Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
a mình, vẻ mặt hốt hoảng.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, mảnh yên tĩnh xấu hổ này cũng kết thúc.
“Tốt lắm, chúng ta có thể đi rồi.” Địch Ấp Chấn trong tay cầm theo cặp tài liệu, hướng Phương Đề Lê nói.
Ba người khác nhanh chóng tản ra, làm như không có việc gì. Địch Ấp Chấn cũng không nhận ra điều gì khác thường, chỉ nhìn Phương Đề Lê.
“Nha, hảo.” Phương Đề Lê cũng dường như không có việc gì đứng dậy, lộ ra một chút nhàn nhạt tươi cười, ý đồ lau đi không khí xấu hổ, còn có thần sắc tái nhợt của mình.
Địch Ấp Chấn ấn thang máy, ôm thắt lưng của cô đi vào. Lúc này đây cô quên cả kháng nghị tùy ý để cho ba cô gái kia trừng mắt xem một màn này, cô không ý thức được động tác của anh.
***
Địch Ấp Chấn rất ít khi xem phim điện ảnh, nhưng lúc này anh không đem tâm tư đặt trên phim mà là ở trên người Phương Đề Lê. Anh phát hiện cô ngồi bên cạnh tuy nhìn vào màn hình chằm chằm nhưng vẻ mặt luôn hốt hoảng. Anh cảm giác được cô có tâm sự, anh đang chờ cô mở miệng.
Kết thúc buổi chiếu phim, hai người theo đám đông ra khỏi rạp.
“Thấy hay không?” Địch Ấp Chấn nhìn như tùy ý hỏi.
“Còn…… Cũng không tệ nha!” Phương Đề Lê cười cười. “Anh có đói bụng không? Vì để kịp giờ coi phim nên chỉ ăn tùy tiện một ít, trong nhà cũng không còn gì ăn, anh thấy đói thì chúng ta mua gì đó về ăn?”
“Chúng ta cứ ăn ở ngoài luôn đi, hẹn hò như vậy thật giống những người đang yêu nhau, khác là buổi tối chúng ta cùng trở về một nhà thôi.” Anh không trả lời vấn đề của cô, ngược lại nói như thế.
“Anh…… Không phải là trách em không nấu cơm chứ? Phương Đề Lê nửa thật nửa đùa nói. Đừng nói khả năng nấu ăn của cô tệ như thế nào, cho dù không tệ, cô cũng không từng vì anh mà chuẩn bị ba bữa, ngược lại đều là anh nấu cho cô ăn. Cô quả thật là không có tư cách làm vợ.
“Có nấu cơm hay không không quan trọng, đối với anh không phải là vấn đề.” Anh nhàn nhạt nói, hi vọng cô có thể hiểu ý tứ của anh. Hi vọng của anh là làm cô mau chóng nhận ra cô không còn là bạn gái anh mà là vợ anh, xem anh như người thân để dựa vào.
Anh biết cô luôn luôn không muốn đem thân phận mình từ bạn gái trở thành vợ anh. Rất nhiều lúc cô đối với anh rất khách khí, có tâm sự cũng không nói ra, chỉ biết suy nghĩ một mình. Tựa như lúc nãy, cô vị nhân viên vây quanh, xem qua sắc mặt biết cô không thoải mái, nhưng cô vẫn không nói cho anh biết.
Điều này làm cho anh càng ngày càng mất kiên nhẫn. Anh nghĩ sẽ chậm rãi dẫn cô đi trên con đường hôn nhân này, chậm rãi để cô dựa vào tin tưởng anh, nhưng thực sự chết tiệt, quá chậm.
Như vậy thật không phải biện pháp hay.
Địch Ấp Chấn mày nhịn không được dùng sức nhíu lại.
“Anh…… Có phải hay không cũng cảm thấy em không giống như là vợ của anh?” Xem động tác nhíu mày của anh, Phương Đề Lê dè dặt cẩn trọng hỏi.
“Có người nói như vậy?” Anh hỏi.
“Không có, liền…… Có chút buồn cười, chúng ta ngày đó từ khách sạn đi ra, hình như bị nhân viên công ty anh thấy được.” Phương Đề Lê ra vẻ tự nhiên nói, một bộ thoải mái tự tại nói giỡn.
