thẳng, cả người chấn động, tại khoảnh khắc cuối cùng kia, anh mang theo cô đi về phía cực hạn.
—Hết chương 6—
Phương Đề Lê mềm mại nằm trên giường, ngọn đèn mờ nhạt làm cô rất buồn ngủ.
Trải qua một hồi nhiệt tình nóng bỏng, cả người cô bây giờ thả lỏng, mơ màng vui vẻ tỉnh lại. Nhìn thấy anh đang đứng lặng trước cửa sổ.
Địch Ấp Chấn đứng ở cửa sổ sát đất của phòng ngủ, nhìn ra ngoài, hình ảnh này trông anh thật cô đơn an tĩnh, dường như đã ra quyết định gì đó rất quan trọng.
Cứ mỗi khi công ty có chuyện quan trọng cần anh quyết định, cô sẽ dáng vẻ này của anh. Nhưng điều gì có thể khiến anh nửa đêm không ôm bà xã mềm mại mà ngủ lại đứng một mình trong bóng đêm trầm tư?
“Địch Ấp Chấn……” Thanh âm cô khàn khàn.
Anh xoay người lại, trên mặt thật nghiêm túc.
“Có chuyện gì sao?” Cô hoang mang hỏi, cơn buồn ngủ đều biến mất.
“Anh vừa mới suy nghĩ…… Không, chính xác mà nói, mấy ngày nay anh chỉ nghĩ đến một việc…” Anh chậm rãi mở miệng.
Phương Đề Lê trong lòng cả kinh. Không phải là muốn li hôn với cô đi?
Bởi vì đối với cô không thể nhẫn nhịn được nữa, hơn nữa cô lại xuất ngoại không làm tròn trách nhiệm một người vợ, cho nên trong khoảng thời gian cô không ở đây anh đã hiểu ra quyết định kết thúc với cô.
Anh rốt cuộc cũng thấy cô không xứng với anh?
Suy nghĩ này làm cô thương tâm đau xót, nhất thời không thể hô hấp.
Cô làm sao có thể chịu được điều này? Cho dù trốn tránh không nghĩ đến, cho dù luôn làm bản thân mình bận rộn mà tránh yêu thương anh, nhưng cô vẫn không thể chịu đựng nổi nha! Sớm biết thế cô sẽ yêu anh nhiều hơn, đối xử với anh tốt hơn. Như vậy, co dù đến cuối cùng anh vẫn hối hận thì cô cũng không cảm thấy có lỗi với bản thân trong cuộc hôn nhân này nha!
Cô thật ngu xuẩn.
Nhưng vừa nãy là sao? Anh lại nhiệt tình cùng cô làm tình như vậy, là lễ vật chia tay sao? Nghĩ đến đây, cô không khỏi tái mặt mà trừng mắt nhìn anh.
Nhìn sắc mặt cô thay đổi không ngừng, anh dưới đáy lòng bất đắc dĩ thở dài. Cô gái này lại suy nghĩ miên man rồi, nội dung chắc chắn rất đặc sắc.
“Anh…… Quyết định cái gì?” Âm thanh cô mang theo chiến ý.
Anh biết rõ cô chịu dày vò, nhưng khóe miệng đè nén ý cười, thự nghiêm túc nói, “Em đã cảm thấy làm tình nhân tốt, mà anh lai cảm thấy em cũng không thích hợp làm vợ, như vậy…”
Làm tình nhân cũng tốt? Cô nào có nói như vậy? Cô nói là ‘có vẻ tốt’ nha, ý tứ khác nhau mà.
Còn có, cái gì không thích hợp làm vợ?
Cô nhìn anh, ánh mắt xuất hiện tia tức giận.
“Cho nên không bằng chúng ta thử cách khác, không chừng có thể giải quyết được tình trạng hiện nay.” Anh thở dài nói.
Giả quyết tốt tình trạng hiện nay? Anh thực sự muốn li hôn sao? Phương Đề Lê thật muốn chạy qua mà che miệng anh lại, không cho anh nói tiếp..
“Anh…… Muốn như thế nào giải quyết?” Cô dè dặt cẩn trọng hỏi.
