Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
muốn tìm mình ăn cơm thì đợi bảy ngày sau.” Tiểu Tuyết nói.
“Cậu dẫn đoàn? Được rồi, chúc công việc thuận lợi.”
***
Tuy rằng cùng Tiểu Tuyết cơm nước xong mới 8 giờ rưỡi, Đề Lê vẫn chạy nhanh về nhà. Cô không hi vọng Địch Ấp Chấn trở về không thấy cô, bởi vì hai người đã đủ căng thẳng.
Khi Đề Lê về nhà Địch Ấp Chấn còn chưa trở về, trong phòng một mảnh tối đen. Cô vốn muốn mở đèn một chút nhưng sau đó lại cứ đứng im lặng như vậy trong bóng đêm.
Đây là quang cảnh Địch Ấp Chấn phải đối mặt khi về nhà mỗi lần cô không ở Đài Loan sao?
Cho dù rất trễ, công tác vất vả cả ngày, ngay cả một ngọn đèn chờ mong cũng không có, là loại cảm giác cô đơn thế nào? Cho dù trong lòng không thoải mái muốn tìm người nói chuyện cũng không có, anh sẽ mang tâm trạng thế nào?
Cô bỗng nhiên cảm thấy mình thật tồi tệ, chưa bao giờ đặt bản thân vào hoàn cảnh của người khác. Một cảm giác thống khổ xen lẫn áy náy dâng lên, làm cô cay mũi.
Lau đi khóe mắt ướt át, cô bật đèn, đột nhiên nghĩ đến muốn thay làm một bát mì nóng hầm hập, để anh khi tăng ca trở về có thẻ hưởng thụ sự ấm áp.
Nhưng cô căn bản cái gì cũng không biết nấu, duy chỉ biết mì ăn liền! Để một người tăng ca về ăn mì ăn liền, thật là không nhân đạo.
Nghĩ một lát cô thay đồ liền cầm ví và chìa khóa đi ra ngoài. Tuy cô không biết nấu nướng, hiện tại học cũng không kịp, nhưng có đồ ăn ở ăn ở ngoài a, cho dù đã khuya cũng có thể có đồ ăn nóng hôi hổi.
Cô ở gần nhà mua dưa cải cùng canh nóng rồi về nhà.
Không nghĩ tới ở thang máy lại gặp Địch Ấp Chấn.
“Anh nghĩ em đã nói hôm nay đi ăn với bạn.” Anh nhìn bộ đồ đơn giản cô mặc trên người, tay cầm một hộp thức ăn.
Thấy thái độ nói chuyện của anh không lạnh như trước, tuy rằng không tính là thân thiện, nhưng cũng đủ làm cô vui vẻ.
“Em trở về rồi, muốn ở nhà làm cho anh một phần ăn khuya, nhưng khả năng nấu nướng không tốt lắm nên ra ngoài mua cho anh ít dưa cải với canh nóng.” Cô nâng túi trong tay nói.
“Anh đã ăn bữa tối, em còn bận tâm sao?” Anh nhàn nhạt nở nụ cười, trên mặt nét ôn nhu lại trở về.
Địch Ấp Chấn quả thực là bại dưới tay cô. Mấy ngày nay anh tức giận với cô, muốn giáo huấn cô một chút, nhưng đổi lại thành bản thân mình khổ sở. Rõ ràng biết cô so với người khác vô tâm hơn, trực tiếp nói chuyên cùng cô còn khả năng, nhưng anh chính là không chịu mở miệng.
Ngày đó cô nói làm tình nhân cũng tốt?
Chỉ vì những lời này mà anh tức giận mấy ngày, cô lại hỏi anh có tức giận hay không, quả thực muốn vặn gãy cổ cô mà.
“Ai nha, buổi tối thời tiết càng ngày càng lạnh, về nhà uống chút nóng canh vẫn tốt hơn chứ?” Đề Lê chủ động khoát tay anh, mặt dày hớn hở.
Địch Ấp Chấn không nói gì cười cười, lấy ra chìa khóa mở cửa đi vào.
“Em đem đồ ăn đổ ra, anh tắm rửa một chút đi!” Đề Lê cười nói.
“Hảo, nhưng em đừng có ăn vụng hết.” Anh xoay người đi vào phòng ngủ.
