Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
u cố.
Cô đối với tình cảm cùng hôn nhân không xác định và bất an, khiến cô mù quáng. Mà sự dung túng của anh lại làm cô trở nên vô tâm không chú ý đến điều gì.
“Trời ạ, thật muốn mau về Đài Loan nha!” Cô cau mày, hốc mắt nhịn không được mà đỏ.
Nhìn xuống đồng hồ, cô ước chừng là mười giờ đêm tại Đài Loan. Đề Lê nhanh chóng cầm điện thoại trực tiếp gọi cho anh.
Chuông vang lên vài lần anh mới tiếp điện thoại, ngắn ngủi vài giây mà cô đã không thể hô hấp. Ngẫm lại thật buông cười, so với khi yêu nhau còn khẩn trương hơn.
“Uy.”
Âm thanh quen thuộc của anh vang lên, tuy chỉ một chữ ngắn ngủn liền làm hốc mắt cô nhanh chóng phiếm hồng, chỉ thiếu chút là khóc ra.
Cô hít sâu vài hơi mới có thể nói chuyện, “Địch Ấp Chấn…Là em!” Âm thanh cô tinh tế ôn nhu, mang theo chút làm nũng.
Anh trầm mặc vài giây. “Có việc gì sao?”
Không biết vì sao, cô nghe thấy tiếng anh thở dài. Nhưng bị hỏi như vậy, cô thiếu chút không đáp nên lời. Lúc anh nhàn nhạt hỏi lại cô “Có việc gì sao”, cô thật sự không nói nên lời “Em rất nhớ anh” trong lòng.
“Cái kia…… Em ở Brussels, anh muốn ăn socola nào không? Socola ở Bỉ nổi tiếng thế giới, anh muốn mua một hộp không?” Cô đưa mắt nhìn quanh, có không dưới mười quán bán socola gần đây, dưới tình thế cấp bách liền hỏi lung tung.
Cô cũng biết anh không thích đồ ngọt, bây giờ lại hỏi anh muốn mua socola không.
Ngay lúc cô cảm thấy anh đang định ngắt máy thì Địch Ấp Chấn chậm rãi mở miệng.
“Vậy mua giúp anh một hộp socola đen Godiva.” Anh thấp giọng nói.
Đó là loại socola cô thích…Thoáng chốc nước mắt không báo trước mà lăn xuống.
“Hảo…… Em vài ngày nữa sẽ trở về, anh nhó ăn cơm cẩn thận, không nên làm việc quá sức nha!” Cô âm thanh buồn bã nói chuyện.
“Anh biết.” Địch Ấp Chấn trả lời.
“Anh gác điện thoại đây, gặp lại sau.” Cô nghe được am thanh của anh khàn khàn nói gặp lại sau, sau đó cô mới ngắt điện thoại ghé vào trên mặt bàn khóc.
Nha, cô muốn về nhà! Ô ô……
Ai ngờ đến ngay cả khóc cũng không thể chuyên tâm, hành vi quái dị của cô khiến phục vụ chạy đến hỏi thăm, tiếp theo đoàn viên của cô cũng ào ào chạy đến.
“Đại Phương, phát sinh chuyện gì? Có phải có người nào bắt nạt cô không?” Đoàn viên nhiệt tâm hỏi, một mặt chuẩn bị đánh nhau.
Đề Lê lung tung lau đi nước mắt, đem đoàn viên kéo qua, sau đó dùng tiếng Anh nói cho phục vụ chính mình không có việc gì, cám ơn quan tâm của hắn.
“Tôi không sao, anh không cần khẩn trương.” Cô lại lau mặt.
“Không có chuyện gì sao khóc?” Chắc chắn có việc rồi!”
Đề Lê nhanh chóng lộ ra khuôn mặt tươi cười. “Vừa nghe bạn tôi thông báo sủng vật của cô ấy bị ốm, tôi khổ sở thay cô ấy thôi, nhất thời kích động mới khóc, anh không cần lo lắng, mau đi dạo phố đi.”
“Sủng vật nha, là mèo hay chó a?”
Phương Đề Lê trên mặt thiếu chút xuất hiện ba đường hắc tuyến. Chẳng lẽ thuận miệng nói dối cũng phải chi tiết vậy a! Ai, cô thật sự chỉ muốn về nhà nha!
***
Rốt cuộc cũng đến ngày về nước.
