Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
y. Chẳng qua không phải tờ giấy, mà là…… Chi phiếu.
“Cái, mười, trăm, ngàn, vạn, mười vạn……” Cô nhìn kĩ hàng số trên chi phiếu, sau đó nhìn lại ba chữ ‘Phương Đề Lê’ trên đó, “Nha, trời ạ. Anh làm thật sao.”
Miệng cô mở to, tức giận quăng chi phiếu, tờ chi phiếu bay bay rồi rơi trên thảm.
Cô trừng mắt tức giận nhìn nó vài giây, lúc này lấy điện thoại gọi anh nhưng lại không có tính hiệu.
“Hảo, anh giỏi lắm Địch Ấp Chân!” Cô nhảy xuống giường, kéo drap ở phòng ngủ thong thả bước đi.
Sau đó thay vào áo choàng tắm lại gọi điện đến công ty anh. Cô không tin anh có thể trốn được. Anh vẫn phải đi làm nha!
Kết quả, tiếp điện thoại lại là người cô không thích nhất, Thẩm thư kí.
“Văn phòng CEO tập đoàn Nguyên Tố, xin chào.”
“Xin chào, Thẩm thư ký.” Cô cố gắng lễ phép, tuy rằng cô ta thèm nhỏ nhãi chồng của cô, nhưng cô ta không hiểu rõ tình hình, lần khác nói rõ ràng là được. “Tôi muốn tìm Địch tiên sinh.”
“Phương tiểu thư?” Thanh âm Thẩm thư kí lập tức lạnh đi mười độ.
“Đúng, tôi là Phương Đề Lê, phiền cô mời Địch Ấp Chấn nghe điện thoại.” Nàng rất muốn thét chói tai nha!
“Phương Đề Lê tiểu thư, gần đây cô không cùng CEO liên lạc sao? Anh ấy hôm nay không ở văn phòng cũng không thể nhận điện thoại của cô.” Thẩm Phái Quân đè nén vui sướng khi người khác gặp họa trong lời nói.
Đề Lê cắn chặt răng. “Cô muốn gạt tôi cũng tìm lí do hợp lí một chút, cả ngày không thể tiếp điện thoại, chẳng lẽ hôm nay anh ấy không đi làm sao?”
Anh rõ ràng không ở nhà, chắc chắn là đang đi làm. Thẩm thư kí muốn dùng chiêu này lừa cô sao?
“Ha ha, Phương tiểu thư, tin tức của cô thật quá chậm, Tôi tốt bụng nói cô biết, CEO đi công tác, hiện đang ở Hongkong.” Thẩm thư ký thật đúng là che giấu không được thanh âm châm chọc.
“Làm sao có thể?!” Đề Lê đột nhiên đứng lên. “Gạt người!”
“Tôi lừa cô làm cái gì? Vé máy bay tôi mua, tôi rất rõ ràng, bay lúc 12 giờ trưa nay. Thật đáng tiếc cô không gặp được CEO, nếu CEO trở về tôi sẽ thông báo với anh ấy ‘có rảnh’ thì gọi điện cho cô.” Thẩm Phái Quân nhấn mạnh hai từ ‘có rảnh’, rõ ràng ám chỉ cô vĩnh viễn anh cũng không gọi lại. Ở trong lòng Thẩm thư kí, cô có vẻ như là tình nhân sắp bị bỏ rơi.
“Cô……” Đề Lê dừng một chút, đề tài câu chuyện vừa chuyển. “Anh ấy…… Thường đi công tác sao?”
“A, cô không phải rất quen thuộc Địch tiên sinh sao? Tập đoàn Nguyên Tố là tập đoàn đa quốc gia, xí nghiệp trải rộng khắp Âu Á, xuất ngoại công tác có gì quái lạ sao?” Thẩm thư ký còn nhạo báng cô một phen.
“Được rồi, kia không có việc gì, thật vui khi nói chuyện với cô a, Thẩm thư ký, lần sau gặp.” Cô cố ý lạnh lùng nói một câu.
“Ngươi –” Thẩm thư ký cãi lại bị nàng cắt đứt.
Đề Lê cau mày, ngồi ngay ngắn ở bên giường ngẩn người. Chẳng lẽ Địch Ấp Chấn thực sự đi Hongkong? Anh thật sự không nhắn lại gì mà đi như vậy?