Ước chừng mười phút sau, Địch Ấp Chấn đã tắm xong, ngồi ở trước bàn ăn, đối mặt với dưa cải tình yêu của vợ.
“Còn nóng, ăn nhanh chút, canh đã hâm lại rồi.” Cô giống như học sinh tiểu học tranh công, đưa đũa và thìa cho anh. Được rồi, cho dù cô ngu ngốc trong nấu nướng nhưng với đồ ăn bên ngoài cô cũng biết dùng lò vi sóng để đun nóng. Như vậy cô có tính là khôngtệ lắm không?
Địch Ấp Chấn tiếp nhận bắt đầu ăn
Đề Lê hai tay di di, cười mỉm nói: “Nếu anh tiếp tục giận em, em không biết phải làm gì bây giờ.”
“Nha?” Anh nghe vậy ngẩng đầu lên. “Em xác định anh đang giận em sao?”
Đề Lê sửng sốt. Sao cô cảm giác anh đang đào hố cho cô nhảy vào nhỉ?
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Cô chần chờ hỏi.
Đáp án của cô quả nhiên không đúng bởi vì anh đem thìa trong tay thả ra, không ăn nữa.
“Em ngay cả anh tức giận hay không cũng không biết……” Địch Ấp Chấn vốn ôn nhu giờ lại nổi đóa lên. “Vậy em nói đi, anh vì sao tức giận?”
“Anh sao lại tức giận rồi? Vì am nói làm tình nhân cũng không tệ, không phải sao?” Phương Đề Lê cũng không có ngốc đến loại trình độ này, anh ngày đó khi nghe cô nói câu kia liền thay đổi sắc mặt, cô đã nghĩ vài lần, bây giờ có thể xác định, “Em chỉ thuận miệng nói, không phải nghiêm túc.”
Ngày đó bị nhân viên của anh bao quanh, trong lòng cô rất khổ sở, chính là cô không nghĩ lấy chuyện này ra làm nũng với anh, cô chỉ thấy mình không đủ tốt, không thể trách người khác. Đương nhiên cô cũng cảm thấy bị thương, cảm thấy mất mát a! Nhưng tâm tình này cô phải nói ra như thế nào?
“Trọng điểm không ở những lời này.” Địch Ấp Chấn lại cảm thấy đau đầu. Cô gái này không thể làm cho anh bình tĩnh một chút sao? “Em không nghĩ tới chúng ta đã kết hôn nửa năm, em trừ bỏ không chịu thay đổi thân phận thành vợ của anh, lại có thể nói làm tình nhân cũng không sao. Em nói anh có thể không tức giận sao?”
“Nhưng em là vợ anh mà,” Đề Lê bị tiếng gầm nhẹ của anh dọa sợ, anh rất ít khi kích động như vậy. “Là vì em luôn công tác ở nước ngoài cho nên anh…”
“Không phải, không phải, không phải.” Anh giận trừng mắt với cô. “Là lòng của em. Em không để bản thân mình dựa vào anh, không chịu đem anh thành người có thể tin tưởng, trong lòng em, căn bản anh không phải là người mà em muốn nắm tay cả đời.”.
Anh tiếp tục lên án.
Sắc mặt của cô có chút tái nhợt, trừng mắt lên, miệng ngập ngừng, hoàn toàn không nghĩ anh để ý đến việc này, càng không nghĩ cảm giác của anh lại như thế. “Không phải, không phải như thế……”
Chỉ một thoáng cô mới hiểu được, chính bản thân cô đem nỗi sợ hãi ẩn sâu trong đáy lòng, cho rằng không cần đối mặt thì có thể giải quyết được. Cô biết mình luôn giữ lại tình cảm bản thân, chỉ sợ yêu quá sâu, vạn nhất mất đi anh rồi, cô không thể chịu đựng. Cho nên cô cố tình không quá dựa dẫm vào anh, không nghĩ đến làm cho anh thống khổ.
“Không phải như vậy, vậy em nói là thế nào?” Cơn tức của anh không giảm. Hiện tại anh không thể nhận một đáp án tùy ý như trước. Anh cho rằng nếu mình không giải quyết như bây giờ, anh cố gắng năm năm cũng vô ích.
