Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
a có chút không thoải mái, hôm nay cô lại không nhân được tờ giấy nào nên cảm thấy mất mát. Một loại cảm giác tịch mịch cô đơn làm cô cứ nằm trên giường không muốn cử động.
Kỳ thực cô cũng cảm giác mệt mỏi.
Nửa năm qua, cô cố gắng làm dáng vẻ một người vợ xứng đôi với anh, cố gắng làm việc tiến lên, mong đợi bản thân có thể thành một người dẫn đoàn thành công. Dù sao ai cũng có sở trường riêng, không thể giống Địch Ấp Chấn quản lí một công ty to như vậy, nhưng cô biết dẫn một đoàn người xuất ngoại như thế nào, làm cho mọi người có được chuyến du lịch vui vẻ.
Cho nên cô liều mình làm việc, chỉ sợ hơi chút dưng lại sẽ kéo xa khoảng cách với anh. Nhưng quay đầu ngẫm lại, cô thực sự đã kéo gần khoảng cách sao? Nghĩ đến chuyện hôm qua xảy ra tại công ty, trong lòng cô lại khổ sở.
Nhưng loại tâm tình này nên nói với anh thế nào đây?
Anh chưa từng nói qua cô không xứng với anh. Mà tâm tình của anh nhất định rất khó lí giải, đối với một người tài giỏi như anh mà nói, cô cố gắng nửa ngày nhưng không thể đạt được hiệu quả như dự định, hẳn là chuyện rất khó coi.
Cô không khỏi nhớ tới lần đầu tiên gặp anh, chỉ nhìn một cái liền có cảm tình với anh, nhưng cô bao giờ nghĩ đến việc cô cùng anh có thích hợp với nhau hay không…
Lúc đó trời rét lạnh, cô đi mua nước tương cho mẹ, trên người chỉ mang theo năm mươi đồng. Kết quả chỉ đủ mua một chai tương nhỏ. Chính là sau khi mua xong lại dư năm đồng, tiền xu trong túi cùng chìa khóa va chạm nhau thật khó chịu, vì vậy cô quyết định mang năm đồng này ra xài luôn.
Cô ở cửa hàng tùy tiện cầm lấy vài món, đầu tiên là Yakult, phát hiện không đủ tiền mua Yakult lại thả trở về. Cuối cùng chọn một viên trứng luộc nước trà mà tính tiền, không nghĩ tới bi kịch lại xảy ra…
“Tiểu thư, chỉ lấy một viên trứng luộc nước trà sao?” Nhân viên cửa hàng hỏi lễ phép.
Bởi vì thời tiết rất lạnh nên cô chỉ gật đầu trả lời, dùng sức cắn một ngụm trứng còn nóng hôi hổi, không nghĩ đến nhân viên cửa hàng nói tiếp một câu khiến cô thiếu chút nữa mắc nghẹn.
“Như vậy tổng cộng 7 đồng, tiểu thư.”
“7 đồng? Đổi giá khi nào vậy?” Trong miệng cô đầy trứng, một tay giữ túi tiền chỉ còn năm đồng, bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Một viên không phải năm đồng sao? Nói tăng giá liền tăng giá? Thật sự hơi quá đáng.
Ánh mắt cô đảo qua lúc này mới phát hiện bên cạnh nồi trứng có biển giá nhỏ – Trứng luộc nước trà 7 đồng.
Xong rồi, thảm, làm sao bây giờ? Cô muốn mặt dày cũng không được, đã cắn trứng rồi. Chẳng lẽ nói mình chỉ cắn một ngụm nên tính hai đồng, phần trứng còn lại đem trả sao?
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Wap.Sh chúc các bạn vui vẻ)
Đang lúc cô dùng sức suy nghĩ muốn tìm phương pháp thoát khỏi tình cảnh này thì người xếp hàng phía sau đem đồ để lên bàn tính tiền.
“Tính cùng với cô ấy.” Âm thanh thuần hậu vang lên, tiếp theo là một trăm đồng đưa đến trước mặt nhân viên cửa hàng.
“Ai cùng với anh……” Nghe được âm thanh xa lạ, cô nhanh chóng quay lại muốn phản bác, nhưng khi xoay lại thì cả người đều ngây dại.