Nhìn nhìn đồng hồ, đã là một rưỡi chiều, nếu như lời Thẩm thư nói chắc hẳn anh đã đến Hongkong. Vì thế cô quyết định tắm rửa, trễ một chút sẽ gọi lại, không chừng anh đã khởi động lại máy.
Vì thế cô tắm rửa thay quần áo, sau đó nhặt tấm chi phiếu dưới đất ném vào ngăn kéo, đến phòng bếp pha một tách cà phê.
Ngồi trên sô pha cầm cốc cà phê, Phương Đề Lê ngẩn người.
Chẳng lẽ anh nói muốn cô làm tình nhân là thật? Anh thực sự muốn dùng phương pháp này để giải quyết? Cô thật vất vẻ quyết tâm từ chức, tin tức tốt này còn chưa kịp tuyên bố, anh liền…
Ai, chẳng lẽ đây là báo ứng của cô sao?
Vô luận như thế nào, cô hiện tại chỉ muốn biết rõ ràng anh đang ở nơi nào. Cho nên cô cầm lấy điện thoại gọi anh một lần nữa, lần này có tín hiệu.
“Uy.” Là âm thanh của anh.
“Địch Ấp Chấn, anh ở nơi nào?” Cô có chút gấp hỏi.
Kết quả câu trả lời của anh thật ngắn gọn, liền tóe ra hai chữ. “Hongkong.”
“Hongkong?!” Cô hét chói tai. “Vì sao?”
“Đi công tác.”.
Câu trả lời của anh thật khiến cô muốn cắn anh nha, nhưng lại không cắn được.
“Tại sao hôm qua không nghe anh nhắc tới, buổi sáng cũng không nhắn lại gì cho em? Còn chi phiếu kia là có có ý gì?” Cô thực sự không nhịn được mà phát điên.
Không nghĩ tới cô kích động như vậy nhưng anh phản ứng rất lãnh đạm. “Không có vì cái gì, anh không cần phải thông báo mọi việc với tình nhân.”
“Tình nhân? Kia chi phiếu chính là…… Dựa vào, anh nói thật?!” Nàng nhịn không được mắng chửi người.
“Chính em đồng ý.” Anh lạnh lùng nhắc nhở cô. “Trước kia vì để có thời gian ở cùng em, lúc em ở Đài Loan anh sẽ không đi công tác. Nhưng hiện tại không cần, xem ra cảm thấy thuận tiện và thoải mái không chỉ có mình em.”
“Thuận tiện? Cảm thấy thoải mái? Anh nói rõ ràng –”
“Anh không có thời gian tán gẫu với em, không có việc gì thì đừng gọi cho anh, khi nào cần anh sẽ gọi cho em.” Nói xong ngay cả cơ hội mắng chửi cũng không cho cô liền ngắt máy.
Phương Đề Lê kinh ngạc trừng mắt nhìn điện thoại.
“Khi nào cần anh sẽ gọi cho em.” Cô nhái lại lời anh, sau đó nhe răng trợn mắt, “Em không phải là nô lệ của anh nha, họ Địch! Chẳng lẽ em còn phải chạy tới Hongkong bồi anh ngủ!? Hừ! Hừ! Hừ!”
Hảo, quyết định. Cô kiên quyết đứng dậy, chạy đến bàn trang điểm trong phòng ngủ kéo ngắn kéo lấy tấm chi phí mười vạn ra, sau đó lại rút toàn bộ tiền trong ngân hàng của cô ra. Cô muốn gom hết tiền lại, tiêu xài hết, mua này mua nọ, nếu thiếu thì đã có tiền của anh.
Anh thật sự là rất rất rất quá đáng!
***
Tiểu Tuyết vời mới bước vào nhà hàng cao cấp này liền thấy Phương Đề Lê đang ngồi trên sô pha cao cấp mà xả giận với miếng bít tết.
“Phương Đề Lê tiểu thư, mình vừa mới xuống máy bay, hành lý đều còn chưa có mở ra, cậu liền mời ăn cơm, nhớ mình vậy sao? Còn có, hiện tại là giờ ăn cơm sao? Chưa tới năm giờ nha, cậu vẫn còn ảnh hưởng thời gian ở Châu Âu à?”
Đề Lê quẹt miệng, đem thực đơn đưa cho cô. “Trước gọi món ăn, mình mời.”
Tiểu Tuyết thấy cô rầu rĩ không vui cũng không tiếp tục nhiều lời, ngồi xuống chọn món.
