Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
u chuyện không bằng…”
“Cô gái ngọ thê kia xuất hiện, đang ngồi trước phòng CEO.” Triệu Mĩ Hoa tận dụng mọi thứ, đem lời nói ra miệng.
“Cái gì?” Lí Khởi Anh quả nhiên phản ứng rất lớn, đầu kia điện thoại truyền đến tiếng ghế ngã.
“Đúng, cô nhanh lên đây.” Triệu Mĩ Hoa cảm thấy nhiều người cùng liên hợp mới có thể chống lại thế lực từ bên ngoài. Mặc kệ thế nào, CEO cũng không thể tùy tiện để người ngoài cướp đi hưởng dụng được.
Lí Khởi Anh này động tác đủ nhanh, không đến năm phút, người đã chạy đến lầu 25. Cô mới vừa xuất hiện ở cửa thang máy, Triệu Mĩ Hoa đã kéo tay cô đi đến bên cạnh.
“Ở nơi nào? Ở nơi nào? Hồ ly tinh ở nơi nào?” Lí Khởi Anh liền hỏi, còn không quên hạ giọng.
Lúc này tình huống ở lầu 25 là Địch CEO nhốt mình làm việc trong văn phòng, bên ngoài Thẩm thư kí ngồi tịch mịch, còn trên cái bàn tròn Phương Đề Lê đang nhâm nhi trà sữa.
“Ở bên kia a, cô xem, Địch tiên sinh cư nhiên cho cô ấy đi đến công ty chờ anh ta tan tầm, trời ạ, giữa trưa làm không đủ, buổi tối còn muốn nha?”
Triệu Mĩ Hoa lắm mồm làm Lí Khởi Anh nhìn chằm chằm.
“Cô nói chuyện có thể đừng khủng bố như vậy được hay không?” Lí Khởi Anh bất đắc dĩ nói.
“Làm ơn, cô cho Địch tiên sinh là người sắt sao? Có đàn bà cũng là bình thường, nhưng cô gái này dám công khai chạy đến đây, thật lợi hại.” Triệu Mĩ Hoa có điểm bội phục nói.
“Kia Thẩm thư ký đâu? Cô ấy nói gì không?” Lí Khởi Anh lại hỏi.
“Chưa nói cái gì a, còn bưng trà sữa cho cô ta uống, tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng là vẫn là rất có lễ phép. Thẩm thư ký cũng quá đè nén.”
“Cô thì biết cái gì, cái này gọi là biết thời thế, CEO chính là cần cô gái như Thẩm thư kí vậy.” Lí Khởi Anh nói xong đứng dậy “Như vậy không được, tôi phải giúp cô ấy xả hận, sao có thể để người khác dậm chân lên địa bàn của mình!”
“Xả giận cái gì? Cô muốn làm gì” Triệu Mĩ Hoa kinh hô, liền nhìn Lí Khởi Anh sải bước trực tiếp đi đến chỗ hồ ly tinh cô nhanh chóng đuổi theo.
Bên này Phương Đề Lê chưa kịp che giấu sự mất tự nhiên của mình, đang đọc một tờ báo, thì thấy chiếc ghế đối diện được kéo ra, có người đặt mông ngồi ngay trước mặt mình. Cô ngây người một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn người đối diện tươi cười.
“Vị tiểu thư này, cô tên là gì?” Lí Khởi Anh trực tiếp hỏi.
Phương Đề Lê lại là sửng sốt, thế này mới trả lời: “Ách, tôi họ Phương, Phương Đề Lê.”
“Phương tiểu thư, tôi biết như vậy có chút mạo muội, nhưng cô đến công ty tìm Địch tiên sinh như vậy cũng rất mạo muội, dù sao đây cũng là nơi làm việc, cô có biết…” Thân là tình nhân lại chạy đến nơi làm việc, thật không biết mất mặt.
“Kỳ thực tôi cũng cảm thấy vậy, trước kia tôi chưa tới bao giờ, nhưng hôm nay Địch…Anh ta gọi tôi đến chờ…” Hiện tại đang là giờ làm việc, Phương Đề Lê cảm thấy mình ở đây cũng rất kỳ quái.
“Oa a, cô đang thị uy sao? Cho rằng chính mình thực đặc biệt sao?” Triệu Mĩ Hoa nhịn không được sáp miệng. “Nói cho cô biết, cho dù trước đây CEO chưa bao giờ mang bạn gái tới công ty, cũng không chứng minh cô đặc biệt.”