Anh hơi hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm biểu cảm của cô. “Thì thế nào?”
Nói thật ra, anh căn bản không quan tâm mình bị bao nhiêu nhìn đến, cùng bà xã của anh vào khách sạn cũng không liên quan đến người khác.
Cái anh muốn là nhìn thấy phản ứng của cô.
“Ha ha, có chút buồn cười là các cô ấy nghĩ rằng em là…tình nhân.” Cô vừa nói vừa cười. “Em có nên cảm thấy vinh hạnh? Bộ dạng không xinh đẹp, như thế nào lại giống tình nhân?”
“Em cảm thấy làm tình nhân tốt lắm sao?”
Thanh âm của anh hơi căng thẳng, đáng tiếc cô không có phát hiện.
“Cũng tốt a!” Ít nhất không bị phê bình không đủ tư cách để anh lấy về nhà. “Có người trả thù lao, chỉ cần hầu hạ một người, tính ra cũng không thiệt.”
Câu nói đùa của cô không ngờ làm anh đưa đến một ánh nhìn hung ác.
Phương Đề Lê sững sờ một chút, bị ánh mắt không vui của anh dọa đến. Ngay tại thời điểm cô ngẩn người, anh đã xoay người lên xe.
Cô chạy nhanh lên phía trước kéo cửa xe ngồi vào trong.
Địch Ấp Chấn cũng không thèm liếc cô một cái liền khởi động xe, đạp chân ga, không giống như bình thường tăng tốc mà đi, chính là hung mãnh lao ra khỏi bãi đậu xe.
Nhìn anh gọn gàng đem xe dừng lạ trước bãi thu phí sau đó lại nhanh chóng tăng tốc rời đi. Cô lặng lẽ nắm mép ghế.
Từ đầu tới đuôi, anh một câu cũng chưa nói, mà cô chỉ có thể không yên nhìn anh.
Mãi cho đến khi đến trước nhà cô mới mở miệng hỏi.
“Anh…… Đang tức giận?”
“Không có!” Địch Ấp Chấn cho cô một cái nhìn kinh dị, bỏ xuống hai chữ rồi liền xoay người vào nhà.
Phương Đề Lê chậm rãi bước vào phòng ở, bĩu môi nhớ kỹ: “Rõ ràng có giận, bằng không sao lại thế này?”
Kết quả tối hôm đó, là tối đầu tiên cô về nước mà không làm tình với anh.
Nhìn gương mặt anh say ngủ, cô bắt đầu cảm giác được lãnh ý của anh, càng có cảm giác bị vứt bỏ, sự bất an bắt đầu rục rịch.
—Hết chương 3—
Bởi vì cả đêm không thể ngủ, Phương Đề Lê mãi gần sáng mới mệt nhọc mà thiếp đi. Không biết có phải do mệt mỏi quá hay không mà Địch Ấp Chấn rời giường đi làm lúc nào cô cũng không hay.
Đợi đến khi cô thức dậy đã là 10 giờ rưỡi.
“Di, hôm nay không để lại giấy sao?”
Cô ngồi trên giường nhìn tủ đầu giường, sau đó tìm kiếm dưới gối, không phát hiện tờ giấy nào. Bình thường sau khi cô về nước bởi vì quan hệ với anh mà mệt mỏi nên sẽ ngủ dậy trễ, trước khi đi làm anh đều để lại cho cô một tờ giấy nhắn. Có đôi khi nói cho cô biết trong tủ lạnh có đồ ăn, có đôi khi nói hôm đó sẽ về nhà đúng giờ, hay đôi khi muốn cô ra ngài gặp anh.
Cô tựa hồ đã quen như vậy, ở nhà không dùng đầu óc nhiều lắm, anh sẽ giúp cô an bài mọi thứ, bao gồm hai người muốn ăn cái gì, muốn đi nơi nào.
Cô đến bây giờ vẫn không nghĩ tới, nếu anh không làm cái gì, cô sẽ trải qua một ngày thế nào?
Hiện tại xem mặt bàn trống rỗng, lại nhìn đến một bên giường trống trải, cô nhịn không được đi qua nằm trên gối anh, nhắm mắt lại, cảm giác hơi thở của anh.