“Uy, bít tết nhà hàng này đến mấy ngàn một suất nha, cậu
“Cái, mười, trăm, ngàn, vạn, mười vạn……” Cô nhìn kĩ hàng số trên chi phiếu, sau đó nhìn lại ba chữ ‘Phương Đề Lê’ trên đó, “Nha, trời ạ. Anh làm thật sao.”
Miệng cô mở to, tức giận quăng chi phiếu, tờ chi phiếu bay bay rồi rơi trên thảm.
Cô trừng mắt tức giận nhìn nó vài giây, lúc này lấy điện thoại gọi anh nhưng lại không có tính hiệu.
“Hảo, anh giỏi lắm Địch Ấp Chân!” Cô nhảy xuống giường, kéo drap ở phòng ngủ thong thả bước đi.
Sau đó thay vào áo choàng tắm lại gọi điện đến công ty anh. Cô không tin anh có thể trốn được. Anh vẫn phải đi làm nha!
Kết quả, tiếp điện thoại lại là người cô không thích nhất, Thẩm thư kí.
“Văn phòng CEO tập đoàn Nguyên Tố, xin chào.”
“Xin chào, Thẩm thư ký.” Cô cố gắng lễ phép, tuy rằng cô ta thèm nhỏ nhãi chồng của cô, nhưng cô ta không hiểu rõ tình hình, lần khác nói rõ ràng là được. “Tôi muốn tìm Địch tiên sinh.”
“Phương tiểu thư?” Thanh âm Thẩm thư kí lập tức lạnh đi mười độ.
“Đúng, tôi là Phương Đề Lê, phiền cô mời Địch Ấp Chấn nghe điện thoại.” Nàng rất muốn thét chói tai nha!
“Phương Đề Lê tiểu thư, gần đây cô không cùng CEO liên lạc sao? Anh ấy hôm nay không ở văn phòng cũng không thể nhận điện thoại của cô.” Thẩm Phái Quân đè nén vui sướng khi người khác gặp họa trong lời nói.
Đề Lê cắn chặt răng. “Cô muốn gạt tôi cũng tìm lí do hợp lí một chút, cả ngày không thể tiếp điện thoại, chẳng lẽ hôm nay anh ấy không đi làm sao?”
Anh rõ ràng không ở nhà, chắc chắn là đang đi làm. Thẩm thư kí muốn dùng chiêu này lừa cô sao?
“Ha ha, Phương tiểu thư, tin tức của cô thật quá chậm, Tôi tốt bụng nói cô biết, CEO đi công tác, hiện đang ở Hongkong.” Thẩm thư ký thật đúng là che giấu không được thanh âm châm chọc.
“Làm sao có thể?!” Đề Lê đột nhiên đứng lên. “Gạt người!”
“Tôi lừa cô làm cái gì? Vé máy bay tôi mua, tôi rất rõ ràng, bay lúc 12 giờ trưa nay. Thật đáng tiếc cô không gặp được CEO, nếu CEO trở về tôi sẽ thông báo với anh ấy ‘có rảnh’ thì gọi điện cho cô.” Thẩm Phái Quân nhấn mạnh hai từ ‘có rảnh’, rõ ràng ám chỉ cô vĩnh viễn anh cũng không gọi lại. Ở trong lòng Thẩm thư kí, cô có vẻ như là tình nhân sắp bị bỏ rơi.
“Cô……” Đề Lê dừng một chút, đề tài câu chuyện vừa chuyển. “Anh ấy…… Thường đi công tác sao?”
“A, cô không phải rất quen thuộc Địch tiên sinh sao? Tập đoàn Nguyên Tố là tập đoàn đa quốc gia, xí nghiệp trải rộng khắp Âu Á, xuất ngoại công tác có gì quái lạ sao?” Thẩm thư ký còn nhạo báng cô một phen.
“Được rồi, kia không có việc gì, thật vui khi nói chuyện với cô a, Thẩm thư ký, lần sau gặp.” Cô cố ý lạnh lùng nói một câu.
“Ngươi –” Thẩm thư ký cãi lại bị nàng cắt đứt.
Đề Lê cau mày, ngồi ngay ngắn ở bên giường ngẩn người. Chẳng lẽ Địch Ấp Chấn thực sự đi Hongkong? Anh thật sự không nhắn lại gì mà đi như vậy?
Nhìn nhìn đồng hồ, đã là một rưỡi chiều, nếu như lời Thẩm thư nói chắc hẳn anh đã đến Hongkong. Vì thế cô quyết định tắm rửa, trễ một chút sẽ gọi lại, không chừng anh đã khởi động lại máy.
