Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
i hay không anh đã thất vọng về cô?
Cảm giác cô đơn này vẫn tiếp tục đến khi cô về tới nhà. Trở về, căn nhà không có người, cô tắm sơ qua, thu dọn hành lì, cô đơn nằm trên giường đợi anh về.
“Địch Ấp Chấn, anh rốt cuộc mấy giờ mới về nhà?” Xem đồng hồ chạy thật chậm, cô chuyển động cơ thể qua phần giường của anh, cắn lấy gối đầu của anh mà xả hận.
Phương Đề Lê kiên nhẫn chờ, nhưng thời gian cứ trôi qua anh cũng chưa trở về, mà sự mệt mỏi dần dần chinh phục cô.
Trong giây phút cuối cùng trước khi đi vào giấc ngủ, khóe mắt cô co chút ướt át trong suốt.
Cô cuối cùng biết sự dày vò tra tấn khi phải chờ đợi một người.
Chính là, lúc này có phải hay không đã quá muộn?
Cô vẫn có thể tìm về được người đàn ông luôn sủng ái cô ngày xưa sao?
***
Khi Địch Ấp Chấn về đến nhà liền thấy Phương Đề Lê ngủ say trên giường.
Buông đồ trong tay ra, anh vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, mãi cho đến khi trong người sạch sẽ hơn một tí mới choàng áo tắm mà đi ra, vị trí của cô trên giường không một chút thay đổi.
Đứng yên lặng ở mép giường, anh cúi đầu nhìn cô. Tóc cô rơi tán loạn, miệng hơi hơi mở, khóe miệng vẫn còn ngậm gối đầu của anh, chỉ sợ cái gối đó đã dính đầy nước miếng của cô.
Anh theo phản xả lấy tay đẩy tóc cô ra, vô tình lại chạm vào mặt cô, lập tức rụt tay lại. Anh biết lần này anh không thể mềm lòng.
Trước khi cô xuất ngoại, anh cùng cô chịu đựng không khí căng thẳng giữa hai người, khống chế bản thân không thể bị đánh bại ánh mắt của cô. Nhưng vẫn là anh đầu hàng trước, kết quả thì sao? Cô vẫn một mực khăng khăng mà ra đi.
Anh vốn nghĩ rằng đã giáo huấn được cô một trận, hẳn là cô sẽ thay đổi một chút. Đúng, cô có một ít thay đổi, nói anh không vui là giả, nhưng không nghĩ tới không được bao lâu cô lại lấy công tác ra bỏ rơi anh, trực tiếp đi nước ngoài.
Anh cho tới bây giờ vẫn chưa oán hận điều gì.
Cho nên anh quyết định, lần này không thể mềm lòng, nhất định phải buộc cô thức tỉnh triệt để.
Có trời mới biết hôm nay anh đã dùng hết bao nhiêu ý chí mới có thể không đẩy cửa công ty mà chạy tới sân bay đón cô. Hơn nữa tan tầm còn ép bản thân ở lại công ty tăng ca. Cô có thất vọng hay không?
Nhìn khuôn mặt tiều tụy của cô, thân hình gầy thành thế này, đáy lòng anh lại đau xót, muốn ôm cô vào lòng, thật tốt mà che chở yêu thương cô, nhưng nếu làm vậy cô vĩnh viễn sẽ không học được cách làm vợ chân chính là thế nào.
Lúc trước bởi vì sợ có gì bất trắc, anh dụ dỗ lừa gạt cô đi kết hôn. Nhưng sau khi kết hôn, không nghĩ đến cô sẽ dùng thái độ này mà chung sống với anh.
“Đề Lê…… Em thật vô tâm.” Anh nhẹ nhàng thở dài, nhưng trong lời nói lại mang theo ý tứ sủng ái.
Tốt lắm, đây mới là vấn đề. Cho dù anh kiên định ý chí không chạm vào cô, nhưng cô lại nằm ở chỗ của anh, anh phải làm sao bây giờ?
“Đề Lê, xoay qua một chút.” Anh nhẹ giọng nói. Trên thực tế là anh cố ý đè âm thanh thật thấp, thấy cô mệt mỏi như vậy, anh không nỡ đánh thức cô.
