Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
r />
Đề Lê ở trong nhà đến giữa trưa vẫn không nhận được điện thoại của Địch Ấp Chấn, không biết anh bận hay là không muốn trả lời, làm cô thật sự lo âu.
Mặt khác công ty du lịch cứ gọi cô liên tục, muốn cô nhận lời họ. Mỗi lần cô đều nghĩ là Địch Ấp Chấn nên rất nhanh tiếp điện thoại nhưng lại thất vọng.
Khi tiếng chuông lần nữa vang lên, cô nhịn không được ôm đầu, cảm thấy mình sắp nổi điên rồi. Tiếp điện thoại bên kia liền mở miệng.
“Đại Phương sao? Phương tiểu thư sao? Quyết định chưa? Người nhà cô nói thế nào? Muốn chúng tôi đến nói giúp cô không?”.
“Ngừng!” Đề Lê rốt cục chịu không nổi. “Nếu tôi tìm còn không ra chồng mình, cô nghĩ cô có thể tìm anh ấy nói chuyện sao?” Thật là tức chết cô, mặc kệ là Thẩm thư kí kia hay công ty du lịch, cô sắp điên rồi.
“Ách…… Tôi chỉ là muốn hỗ trợ.” Đối phương bị cô hung dữ liền nhanh chóng nói.
Đề Lê thở dài. “Cô gọi liên tục cho tôi như vậy cũng vô dụng, cho dù tìm được chồng tôi, anh ấy cũng không đồng ý cho tôi đi đâu, tôi đề nghị cô nên tìm người khác đi.”
“Nếu có thể tìm người khác tôi không cần quấy rầy cô a!”
“Tôi mặc kệ, chờ tôi hỏi xong sẽ thông báo với cô, không cần gọi tới nữa.” Đề Lê nghiêm trọng cảnh cáo đối phương, sau đó không gặp lại mà trực tiếp ngắt điện thoại.
Treo điện thoại, cô ở trong nhà suy nghĩ, cuối cùng cầm lấy túi xách cùng chìa khóa, trực tiếp đến tập đoàn Nguyên Tố tìm người.
***
Lên taxi, không đến nửa giờ đã đến tòa nhà tập đoàn Nguyên Tố.
Lần này cô cùng bảo vệ trực tiếp chào hỏi, mặt cười nói “Phiền toái giúp tôi liên lạc với thư kí CEO.”
Bởi vì bảo vệ còn nhớ rõ cô, vì thế liền vội vàng gọi và chuyển điện thoại cho cô.
“Thẩm thư ký, tôi là Phương Đề Lê. Trừ khi cô hiện tại có thể khiến Địch Ấp Chấn mở miệng nói tôi đừng đi lên, bằng không hiện tại tôi lên tìm anh ta.” Cô trực tiếp giết Thẩm thư kí trở tay không kịp.
Bất quá cách này hiển nhiên có hiệu quả.
“Cái gì…… Cô nói cái gì?” Thẩm thư ký thật đúng là bị cô làm kinh sợ, ngay cả lời nói cũng không rõ ràng.
“Chờ một chút sẽ biết.” Đề Lê lộ tươi cười sáng lạn sau đó gác điện thoại, xoay người hướng bảo vệ phất phất tay. “Lầu 25 tôi biết, tôi lên rồi nha, cám ơn anh.”
Bảo vệ còn cùng cô vẫy vẫy tay, trên mặt cũng nở một nụ cười.
Phương Đề Lê nhanh chân thừa dịp Thẩm thư kí không thể ngăn cản mà vào thang máy lên thẳng tầng 25, tránh việc cô ta gọi bảo vệ giữ cô lại. Ai, thật muốn mắng Địch Ấp Chấn, muốn gặp anh phải tốn sức như vậy.
Thang máy đến lầu 25, cô bước ra liền thấy Thẩm thư kí một mặt cứng ngắc đứng dậy.
Phương Đề Lê nhìn thiếu chút cười nhạo ra tiếng.
“Phương tiểu thư, Địch tiên sinh hiện tại đang có hội nghị, không có thời gian gặp cô.” Thẩm Phái Quân ngữ khí lạnh lùng, ngay cả sự khách khí cũng giảm đi.
Phương Đề Lê nhún vai.
“Không quan hệ, tôi có thể chờ, dù sao giữa trưa, anh ta cũng phải ăn cơm.” Nói xong cô đi đến bàn tròn lần trước ngồi xuống, cầm báo lên xem, nhìn Thẩm thư kí tức giận đứng một bên.