Vì thế cô tắm rửa thay quần áo, sau đó nhặt tấm chi phiếu dưới đất ném vào ngăn kéo, đến phòng bếp pha một tách cà phê.
Ngồi trên sô pha cầm cốc cà phê, Phương Đề Lê ngẩn người.
Chẳng lẽ anh nói muốn cô làm tình nhân là thật? Anh thực sự muốn dùng phương pháp này để giải quyết? Cô thật vất vẻ quyết tâm từ chức, tin tức tốt này còn chưa kịp tuyên bố, anh liền…
Ai, chẳng lẽ đây là báo ứng của cô sao?
Vô luận như thế nào, cô hiện tại chỉ muốn biết rõ ràng anh đang ở nơi nào. Cho nên cô cầm lấy điện thoại gọi anh một lần nữa, lần này có tín hiệu.
“Uy.” Là âm thanh của anh.
“Địch Ấp Chấn, anh ở nơi nào?” Cô có chút gấp hỏi.
Kết quả câu trả lời của anh thật ngắn gọn, liền tóe ra hai chữ. “Hongkong.”
“Hongkong?!” Cô hét chói tai. “Vì sao?”
“Đi công tác.”.
Câu trả lời của anh thật khiến cô muốn cắn anh nha, nhưng lại không cắn được.
“Tại sao hôm qua không nghe anh nhắc tới, buổi sáng cũng không nhắn lại gì cho em? Còn chi phiếu kia là có có ý gì?” Cô thực sự không nhịn được mà phát điên.
Không nghĩ tới cô kích động như vậy nhưng anh phản ứng rất lãnh đạm. “Không có vì cái gì, anh không cần phải thông báo mọi việc với tình nhân.”
“Tình nhân? Kia chi phiếu chính là…… Dựa vào, anh nói thật?!” Nàng nhịn không được mắng chửi người.
“Chính em đồng ý.” Anh lạnh lùng nhắc nhở cô. “Trước kia vì để có thời gian ở cùng em, lúc em ở Đài Loan anh sẽ không đi công tác. Nhưng hiện tại không cần, xem ra cảm thấy thuận tiện và thoải mái không chỉ có mình em.”
“Thuận tiện? Cảm thấy thoải mái? Anh nói rõ ràng –”
“Anh không có thời gian tán gẫu với em, không có việc gì thì đừng gọi cho anh, khi nào cần anh sẽ gọi cho em.” Nói xong ngay cả cơ hội mắng chửi cũng không cho cô liền ngắt máy.
Phương Đề Lê kinh ngạc trừng mắt nhìn điện thoại.
“Khi nào cần anh sẽ gọi cho em.” Cô nhái lại lời anh, sau đó nhe răng trợn mắt, “Em không phải là nô lệ của anh nha, họ Địch! Chẳng lẽ em còn phải chạy tới Hongkong bồi anh ngủ!? Hừ! Hừ! Hừ!”
Hảo, quyết định. Cô kiên quyết đứng dậy, chạy đến bàn trang điểm trong phòng ngủ kéo ngắn kéo lấy tấm chi phí mười vạn ra, sau đó lại rút toàn bộ tiền trong ngân hàng của cô ra. Cô muốn gom hết tiền lại, tiêu xài hết, mua này mua nọ, nếu thiếu thì đã có tiền của anh.
Anh thật sự là rất rất rất quá đáng!
***
Tiểu Tuyết vời mới bước vào nhà hàng cao cấp này liền thấy Phương Đề Lê đang ngồi trên sô pha cao cấp mà xả giận với miếng bít tết.
“Phương Đề Lê tiểu thư, mình vừa mới xuống máy bay, hành lý đều còn chưa có mở ra, cậu liền mời ăn cơm, nhớ mình vậy sao? Còn có, hiện tại là giờ ăn cơm sao? Chưa tới năm giờ nha, cậu vẫn còn ảnh hưởng thời gian ở Châu Âu à?”
Đề Lê quẹt miệng, đem thực đơn đưa cho cô. “Trước gọi món ăn, mình mời.”
Tiểu Tuyết thấy cô rầu rĩ không vui cũng không tiếp tục nhiều lời, ngồi xuống chọn món.
“Uy, bít tết nhà hàng này đến mấy ngàn một suất nha, cậu
»Tag: Trang 21 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 