Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
cô biết anh quả thực rất vĩ đại, kiến thức phong phú, kinh nghiệm hơn người, nhưng tự bước chân vào thế giới của anh mới thấy anh so với suy nghĩ của cô thật là hơn rất nhiều.
Thang máy vừa mở ra, cô nhìn thấy một không gian rộng mở với bộ bàn ghế thủy tinh trong suốt hình tròn, ghế dựa xinh xắn, làm cho mọi người có cảm giác thân thiết.
Trên tầng chỉ có một phòng duy nhất đề tên phòng của CEO, ở ngoài cửa có một bàn làm việc, ngồi ở đó là một cô gái tóc dài khí chất tao nhã.
“Xin hỏi……” Phương Đề Lê thanh thanh yết hầu.
“Xin chào là Phương tiểu thư sao?” Thẩm thư ký đứng dậy, đi thẳng tới trước mặt cô. “Thật có lỗi, bởi vì CEO không có nói trước cho tôi biết có hẹn cho nên làm Phương tiểu thư đợi dưới lầu. CEO đang bận hội nghị cùng các chủ quản, cô phải đợi một chút rồi.”
Thẩm Phái Quân nhịn không được đánh giá cô gái này. Cô biết Đề Lê không lui tới công ty, khẳng định không phải là nhân viên công ty hay khách hàng. Huống chi mọi việc hàng ngày của CEOđều do cô an bài, cho nên chỉ có khả năng cô ấy là bạn của CEO.
Chẳng qua cô có phỏng đoán thế nào cũng không ích gì, bởi vì một thư kí tốt thì làm việc chăm chỉ và không tham dự quá sâu vào đời tư của ông chủ. Cô biết rõ, nếu bản thân mình làm không tốt, sẽ có rất nhiều người thay thế vị trí thư ký của cô.
“Không quan hệ, không quan hệ, tôi…… Anh ta…… Tôi đến chờ anh ấy tan tầm. Cô không cần đón tiếp tôi, cứ làm việc của cô đi!” Ở trước mặt thư kí của anh, Phương Đề Lê không biết xưng hô với anh như thế nào. Mở miệng ngậm miệng chính là “ông xã của tôi” thật sự rất khoa trương, cô không làm được. Nhưng nếu trực tiếp Địch Chấp Ấn thì có vẻ thật lỗ mãng.
“Như vậy Phương tiểu thư ngồi đây đợi một chút, tôi giúp cô pha li trà.” Thái độ của Thẩm Phái Quân vẫn rất khách khí.
“Cảm ơn, làm phiền cô thật ngại quá.” Cô có chút ngượng ngùng ngồi xuống, trong lòng thầm mắng Địch Ấp Chân, làm chi bắt cô đến công ty chờ, hại cô cả người không được tự nhiên.
Trên thực tế Phương Đề Lê quả thật không quen với không khí làm việc ở văn phòng, cô đã quen cả ngày ở ngoài làm công việc, không thích hợp với loại công tác này.
Kết quả cô vừa mới ngồi xuống, Thẩm thư kí vừa đun trà thì cửa văn phòng mở ra.
Nhưng đi ra không phải Địch Ấp Chấn mà là một cô gái trang điểm rất rực rờ. Nguyên bản Phương Đề Lê không để ý nhưng khi cô gái đó thấy cô thì sửng sốt một chút, sau đó trừng ánh mắt thậm chí há to miệng.
Phương Đề Lê kinh ngạc nhìn phản ứng của đối phương, chưa kịp nói gì, Địch Ấp Chấn đã mở cửa đi về hướng cô.
“Em tới rồi?” Khóe miệng miệng anh gợn lên một nụ cười, dường như không thấy hai cô gái đang mở to mắt kinh ngạc ở bên cạnh. Anh đi đến thẳng chỗ Phương Đề Lê, một tay chống lên lưng ghế của cô, một tay chống lên mặt bàn, sau đó cuối người hôn xuống khóe miệng cô “Chờ anh một chút, có một cuộc điện thoại quan trọng phải tiếp, khoảng hai mươi ba mươi phút thôi.”
“Ai nha!” Cô bị anh dọa, trừng mắt liếc một cái. Chính là cái liếc mắt này bị cơ thể cao lớn của anh ngăn trở nên chỉ có một mình anh nhìn thấy. “Anh cứ làm việc đi, bây giờ vẫn là giờ làm việc mà!”