Cô ở trên máy bay nhất định là không ngủ, trở về Đài Loan còn phải đi xe bus, có phải hay không ở trên xe cô cũng không ngủ được?
Anh nhất thời có chút hối hận đã không đi đón cô.
Khom người ôm lấy cô, động tác của anh hết sức cẩn thận, không hi vọng mình đánh thức cô. Nhưng hơi thở nam tính quen thuộc của anh vẫn làm cô tỉnh lại.
“Địch Ấp Chấn……” Cô kêu lên, ‘Anh đã về nha…” Nói xong lấy tay ôm cổ anh, đưa gương mặt tới ngực anh mà cọ cọ, còn đem cả áo tắm mở ra, trực tiếp cọ xát da thịt anh mới thỏa mãn.
Động tác hồn nhiên này của cô lại làm anh bốc lên nhiệt tình.
Anh gầm nhẹ một tiếng cuối đầu cướp lấy đôi môi khẽ nhếch kia, thô lỗ phát tiết sự bất đắc dĩ của bản thân. Không nghĩ tới, cô một chút cũng không oán giận anh thô lỗ mà ngược lại ôm chặt cổ anh, sau đó kịch liệt hôn trả.
“Đáng giận!” Cô lại phá hủy kế hoạch của anh, làm ý chí anh bay tán loạn, cô gái này thật đáng giận.
Nhưng Phương Đề Lê không nghe thấy sự nguyền rủa cùng oán giận của anh, đắm chìm trong cảm giác vui sướng. Lúc anh gắt gao ôm cô, lấy đôi môi quen thuộc công thành chiếm đất, cô âm thầm thở ra, cảm thấy hạnh phúc muốn khóc.
“Địch Ấp Chấn…… Em rất nhớ anh, rất nhớ anh nha!” Cô mãnh liệt ôm lấy thân thể anh, răng nanh tại trước ngực anh cắn vài cái.
Địch Ấp Chấn hoàn toàn bị những lời này đánh bại.
Anh buông tha giãy dụa, buông tha cho sự kiên trì ban đầu, buông tha cả hình tượng sắt đá bản thân, anh hiện tại chỉ muốn cùng cô.
Bàn tay to của anh mơn trớn thân thể cô, cô khẽ chuyển động thân mình, nhẹ nhàng phối hợp với anh, khiến cả người anh nóng lên như bị lửa thiêu đốt.
Tay cô lung tùng cởi bỏ quần áo cho anh, môi tìm tòi trước ngực anh, cô học cách hôn môi của anh mà hôn lại, khiến cả người anh run rẩy.
“Phương Đề Lê!” Anh cau mày trừng cô, biết bản thân sắp không khống chế được.
“Có!” Cô ngẩng đầu cười ngọt ngào với anh, sau đó lại cúi đầu chăm sóc cho bên ngực còn lại của anh.
“Đáng giận.” Anh thấp giọng rủa, xoay người ngăn chặn cô, không quan tâm quần áo trên người còn hay không mà trực tiếp đưa cực đại của bản thân vào nơi mềm mại của cô.
“Địch……” Nàng nhỏ giọng, hai tay nắm chặt tay anh.
Đùi cô bị anh nhấc đặt lên vai, cô chỉ có thể cắn môi thừa nhận lửa nóng của anh xâm chiếm.
Buộc chặt.
Nóng cháy.
Ngọn lửa trong cơ thể dần tản ra, cô mở to mắt, lại nhìn thấy anh hướng cô cười quỷ dị. Cô liếm liếm miệng, cảm thấy yết hầu rất khát.
Anh cúi người, môi cùng môi quấn lấy nhau, giải cơn khát của cô, nhưng động tác này cũng làm anh xâm nhập cô càng sâu.
Cô thở dốc, một bên hôn liếm miệng anh, một bên thoát ra âm thanh rên rỉ.
Cứ như những cơn sóng ập bờ, tiết tấu của anh càng lúc càng nhanh dầm, nhiệt độ cơ thể càng ngày càng cao, kích tình này đủ để làm sôi trào dòng nước biển lạnh như băng…
Cô gắt gao leo lên người anh, như là từ nhỏ đã cùng anh thống nhất một thể, chấn động theo động tác cũng như sự kích tình của anh.
