Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
õ thế nào. Chừng đó suy nghĩ giấu trong lòng, cô nghĩ lấy ra, mà nay anh muốn cô nói triệt để, cô quả thật quá hỗn loạn, làm sao có thể?
“Không nghĩ nói?” Anh lạnh lùng hỏi, ôn nhu trên mặt đều không còn. Xem thái độ lùi bước của cô, anh ngay cả hứng trí cãi nhau cũng không có.
“Không phải, là không biết nói như thế nào, em cần…… Địch Ấp Chấn, em cần một chút thời gian……” Cô khẩn cầu nhìn anh.
“Như vậy chờ em chuẩn bị tốt lại nói sau!” Anh nhàn nhạt bỏ xuống câu này, đứng dậy rời bàn ăn.
Nhìn bóng lưng anh rời đi, Đề Lê đem mặt chôn trong tay, âm thầm rên rỉ.
Trời ạ, cô lại làm mọi chuyện hỏng bét, vốn cho rằng có thể giải quyết mọi chuyện, nay sự việc càng đi xuống. Nên làm gì bây giờ?
—Hết chương 4—
Sáng sớm hôm sau, 6 rưỡi sáng Phương Đề Lê đã rón ra rón rén xuống giường , nhịn không được quay lại nhìn lén dáng vẻ đang ngủ của anh mấy lần.
Ai, nhìn anh khi ngủ ôn hòa cỡ nào, cô bất giác đưa tay sờ mặt anh. Đây cũng là động tác cô hay làm, đặc biệt vào ngày nghỉ, anh có thể cùng cô ngủ trễ một chút, nên lúc cô tỉnh lại vẫn có thể thấy anh bên cạnh mà đưa tay sờ mặt anh. Đương nhiên kết quả cuối cùng chính là đánh thức anh sau đó hai người lại nhiệt tình triền miên.
Nhưng hôm nay vạn nhất nếu làm anh thức giấc, chắc chắn anh sẽ trưng ra khuôn mặt lạnh lùng mà nhìn cô, sẽ khiến cô không biết phản ứng thế nào. Tóm lại rời giường trước nói sau.
Cô đi vào phòng tắm, cố gắng làm nhanh vệ sinh cá nhân, chải đầu rửa mặt đơn giản, thay áo ngủ liền cầm ví tiền ra cửa.
Phương Đề Lê chưa từng rời nhà sớm như vậy, cảm giác mặt trời không giống bình thường, cầm ví tiền xuyên qua ngõ lớn phố nhỏ, cô đã lâu lắm mới đi mua bữa ăn sáng.
Ai, muốn làm người vợ hiền thật không dễ dàng. Trước kia cô không học nấu ăn nên chỉ ra ngoài giải quyết vấn đề này, nói tiếp thì hổ thẹn, từ khi kết hôn, phần lớn đồ ăn đều là do anh chuẩn bị cho cô, nhưng cô lại rất ít khi quan tâm đến anh.
Có lẽ cô nên thay đổi một chút, làm nhiều việc hơn vì anh, có thể tiêu trừ một chút bất an trong lòng anh. Địch Ấp Chân chưa từng ghét bỏ cô, chưa từng yêu cầu gì ở cô nhưng cô vẫn cảm giác được khoảng cách xa xôi giữa hai người, đến một ngày nào đó có lẽ anh cũng sẽ phát hiện, chi bằng bắt đầu thay đổi, hai người sẽ chậm rãi vượt qua cảm giác không an toàn này.
Chiếu cố anh là một việc, cô cũng đang lo lắng có nên thay đổi công việc hay không, hoặc thay đổi lịch trình chỉ dẫn đoàn ở Đài Loan, như vậy thời gian cô ở nhà sẽ nhiều hơn một chút.
Trong đầu suy nghĩ vòng vo, đến khi nhớ lại bóng lưng của anh khi xoay người rời đi hôm qua, trong lòng liền cảm thấy cay đắng. Cô lần đầu thấy bản thân thật ngu ngốc, có lẽ Địch Ấp Chân nói không sai, cô đã không đem tâm sự bản thân cùng anh chia sẻ cho dù cô thực thương anh.
“Oa a, cư nhiên đã hơn bảy giờ, mau mau mau, mau về nhà.” Phương Đề Lê nhìn đồng hồ trên tay không khỏi muốn té xỉu, nhanh chân cầm theo bữa sáng chạy về nhà.