“Là…… Cái kia……” Cô thật sự không biết nói r
“Cậu dẫn đoàn? Được rồi, chúc công việc thuận lợi.”
***
Tuy rằng cùng Tiểu Tuyết cơm nước xong mới 8 giờ rưỡi, Đề Lê vẫn chạy nhanh về nhà. Cô không hi vọng Địch Ấp Chấn trở về không thấy cô, bởi vì hai người đã đủ căng thẳng.
Khi Đề Lê về nhà Địch Ấp Chấn còn chưa trở về, trong phòng một mảnh tối đen. Cô vốn muốn mở đèn một chút nhưng sau đó lại cứ đứng im lặng như vậy trong bóng đêm.
Đây là quang cảnh Địch Ấp Chấn phải đối mặt khi về nhà mỗi lần cô không ở Đài Loan sao?
Cho dù rất trễ, công tác vất vả cả ngày, ngay cả một ngọn đèn chờ mong cũng không có, là loại cảm giác cô đơn thế nào? Cho dù trong lòng không thoải mái muốn tìm người nói chuyện cũng không có, anh sẽ mang tâm trạng thế nào?
Cô bỗng nhiên cảm thấy mình thật tồi tệ, chưa bao giờ đặt bản thân vào hoàn cảnh của người khác. Một cảm giác thống khổ xen lẫn áy náy dâng lên, làm cô cay mũi.
Lau đi khóe mắt ướt át, cô bật đèn, đột nhiên nghĩ đến muốn thay làm một bát mì nóng hầm hập, để anh khi tăng ca trở về có thẻ hưởng thụ sự ấm áp.
Nhưng cô căn bản cái gì cũng không biết nấu, duy chỉ biết mì ăn liền! Để một người tăng ca về ăn mì ăn liền, thật là không nhân đạo.
Nghĩ một lát cô thay đồ liền cầm ví và chìa khóa đi ra ngoài. Tuy cô không biết nấu nướng, hiện tại học cũng không kịp, nhưng có đồ ăn ở ăn ở ngoài a, cho dù đã khuya cũng có thể có đồ ăn nóng hôi hổi.
Cô ở gần nhà mua dưa cải cùng canh nóng rồi về nhà.
Không nghĩ tới ở thang máy lại gặp Địch Ấp Chấn.
“Anh nghĩ em đã nói hôm nay đi ăn với bạn.” Anh nhìn bộ đồ đơn giản cô mặc trên người, tay cầm một hộp thức ăn.
Thấy thái độ nói chuyện của anh không lạnh như trước, tuy rằng không tính là thân thiện, nhưng cũng đủ làm cô vui vẻ.
“Em trở về rồi, muốn ở nhà làm cho anh một phần ăn khuya, nhưng khả năng nấu nướng không tốt lắm nên ra ngoài mua cho anh ít dưa cải với canh nóng.” Cô nâng túi trong tay nói.
“Anh đã ăn bữa tối, em còn bận tâm sao?” Anh nhàn nhạt nở nụ cười, trên mặt nét ôn nhu lại trở về.
Địch Ấp Chấn quả thực là bại dưới tay cô. Mấy ngày nay anh tức giận với cô, muốn giáo huấn cô một chút, nhưng đổi lại thành bản thân mình khổ sở. Rõ ràng biết cô so với người khác vô tâm hơn, trực tiếp nói chuyên cùng cô còn khả năng, nhưng anh chính là không chịu mở miệng.
Ngày đó cô nói làm tình nhân cũng tốt?
Chỉ vì những lời này mà anh tức giận mấy ngày, cô lại hỏi anh có tức giận hay không, quả thực muốn vặn gãy cổ cô mà.
“Ai nha, buổi tối thời tiết càng ngày càng lạnh, về nhà uống chút nóng canh vẫn tốt hơn chứ?” Đề Lê chủ động khoát tay anh, mặt dày hớn hở.
Địch Ấp Chấn không nói gì cười cười, lấy ra chìa khóa mở cửa đi vào.
“Em đem đồ ăn đổ ra, anh tắm rửa một chút đi!” Đề Lê cười nói.
“Hảo, nhưng em đừng có ăn vụng hết.” Anh xoay người đi vào phòng ngủ.
