Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
trúng số sao? Hay điên rồi? Còn cho mình chọn phần đặc biệt.” Tiểu Tuyết hạ giọng hỏi.
“Dù sao Địch Ấp Chấn có tiền a, cậu quản nhiều như vậy làm gì.” Đề Lê oán hận nói, đem một ngụm bít tết cho vào miệng. Bộ dạng dữ tợn kia làm nhân viên phục vụ có chút sợ hãi, còn nghĩ rằng bít tết hôm nay nấu thật khó ăn!
“Aha, cùng ông xã cãi nhau.” Tiểu Tuyết kết luận.
Đề Lê ngắm Tiểu Tuyết liếc mắt một cái. “Anh ta hiện tại không còn là ông xã.”
“Ly hôn?” Tiểu Tuyết kinh hô.
“Li hôn cái đầu cậu!” Cô thật muốn lấy dĩa ăn đánh người. “Anh ta nói muốn mình làm tình nhân vì mình không thích hợp làm vợ. Cho nên hiện tại anh ta là kim chủ của mình, không phải là ông xã.”
“Ân, nghe qua câu chuyện thực đặc sắc, quả nhiên cần bít tết để vừa ăn vừa nghe.” Tiểu Tuyết không chút khách khí cầm lấy bánh mì trên bàn ăn.
Đề Lê nhịn không được trừng mắt nhìn cô một cái. Sau đó kể rõ sự tình.
“Khoa trương vậy sao?” Đề Lê hỏi.
Tiểu Tuyết nhanh chóng nuốt bánh vào, uống một ngụm nước. “Phương Đề Lê, nghe cong chuyện mình thật sự muốn mắng cậu. Cậu thật ngu xuẩn!”
Đề Lê nheo mắt. “Cậu là bạn của mình nha!”
“Đúng vậy thôi, cậu xem, Địch Ấp Chấn oán giận cái gì? Không phải cậu không nấu cơm, không phải cậu không trang điểm cũng không phải tính cách của cậu, mà chính là cậu không chịu dựa vào anh ta. Như thế này không phải như ý muốn của cậu sao, không để anh ta nuôi, không cần chia sẻ với anh ta, cậu còn oán giận cái gì?”
Nghe xong Tiểu Tuyết nói, cô ngây người đã lâu.
Bị nói như vậy, cô quả thật thực không biết tốt xấu. Được rồi, cô thừa nhận trước đây có phúc mà không biết hưởng, nhưng bây giờ đã khác a! Anh lại dùng thái độ này mà đối xử với cô, không phải muốn trừng phạt cô, mà đang chuẩn bị cùng cô li hôn.
“Nhưng là, anh ấy hiện tại muốn mình làm tình nhân nha! Đi Hongkong cũng không nói, làm mình gọi điện đến bị Thẩm thư kí chế giễu, giống như là tình nhân sắp bị ruồng bỏ mà bám theo kim chủ. Mà anh ấy thì nói thế nào? Việc của anh ấy không cần xin phép tình nhân .” Phương Đề Lê một hơi oán giận.
Tiểu Tuyết nhún nhún vai. “Anh ta nói cũng không sai a.”
“Giang Tiểu Tuyết, cậu rốt cuộc có phải bạn mình không?” Cô không cam lòng trừng mắt Tiểu Tuyết.
Tiểu Tuyết cười ha ha.
“Được rồi, đừng nóng giận. Cậu có thừa nhận trước đây mình làm sai, đối xử với anh ta không tốt không?” Tiểu Tuyết bình tĩnh hỏi.
“Mình thừa nhận. Kết hôn đã nửa năm, anh ấy đối xử rất tốt với mình, nhưng mình lại mù quáng xem như không thấy.”
“Ai nha! Anh ta chỉ muốn phát tiết bất bình trong lòng một chút cũng không phải muốn li hôn với cậu, khóc cái gì?” Tiểu Tuyết nhanh chóng đưa khăn giấy cô.
Cô khịt khịt mũi, đem nước mắt nuốt trở về. “Mình nào có khóc?! Mình chỉ cảm thấy bản thân thật vô dụng, thực có lỗi với anh ấy, kì thực anh ấy tức giận cũng đúng…”
“Thế này không phải được sao. Cậu để anh ta phát hết tức giận, sau đó anh ta sẽ đối xử với cậu như trước kia. Thực công bằng a! Địch Ấp Chấn yêu cậu như vậy, chỉ cần cậu mềm mỏng một chút anh ta sẽ khuất phục thôi. Về phần mấy cô gái thèm nhỏ dãi chồng cậu, cậu có thể đi lòng trong công ty mà thị uy a, dù sao cũng từ chức mà?”