Hơn mười phút sau, cô đã đến cửa nhà, mới mở cửa bước vào phòng khách liền nhìn thấy Địch Ấp Chấn đứng ở cửa phòng, vẻ mặt kích động phẫn nộ trừng mắt nhìn cô. “Em chạy đi đâu vậy?”
“Em……” Phương Đề Lê bị anh nhìn đến hoảng sợ. “Em đi mua bữa sáng.”
Kết quả khi anh nhìn thấy túi trên tay cô thì sắc mặt tốt hơn một chút. “Không có việc chạy ra ngoài mua bữa sáng làm gì? Mấy giờ đã ra cửa?”
“Em……” Cô chưa kịp trả lời anh đã xoay người về phòng.
Phương Đề Lê thở ra.
Anh vì sao không vui? Bởi vì cô đi mua bữa sáng?
Mấy giờ đã ra cửa? Người bình thường không phải hay ăn sáng giờ này sao?
Hồi tưởng sự kích động cùng phẫn nộ của anh, trong đầu cô hiện lên một suy đoán—
“Không phải là anh ấy không thích mình ra khỏi nhà chứ?” Nghĩ xong mắt cô tỏa sáng, môi nở nụ cười.
Trời ạ, anh thực sự đáng yêu nha.
Cô thật muốn chạy tới mà ôm ấp thân mật một phen, nhưng hiện tại làm như vậy anh sẽ trở mặt sao?
Miệng hàm chứa ý cười, cô bắt đầu đem sandwich trà sữa lấy ra, bày biện ngay ngắn chỉnh tề trên bàn.
Thu xếp ổn thỏa, Phương Đề Lê thực giống em bé ngồi ngay ngắn ở bàn, chờ anh rửa mặt chải đầu đi ra.
Kết quả đợi 20 phút, ngay lúc cô muốn đi gọi anh thì cửa phòng mở, Địch Ấp Chân mặt tây trang trong tay cầm theo cặp tài liệu đi ra.
“Anh nhanh một chút, bữa sáng sắp nguội rồi.” Cô hướng đến anh nói.
Ai ngờ anh chỉ đến gần nhìn cô rồi nói một câu: “Anh không ăn bữa sáng.”
“Không ăn bữa sáng?” Cô kinh ngạc đuổi theo. “Làm sao lại không ăn? Cứ như vậy đến trưa mới ăn, sẽ ảnh hưởng…”
Anh liếc nhìn cô một cái. “Chẳng lẽ bình thường em có ăn sáng sao?”
Trên mặt của anh viết – em như vậy thì không có tư cách nói anh.
Phương Đề Lê nghẹn họng nhìn trân trối. “Đó là do em ngủ trễ, cho nên……”
Ai ngờ anh căn bản không nghe cô giải thích liền đóng cửa mà rời đi.
“Thế nào như vậy? So với tưởng tượng thật không giống nhau, ít nhất nên ăn xong bữa sáng tình yêu sau đó thân thiết một chút với bà xã rồi mới đi làm chứ? Người yêu bình thường không phải như vậy sao?” Cô tức giận dậm chân.
Có lẽ là thật sự rất suy sụp, Phương Đề Lê ngồi trở lại bàn ăn, liều mình đem hai phần ăn sáng mà nhét vào miệng. Kết quả bụng cô căng muốn nổ tung, ngồi nghỉ trên sô pha một giờ mới có thể đứng dậy đi lại.
Con đường trở thành vợ hiền này là nhấp nhô!
***
Ở trên sofa nằm hơn một giờ, Phương Đề Lê đứng dậy nhìn nhìn đồng hồ treo tường, phát hiện mới chín giờ. Ai, cô thật sự không phải hiền thê lương mẫu nha, cứ ở nhà như vậy thật chán. Đang lo lắng không biết làm gì thì điện thoại liền vang lên.
“Uy, xin hỏi Phương Đề Lê tiểu thư sao? Tôi ở cơ quan du lịch.” Thanh âm bên kia điện thoại tương đối lễ phép.
“Là tôi, có việc gì sao?” Phương Đề Lê kinh ngạc hỏi. Cô đã bị họ lãng quên một thời gian, chẳng lẽ bây giờ họ muốn cô tiếp tục dẫn đoàn sao?
“Đại Phương, hiện tại có đoàn cần cô dẫn, cô có thể đi chứ? Tôi đã xem qua visa của cô, vẫn chưa hết hạn, không cần làm lại cái khác…” Nhân viên công ty thân thiện nói.