Kết quả Địch Ấp Chấn lơ đễnh nở nụ cười, đứng dậy đi đến văn phòng, trên đường còn ngừng một chút, cùng Thẩm thư ký nói: “Cho cô ấy một ly trà sữa, cô ấy không thích trà.”
Bên cạnh truyền đến âm thanh hút không khí, nhưng Địch Ấp Chấn đã đi vào văn phòng đóng cửa lại.
Phương Đề Lê xấu hổ đến mức muốn tìm một cái động chui vào, căn bản không dám quay đầu nhìn hai nhân viên bên cạnh.
Kết quả Thẩm Phái Quân sắc mặt có chút tái nhợt đi đến phòng trà, mà người vừa cùng CEO thảo luận Triệu Mĩ Hoa cũng chạy lên theo.
“Nha, trời ạ, ta không thể tin được, cô ấy…… Cô ấy chính là người ngày ấy tôi nói với cô!” Triệu Mĩ Hoa bắt lấy Thẩm Phái Quân, bắt đầu nhiều chuyện.
Trời ạ, rất kích thích, cô suýt chút nữa nói năng lộn xộn.
Hai ngày trước thấy Địch tiên sinh ôm một cô gái ra khỏi khách sạn, Triệu Mĩ Hoa lập tức trở về nói với Thẩm thư kí, muốn Thẩm thư kí cẩn thận đề phòng. Tuy thân phận “ngọ thê” này không có gì vinh quang, nhưng có thể làm cho CEO không gần nữ sắc như vậy vào khách sạn quả thực không tầm thường.
“Cô nói cô ấy chính là cô gái cùng CEO vào khách sạn? Cô xác định sao? Cô ấy không giống…” Thẩm Phái Quân có chút không tin tưởng nói. Cô thấy Phương Đề Lê nhiều lắm cũng coi như thanh tú, không xem là xinh đẹp, Địch tiên sinh làm sao có thể thích cô gái như vậy…Bạn sao?
“Không cần hoài nghi. Vốn đang nghĩ có phải hay không chỉ chơi qua đường, nhưng cô ấy lại xuất hiện ở đây, tôi thật không dám tin Địch tiên sinh đem bạn gái đến công ty, điểm này cũng không giống với tác phong của anh ta. Vừa nãy cô cũng thấy đấy, CEO với cô ấy thân mật cỡ nào, giống như đã ở với nhau trăm ngàn lần vậy, quan hệ của bọn họ tuyệt đối không phải là một hai lần…” Triệu Mĩ Hoa phân tích.
Thẩm Phái Quân sắc mặt lại tái nhợt vài phần.
“Địch tiên sinh hình như rất thích cô ấy, ngay cả những thứ cô ấy thích cũng rõ ràng.” Cô từng nghĩ đàn ông như Địch Ấp Chấn sẽ không có sự ôn nhu săn sóc này, nhưng hôm nay lại thấy, thật nhưng đối tượng anh chăm sóc không phải là mình làm cô thật khó chịu.
“Ai nha, cô không cần ủ rũ. Đàn ông có bạn giường, ngọ thê, thậm chí là tình nhân, nhưng nếu kết hôn thì sẽ người ưu tú như cô.” Triệu Mĩ Hoa an ủi Thẩm Phái Quân.
“Trước không nói, tôi phải đem ly trà sữa này đến cho cô ấy nếu không Địch tiên sinh sẽ trách tôi không tiếp đãi khách chu đáo.” Thẩm Phái Quân nhanh chóng tỉnh táo lại.
“Cô còn có tâm tư tiếp đãi cô ấy.” Triệu Mĩ Hoa xem Thẩm Phái Quân đi ra ngoài, chạy nhanh lấy điện thoại cầm tay ra gọi cho Lý Khởi Anh.
“Phòng hành chính tổng hợp xin chào.” Lí Khởi Anh rất nhanh tiếp điện thoại.
“Uy, tôi là Triệu Mĩ Hoa. Tôi nói với cô, cô nhất định không tin được chuyện gì đã xảy ra đâu!”