“Bạn gái? Tôi không phải bạn gái anh ta, tôi là –” Phương Đề Lê cảm thấy bọn họ hiểu lầm gì đó, cô cố gắng làm sáng tỏ.
“Làm ơn, nói là 『 bạn gái 』 là cho cô mặt mũi, chẳng lẽ muốn chúng tôi trực tiếp gọi cô là tình nhân sao?”
“Tình nhân? Ngọ thê?” Phương Đề Lê trợn tròn mắt. Cô….. làm sao có thể là tình nhân của Địch Ấp Chân, chẳng lẽ các cô ấy nhận sai người, Địch Ấp Chấn quả thực có tình nhân sao? Lòng của cô rối loạn.
“Đừng chối nữa, chúng tôi ngày đó nhìn thấy được. Cô cùng CEO giữa trưa đi ra từ khách sạn, chia tay còn ôm ôm ấp ấp, cô sợ người ta không biết sao!” Triệu Mĩ Hoa thấy Phương Đề Lê mặt mờ mịt liền nhanh chóng nói bồi.
Khách sạn? Ấp ấp ôm ôm? Phương Đề Lê đầu óc dại ra đem các chi tiết nối lại với nhau, lúc này bừng tỉnh “Trời ạ, cô…cái kia…A!”
Này thật sự là rất mất mặt, cô bị ông xã kéo vào khách sạn, lại bị nhân viên công ty Địch Ấp Chấn nhìn thấy? Các cô ấy nói gì? Ngọ thê? Tình phụ?
Gương mặt ửng đỏ, cô một câu cũng không nói ra được.
Nên giải thích thế nào đây? Nói gì cũng thật xấu hổ
“Thế nào? Dám làm còn sợ người ta phát hiện sao?” Lí Khởi Anh không khách khí nói. “Tuy rằng Địch tiên sinh còn chưa có kết hôn, nhưng cô cho rằng các người có thể quan hệ như vậy bao lâu? Đến cuối cùng anh ta nhất định sẽ chọn Thẩm thư kí đàng hoàng này, năng lực tài giỏi có thể phụ giúp anh ta, tôi khuyên cô không nên ảo tưởng.”
“Còn chưa có kết hôn? Anh ta…… Cái kia tôi……” Phương Đề Lê biện giải, lại tiếp xúc đến ánh mắt mang theo ủy khuất của Thẩm Phái Quân mà trầm mặc xuống.
Nguyên lai cô ấy thích Địch Ấp Chấn, nguyên lai mọi người đều biết đến, thản nhiên công nhận cô ấy xứng đôi cùng Địch ẤP Chấn. Đột nhiên Phương Đề Lê thấy thật khó thở, như có gì đó mắc ở cổ, nuốt không được phun ra cũng không xong, thật khổ sở.
“Thế nào? Hết lời để nói? Tôi xem cô vẫn còn trẻ, vẫn nên vì mình mà tính toán, nhanh chóng tìm một người thích hợp với mình đi.” Triệu Mĩ Hoa khuyên cô.
“Tìm người thích hợp với mình……” Phương Đề Lê thì thào lặp lại những lời này. Ở trong mắt các cô ấy, cô không thích hợp với Địch Ấp Chấn sao? Nhìn anh cùng cô đi ra từ khách sạn, mọi người đều nghĩ cô là tình nhân mà không phải bạn gái hay thân mật hơn là…vợ?
Cô luôn cảm thấy cô không xứng với anh. Đáy lòng cũng luôn tin tưởng một ngày nào đó anh sẽ tỉnh táo lại, sẽ hối hận khi kết hôn cùng cô. Anh không chỉ có điều kiện tốt, tính cách lại không chê được chỗ nào.
Nhưng cô là vợ của anh.
Mỗi khi cô tự hỏi chính mình vì sao lấy được người đàn ông này, dựa vào cái gì nhận được sự săn sóc sủng ái của anh, thậm chí sau khi kết hôn côvẫn có thể tự do như vậy, cô không trả lời được.
Xem sắc mặt cô dần dần tái nhợt, Lí Khởi Anh cùng Triệu Mĩ Hoa vây quanh cô còn có Thẩm Phái Quân ở xa hơn một chút trên mặt có chút do dự.