“Địch…… Em không được.” Âm thanh của cô mang theo ý kh
Cảm giác cô đơn này vẫn tiếp tục đến khi cô về tới nhà. Trở về, căn nhà không có người, cô tắm sơ qua, thu dọn hành lì, cô đơn nằm trên giường đợi anh về.
“Địch Ấp Chấn, anh rốt cuộc mấy giờ mới về nhà?” Xem đồng hồ chạy thật chậm, cô chuyển động cơ thể qua phần giường của anh, cắn lấy gối đầu của anh mà xả hận.
Phương Đề Lê kiên nhẫn chờ, nhưng thời gian cứ trôi qua anh cũng chưa trở về, mà sự mệt mỏi dần dần chinh phục cô.
Trong giây phút cuối cùng trước khi đi vào giấc ngủ, khóe mắt cô co chút ướt át trong suốt.
Cô cuối cùng biết sự dày vò tra tấn khi phải chờ đợi một người.
Chính là, lúc này có phải hay không đã quá muộn?
Cô vẫn có thể tìm về được người đàn ông luôn sủng ái cô ngày xưa sao?
***
Khi Địch Ấp Chấn về đến nhà liền thấy Phương Đề Lê ngủ say trên giường.
Buông đồ trong tay ra, anh vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, mãi cho đến khi trong người sạch sẽ hơn một tí mới choàng áo tắm mà đi ra, vị trí của cô trên giường không một chút thay đổi.
Đứng yên lặng ở mép giường, anh cúi đầu nhìn cô. Tóc cô rơi tán loạn, miệng hơi hơi mở, khóe miệng vẫn còn ngậm gối đầu của anh, chỉ sợ cái gối đó đã dính đầy nước miếng của cô.
Anh theo phản xả lấy tay đẩy tóc cô ra, vô tình lại chạm vào mặt cô, lập tức rụt tay lại. Anh biết lần này anh không thể mềm lòng.
Trước khi cô xuất ngoại, anh cùng cô chịu đựng không khí căng thẳng giữa hai người, khống chế bản thân không thể bị đánh bại ánh mắt của cô. Nhưng vẫn là anh đầu hàng trước, kết quả thì sao? Cô vẫn một mực khăng khăng mà ra đi.
Anh vốn nghĩ rằng đã giáo huấn được cô một trận, hẳn là cô sẽ thay đổi một chút. Đúng, cô có một ít thay đổi, nói anh không vui là giả, nhưng không nghĩ tới không được bao lâu cô lại lấy công tác ra bỏ rơi anh, trực tiếp đi nước ngoài.
Anh cho tới bây giờ vẫn chưa oán hận điều gì.
Cho nên anh quyết định, lần này không thể mềm lòng, nhất định phải buộc cô thức tỉnh triệt để.
Có trời mới biết hôm nay anh đã dùng hết bao nhiêu ý chí mới có thể không đẩy cửa công ty mà chạy tới sân bay đón cô. Hơn nữa tan tầm còn ép bản thân ở lại công ty tăng ca. Cô có thất vọng hay không?
Nhìn khuôn mặt tiều tụy của cô, thân hình gầy thành thế này, đáy lòng anh lại đau xót, muốn ôm cô vào lòng, thật tốt mà che chở yêu thương cô, nhưng nếu làm vậy cô vĩnh viễn sẽ không học được cách làm vợ chân chính là thế nào.
Lúc trước bởi vì sợ có gì bất trắc, anh dụ dỗ lừa gạt cô đi kết hôn. Nhưng sau khi kết hôn, không nghĩ đến cô sẽ dùng thái độ này mà chung sống với anh.
“Đề Lê…… Em thật vô tâm.” Anh nhẹ nhàng thở dài, nhưng trong lời nói lại mang theo ý tứ sủng ái.
Tốt lắm, đây mới là vấn đề. Cho dù anh kiên định ý chí không chạm vào cô, nhưng cô lại nằm ở chỗ của anh, anh phải làm sao bây giờ?
“Đề Lê, xoay qua một chút.” Anh nhẹ giọng nói. Trên thực tế là anh cố ý đè âm thanh thật thấp, thấy cô mệt mỏi như vậy, anh không nỡ đánh thức cô.
Cô ở trên máy bay nhất định là không ngủ, trở về Đài Loan còn phải đi xe bus, có phải hay không ở trên xe cô cũng không ngủ được?