Phương Đề Lê dùng báo chí che khuất mặt, khóe miệng cười cười. Ai, nếu không phải hôm nay cô có chính sự, nếu không sẽ đùa với thư kí của anh một chút, rất thú vị a. Nếu các cô ấy biết Địch Ấp Chấn đã kết hôn, không biết sắc mặt sẽ khó coi thế nào, đến lúc đó chỉ sợ cô càng bị chỉ trích nhiều hơn bây giờ.
Chờ chờ, thời gian đã qua 12 giờ rưỡi, Địch Ấp Chấn vẫn chưa kết thúc hội nghị để ăn cơm, Phương Đề Lê nhìn đồng hồ, mày đều nhíu lại. Bữa sáng anh cũng chưa ăn, giờ ăn trưa cũng không đúng giờ, chẳng lẽ lúc cô không ở đây, anh đều tùy tiện như vậy.
“Phương tiểu thư, thời gian đã qua 12 giờ rưỡi, tôi đề nghị cô về đi, CEO hôm nay thực sự bề bộn nhiều việc.” Thẩm Phái Quân chưa từ bỏ ý định muốn đem cô đuổi đi.
“Đúng nha, đã trễ thế này, cô chắc cũng muốn nghỉ ngơi? Cô cũng đi ăn cơm đi không cần tiếp đón tôi.” Đề Lê rộng rãi phất phất tay.
Thẩm Phái Quân sắc mặt từ trắng sang hồng sau đó lại chuyển thành trắng, rất tức giận đi.
Đề Lê vụng trộm giả trang cái mặt quỷ, cô không biết mình có tính xấu. Vô luận thế nào cũng phải tìm được Địch Ấp Chấn, bằng không sẽ bị công ty du lịch oanh tạc điện thoại a.
Ngay tại Thẩm thư ký cố gắng suy xét thế nào đuổi đi của nàng thời điểm, CEO cửa ban công rốt cục mở ra.
“Thẩm thư ký, giúp tôi mua cơm trưa……” Địch Ấp Chấn nói còn chưa xong liền thấy Phương Đề Lê, ánh mắt anh có chút kinh hỉ. “Em sao lại đến đây?”
Phương Đề Lê cười hướng anh nói. “Có chuyện tìm anh, có thời gian ăn trưa không?”
Địch Ấp Chấn trầm ngâm vài giây, liền xoay người cùng Thẩm thư ký nói rõ: “Không cần mua cơm trưa nữa, hội nghị chiều nay hoãn lại một giờ.”,
“Địch tiên sinh, nhưng là……” Thẩm thư ký còn muốn nói cái gì đó, nhưng Địch Ấp Chấn đã xoay người. Biểu hiện này không phải là mệnh lệnh không thể thương lượng sao, muốn cô nghiêm chỉnh chấp hành. Cho nên Thẩm thư kí không mở miệng nữa, nhìn ông chủ mang theo cô gái đáng ghét rời đi.
Địch Ấp Chấn cùng Đề Lê bước vào thang máy, một tay còn chế trụ thắt lưng của cô dẫn ra ngoài. Mà cô hôm nay cũng thực ngoan, không có giãy dụa né tránh. Lần này sẽ có nhiều tin tức bát quái trong công ty đây, lần trước là ngọ thê, không ngờ hôm nay cũng là đi ăn trưa.
Nghĩ đến đây cô liền đỏ mặt.
Dù sao đại lão gia này vẫn đang tức giận không nên chọc vào, đành phải thuận theo anh một lần.
“Cười trộm cái gì?” Anh nghiêng đầu hỏi. “Anh hôm nay bận nhiều việc, đến một nơi gần đây ăn được chứ?”
“Ăn cái gì cũng tốt, gần một chút là được, anh không cần phải đi xa.” Dù sao cô chỉ để ý đến việc anh có ăn cơm với cô hay không, không nhất định phải ăn nhà hàng cao cấp.
“Em còn chưa trả lời vấn đề của anh.” Địch Ấp Chấn tiếp tục truy vấn, dẫn cô vào một nhà hàng gần công ty, nhanh chóng kiếm bàn ngồi xuống.
Nàng vừa cười vừa nói. “Không có gì, chỉ sợ anh về trễ sẽ có thêm nhiều tin đồn thôi.”