Một người đàn ông cao tao, diện mạo nhã nhặn, có một loại mị lực không nói nên lời, làm cô nhìn không chớp mắt.
Ngay lúc cô sững sờ, người đàn ông đã thanh toán tiền xong, xoay người trở ra.
Cô lại ngây người hai giây, lúc này mới phát hiện mình đã được giải vây khỏi tình huống khó xử.
“Tiên sinh, đợi chút, đợi chút!” Phương Đề Lê cắn trứng luộc nước trà nhanh chóng đuổi theo. Ở thời tiết giá lạnh này, miệng cô đầy trứng, điên cuồn đuổi theo một người, bộ dáng kia nói xấu quả thật có chút xấu.
Người đàn ông ngừng lại ở ven đường, buồn cười nhìn hành động kì quái của cô.
“Cái kia…… Tôi nợ anh 7 đồng.” Cô thở phì phò, thiếu chút bị nghẹn trứng, lúc này mới phát hiện hành vi của mình có bao nhiêu ngu xuẩn.
Trời ạ, cô cư nhiên trước mặt người đàn ông đẹp mắt này làm ra chuyện ngu xuẩn như thế?! Thật muốn đâm đầu chết đi. Hôm nay ra đường không coi ngày sao? Cô căn bản không nên xuất môn a.
“Không có gì quan trọng.” Địch Ấp Chấn khi nói chuyện thanh âm đè nén ý cười. Một màn anh được nhìn thấy thì cho dù trả mười cái trứng luộc nước trà anh cũng thấy đáng giá.
“Không được, không được, tôi trả anh năm đồng trước, phần còn lại sẽ trả sau, có thể nói cho tôi biết làm sao để gặp anh không?” Dám cười cô? Phương Đề Lê kiên trì lấy năm đồng trong túi nhét vào tay đối phương.
Nhìn năm đồng trong tay, còn vẻ mặt đắc ý cười hề hề của cô, quả thực không thể nén nhịn, anh cười haha lên. Đã thật lâu không vui vẻnhư vậy!
“Cô cố gắng muốn trả tiền tôi, không phải là thích tôi chứ, muốn tìm cơ hội gặp lại sao?” Anh nhịn không được nói đùa.
Cô cũng nâng cao khẩu khí. “Anh làm sao mà biết?!”
Câu trả lời này làm cho hai người đồng thời ngây ngẩn. Mà mặt cô trở nên đỏ hồng, ánh mắt anh lại có chút đăm chiêu.
Ngay lúc cô cảm thấy mình sắp mất mặt đến chết, anh lại nói, “Ngay tại nàng cảm thấy chính mình sắp bởi vì mất mặt mà khi chết, anh nói: “Cô đưa tôi số điện thoại, chờ khi nào tôi rảnh sẽ gọi.”
“A?” Cô hoàn toàn không nghĩ tới nhận được đáp án như vậy.
“Không muốn? Hay cô không muốn trả hai đồng kia? Cũng có thể, dù sao tôi cũng không nghĩ đòi cô 7 đồng này.” Anh nhìn như vô tình nói.
“Không không không, nợ tiền phải trả tiền là đương nhiên, huống chi anh giúp tôi thật là đại ân!” Cô cứ ngốc vù vù mà đem số điện thoại đưa anh.
Cuối cùng lại ngốc vù vù mà trở thành vợ anh.
Từ hồi ức tỉnh lại, Phương Đề Lê mới phát hiện cho chưa từng hỏi anh vù sao giúp cô trả tiền trứng luộc nước trà, cho dù là người tốt, 7 đồng cũng không có gì, nhưng theo hiểu biết của cô về anh sau này, Địch Ấp Chấn sẽ không đi quản những chuyện như vậy.
Cô không biết tại sao anh giúp cô, không biết vì sao anh gọi điện thoại cho cô, càng không hiểu vì sao lại quyết định lấy cô. Anh thích cô sao? Điều cô không hiểu là, anh có rất nhiều đối tượng để lựa chọn, sao lại chọn cô?