Có lẽ là vì đêm qu
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, mảnh yên tĩnh xấu hổ này cũng kết thúc.
“Tốt lắm, chúng ta có thể đi rồi.” Địch Ấp Chấn trong tay cầm theo cặp tài liệu, hướng Phương Đề Lê nói.
Ba người khác nhanh chóng tản ra, làm như không có việc gì. Địch Ấp Chấn cũng không nhận ra điều gì khác thường, chỉ nhìn Phương Đề Lê.
“Nha, hảo.” Phương Đề Lê cũng dường như không có việc gì đứng dậy, lộ ra một chút nhàn nhạt tươi cười, ý đồ lau đi không khí xấu hổ, còn có thần sắc tái nhợt của mình.
Địch Ấp Chấn ấn thang máy, ôm thắt lưng của cô đi vào. Lúc này đây cô quên cả kháng nghị tùy ý để cho ba cô gái kia trừng mắt xem một màn này, cô không ý thức được động tác của anh.
***
Địch Ấp Chấn rất ít khi xem phim điện ảnh, nhưng lúc này anh không đem tâm tư đặt trên phim mà là ở trên người Phương Đề Lê. Anh phát hiện cô ngồi bên cạnh tuy nhìn vào màn hình chằm chằm nhưng vẻ mặt luôn hốt hoảng. Anh cảm giác được cô có tâm sự, anh đang chờ cô mở miệng.
Kết thúc buổi chiếu phim, hai người theo đám đông ra khỏi rạp.
“Thấy hay không?” Địch Ấp Chấn nhìn như tùy ý hỏi.
“Còn…… Cũng không tệ nha!” Phương Đề Lê cười cười. “Anh có đói bụng không? Vì để kịp giờ coi phim nên chỉ ăn tùy tiện một ít, trong nhà cũng không còn gì ăn, anh thấy đói thì chúng ta mua gì đó về ăn?”
“Chúng ta cứ ăn ở ngoài luôn đi, hẹn hò như vậy thật giống những người đang yêu nhau, khác là buổi tối chúng ta cùng trở về một nhà thôi.” Anh không trả lời vấn đề của cô, ngược lại nói như thế.
“Anh…… Không phải là trách em không nấu cơm chứ? Phương Đề Lê nửa thật nửa đùa nói. Đừng nói khả năng nấu ăn của cô tệ như thế nào, cho dù không tệ, cô cũng không từng vì anh mà chuẩn bị ba bữa, ngược lại đều là anh nấu cho cô ăn. Cô quả thật là không có tư cách làm vợ.
“Có nấu cơm hay không không quan trọng, đối với anh không phải là vấn đề.” Anh nhàn nhạt nói, hi vọng cô có thể hiểu ý tứ của anh. Hi vọng của anh là làm cô mau chóng nhận ra cô không còn là bạn gái anh mà là vợ anh, xem anh như người thân để dựa vào.
Anh biết cô luôn luôn không muốn đem thân phận mình từ bạn gái trở thành vợ anh. Rất nhiều lúc cô đối với anh rất khách khí, có tâm sự cũng không nói ra, chỉ biết suy nghĩ một mình. Tựa như lúc nãy, cô vị nhân viên vây quanh, xem qua sắc mặt biết cô không thoải mái, nhưng cô vẫn không nói cho anh biết.
Điều này làm cho anh càng ngày càng mất kiên nhẫn. Anh nghĩ sẽ chậm rãi dẫn cô đi trên con đường hôn nhân này, chậm rãi để cô dựa vào tin tưởng anh, nhưng thực sự chết tiệt, quá chậm.
Như vậy thật không phải biện pháp hay.
Địch Ấp Chấn mày nhịn không được dùng sức nhíu lại.
“Anh…… Có phải hay không cũng cảm thấy em không giống như là vợ của anh?” Xem động tác nhíu mày của anh, Phương Đề Lê dè dặt cẩn trọng hỏi.
“Có người nói như vậy?” Anh hỏi.
“Không có, liền…… Có chút buồn cười, chúng ta ngày đó từ khách sạn đi ra, hình như bị nhân viên công ty anh thấy được.” Phương Đề Lê ra vẻ tự nhiên nói, một bộ thoải mái tự tại nói giỡn.