“Minh đã đi từ chức.” Đề Lê lau mặt. “Nhưng mìnhmuốn đến công ty, Địch Ấp Chấn lại nói không muốn mình quấn quýt anh ấy thì thế nào?”
“Cậu ngu ngốc a!! Thật sự đem mình thành tình nhân sao? Phiền toái cậu, muốn làm tình nhân thì lên giường làm là được. Cậu đừng có quên tên của cậu còn nằm trong ô phối ngẫu giấy chứng mình của Địch Ấp Chấn a.”
Đề Lê vừa nghe, ánh mắt sáng lên.
“Cậu nói có đạo lý. Tâm tình mình tốt hơn rồi, nào, cạn ly.” Cô nâng lên li champagne, dũng cảm nói.
Tiểu Tuyết cũng cầm lấy cái li, có lệ gõ một chút, sau đó hai cô gái bắt đầu ăn bít tết.
“Cậu nói mới đi từ chức? Bọn họ đồng ý sao? Mình nghe nói cậu tiếp dẫn một đoàn siêu cấp khó khăn, là vẫn đề của Tiểu Ngô nhưng cậu lại dính xui xẻo.”
“Mình cũng không nghĩ đồng ý, nhưng bọn họ lại cầu xin ghê quá. Nếu không đi lần này thì có lẽ Địch Ấp Chân cũng không tức giận như vậy.” Cô thở dài.
“Mình rất hiểu cậu, thích mềm không thích cứng, có lẽ mấy người ở công ty cũng hiểu điều này nên mới cầu xin cậu dẫn đoàn này.”
“Mình hôm nay từ chức, bọn họ cũng muốn giữ ta lại. Làm ơn đi, họ cũng không phải ông chủ.” Đề Lê buồn cười nói.
“Vậy cậu thật sự từ chức rồi sao?”
“Đúng vậy.”
“Cậu muốn đổi nghề?” Tiểu Tuyết hỏi.
“Cũng không nhất định, chỉ muốn có nhiều thời gian ở Đài Loan. Địch Ấp Chấn bận rộn như vậy, mình lại bay khắp nơi như vậy ít có thể ở cùng nhau. Trước kia anh ấy rất tôn trọng công việc của mình, mình cũng coi trọng công việc CEO của anh ấy như vậy, bây giờ đến mình nhân nhượng. Cũng phải nói mình không thích đi máy bay đường dài.”
“Ai, thật sự là…… Cậu càng ngày càng trưởng thành rồi, cuộc hôn nhân này hi vọng sẽ bền vững ngọt ngào hơn.”
“Mình hi vọng có thể làm một người xứng đáng để anh ấy yêu.” Đề Lê thấm thía nói.
“[ha,"> cậu đã từ chức, mình hiện có một công việc, muốn làm tiếp không? Hay chỉ muốn chuyên trách làm tình nhân?”
“Cái gì chuyên trách tình nhân?” Đề Lê liếc Tiểu Tuyết một cái. “Mình phát hiện Địch Ấp Chấn rất bận, cho dù mình vụng trộm đi làm chắc cũng không biết đâu.”
“Tốt như vậy, mình có một người bạn mở công ty du lịch, công ty rất vui vẻ, nhưng cô ấy phụ trách việc thiết kế hành trình…”
“Cậu nói là thiết kế hành trình sao?”” Đề Lê xen mồm hỏi.
“Không sai. Là công ty nhỏ nhưng ông chủ rất tốt. Người bạn này đang mang thai sắp sinh, cho nên muốn tìm một người làm tạm công việc của cô ấy….” Tiểu Tuyết nói.
“Cho nên không cần làm lâu dài? Nhưng mình chưa thiết kế hành trình bao giờ.” Cô chần chừ.
“Không thành vấn đề, cậu đi tuyến Châu Âu lâu như vậy thiết kế sẽ rất dễ dàng. Nếu không mọi người trong công ty sẽ giúp cậu, không cần lo lắng. Công việc này không vất vả lắm cũng không cần phải đi xa, có được không?”
