Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau
nh là Hàn Thận Kì.” Hàn Thận Kì mặc lại bộ quần áo hôm qua, anh cúi đầu khiến mái tóc rũ loà xoà trên trán, càng tỏ ra sự hào sảng không kiềm chế được.
Đồng Mộc Tiệp ngồi ngay ngắn ở một bên sofa, cúi đầu, hai tay an phận đặt trên đầu gối, ngay cả ngước mắt nhìn cha cũng không dám.
Cô buồn bực nhíu mày, thậtsự không hiểu vì sao chuyện Hàn Thận Kì qua đêm ở nhà mình, ông cũng biết được? Chẳng lẽ là bác quản lý Hách lại mách với ông.
“Làm thế nào mày quen với con gái của tao?” Giọng của Đồng Uy lãnh lẽo không chút độ ấm.
“Ba…” Cô cố lấy dũng khí nhìn cha đang tức giận, chủ động mở miệng nói: “Thận Kì là em trai của đồng nghiệp của con, chúng con quen nhau ở một party.”
“Mày là người mẫu chụp quảng cáo?” Đồng Uy xác nhận lại thân phận cùng công việc của anh.
“Phải, cháu là người mẫu.” Hàn Thận Kì nhìn Đồng Uy, thẳng thắn nói.
Đồng Uy hít sâu một hơi cố gắng kìm nén tức giận, nhưng quay đầu nhìn thấy trên cổ con gái còn lưu lại dấu vết “Phạm tội” liền tức giận mắng to.
“Ta cực khổ nuôi dạy con nên người, cho con đi Anh du học, chính là hy vọng con có thể gả cho người tốt, có tương lai hạnh phúc, không nghĩ tới con lại cùng loại đàn ông này ở chung với nhau!”
“Con xin lỗi…” Cô xấu hổ cúi đầu, bất lực cắn môi.
Đối với chuyện tình đêm qua cô còn chưa có thời gian sắp xếp tâm tình đối mặt với Hàn Thận Kì, không nghĩ tới cha lại nhảy vào góp vui trước.
Hàn Thận Kì thấy cô tự trách, cúi đầu, bộ dáng yếu ớt vô tội, trong lòng không khỏi có chút thương tiếc.
Đối với trò chơi tình dục anh không xa lạ, nhưng giống như học sinh trung học vụng trộm ăn trái cấm bị cha mẹ bắt được như này thì đây là lần đầu tiên.
Anh có thể hiểu tình cảnh hiện tại của cô có bao nhiêu khổ sở, cha là cục trưởng cục cảnh sát, cô lại là giảng viên đại học, có thể biết được từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc thế nào, ngay cả yêu cầu về đạo đức cũng cao hơn người thường.
Là do anh, tên vô lại là anh không nên dụ dỗ một cô gái ngoan như cô chơi trò tình ái, lại không nên để cho mình cô nhận hết trách nhiệm.
Hàn Thận Kì nắm chặt tay cô, mang lại cho cô sự an ổn và ấm áp.
“Bác, cháu sẽ chịu trách nhiệm.” Ánh mắt kiên định của Hàn Thận Kì nhìn Đồng Uy, dù sao anh cũng thích cô, mong muốn chính thức kết giao cùng cô.
“Phụ trách?” Đồng Uy kích động đứng phắt dậy, chỉ vào mặt Hàn Thận Kì quát: “Mày lấy cái gì phụ trách với con gái tao?”
“Cháu nguyện ý kết hôn với Mộc Tiệp.” Hàn Thận Kì lớn mật mở miệng, tuy rằng thốt ra như vậy có chút xúc động, nhưng cái chính là anh đau xót khi thấy cô buồn bã vì bị phụ thân trách cứ.
Mộc Tiệp kinh ngạc nhìn anh, hoài nghi lỗ tai mình đã nghe nhầm, anh lại nói muốn cùng cô kết hôn…
“Mày muốn tao đem con gái gả cho người ngay cả công việc ổn định cũng không có sao?” Đồng Uy tức giận giơ chân đá.
Trước đây, ông chỉ huy cấp dưới đi càn quét đã bắt được một số người là ngôi sao, model đang ở khách sạn chơi ma tuý, làm cho ông cực đoan tin rằng giới điện ảnh là nơi đầy hỗn loạn.
“Ba…” Mộc Tiệp khó xử đứng giữa hai người, muốn thử làm dịu bớt cơn tức giận của cha.
“Loại đàn ông dựa vào nhan sắc để kiếm tiền như mày lấy cái gì để nuôi con gái tao? Mày có thể cho nó hạnh phúc được sao? Mày dựa vào cái gì nói muốn phụ trách với nó?” Đồng Uy quát to, lời lẽ sắc bén đâm trúng những nhược điểm của Hàn Thận Kì.
“Đủ rồi!” Mộc Tiệp không chịu nổi thái độ bức người của cha, hét lên ngăn lại, bất đắc dĩ cầu xin nói: “Chuyện của con có thể để cho con tự mình xử lý được không ba?”
“Mặt mũi của ta đều bị con làm mất hết, con còn muốn tự mình xử lý?”
“Ba có thể tôn trọng quyền riêng tư của con một lần được không, không nên hơi một tí là xông tới, con là con gái của ba, không phải tội phạm!” Cô phiền chán nhăn mày, không thể chịu đựng được việc cha biến nhà trọ của mình trở thành hiện trường phạm tội, không nói không rằng đã phá cửa mà vào.