“Hôm nay không được, buổi chiều anh có hội nghị quan trọng
Mặt khác công ty du lịch cứ gọi cô liên tục, muốn cô nhận lời họ. Mỗi lần cô đều nghĩ là Địch Ấp Chấn nên rất nhanh tiếp điện thoại nhưng lại thất vọng.
Khi tiếng chuông lần nữa vang lên, cô nhịn không được ôm đầu, cảm thấy mình sắp nổi điên rồi. Tiếp điện thoại bên kia liền mở miệng.
“Đại Phương sao? Phương tiểu thư sao? Quyết định chưa? Người nhà cô nói thế nào? Muốn chúng tôi đến nói giúp cô không?”.
“Ngừng!” Đề Lê rốt cục chịu không nổi. “Nếu tôi tìm còn không ra chồng mình, cô nghĩ cô có thể tìm anh ấy nói chuyện sao?” Thật là tức chết cô, mặc kệ là Thẩm thư kí kia hay công ty du lịch, cô sắp điên rồi.
“Ách…… Tôi chỉ là muốn hỗ trợ.” Đối phương bị cô hung dữ liền nhanh chóng nói.
Đề Lê thở dài. “Cô gọi liên tục cho tôi như vậy cũng vô dụng, cho dù tìm được chồng tôi, anh ấy cũng không đồng ý cho tôi đi đâu, tôi đề nghị cô nên tìm người khác đi.”
“Nếu có thể tìm người khác tôi không cần quấy rầy cô a!”
“Tôi mặc kệ, chờ tôi hỏi xong sẽ thông báo với cô, không cần gọi tới nữa.” Đề Lê nghiêm trọng cảnh cáo đối phương, sau đó không gặp lại mà trực tiếp ngắt điện thoại.
Treo điện thoại, cô ở trong nhà suy nghĩ, cuối cùng cầm lấy túi xách cùng chìa khóa, trực tiếp đến tập đoàn Nguyên Tố tìm người.
***
Lên taxi, không đến nửa giờ đã đến tòa nhà tập đoàn Nguyên Tố.
Lần này cô cùng bảo vệ trực tiếp chào hỏi, mặt cười nói “Phiền toái giúp tôi liên lạc với thư kí CEO.”
Bởi vì bảo vệ còn nhớ rõ cô, vì thế liền vội vàng gọi và chuyển điện thoại cho cô.
“Thẩm thư ký, tôi là Phương Đề Lê. Trừ khi cô hiện tại có thể khiến Địch Ấp Chấn mở miệng nói tôi đừng đi lên, bằng không hiện tại tôi lên tìm anh ta.” Cô trực tiếp giết Thẩm thư kí trở tay không kịp.
Bất quá cách này hiển nhiên có hiệu quả.
“Cái gì…… Cô nói cái gì?” Thẩm thư ký thật đúng là bị cô làm kinh sợ, ngay cả lời nói cũng không rõ ràng.
“Chờ một chút sẽ biết.” Đề Lê lộ tươi cười sáng lạn sau đó gác điện thoại, xoay người hướng bảo vệ phất phất tay. “Lầu 25 tôi biết, tôi lên rồi nha, cám ơn anh.”
Bảo vệ còn cùng cô vẫy vẫy tay, trên mặt cũng nở một nụ cười.
Phương Đề Lê nhanh chân thừa dịp Thẩm thư kí không thể ngăn cản mà vào thang máy lên thẳng tầng 25, tránh việc cô ta gọi bảo vệ giữ cô lại. Ai, thật muốn mắng Địch Ấp Chấn, muốn gặp anh phải tốn sức như vậy.
Thang máy đến lầu 25, cô bước ra liền thấy Thẩm thư kí một mặt cứng ngắc đứng dậy.
Phương Đề Lê nhìn thiếu chút cười nhạo ra tiếng.
“Phương tiểu thư, Địch tiên sinh hiện tại đang có hội nghị, không có thời gian gặp cô.” Thẩm Phái Quân ngữ khí lạnh lùng, ngay cả sự khách khí cũng giảm đi.
Phương Đề Lê nhún vai.
“Không quan hệ, tôi có thể chờ, dù sao giữa trưa, anh ta cũng phải ăn cơm.” Nói xong cô đi đến bàn tròn lần trước ngồi xuống, cầm báo lên xem, nhìn Thẩm thư kí tức giận đứng một bên.