Lúc này bụng khẽ reo, mới cảm giác bản thân đói bụng. Do dự một hồi cô bắt lấy đi
Kỳ thực cô cũng cảm giác mệt mỏi.
Nửa năm qua, cô cố gắng làm dáng vẻ một người vợ xứng đôi với anh, cố gắng làm việc tiến lên, mong đợi bản thân có thể thành một người dẫn đoàn thành công. Dù sao ai cũng có sở trường riêng, không thể giống Địch Ấp Chấn quản lí một công ty to như vậy, nhưng cô biết dẫn một đoàn người xuất ngoại như thế nào, làm cho mọi người có được chuyến du lịch vui vẻ.
Cho nên cô liều mình làm việc, chỉ sợ hơi chút dưng lại sẽ kéo xa khoảng cách với anh. Nhưng quay đầu ngẫm lại, cô thực sự đã kéo gần khoảng cách sao? Nghĩ đến chuyện hôm qua xảy ra tại công ty, trong lòng cô lại khổ sở.
Nhưng loại tâm tình này nên nói với anh thế nào đây?
Anh chưa từng nói qua cô không xứng với anh. Mà tâm tình của anh nhất định rất khó lí giải, đối với một người tài giỏi như anh mà nói, cô cố gắng nửa ngày nhưng không thể đạt được hiệu quả như dự định, hẳn là chuyện rất khó coi.
Cô không khỏi nhớ tới lần đầu tiên gặp anh, chỉ nhìn một cái liền có cảm tình với anh, nhưng cô bao giờ nghĩ đến việc cô cùng anh có thích hợp với nhau hay không…
Lúc đó trời rét lạnh, cô đi mua nước tương cho mẹ, trên người chỉ mang theo năm mươi đồng. Kết quả chỉ đủ mua một chai tương nhỏ. Chính là sau khi mua xong lại dư năm đồng, tiền xu trong túi cùng chìa khóa va chạm nhau thật khó chịu, vì vậy cô quyết định mang năm đồng này ra xài luôn.
Cô ở cửa hàng tùy tiện cầm lấy vài món, đầu tiên là Yakult, phát hiện không đủ tiền mua Yakult lại thả trở về. Cuối cùng chọn một viên trứng luộc nước trà mà tính tiền, không nghĩ tới bi kịch lại xảy ra…
“Tiểu thư, chỉ lấy một viên trứng luộc nước trà sao?” Nhân viên cửa hàng hỏi lễ phép.
Bởi vì thời tiết rất lạnh nên cô chỉ gật đầu trả lời, dùng sức cắn một ngụm trứng còn nóng hôi hổi, không nghĩ đến nhân viên cửa hàng nói tiếp một câu khiến cô thiếu chút nữa mắc nghẹn.
“Như vậy tổng cộng 7 đồng, tiểu thư.”
“7 đồng? Đổi giá khi nào vậy?” Trong miệng cô đầy trứng, một tay giữ túi tiền chỉ còn năm đồng, bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Một viên không phải năm đồng sao? Nói tăng giá liền tăng giá? Thật sự hơi quá đáng.
Ánh mắt cô đảo qua lúc này mới phát hiện bên cạnh nồi trứng có biển giá nhỏ – Trứng luộc nước trà 7 đồng.
Xong rồi, thảm, làm sao bây giờ? Cô muốn mặt dày cũng không được, đã cắn trứng rồi. Chẳng lẽ nói mình chỉ cắn một ngụm nên tính hai đồng, phần trứng còn lại đem trả sao?
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Wap.Sh chúc các bạn vui vẻ)
Đang lúc cô dùng sức suy nghĩ muốn tìm phương pháp thoát khỏi tình cảnh này thì người xếp hàng phía sau đem đồ để lên bàn tính tiền.
“Tính cùng với cô ấy.” Âm thanh thuần hậu vang lên, tiếp theo là một trăm đồng đưa đến trước mặt nhân viên cửa hàng.
“Ai cùng với anh……” Nghe được âm thanh xa lạ, cô nhanh chóng quay lại muốn phản bác, nhưng khi xoay lại thì cả người đều ngây dại.