“K
“Không nghĩ nói?” Anh lạnh lùng hỏi, ôn nhu trên mặt đều không còn. Xem thái độ lùi bước của cô, anh ngay cả hứng trí cãi nhau cũng không có.
“Không phải, là không biết nói như thế nào, em cần…… Địch Ấp Chấn, em cần một chút thời gian……” Cô khẩn cầu nhìn anh.
“Như vậy chờ em chuẩn bị tốt lại nói sau!” Anh nhàn nhạt bỏ xuống câu này, đứng dậy rời bàn ăn.
Nhìn bóng lưng anh rời đi, Đề Lê đem mặt chôn trong tay, âm thầm rên rỉ.
Trời ạ, cô lại làm mọi chuyện hỏng bét, vốn cho rằng có thể giải quyết mọi chuyện, nay sự việc càng đi xuống. Nên làm gì bây giờ?
—Hết chương 4—
Sáng sớm hôm sau, 6 rưỡi sáng Phương Đề Lê đã rón ra rón rén xuống giường , nhịn không được quay lại nhìn lén dáng vẻ đang ngủ của anh mấy lần.
Ai, nhìn anh khi ngủ ôn hòa cỡ nào, cô bất giác đưa tay sờ mặt anh. Đây cũng là động tác cô hay làm, đặc biệt vào ngày nghỉ, anh có thể cùng cô ngủ trễ một chút, nên lúc cô tỉnh lại vẫn có thể thấy anh bên cạnh mà đưa tay sờ mặt anh. Đương nhiên kết quả cuối cùng chính là đánh thức anh sau đó hai người lại nhiệt tình triền miên.
Nhưng hôm nay vạn nhất nếu làm anh thức giấc, chắc chắn anh sẽ trưng ra khuôn mặt lạnh lùng mà nhìn cô, sẽ khiến cô không biết phản ứng thế nào. Tóm lại rời giường trước nói sau.
Cô đi vào phòng tắm, cố gắng làm nhanh vệ sinh cá nhân, chải đầu rửa mặt đơn giản, thay áo ngủ liền cầm ví tiền ra cửa.
Phương Đề Lê chưa từng rời nhà sớm như vậy, cảm giác mặt trời không giống bình thường, cầm ví tiền xuyên qua ngõ lớn phố nhỏ, cô đã lâu lắm mới đi mua bữa ăn sáng.
Ai, muốn làm người vợ hiền thật không dễ dàng. Trước kia cô không học nấu ăn nên chỉ ra ngoài giải quyết vấn đề này, nói tiếp thì hổ thẹn, từ khi kết hôn, phần lớn đồ ăn đều là do anh chuẩn bị cho cô, nhưng cô lại rất ít khi quan tâm đến anh.
Có lẽ cô nên thay đổi một chút, làm nhiều việc hơn vì anh, có thể tiêu trừ một chút bất an trong lòng anh. Địch Ấp Chân chưa từng ghét bỏ cô, chưa từng yêu cầu gì ở cô nhưng cô vẫn cảm giác được khoảng cách xa xôi giữa hai người, đến một ngày nào đó có lẽ anh cũng sẽ phát hiện, chi bằng bắt đầu thay đổi, hai người sẽ chậm rãi vượt qua cảm giác không an toàn này.
Chiếu cố anh là một việc, cô cũng đang lo lắng có nên thay đổi công việc hay không, hoặc thay đổi lịch trình chỉ dẫn đoàn ở Đài Loan, như vậy thời gian cô ở nhà sẽ nhiều hơn một chút.
Trong đầu suy nghĩ vòng vo, đến khi nhớ lại bóng lưng của anh khi xoay người rời đi hôm qua, trong lòng liền cảm thấy cay đắng. Cô lần đầu thấy bản thân thật ngu ngốc, có lẽ Địch Ấp Chân nói không sai, cô đã không đem tâm sự bản thân cùng anh chia sẻ cho dù cô thực thương anh.
“Oa a, cư nhiên đã hơn bảy giờ, mau mau mau, mau về nhà.” Phương Đề Lê nhìn đồng hồ trên tay không khỏi muốn té xỉu, nhanh chân cầm theo bữa sáng chạy về nhà.