Phương Đề Lê dùng báo chí che khuất mặt, khóe miệng cười cười. Ai, nếu không phải hôm nay cô có chính sự, nếu không sẽ đùa với thư kí của anh một chút, rất thú vị a. Nếu các cô ấy biết Địch Ấp Chấn đã kết hôn, không biết sắc mặt sẽ khó coi thế nào, đến lúc đó chỉ sợ cô càng bị chỉ trích nhiều hơn bây giờ.
Chờ chờ, thời gian đã qua 12 giờ rưỡi, Địch Ấp Chấn vẫn chưa kết thúc hội nghị để ăn cơm, Phương Đề Lê nhìn đồng hồ, mày đều nhíu lại. Bữa sáng anh cũng chưa ăn, giờ ăn trưa cũng không đúng giờ, chẳng lẽ lúc cô không ở đây, anh đều tùy tiện như vậy.
“Phương tiểu thư, thời gian đã qua 12 giờ rưỡi, tôi đề nghị cô về đi, CEO hôm nay thực sự bề bộn nhiều việc.” Thẩm Phái Quân chưa từ bỏ ý định muốn đem cô đuổi đi.
“Đúng nha, đã trễ thế này, cô chắc cũng muốn nghỉ ngơi? Cô cũng đi ăn cơm đi không cần tiếp đón tôi.” Đề Lê rộng rãi phất phất tay.
Thẩm Phái Quân sắc mặt từ trắng sang hồng sau đó lại chuyển thành trắng, rất tức giận đi.
Đề Lê vụng trộm giả trang cái mặt quỷ, cô không biết mình có tính xấu. Vô luận thế nào cũng phải tìm được Địch Ấp Chấn, bằng không sẽ bị công ty du lịch oanh tạc điện thoại a.
Ngay tại Thẩm thư ký cố gắng suy xét thế nào đuổi đi của nàng thời điểm, CEO cửa ban công rốt cục mở ra.
“Thẩm thư ký, giúp tôi mua cơm trưa……” Địch Ấp Chấn nói còn chưa xong liền thấy Phương Đề Lê, ánh mắt anh có chút kinh hỉ. “Em sao lại đến đây?”
Phương Đề Lê cười hướng anh nói. “Có chuyện tìm anh, có thời gian ăn trưa không?”
Địch Ấp Chấn trầm ngâm vài giây, liền xoay người cùng Thẩm thư ký nói rõ: “Không cần mua cơm trưa nữa, hội nghị chiều nay hoãn lại một giờ.”,
“Địch tiên sinh, nhưng là……” Thẩm thư ký còn muốn nói cái gì đó, nhưng Địch Ấp Chấn đã xoay người. Biểu hiện này không phải là mệnh lệnh không thể thương lượng sao, muốn cô nghiêm chỉnh chấp hành. Cho nên Thẩm thư kí không mở miệng nữa, nhìn ông chủ mang theo cô gái đáng ghét rời đi.
Địch Ấp Chấn cùng Đề Lê bước vào thang máy, một tay còn chế trụ thắt lưng của cô dẫn ra ngoài. Mà cô hôm nay cũng thực ngoan, không có giãy dụa né tránh. Lần này sẽ có nhiều tin tức bát quái trong công ty đây, lần trước là ngọ thê, không ngờ hôm nay cũng là đi ăn trưa.
Nghĩ đến đây cô liền đỏ mặt.
Dù sao đại lão gia này vẫn đang tức giận không nên chọc vào, đành phải thuận theo anh một lần.
“Cười trộm cái gì?” Anh nghiêng đầu hỏi. “Anh hôm nay bận nhiều việc, đến một nơi gần đây ăn được chứ?”
“Ăn cái gì cũng tốt, gần một chút là được, anh không cần phải đi xa.” Dù sao cô chỉ để ý đến việc anh có ăn cơm với cô hay không, không nhất định phải ăn nhà hàng cao cấp.
“Em còn chưa trả lời vấn đề của anh.” Địch Ấp Chấn tiếp tục truy vấn, dẫn cô vào một nhà hàng gần công ty, nhanh chóng kiếm bàn ngồi xuống.
Nàng vừa cười vừa nói. “Không có gì, chỉ sợ anh về trễ sẽ có thêm nhiều tin đồn thôi.”
“Hôm nay không được, buổi chiều anh có hội nghị quan trọng
»Tag: Trang 16 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 