Đề Lê theo thường lệ ở trên máy bay không thể đi vào giấc ngủ, nhất là chuyến này có chút hưng phấn. Cuối cùng có thể nhìn thấy anh!
Nói đến thật buồn cười, lúc trước nhận lời dẫn đoàn là muốn trốn tránh Địch Ấp Chấn khuôn mặt lạnh như băng kia. Không nghĩ đến khi xuất ngoại thì tâm lại ở Đài Loan. Mỗi ngày bận đến chết tối ngủ còn nhớ anh mà phát khóc!
Cô suy xét hồi lâu liền đưa ra một quyết định trọng yếu —
Cô muốn từ chức.
Như Tiểu Tuyết đã nói, sau này công tác của cô sẽ gặp khó khăn, cô cũng sẽ không làm được gì. Hiện giờ cô chỉ muốn sống yên ổn.
Về sau, cô muốn dùng thời gian ở cạnh anh, vì anh nấu cơm, cùng anh tản bộ, cô cảm thấy thật hạnh phúc khoái nhạc.
Cho dù mấy tháng không có việc lầm, tiền cô cũng đủ dùng, nếu không thì Địch Ấp Chấn sẽ nuôi cô đi? Không biết khi cô tuyên bố quyết định từ chức, có thể khiến anh hết giận cô hay không?
Máy bay đến Đài Loan, cô dẫn đoàn viên qua cửa rồi đi đến nơi nhận hành lí.
“Đại Phương, cô cũng ở Đài Bắc phải không? Chúng tôi có một chiếc xe đến đón, muốn đi về cùng không? Đỡ phiền toái.” Đoàn viên nhiệt tình hỏi cô.
“Không cần, tôi có thể tự trở về, các ơn mọi người.”Đề Lê cười tươi, tâm trạng của cô tốt vô cùng.
“Nga nha, có người đến đón sao!” Đoàn viên hay nói giỡn.
Đề Lê chính là cười cười đỏ mặt, mọi người lại bắt đầu giễu cợt cô.
Cô cùng mọi người tạm biệt, mang hành lí hướng đến đại sảnh sân bay, đáy lòng không ngừng hi vọng có thể nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia.
Cô chưa từng muốn anh tới sân bay đón ô, nhưng hôm nay quả thực có chút chờ mong.
Nhưng ánh mắt hi vọng tìm qua lại trong đám người cũng không thấy được thân ảnh kia. Cô thậm chí lấy điện thoại ra xem có tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ gì không. Quay đầu lần nữa tìm tòi trong đám người, rốt cuộc trong lòng không khỏi thất vọng.
Anh không tới.
Yên lặng kéo hành lý, mua vé xe bus, cô ngồi trên hàng ghế đợi, cảm giác thật cô đơn.
Kì quái, trước khi biết anh cô mỗi lần dẫn đoàn trở về đều tự mình đáp xe bus về nhà, cho tới bây giờ cũng không thấy cô đơn như vậy, đều là do anh làm cô hư. Cô lúc trước cũng không phát hiện, xuống sân bay có thể thấy mặt anh là một việc vô cùng hạnh phúc.
Cô sợ đến đón máy bay sẽ làm chậm trễ công việc của anh, quấy rầy anh, mỗi lần trở về cô đều không muốn anh đến đón. Nhưng anh lúc nào cũng không nghe lời mà luôn chạy đến đón cô.
“Tiểu thư, xe đến Đài Bắc đây, mau lên xe nha?” Nhân viên phụ xe hô to với cô, đánh gãy mọi suy nghĩ.
“Hảo hảo hảo, cám ơn anh.” Cô nhanh chóng kéo vali đến xe bus ở phía trước, sau khi thấy nhân viên phụ xe cất hành lícủa cô ở vị trí an toàn thì mới lên xe.
Cô ngồi trên xe mà nhớ lại chuyến trở về Đài Loan lần trước, dưới tình thế cấp bách đã nói anh là mãnh nam, đổi lấy sự chế giễu của mọi người. Cô nở nụ cười làm cho gương mặt sáng bừng lên.C
Cô vẫn nhớ rõ nụ hôn nhiệt liệt của anh khi hai người ở trên xe. Đem trán tựa vào kính thủy tinh lạnh như băng, Phương Đề Lê bắt đầu sợ hãi, có ph
Cô đối với tình cảm cùng hôn nhân không xác định và bất an, khiến cô mù quáng. Mà sự dung túng của anh lại làm cô trở nên vô tâm không chú ý đến điều gì.