Nhưng Phương Đề Lê không chú ý đến phản ứng của ai, vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ c
“Cô gái ngọ thê kia xuất hiện, đang ngồi trước phòng CEO.” Triệu Mĩ Hoa tận dụng mọi thứ, đem lời nói ra miệng.
“Cái gì?” Lí Khởi Anh quả nhiên phản ứng rất lớn, đầu kia điện thoại truyền đến tiếng ghế ngã.
“Đúng, cô nhanh lên đây.” Triệu Mĩ Hoa cảm thấy nhiều người cùng liên hợp mới có thể chống lại thế lực từ bên ngoài. Mặc kệ thế nào, CEO cũng không thể tùy tiện để người ngoài cướp đi hưởng dụng được.
Lí Khởi Anh này động tác đủ nhanh, không đến năm phút, người đã chạy đến lầu 25. Cô mới vừa xuất hiện ở cửa thang máy, Triệu Mĩ Hoa đã kéo tay cô đi đến bên cạnh.
“Ở nơi nào? Ở nơi nào? Hồ ly tinh ở nơi nào?” Lí Khởi Anh liền hỏi, còn không quên hạ giọng.
Lúc này tình huống ở lầu 25 là Địch CEO nhốt mình làm việc trong văn phòng, bên ngoài Thẩm thư kí ngồi tịch mịch, còn trên cái bàn tròn Phương Đề Lê đang nhâm nhi trà sữa.
“Ở bên kia a, cô xem, Địch tiên sinh cư nhiên cho cô ấy đi đến công ty chờ anh ta tan tầm, trời ạ, giữa trưa làm không đủ, buổi tối còn muốn nha?”
Triệu Mĩ Hoa lắm mồm làm Lí Khởi Anh nhìn chằm chằm.
“Cô nói chuyện có thể đừng khủng bố như vậy được hay không?” Lí Khởi Anh bất đắc dĩ nói.
“Làm ơn, cô cho Địch tiên sinh là người sắt sao? Có đàn bà cũng là bình thường, nhưng cô gái này dám công khai chạy đến đây, thật lợi hại.” Triệu Mĩ Hoa có điểm bội phục nói.
“Kia Thẩm thư ký đâu? Cô ấy nói gì không?” Lí Khởi Anh lại hỏi.
“Chưa nói cái gì a, còn bưng trà sữa cho cô ta uống, tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng là vẫn là rất có lễ phép. Thẩm thư ký cũng quá đè nén.”
“Cô thì biết cái gì, cái này gọi là biết thời thế, CEO chính là cần cô gái như Thẩm thư kí vậy.” Lí Khởi Anh nói xong đứng dậy “Như vậy không được, tôi phải giúp cô ấy xả hận, sao có thể để người khác dậm chân lên địa bàn của mình!”
“Xả giận cái gì? Cô muốn làm gì” Triệu Mĩ Hoa kinh hô, liền nhìn Lí Khởi Anh sải bước trực tiếp đi đến chỗ hồ ly tinh cô nhanh chóng đuổi theo.
Bên này Phương Đề Lê chưa kịp che giấu sự mất tự nhiên của mình, đang đọc một tờ báo, thì thấy chiếc ghế đối diện được kéo ra, có người đặt mông ngồi ngay trước mặt mình. Cô ngây người một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn người đối diện tươi cười.
“Vị tiểu thư này, cô tên là gì?” Lí Khởi Anh trực tiếp hỏi.
Phương Đề Lê lại là sửng sốt, thế này mới trả lời: “Ách, tôi họ Phương, Phương Đề Lê.”
“Phương tiểu thư, tôi biết như vậy có chút mạo muội, nhưng cô đến công ty tìm Địch tiên sinh như vậy cũng rất mạo muội, dù sao đây cũng là nơi làm việc, cô có biết…” Thân là tình nhân lại chạy đến nơi làm việc, thật không biết mất mặt.
“Kỳ thực tôi cũng cảm thấy vậy, trước kia tôi chưa tới bao giờ, nhưng hôm nay Địch…Anh ta gọi tôi đến chờ…” Hiện tại đang là giờ làm việc, Phương Đề Lê cảm thấy mình ở đây cũng rất kỳ quái.
“Oa a, cô đang thị uy sao? Cho rằng chính mình thực đặc biệt sao?” Triệu Mĩ Hoa nhịn không được sáp miệng. “Nói cho cô biết, cho dù trước đây CEO chưa bao giờ mang bạn gái tới công ty, cũng không chứng minh cô đặc biệt.”