Hơn mười phút sau, cô đã đến cửa nhà, mới mở cửa bước vào phòng khách liền nhìn thấy Địch Ấp Chấn đứng ở cửa phòng, vẻ mặt kích động phẫn nộ trừng mắt nhìn cô. “Em chạy đi đâu vậy?”
“Em……” Phương Đề Lê bị anh nhìn đến hoảng sợ. “Em đi mua bữa sáng.”
Kết quả khi anh nhìn thấy túi trên tay cô thì sắc mặt tốt hơn một chút. “Không có việc chạy ra ngoài mua bữa sáng làm gì? Mấy giờ đã ra cửa?”
“Em……” Cô chưa kịp trả lời anh đã xoay người về phòng.
Phương Đề Lê thở ra.
Anh vì sao không vui? Bởi vì cô đi mua bữa sáng?
Mấy giờ đã ra cửa? Người bình thường không phải hay ăn sáng giờ này sao?
Hồi tưởng sự kích động cùng phẫn nộ của anh, trong đầu cô hiện lên một suy đoán—
“Không phải là anh ấy không thích mình ra khỏi nhà chứ?” Nghĩ xong mắt cô tỏa sáng, môi nở nụ cười.
Trời ạ, anh thực sự đáng yêu nha.
Cô thật muốn chạy tới mà ôm ấp thân mật một phen, nhưng hiện tại làm như vậy anh sẽ trở mặt sao?
Miệng hàm chứa ý cười, cô bắt đầu đem sandwich trà sữa lấy ra, bày biện ngay ngắn chỉnh tề trên bàn.
Thu xếp ổn thỏa, Phương Đề Lê thực giống em bé ngồi ngay ngắn ở bàn, chờ anh rửa mặt chải đầu đi ra.
Kết quả đợi 20 phút, ngay lúc cô muốn đi gọi anh thì cửa phòng mở, Địch Ấp Chân mặt tây trang trong tay cầm theo cặp tài liệu đi ra.
“Anh nhanh một chút, bữa sáng sắp nguội rồi.” Cô hướng đến anh nói.
Ai ngờ anh chỉ đến gần nhìn cô rồi nói một câu: “Anh không ăn bữa sáng.”
“Không ăn bữa sáng?” Cô kinh ngạc đuổi theo. “Làm sao lại không ăn? Cứ như vậy đến trưa mới ăn, sẽ ảnh hưởng…”
Anh liếc nhìn cô một cái. “Chẳng lẽ bình thường em có ăn sáng sao?”
Trên mặt của anh viết – em như vậy thì không có tư cách nói anh.
Phương Đề Lê nghẹn họng nhìn trân trối. “Đó là do em ngủ trễ, cho nên……”
Ai ngờ anh căn bản không nghe cô giải thích liền đóng cửa mà rời đi.
“Thế nào như vậy? So với tưởng tượng thật không giống nhau, ít nhất nên ăn xong bữa sáng tình yêu sau đó thân thiết một chút với bà xã rồi mới đi làm chứ? Người yêu bình thường không phải như vậy sao?” Cô tức giận dậm chân.
Có lẽ là thật sự rất suy sụp, Phương Đề Lê ngồi trở lại bàn ăn, liều mình đem hai phần ăn sáng mà nhét vào miệng. Kết quả bụng cô căng muốn nổ tung, ngồi nghỉ trên sô pha một giờ mới có thể đứng dậy đi lại.
Con đường trở thành vợ hiền này là nhấp nhô!
***
Ở trên sofa nằm hơn một giờ, Phương Đề Lê đứng dậy nhìn nhìn đồng hồ treo tường, phát hiện mới chín giờ. Ai, cô thật sự không phải hiền thê lương mẫu nha, cứ ở nhà như vậy thật chán. Đang lo lắng không biết làm gì thì điện thoại liền vang lên.
“Uy, xin hỏi Phương Đề Lê tiểu thư sao? Tôi ở cơ quan du lịch.” Thanh âm bên kia điện thoại tương đối lễ phép.
“Là tôi, có việc gì sao?” Phương Đề Lê kinh ngạc hỏi. Cô đã bị họ lãng quên một thời gian, chẳng lẽ bây giờ họ muốn cô tiếp tục dẫn đoàn sao?
“Đại Phương, hiện tại có đoàn cần cô dẫn, cô có thể đi chứ? Tôi đã xem qua visa của cô, vẫn chưa hết hạn, không cần làm lại cái khác…” Nhân viên công ty thân thiện nói.
“K
»Tag: Trang 14 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 