“Nghe qua cũng tốt,
“Dù sao Địch Ấp Chấn có tiền a, cậu quản nhiều như vậy làm gì.” Đề Lê oán hận nói, đem một ngụm bít tết cho vào miệng. Bộ dạng dữ tợn kia làm nhân viên phục vụ có chút sợ hãi, còn nghĩ rằng bít tết hôm nay nấu thật khó ăn!
“Aha, cùng ông xã cãi nhau.” Tiểu Tuyết kết luận.
Đề Lê ngắm Tiểu Tuyết liếc mắt một cái. “Anh ta hiện tại không còn là ông xã.”
“Ly hôn?” Tiểu Tuyết kinh hô.
“Li hôn cái đầu cậu!” Cô thật muốn lấy dĩa ăn đánh người. “Anh ta nói muốn mình làm tình nhân vì mình không thích hợp làm vợ. Cho nên hiện tại anh ta là kim chủ của mình, không phải là ông xã.”
“Ân, nghe qua câu chuyện thực đặc sắc, quả nhiên cần bít tết để vừa ăn vừa nghe.” Tiểu Tuyết không chút khách khí cầm lấy bánh mì trên bàn ăn.
Đề Lê nhịn không được trừng mắt nhìn cô một cái. Sau đó kể rõ sự tình.
“Khoa trương vậy sao?” Đề Lê hỏi.
Tiểu Tuyết nhanh chóng nuốt bánh vào, uống một ngụm nước. “Phương Đề Lê, nghe cong chuyện mình thật sự muốn mắng cậu. Cậu thật ngu xuẩn!”
Đề Lê nheo mắt. “Cậu là bạn của mình nha!”
“Đúng vậy thôi, cậu xem, Địch Ấp Chấn oán giận cái gì? Không phải cậu không nấu cơm, không phải cậu không trang điểm cũng không phải tính cách của cậu, mà chính là cậu không chịu dựa vào anh ta. Như thế này không phải như ý muốn của cậu sao, không để anh ta nuôi, không cần chia sẻ với anh ta, cậu còn oán giận cái gì?”
Nghe xong Tiểu Tuyết nói, cô ngây người đã lâu.
Bị nói như vậy, cô quả thật thực không biết tốt xấu. Được rồi, cô thừa nhận trước đây có phúc mà không biết hưởng, nhưng bây giờ đã khác a! Anh lại dùng thái độ này mà đối xử với cô, không phải muốn trừng phạt cô, mà đang chuẩn bị cùng cô li hôn.
“Nhưng là, anh ấy hiện tại muốn mình làm tình nhân nha! Đi Hongkong cũng không nói, làm mình gọi điện đến bị Thẩm thư kí chế giễu, giống như là tình nhân sắp bị ruồng bỏ mà bám theo kim chủ. Mà anh ấy thì nói thế nào? Việc của anh ấy không cần xin phép tình nhân .” Phương Đề Lê một hơi oán giận.
Tiểu Tuyết nhún nhún vai. “Anh ta nói cũng không sai a.”
“Giang Tiểu Tuyết, cậu rốt cuộc có phải bạn mình không?” Cô không cam lòng trừng mắt Tiểu Tuyết.
Tiểu Tuyết cười ha ha.
“Được rồi, đừng nóng giận. Cậu có thừa nhận trước đây mình làm sai, đối xử với anh ta không tốt không?” Tiểu Tuyết bình tĩnh hỏi.
“Mình thừa nhận. Kết hôn đã nửa năm, anh ấy đối xử rất tốt với mình, nhưng mình lại mù quáng xem như không thấy.”
“Ai nha! Anh ta chỉ muốn phát tiết bất bình trong lòng một chút cũng không phải muốn li hôn với cậu, khóc cái gì?” Tiểu Tuyết nhanh chóng đưa khăn giấy cô.
Cô khịt khịt mũi, đem nước mắt nuốt trở về. “Mình nào có khóc?! Mình chỉ cảm thấy bản thân thật vô dụng, thực có lỗi với anh ấy, kì thực anh ấy tức giận cũng đúng…”
“Thế này không phải được sao. Cậu để anh ta phát hết tức giận, sau đó anh ta sẽ đối xử với cậu như trước kia. Thực công bằng a! Địch Ấp Chấn yêu cậu như vậy, chỉ cần cậu mềm mỏng một chút anh ta sẽ khuất phục thôi. Về phần mấy cô gái thèm nhỏ dãi chồng cậu, cậu có thể đi lòng trong công ty mà thị uy a, dù sao cũng từ chức mà?”