Anh nhất thời có chút hối hận đã không đi đón cô.
Khom người ôm lấy cô, động tác của anh hết sức cẩn thận, không hi vọng mình đánh thức cô. Nhưng hơi thở nam tính quen thuộc của anh vẫn làm cô tỉnh lại.
“Địch Ấp Chấn……” Cô kêu lên, ‘Anh đã về nha…” Nói xong lấy tay ôm cổ anh, đưa gương mặt tới ngực anh mà cọ cọ, còn đem cả áo tắm mở ra, trực tiếp cọ xát da thịt anh mới thỏa mãn.
Động tác hồn nhiên này của cô lại làm anh bốc lên nhiệt tình.
Anh gầm nhẹ một tiếng cuối đầu cướp lấy đôi môi khẽ nhếch kia, thô lỗ phát tiết sự bất đắc dĩ của bản thân. Không nghĩ tới, cô một chút cũng không oán giận anh thô lỗ mà ngược lại ôm chặt cổ anh, sau đó kịch liệt hôn trả.
“Đáng giận!” Cô lại phá hủy kế hoạch của anh, làm ý chí anh bay tán loạn, cô gái này thật đáng giận.
Nhưng Phương Đề Lê không nghe thấy sự nguyền rủa cùng oán giận của anh, đắm chìm trong cảm giác vui sướng. Lúc anh gắt gao ôm cô, lấy đôi môi quen thuộc công thành chiếm đất, cô âm thầm thở ra, cảm thấy hạnh phúc muốn khóc.
“Địch Ấp Chấn…… Em rất nhớ anh, rất nhớ anh nha!” Cô mãnh liệt ôm lấy thân thể anh, răng nanh tại trước ngực anh cắn vài cái.
Địch Ấp Chấn hoàn toàn bị những lời này đánh bại.
Anh buông tha giãy dụa, buông tha cho sự kiên trì ban đầu, buông tha cả hình tượng sắt đá bản thân, anh hiện tại chỉ muốn cùng cô.
Bàn tay to của anh mơn trớn thân thể cô, cô khẽ chuyển động thân mình, nhẹ nhàng phối hợp với anh, khiến cả người anh nóng lên như bị lửa thiêu đốt.
Tay cô lung tùng cởi bỏ quần áo cho anh, môi tìm tòi trước ngực anh, cô học cách hôn môi của anh mà hôn lại, khiến cả người anh run rẩy.
“Phương Đề Lê!” Anh cau mày trừng cô, biết bản thân sắp không khống chế được.
“Có!” Cô ngẩng đầu cười ngọt ngào với anh, sau đó lại cúi đầu chăm sóc cho bên ngực còn lại của anh.
“Đáng giận.” Anh thấp giọng rủa, xoay người ngăn chặn cô, không quan tâm quần áo trên người còn hay không mà trực tiếp đưa cực đại của bản thân vào nơi mềm mại của cô.
“Địch……” Nàng nhỏ giọng, hai tay nắm chặt tay anh.
Đùi cô bị anh nhấc đặt lên vai, cô chỉ có thể cắn môi thừa nhận lửa nóng của anh xâm chiếm.
Buộc chặt.
Nóng cháy.
Ngọn lửa trong cơ thể dần tản ra, cô mở to mắt, lại nhìn thấy anh hướng cô cười quỷ dị. Cô liếm liếm miệng, cảm thấy yết hầu rất khát.
Anh cúi người, môi cùng môi quấn lấy nhau, giải cơn khát của cô, nhưng động tác này cũng làm anh xâm nhập cô càng sâu.
Cô thở dốc, một bên hôn liếm miệng anh, một bên thoát ra âm thanh rên rỉ.
Cứ như những cơn sóng ập bờ, tiết tấu của anh càng lúc càng nhanh dầm, nhiệt độ cơ thể càng ngày càng cao, kích tình này đủ để làm sôi trào dòng nước biển lạnh như băng…
Cô gắt gao leo lên người anh, như là từ nhỏ đã cùng anh thống nhất một thể, chấn động theo động tác cũng như sự kích tình của anh.
“Địch…… Em không được.” Âm thanh của cô mang theo ý kh
»Tag: Trang 19 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 