Ước chừng mười phút sau, Địch Ấp Chấn đã tắm xong, ngồi ở trước bàn ăn, đối mặt với dưa cải tình yêu của vợ.
“Còn nóng, ăn nhanh chút, canh đã hâm lại rồi.” Cô giống như học sinh tiểu học tranh công, đưa đũa và thìa cho anh. Được rồi, cho dù cô ngu ngốc trong nấu nướng nhưng với đồ ăn bên ngoài cô cũng biết dùng lò vi sóng để đun nóng. Như vậy cô có tính là khôngtệ lắm không?
Địch Ấp Chấn tiếp nhận bắt đầu ăn
Đề Lê hai tay di di, cười mỉm nói: “Nếu anh tiếp tục giận em, em không biết phải làm gì bây giờ.”
“Nha?” Anh nghe vậy ngẩng đầu lên. “Em xác định anh đang giận em sao?”
Đề Lê sửng sốt. Sao cô cảm giác anh đang đào hố cho cô nhảy vào nhỉ?
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Cô chần chờ hỏi.
Đáp án của cô quả nhiên không đúng bởi vì anh đem thìa trong tay thả ra, không ăn nữa.
“Em ngay cả anh tức giận hay không cũng không biết……” Địch Ấp Chấn vốn ôn nhu giờ lại nổi đóa lên. “Vậy em nói đi, anh vì sao tức giận?”
“Anh sao lại tức giận rồi? Vì am nói làm tình nhân cũng không tệ, không phải sao?” Phương Đề Lê cũng không có ngốc đến loại trình độ này, anh ngày đó khi nghe cô nói câu kia liền thay đổi sắc mặt, cô đã nghĩ vài lần, bây giờ có thể xác định, “Em chỉ thuận miệng nói, không phải nghiêm túc.”
Ngày đó bị nhân viên của anh bao quanh, trong lòng cô rất khổ sở, chính là cô không nghĩ lấy chuyện này ra làm nũng với anh, cô chỉ thấy mình không đủ tốt, không thể trách người khác. Đương nhiên cô cũng cảm thấy bị thương, cảm thấy mất mát a! Nhưng tâm tình này cô phải nói ra như thế nào?
“Trọng điểm không ở những lời này.” Địch Ấp Chấn lại cảm thấy đau đầu. Cô gái này không thể làm cho anh bình tĩnh một chút sao? “Em không nghĩ tới chúng ta đã kết hôn nửa năm, em trừ bỏ không chịu thay đổi thân phận thành vợ của anh, lại có thể nói làm tình nhân cũng không sao. Em nói anh có thể không tức giận sao?”
“Nhưng em là vợ anh mà,” Đề Lê bị tiếng gầm nhẹ của anh dọa sợ, anh rất ít khi kích động như vậy. “Là vì em luôn công tác ở nước ngoài cho nên anh…”
“Không phải, không phải, không phải.” Anh giận trừng mắt với cô. “Là lòng của em. Em không để bản thân mình dựa vào anh, không chịu đem anh thành người có thể tin tưởng, trong lòng em, căn bản anh không phải là người mà em muốn nắm tay cả đời.”.
Anh tiếp tục lên án.
Sắc mặt của cô có chút tái nhợt, trừng mắt lên, miệng ngập ngừng, hoàn toàn không nghĩ anh để ý đến việc này, càng không nghĩ cảm giác của anh lại như thế. “Không phải, không phải như thế……”
Chỉ một thoáng cô mới hiểu được, chính bản thân cô đem nỗi sợ hãi ẩn sâu trong đáy lòng, cho rằng không cần đối mặt thì có thể giải quyết được. Cô biết mình luôn giữ lại tình cảm bản thân, chỉ sợ yêu quá sâu, vạn nhất mất đi anh rồi, cô không thể chịu đựng. Cho nên cô cố tình không quá dựa dẫm vào anh, không nghĩ đến làm cho anh thống khổ.
“Không phải như vậy, vậy em nói là thế nào?” Cơn tức của anh không giảm. Hiện tại anh không thể nhận một đáp án tùy ý như trước. Anh cho rằng nếu mình không giải quyết như bây giờ, anh cố gắng năm năm cũng vô ích.
“Là…… Cái kia……” Cô thật sự không biết nói r
»Tag: Trang 13 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 