Lí Khởi Anh vừa nghe đến giọng nhiều chuyện của Triệu Mĩ Hoa liền nhịn không được mắng người, “Triệu quản lí, đang giờ làm việc, cô có thời gian nhiề
Thang máy vừa mở ra, cô nhìn thấy một không gian rộng mở với bộ bàn ghế thủy tinh trong suốt hình tròn, ghế dựa xinh xắn, làm cho mọi người có cảm giác thân thiết.
Trên tầng chỉ có một phòng duy nhất đề tên phòng của CEO, ở ngoài cửa có một bàn làm việc, ngồi ở đó là một cô gái tóc dài khí chất tao nhã.
“Xin hỏi……” Phương Đề Lê thanh thanh yết hầu.
“Xin chào là Phương tiểu thư sao?” Thẩm thư ký đứng dậy, đi thẳng tới trước mặt cô. “Thật có lỗi, bởi vì CEO không có nói trước cho tôi biết có hẹn cho nên làm Phương tiểu thư đợi dưới lầu. CEO đang bận hội nghị cùng các chủ quản, cô phải đợi một chút rồi.”
Thẩm Phái Quân nhịn không được đánh giá cô gái này. Cô biết Đề Lê không lui tới công ty, khẳng định không phải là nhân viên công ty hay khách hàng. Huống chi mọi việc hàng ngày của CEOđều do cô an bài, cho nên chỉ có khả năng cô ấy là bạn của CEO.
Chẳng qua cô có phỏng đoán thế nào cũng không ích gì, bởi vì một thư kí tốt thì làm việc chăm chỉ và không tham dự quá sâu vào đời tư của ông chủ. Cô biết rõ, nếu bản thân mình làm không tốt, sẽ có rất nhiều người thay thế vị trí thư ký của cô.
“Không quan hệ, không quan hệ, tôi…… Anh ta…… Tôi đến chờ anh ấy tan tầm. Cô không cần đón tiếp tôi, cứ làm việc của cô đi!” Ở trước mặt thư kí của anh, Phương Đề Lê không biết xưng hô với anh như thế nào. Mở miệng ngậm miệng chính là “ông xã của tôi” thật sự rất khoa trương, cô không làm được. Nhưng nếu trực tiếp Địch Chấp Ấn thì có vẻ thật lỗ mãng.
“Như vậy Phương tiểu thư ngồi đây đợi một chút, tôi giúp cô pha li trà.” Thái độ của Thẩm Phái Quân vẫn rất khách khí.
“Cảm ơn, làm phiền cô thật ngại quá.” Cô có chút ngượng ngùng ngồi xuống, trong lòng thầm mắng Địch Ấp Chân, làm chi bắt cô đến công ty chờ, hại cô cả người không được tự nhiên.
Trên thực tế Phương Đề Lê quả thật không quen với không khí làm việc ở văn phòng, cô đã quen cả ngày ở ngoài làm công việc, không thích hợp với loại công tác này.
Kết quả cô vừa mới ngồi xuống, Thẩm thư kí vừa đun trà thì cửa văn phòng mở ra.
Nhưng đi ra không phải Địch Ấp Chấn mà là một cô gái trang điểm rất rực rờ. Nguyên bản Phương Đề Lê không để ý nhưng khi cô gái đó thấy cô thì sửng sốt một chút, sau đó trừng ánh mắt thậm chí há to miệng.
Phương Đề Lê kinh ngạc nhìn phản ứng của đối phương, chưa kịp nói gì, Địch Ấp Chấn đã mở cửa đi về hướng cô.
“Em tới rồi?” Khóe miệng miệng anh gợn lên một nụ cười, dường như không thấy hai cô gái đang mở to mắt kinh ngạc ở bên cạnh. Anh đi đến thẳng chỗ Phương Đề Lê, một tay chống lên lưng ghế của cô, một tay chống lên mặt bàn, sau đó cuối người hôn xuống khóe miệng cô “Chờ anh một chút, có một cuộc điện thoại quan trọng phải tiếp, khoảng hai mươi ba mươi phút thôi.”
“Ai nha!” Cô bị anh dọa, trừng mắt liếc một cái. Chính là cái liếc mắt này bị cơ thể cao lớn của anh ngăn trở nên chỉ có một mình anh nhìn thấy. “Anh cứ làm việc đi, bây giờ vẫn là giờ làm việc mà!”