“Trời ạ, thật muốn mau về Đài Loan nha!” Cô cau mày, hốc mắt nhịn không được mà đỏ.
Nhìn xuống đồng hồ, cô ước chừng là mười giờ đêm tại Đài Loan. Đề Lê nhanh chóng cầm điện thoại trực tiếp gọi cho anh.
Chuông vang lên vài lần anh mới tiếp điện thoại, ngắn ngủi vài giây mà cô đã không thể hô hấp. Ngẫm lại thật buông cười, so với khi yêu nhau còn khẩn trương hơn.
“Uy.”
Âm thanh quen thuộc của anh vang lên, tuy chỉ một chữ ngắn ngủn liền làm hốc mắt cô nhanh chóng phiếm hồng, chỉ thiếu chút là khóc ra.
Cô hít sâu vài hơi mới có thể nói chuyện, “Địch Ấp Chấn…Là em!” Âm thanh cô tinh tế ôn nhu, mang theo chút làm nũng.
Anh trầm mặc vài giây. “Có việc gì sao?”
Không biết vì sao, cô nghe thấy tiếng anh thở dài. Nhưng bị hỏi như vậy, cô thiếu chút không đáp nên lời. Lúc anh nhàn nhạt hỏi lại cô “Có việc gì sao”, cô thật sự không nói nên lời “Em rất nhớ anh” trong lòng.
“Cái kia…… Em ở Brussels, anh muốn ăn socola nào không? Socola ở Bỉ nổi tiếng thế giới, anh muốn mua một hộp không?” Cô đưa mắt nhìn quanh, có không dưới mười quán bán socola gần đây, dưới tình thế cấp bách liền hỏi lung tung.
Cô cũng biết anh không thích đồ ngọt, bây giờ lại hỏi anh muốn mua socola không.
Ngay lúc cô cảm thấy anh đang định ngắt máy thì Địch Ấp Chấn chậm rãi mở miệng.
“Vậy mua giúp anh một hộp socola đen Godiva.” Anh thấp giọng nói.
Đó là loại socola cô thích…Thoáng chốc nước mắt không báo trước mà lăn xuống.
“Hảo…… Em vài ngày nữa sẽ trở về, anh nhó ăn cơm cẩn thận, không nên làm việc quá sức nha!” Cô âm thanh buồn bã nói chuyện.
“Anh biết.” Địch Ấp Chấn trả lời.
“Anh gác điện thoại đây, gặp lại sau.” Cô nghe được am thanh của anh khàn khàn nói gặp lại sau, sau đó cô mới ngắt điện thoại ghé vào trên mặt bàn khóc.
Nha, cô muốn về nhà! Ô ô……
Ai ngờ đến ngay cả khóc cũng không thể chuyên tâm, hành vi quái dị của cô khiến phục vụ chạy đến hỏi thăm, tiếp theo đoàn viên của cô cũng ào ào chạy đến.
“Đại Phương, phát sinh chuyện gì? Có phải có người nào bắt nạt cô không?” Đoàn viên nhiệt tâm hỏi, một mặt chuẩn bị đánh nhau.
Đề Lê lung tung lau đi nước mắt, đem đoàn viên kéo qua, sau đó dùng tiếng Anh nói cho phục vụ chính mình không có việc gì, cám ơn quan tâm của hắn.
“Tôi không sao, anh không cần khẩn trương.” Cô lại lau mặt.
“Không có chuyện gì sao khóc?” Chắc chắn có việc rồi!”
Đề Lê nhanh chóng lộ ra khuôn mặt tươi cười. “Vừa nghe bạn tôi thông báo sủng vật của cô ấy bị ốm, tôi khổ sở thay cô ấy thôi, nhất thời kích động mới khóc, anh không cần lo lắng, mau đi dạo phố đi.”
“Sủng vật nha, là mèo hay chó a?”
Phương Đề Lê trên mặt thiếu chút xuất hiện ba đường hắc tuyến. Chẳng lẽ thuận miệng nói dối cũng phải chi tiết vậy a! Ai, cô thật sự chỉ muốn về nhà nha!
***
Rốt cuộc cũng đến ngày về nước.