Một người đàn ông cao tao, diện mạo nhã nhặn, có một loại mị lực không nói nên lời, làm cô nhìn không chớp mắt.
Ngay lúc cô sững sờ, người đàn ông đã thanh toán tiền xong, xoay người trở ra.
Cô lại ngây người hai giây, lúc này mới phát hiện mình đã được giải vây khỏi tình huống khó xử.
“Tiên sinh, đợi chút, đợi chút!” Phương Đề Lê cắn trứng luộc nước trà nhanh chóng đuổi theo. Ở thời tiết giá lạnh này, miệng cô đầy trứng, điên cuồn đuổi theo một người, bộ dáng kia nói xấu quả thật có chút xấu.
Người đàn ông ngừng lại ở ven đường, buồn cười nhìn hành động kì quái của cô.
“Cái kia…… Tôi nợ anh 7 đồng.” Cô thở phì phò, thiếu chút bị nghẹn trứng, lúc này mới phát hiện hành vi của mình có bao nhiêu ngu xuẩn.
Trời ạ, cô cư nhiên trước mặt người đàn ông đẹp mắt này làm ra chuyện ngu xuẩn như thế?! Thật muốn đâm đầu chết đi. Hôm nay ra đường không coi ngày sao? Cô căn bản không nên xuất môn a.
“Không có gì quan trọng.” Địch Ấp Chấn khi nói chuyện thanh âm đè nén ý cười. Một màn anh được nhìn thấy thì cho dù trả mười cái trứng luộc nước trà anh cũng thấy đáng giá.
“Không được, không được, tôi trả anh năm đồng trước, phần còn lại sẽ trả sau, có thể nói cho tôi biết làm sao để gặp anh không?” Dám cười cô? Phương Đề Lê kiên trì lấy năm đồng trong túi nhét vào tay đối phương.
Nhìn năm đồng trong tay, còn vẻ mặt đắc ý cười hề hề của cô, quả thực không thể nén nhịn, anh cười haha lên. Đã thật lâu không vui vẻnhư vậy!
“Cô cố gắng muốn trả tiền tôi, không phải là thích tôi chứ, muốn tìm cơ hội gặp lại sao?” Anh nhịn không được nói đùa.
Cô cũng nâng cao khẩu khí. “Anh làm sao mà biết?!”
Câu trả lời này làm cho hai người đồng thời ngây ngẩn. Mà mặt cô trở nên đỏ hồng, ánh mắt anh lại có chút đăm chiêu.
Ngay lúc cô cảm thấy mình sắp mất mặt đến chết, anh lại nói, “Ngay tại nàng cảm thấy chính mình sắp bởi vì mất mặt mà khi chết, anh nói: “Cô đưa tôi số điện thoại, chờ khi nào tôi rảnh sẽ gọi.”
“A?” Cô hoàn toàn không nghĩ tới nhận được đáp án như vậy.
“Không muốn? Hay cô không muốn trả hai đồng kia? Cũng có thể, dù sao tôi cũng không nghĩ đòi cô 7 đồng này.” Anh nhìn như vô tình nói.
“Không không không, nợ tiền phải trả tiền là đương nhiên, huống chi anh giúp tôi thật là đại ân!” Cô cứ ngốc vù vù mà đem số điện thoại đưa anh.
Cuối cùng lại ngốc vù vù mà trở thành vợ anh.
Từ hồi ức tỉnh lại, Phương Đề Lê mới phát hiện cho chưa từng hỏi anh vù sao giúp cô trả tiền trứng luộc nước trà, cho dù là người tốt, 7 đồng cũng không có gì, nhưng theo hiểu biết của cô về anh sau này, Địch Ấp Chấn sẽ không đi quản những chuyện như vậy.
Cô không biết tại sao anh giúp cô, không biết vì sao anh gọi điện thoại cho cô, càng không hiểu vì sao lại quyết định lấy cô. Anh thích cô sao? Điều cô không hiểu là, anh có rất nhiều đối tượng để lựa chọn, sao lại chọn cô?
Lúc này bụng khẽ reo, mới cảm giác bản thân đói bụng. Do dự một hồi cô bắt lấy đi
»Tag: Trang 11 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 