Kết quả Địch Ấp Chấn lơ đễnh nở nụ cười, đứng dậy đi đến văn phòng, trên đường còn ngừng một chút, cùng Thẩm thư ký nói: “Cho cô ấy một ly trà sữa, cô ấy không thích trà.”
Bên cạnh truyền đến âm thanh hút không khí, nhưng Địch Ấp Chấn đã đi vào văn phòng đóng cửa lại.
Phương Đề Lê xấu hổ đến mức muốn tìm một cái động chui vào, căn bản không dám quay đầu nhìn hai nhân viên bên cạnh.
Kết quả Thẩm Phái Quân sắc mặt có chút tái nhợt đi đến phòng trà, mà người vừa cùng CEO thảo luận Triệu Mĩ Hoa cũng chạy lên theo.
“Nha, trời ạ, ta không thể tin được, cô ấy…… Cô ấy chính là người ngày ấy tôi nói với cô!” Triệu Mĩ Hoa bắt lấy Thẩm Phái Quân, bắt đầu nhiều chuyện.
Trời ạ, rất kích thích, cô suýt chút nữa nói năng lộn xộn.
Hai ngày trước thấy Địch tiên sinh ôm một cô gái ra khỏi khách sạn, Triệu Mĩ Hoa lập tức trở về nói với Thẩm thư kí, muốn Thẩm thư kí cẩn thận đề phòng. Tuy thân phận “ngọ thê” này không có gì vinh quang, nhưng có thể làm cho CEO không gần nữ sắc như vậy vào khách sạn quả thực không tầm thường.
“Cô nói cô ấy chính là cô gái cùng CEO vào khách sạn? Cô xác định sao? Cô ấy không giống…” Thẩm Phái Quân có chút không tin tưởng nói. Cô thấy Phương Đề Lê nhiều lắm cũng coi như thanh tú, không xem là xinh đẹp, Địch tiên sinh làm sao có thể thích cô gái như vậy…Bạn sao?
“Không cần hoài nghi. Vốn đang nghĩ có phải hay không chỉ chơi qua đường, nhưng cô ấy lại xuất hiện ở đây, tôi thật không dám tin Địch tiên sinh đem bạn gái đến công ty, điểm này cũng không giống với tác phong của anh ta. Vừa nãy cô cũng thấy đấy, CEO với cô ấy thân mật cỡ nào, giống như đã ở với nhau trăm ngàn lần vậy, quan hệ của bọn họ tuyệt đối không phải là một hai lần…” Triệu Mĩ Hoa phân tích.
Thẩm Phái Quân sắc mặt lại tái nhợt vài phần.
“Địch tiên sinh hình như rất thích cô ấy, ngay cả những thứ cô ấy thích cũng rõ ràng.” Cô từng nghĩ đàn ông như Địch Ấp Chấn sẽ không có sự ôn nhu săn sóc này, nhưng hôm nay lại thấy, thật nhưng đối tượng anh chăm sóc không phải là mình làm cô thật khó chịu.
“Ai nha, cô không cần ủ rũ. Đàn ông có bạn giường, ngọ thê, thậm chí là tình nhân, nhưng nếu kết hôn thì sẽ người ưu tú như cô.” Triệu Mĩ Hoa an ủi Thẩm Phái Quân.
“Trước không nói, tôi phải đem ly trà sữa này đến cho cô ấy nếu không Địch tiên sinh sẽ trách tôi không tiếp đãi khách chu đáo.” Thẩm Phái Quân nhanh chóng tỉnh táo lại.
“Cô còn có tâm tư tiếp đãi cô ấy.” Triệu Mĩ Hoa xem Thẩm Phái Quân đi ra ngoài, chạy nhanh lấy điện thoại cầm tay ra gọi cho Lý Khởi Anh.
“Phòng hành chính tổng hợp xin chào.” Lí Khởi Anh rất nhanh tiếp điện thoại.
“Uy, tôi là Triệu Mĩ Hoa. Tôi nói với cô, cô nhất định không tin được chuyện gì đã xảy ra đâu!”
Lí Khởi Anh vừa nghe đến giọng nhiều chuyện của Triệu Mĩ Hoa liền nhịn không được mắng người, “Triệu quản lí, đang giờ làm việc, cô có thời gian nhiề
»Tag: Trang 8 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 