“Bạn gái? Tôi không phải bạn gái anh ta, tôi là –” Phương Đề Lê cảm thấy bọn họ hiểu lầm gì đó, cô cố gắng làm sáng tỏ.
“Làm ơn, nói là 『 bạn gái 』 là cho cô mặt mũi, chẳng lẽ muốn chúng tôi trực tiếp gọi cô là tình nhân sao?”
“Tình nhân? Ngọ thê?” Phương Đề Lê trợn tròn mắt. Cô….. làm sao có thể là tình nhân của Địch Ấp Chân, chẳng lẽ các cô ấy nhận sai người, Địch Ấp Chấn quả thực có tình nhân sao? Lòng của cô rối loạn.
“Đừng chối nữa, chúng tôi ngày đó nhìn thấy được. Cô cùng CEO giữa trưa đi ra từ khách sạn, chia tay còn ôm ôm ấp ấp, cô sợ người ta không biết sao!” Triệu Mĩ Hoa thấy Phương Đề Lê mặt mờ mịt liền nhanh chóng nói bồi.
Khách sạn? Ấp ấp ôm ôm? Phương Đề Lê đầu óc dại ra đem các chi tiết nối lại với nhau, lúc này bừng tỉnh “Trời ạ, cô…cái kia…A!”
Này thật sự là rất mất mặt, cô bị ông xã kéo vào khách sạn, lại bị nhân viên công ty Địch Ấp Chấn nhìn thấy? Các cô ấy nói gì? Ngọ thê? Tình phụ?
Gương mặt ửng đỏ, cô một câu cũng không nói ra được.
Nên giải thích thế nào đây? Nói gì cũng thật xấu hổ
“Thế nào? Dám làm còn sợ người ta phát hiện sao?” Lí Khởi Anh không khách khí nói. “Tuy rằng Địch tiên sinh còn chưa có kết hôn, nhưng cô cho rằng các người có thể quan hệ như vậy bao lâu? Đến cuối cùng anh ta nhất định sẽ chọn Thẩm thư kí đàng hoàng này, năng lực tài giỏi có thể phụ giúp anh ta, tôi khuyên cô không nên ảo tưởng.”
“Còn chưa có kết hôn? Anh ta…… Cái kia tôi……” Phương Đề Lê biện giải, lại tiếp xúc đến ánh mắt mang theo ủy khuất của Thẩm Phái Quân mà trầm mặc xuống.
Nguyên lai cô ấy thích Địch Ấp Chấn, nguyên lai mọi người đều biết đến, thản nhiên công nhận cô ấy xứng đôi cùng Địch ẤP Chấn. Đột nhiên Phương Đề Lê thấy thật khó thở, như có gì đó mắc ở cổ, nuốt không được phun ra cũng không xong, thật khổ sở.
“Thế nào? Hết lời để nói? Tôi xem cô vẫn còn trẻ, vẫn nên vì mình mà tính toán, nhanh chóng tìm một người thích hợp với mình đi.” Triệu Mĩ Hoa khuyên cô.
“Tìm người thích hợp với mình……” Phương Đề Lê thì thào lặp lại những lời này. Ở trong mắt các cô ấy, cô không thích hợp với Địch Ấp Chấn sao? Nhìn anh cùng cô đi ra từ khách sạn, mọi người đều nghĩ cô là tình nhân mà không phải bạn gái hay thân mật hơn là…vợ?
Cô luôn cảm thấy cô không xứng với anh. Đáy lòng cũng luôn tin tưởng một ngày nào đó anh sẽ tỉnh táo lại, sẽ hối hận khi kết hôn cùng cô. Anh không chỉ có điều kiện tốt, tính cách lại không chê được chỗ nào.
Nhưng cô là vợ của anh.
Mỗi khi cô tự hỏi chính mình vì sao lấy được người đàn ông này, dựa vào cái gì nhận được sự săn sóc sủng ái của anh, thậm chí sau khi kết hôn côvẫn có thể tự do như vậy, cô không trả lời được.
Xem sắc mặt cô dần dần tái nhợt, Lí Khởi Anh cùng Triệu Mĩ Hoa vây quanh cô còn có Thẩm Phái Quân ở xa hơn một chút trên mặt có chút do dự.
Nhưng Phương Đề Lê không chú ý đến phản ứng của ai, vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ c
»Tag: Trang 9 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 