Đề Lê theo thường lệ ở trên máy bay không thể đi vào giấc ngủ, nhất là chuyến này có chút hưng phấn. Cuối cùng có thể nhìn thấy anh!
Nói đến thật buồn cười, lúc trước nhận lời dẫn đoàn là muốn trốn tránh Địch Ấp Chấn khuôn mặt lạnh như băng kia. Không nghĩ đến khi xuất ngoại thì tâm lại ở Đài Loan. Mỗi ngày bận đến chết tối ngủ còn nhớ anh mà phát khóc!
Cô suy xét hồi lâu liền đưa ra một quyết định trọng yếu —
Cô muốn từ chức.
Như Tiểu Tuyết đã nói, sau này công tác của cô sẽ gặp khó khăn, cô cũng sẽ không làm được gì. Hiện giờ cô chỉ muốn sống yên ổn.
Về sau, cô muốn dùng thời gian ở cạnh anh, vì anh nấu cơm, cùng anh tản bộ, cô cảm thấy thật hạnh phúc khoái nhạc.
Cho dù mấy tháng không có việc lầm, tiền cô cũng đủ dùng, nếu không thì Địch Ấp Chấn sẽ nuôi cô đi? Không biết khi cô tuyên bố quyết định từ chức, có thể khiến anh hết giận cô hay không?
Máy bay đến Đài Loan, cô dẫn đoàn viên qua cửa rồi đi đến nơi nhận hành lí.
“Đại Phương, cô cũng ở Đài Bắc phải không? Chúng tôi có một chiếc xe đến đón, muốn đi về cùng không? Đỡ phiền toái.” Đoàn viên nhiệt tình hỏi cô.
“Không cần, tôi có thể tự trở về, các ơn mọi người.”Đề Lê cười tươi, tâm trạng của cô tốt vô cùng.
“Nga nha, có người đến đón sao!” Đoàn viên hay nói giỡn.
Đề Lê chính là cười cười đỏ mặt, mọi người lại bắt đầu giễu cợt cô.
Cô cùng mọi người tạm biệt, mang hành lí hướng đến đại sảnh sân bay, đáy lòng không ngừng hi vọng có thể nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia.
Cô chưa từng muốn anh tới sân bay đón ô, nhưng hôm nay quả thực có chút chờ mong.
Nhưng ánh mắt hi vọng tìm qua lại trong đám người cũng không thấy được thân ảnh kia. Cô thậm chí lấy điện thoại ra xem có tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ gì không. Quay đầu lần nữa tìm tòi trong đám người, rốt cuộc trong lòng không khỏi thất vọng.
Anh không tới.
Yên lặng kéo hành lý, mua vé xe bus, cô ngồi trên hàng ghế đợi, cảm giác thật cô đơn.
Kì quái, trước khi biết anh cô mỗi lần dẫn đoàn trở về đều tự mình đáp xe bus về nhà, cho tới bây giờ cũng không thấy cô đơn như vậy, đều là do anh làm cô hư. Cô lúc trước cũng không phát hiện, xuống sân bay có thể thấy mặt anh là một việc vô cùng hạnh phúc.
Cô sợ đến đón máy bay sẽ làm chậm trễ công việc của anh, quấy rầy anh, mỗi lần trở về cô đều không muốn anh đến đón. Nhưng anh lúc nào cũng không nghe lời mà luôn chạy đến đón cô.
“Tiểu thư, xe đến Đài Bắc đây, mau lên xe nha?” Nhân viên phụ xe hô to với cô, đánh gãy mọi suy nghĩ.
“Hảo hảo hảo, cám ơn anh.” Cô nhanh chóng kéo vali đến xe bus ở phía trước, sau khi thấy nhân viên phụ xe cất hành lícủa cô ở vị trí an toàn thì mới lên xe.
Cô ngồi trên xe mà nhớ lại chuyến trở về Đài Loan lần trước, dưới tình thế cấp bách đã nói anh là mãnh nam, đổi lấy sự chế giễu của mọi người. Cô nở nụ cười làm cho gương mặt sáng bừng lên.C
Cô vẫn nhớ rõ nụ hôn nhiệt liệt của anh khi hai người ở trên xe. Đem trán tựa vào kính thủy tinh lạnh như băng, Phương Đề Lê bắt đầu sợ hãi, có ph
»Tag: Trang 18 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 