Anh hơi hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm biểu cảm của cô. “Thì thế nào?”
Nói thật ra, anh căn bản không quan tâm mình bị bao nhiêu nhìn đến, cùng bà xã của anh vào khách sạn cũng không liên quan đến người khác.
Cái anh muốn là nhìn thấy phản ứng của cô.
“Ha ha, có chút buồn cười là các cô ấy nghĩ rằng em là…tình nhân.” Cô vừa nói vừa cười. “Em có nên cảm thấy vinh hạnh? Bộ dạng không xinh đẹp, như thế nào lại giống tình nhân?”
“Em cảm thấy làm tình nhân tốt lắm sao?”
Thanh âm của anh hơi căng thẳng, đáng tiếc cô không có phát hiện.
“Cũng tốt a!” Ít nhất không bị phê bình không đủ tư cách để anh lấy về nhà. “Có người trả thù lao, chỉ cần hầu hạ một người, tính ra cũng không thiệt.”
Câu nói đùa của cô không ngờ làm anh đưa đến một ánh nhìn hung ác.
Phương Đề Lê sững sờ một chút, bị ánh mắt không vui của anh dọa đến. Ngay tại thời điểm cô ngẩn người, anh đã xoay người lên xe.
Cô chạy nhanh lên phía trước kéo cửa xe ngồi vào trong.
Địch Ấp Chấn cũng không thèm liếc cô một cái liền khởi động xe, đạp chân ga, không giống như bình thường tăng tốc mà đi, chính là hung mãnh lao ra khỏi bãi đậu xe.
Nhìn anh gọn gàng đem xe dừng lạ trước bãi thu phí sau đó lại nhanh chóng tăng tốc rời đi. Cô lặng lẽ nắm mép ghế.
Từ đầu tới đuôi, anh một câu cũng chưa nói, mà cô chỉ có thể không yên nhìn anh.
Mãi cho đến khi đến trước nhà cô mới mở miệng hỏi.
“Anh…… Đang tức giận?”
“Không có!” Địch Ấp Chấn cho cô một cái nhìn kinh dị, bỏ xuống hai chữ rồi liền xoay người vào nhà.
Phương Đề Lê chậm rãi bước vào phòng ở, bĩu môi nhớ kỹ: “Rõ ràng có giận, bằng không sao lại thế này?”
Kết quả tối hôm đó, là tối đầu tiên cô về nước mà không làm tình với anh.
Nhìn gương mặt anh say ngủ, cô bắt đầu cảm giác được lãnh ý của anh, càng có cảm giác bị vứt bỏ, sự bất an bắt đầu rục rịch.
—Hết chương 3—
Bởi vì cả đêm không thể ngủ, Phương Đề Lê mãi gần sáng mới mệt nhọc mà thiếp đi. Không biết có phải do mệt mỏi quá hay không mà Địch Ấp Chấn rời giường đi làm lúc nào cô cũng không hay.
Đợi đến khi cô thức dậy đã là 10 giờ rưỡi.
“Di, hôm nay không để lại giấy sao?”
Cô ngồi trên giường nhìn tủ đầu giường, sau đó tìm kiếm dưới gối, không phát hiện tờ giấy nào. Bình thường sau khi cô về nước bởi vì quan hệ với anh mà mệt mỏi nên sẽ ngủ dậy trễ, trước khi đi làm anh đều để lại cho cô một tờ giấy nhắn. Có đôi khi nói cho cô biết trong tủ lạnh có đồ ăn, có đôi khi nói hôm đó sẽ về nhà đúng giờ, hay đôi khi muốn cô ra ngài gặp anh.
Cô tựa hồ đã quen như vậy, ở nhà không dùng đầu óc nhiều lắm, anh sẽ giúp cô an bài mọi thứ, bao gồm hai người muốn ăn cái gì, muốn đi nơi nào.
Cô đến bây giờ vẫn không nghĩ tới, nếu anh không làm cái gì, cô sẽ trải qua một ngày thế nào?
Hiện tại xem mặt bàn trống rỗng, lại nhìn đến một bên giường trống trải, cô nhịn không được đi qua nằm trên gối anh, nhắm mắt lại, cảm giác hơi thở của anh.
Có lẽ là vì đêm qu
»Tag: Trang 10 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 