“Em trở thành tình nhân của anh không tốt sao. Như vậy em không cần buồn rầu bản thân mình không giống vợ anh, phải tin cậy dựa dẫm anh, không cần chia sẻ tương lai cũng như suy nghĩ của em, mối quan hệ này so với quan hệ bạn bè còn tốt hơn, hàng tháng anh sẽ đưa tiền cho em. Mười vạn đủ không?” Anh bình tĩnh nói, giống như đàm phán làm ăn bình thường, trầm ổn không nhìn ra vui vẻ hay tức giận.
“Tình nhân?!” Co kinh ngạc hô lên. “Anh….. muốn li hôn với em sau đó để em làm tình nhân sao?” Ô, được rồi, tuy rằng phải li hôn nhưng vẫn có thể ở cạnh anh, nói không chừng một ngày nào đó có thể làm anh thay đổi. Nhưng lỡ như sau này anh lại phát hiện Thẩm thư kí kia mới thích hợp làm vợ anh thì sao, cô sẽ đau lòng đến chết nha?
Địch Ấp Chấn đáy mắt nhanh chóng tức giận, anh nắm chặt tay, thật muốn bóp chết cô. Li hôn? Đầu của cô liền suy nghĩ nhanh như vậy sao? Thật sự là…Tức đến sắp ho ra máu!
“Trước không cần ly hôn. Chúng ta có thể thực hành mấy tháng xem sao, nếu em cảm thấy như thế tốt hơn thì đến lúc đó li hôn cũng không muộn.” Nhìn anh có vẻ trấn định nhưng thực ra là lặng lẽ cắn răng nha!
Anh nói một đống vấn đề cùng giả thiết. Đúng vậy, nói rằng anh thấy tốt thì anh sẽ li hôn, trên thực tế, anh hiểu được, vô luận thế nào anh cũng không buông tha cho cô.
Bất quá vì muốn duy trì hình tượng sắt đã, anh cho dù hiện tại cắn đứt răng nanh cũng nuốt vào mà tỏ vẻ tự nhiên.
“Anh nói anh muốn nuôi em sao?” A,không có ly hôn, cô có thể thở dài một hơi.
Xem sắc mặt thế này có vẻ không dễ chọc, nếu cô không đáp ứng anh sẽ trở mặt sao? Dù sao cô cũng dự tính từ chức để anh nuôi một khoảng thời gian, cho nên thế này với cô cũng không khó khăn?
“Đúng vậy, em phải giảm bớt việc dẫn đoàn, một tháng phải ở Đài Loan hơn một nửa. Trong lúc em ở Đài Loan, anh gọi thì em phải tới, anh nói em đi thì em phải đi, phải phối hợp thời gian với anh. Như vậy có vấn đề gì không?”
“Một nửa thời gian?!” Dù sao cô định sẽ từ chức, cho nên không có vấn đề gì. “Có thể.” Cô không nhìn thấy anh đã thở dài nhẹ nhàng khi nghe được đáp án của cô.
“Vậy quyết định như thế.” Hắn đưa ra quyết đinh. “Hiện tại, đến đây.” Anh đứng ở bên cửa sổ, hai tay hướng về cô.
Nàng có chút ngại ngùng nhìn anh một cái, sau đó đẩy chăn bông, trần trụi đi qua, tiến vào vòng tay anh.
Anh cúi đầu hôn cô, dùng một hồi nhiệt tình triền miên bao phủ cô, dạy cô bài học thứ nhất khi làm tình nhân – chiều theo dục vọng của anh.
Bầu trời vẫn tối đen, không khí hơi mát, mà độ ấm trong phòng…… Liên tiếp bay lên.
***
Phương Đề Lê ngủ một giấc dài liền thấy thoải mái, cởi bỏ không ít mệt nhọc. Sau khi tỉnh lại, ánh mắt còn chưa mở ra bên môi đã nở ra một nụ cười.
Mở mắt, nhìn ánh sáng bên ngoài qua rèm cửa sổ chiếu vào, giờ chắc đã qua trưa.
“A, thực sự sắp biến thành heo lười, hôm nay phải đến công ty du lịch từ chức mới được.” Cô ôm drap đứng dậy, “Hôm nay có giấy nhắn gì sao?”
Cô vội vội vàng vàng tìm, cuối cùng ở trên tủ đầu giường phát hiện một tấm giấ
»Tag: Trang 20 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 