“Minh đã đi từ chức.” Đề Lê lau mặt. “Nhưng mìnhmuốn đến công ty, Địch Ấp Chấn lại nói không muốn mình quấn quýt anh ấy thì thế nào?”
“Cậu ngu ngốc a!! Thật sự đem mình thành tình nhân sao? Phiền toái cậu, muốn làm tình nhân thì lên giường làm là được. Cậu đừng có quên tên của cậu còn nằm trong ô phối ngẫu giấy chứng mình của Địch Ấp Chấn a.”
Đề Lê vừa nghe, ánh mắt sáng lên.
“Cậu nói có đạo lý. Tâm tình mình tốt hơn rồi, nào, cạn ly.” Cô nâng lên li champagne, dũng cảm nói.
Tiểu Tuyết cũng cầm lấy cái li, có lệ gõ một chút, sau đó hai cô gái bắt đầu ăn bít tết.
“Cậu nói mới đi từ chức? Bọn họ đồng ý sao? Mình nghe nói cậu tiếp dẫn một đoàn siêu cấp khó khăn, là vẫn đề của Tiểu Ngô nhưng cậu lại dính xui xẻo.”
“Mình cũng không nghĩ đồng ý, nhưng bọn họ lại cầu xin ghê quá. Nếu không đi lần này thì có lẽ Địch Ấp Chân cũng không tức giận như vậy.” Cô thở dài.
“Mình rất hiểu cậu, thích mềm không thích cứng, có lẽ mấy người ở công ty cũng hiểu điều này nên mới cầu xin cậu dẫn đoàn này.”
“Mình hôm nay từ chức, bọn họ cũng muốn giữ ta lại. Làm ơn đi, họ cũng không phải ông chủ.” Đề Lê buồn cười nói.
“Vậy cậu thật sự từ chức rồi sao?”
“Đúng vậy.”
“Cậu muốn đổi nghề?” Tiểu Tuyết hỏi.
“Cũng không nhất định, chỉ muốn có nhiều thời gian ở Đài Loan. Địch Ấp Chấn bận rộn như vậy, mình lại bay khắp nơi như vậy ít có thể ở cùng nhau. Trước kia anh ấy rất tôn trọng công việc của mình, mình cũng coi trọng công việc CEO của anh ấy như vậy, bây giờ đến mình nhân nhượng. Cũng phải nói mình không thích đi máy bay đường dài.”
“Ai, thật sự là…… Cậu càng ngày càng trưởng thành rồi, cuộc hôn nhân này hi vọng sẽ bền vững ngọt ngào hơn.”
“Mình hi vọng có thể làm một người xứng đáng để anh ấy yêu.” Đề Lê thấm thía nói.
“[ha,"> cậu đã từ chức, mình hiện có một công việc, muốn làm tiếp không? Hay chỉ muốn chuyên trách làm tình nhân?”
“Cái gì chuyên trách tình nhân?” Đề Lê liếc Tiểu Tuyết một cái. “Mình phát hiện Địch Ấp Chấn rất bận, cho dù mình vụng trộm đi làm chắc cũng không biết đâu.”
“Tốt như vậy, mình có một người bạn mở công ty du lịch, công ty rất vui vẻ, nhưng cô ấy phụ trách việc thiết kế hành trình…”
“Cậu nói là thiết kế hành trình sao?”” Đề Lê xen mồm hỏi.
“Không sai. Là công ty nhỏ nhưng ông chủ rất tốt. Người bạn này đang mang thai sắp sinh, cho nên muốn tìm một người làm tạm công việc của cô ấy….” Tiểu Tuyết nói.
“Cho nên không cần làm lâu dài? Nhưng mình chưa thiết kế hành trình bao giờ.” Cô chần chừ.
“Không thành vấn đề, cậu đi tuyến Châu Âu lâu như vậy thiết kế sẽ rất dễ dàng. Nếu không mọi người trong công ty sẽ giúp cậu, không cần lo lắng. Công việc này không vất vả lắm cũng không cần phải đi xa, có được không?”
“Nghe qua cũng tốt,
»Tag: Trang 22 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 