Hàn Thận Kì xấu hổ đứng giữa hai người, nhạy cảm phát hiện trọng tâm đề tài mà hai người đang tranh luận không có chỗ thích hợp cho anh tham gia.
“Con….” Đồng Uy tức giận đến mức trán nổi gân xanh.
“Nếu không phải ba xen vào việc của con, đem hai bọn con còng lại với nhau, việc này sẽ không phát sinh.” Cô nhịn không được quở trách hành vi độc đoán, ngang ngược của cha.
Cô dịu xuống, cười buồn, cầu xin cha: “Có thể hay không cho con một chút riêng tư, cho con một chút tự do, cho con quyền lợi được lựa chọn, cho chúng con bình tĩnh một chút… Con đã trưởng thành, không còn là con nít nữa, con biết mình đang làm cái gì.”
Đồng Uy liếc mắt nhìn con gái một cái, tức giận đến mức đem chìa khoá dự phòng trong ví tiền đặt trên bàn, xoay người rời đi, cố ý đóng sầm cánh cửa, biểu hiện tức giận trong lòng.
Đồng Uy rời đi, cơn gió tranh chấp tạm thời bình ổn.
Mộc Tiệp lặng im ngồi trên ghế, thẫn thờ nhìn chìa khoá trên bàn, ảo não cắn môi, cô biết hành vi của mình không chỉ làm cho cha thất vọng, mà còn đem sự tình biến thành phức tạp hơn.
Nguyên bản chính là tưởng thuận theo cảm giác trong lòng đơn thuần cùng Hàn Thận Kì một đêm luyến ái, không nghĩ tới sự việc lại có hậu quả nghiêm trọng như vậy.
Muốn cô dùng phương thức này để giữ Hàn Thận Kì, yêu cầu anh cưới cô, chịu trách nhiệm đối với cô, Đồng Mộc Tiệp thực sự làm không được.
Hàn Thận Kì thừa dịp cô còn sững sờ liền đi đến phòng bếp, pha hai ly cà phê nóng đặt lên bàn.
Mùi hương cà phê tràn ngập mũi, đem suy nghĩ của Mộc Tiệp kéo về thực tế, cô ngẩng đầu, mỉm cười áy náy nhìn Hàn Thận Kì.
“Xấu hổ rồi, ba em làm cảnh sát đã lâu, hễ gặp chuyện mà ông không cho là đún thì sẽ hành xử giống như cảnh sát thẩm vấn phạm nhân, nói năng có hơi khó nghe một chút.” Cô có chút bối rối, cảm thấy cha phê phán công việc của anh có chút quá đáng, quá mức đ
Đồng Mộc Tiệp ngồi ngay ngắn ở một bên sofa, cúi đầu, hai tay an phận đặt trên đầu gối, ngay cả ngước mắt nhìn cha cũng không dám.
Cô buồn bực nhíu mày, thậtsự không hiểu vì sao chuyện Hàn Thận Kì qua đêm ở nhà mình, ông cũng biết được? Chẳng lẽ là bác quản lý Hách lại mách với ông.
“Làm thế nào mày quen với con gái của tao?” Giọng của Đồng Uy lãnh lẽo không chút độ ấm.
“Ba…” Cô cố lấy dũng khí nhìn cha đang tức giận, chủ động mở miệng nói: “Thận Kì là em trai của đồng nghiệp của con, chúng con quen nhau ở một party.”
“Mày là người mẫu chụp quảng cáo?” Đồng Uy xác nhận lại thân phận cùng công việc của anh.
“Phải, cháu là người mẫu.” Hàn Thận Kì nhìn Đồng Uy, thẳng thắn nói.
Đồng Uy hít sâu một hơi cố gắng kìm nén tức giận, nhưng quay đầu nhìn thấy trên cổ con gái còn lưu lại dấu vết “Phạm tội” liền tức giận mắng to.
“Ta cực khổ nuôi dạy con nên người, cho con đi Anh du học, chính là hy vọng con có thể gả cho người tốt, có tương lai hạnh phúc, không nghĩ tới con lại cùng loại đàn ông này ở chung với nhau!”
“Con xin lỗi…” Cô xấu hổ cúi đầu, bất lực cắn môi.
Đối với chuyện tình đêm qua cô còn chưa có thời gian sắp xếp tâm tình đối mặt với Hàn Thận Kì, không nghĩ tới cha lại nhảy vào góp vui trước.
Hàn Thận Kì thấy cô tự trách, cúi đầu, bộ dáng yếu ớt vô tội, trong lòng không khỏi có chút thương tiếc.
Đối với trò chơi tình dục anh không xa lạ, nhưng giống như học sinh trung học vụng trộm ăn trái cấm bị cha mẹ bắt được như này thì đây là lần đầu tiên.
Anh có thể hiểu tình cảnh hiện tại của cô có bao nhiêu khổ sở, cha là cục trưởng cục cảnh sát, cô lại là giảng viên đại học, có thể biết được từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc thế nào, ngay cả yêu cầu về đạo đức cũng cao hơn người thường.
Là do anh, tên vô lại là anh không nên dụ dỗ một cô gái ngoan như cô chơi trò tình ái, lại không nên để cho mình cô nhận hết trách nhiệm.
Hàn Thận Kì nắm chặt tay cô, mang lại cho cô sự an ổn và ấm áp.
“Bác, cháu sẽ chịu trách nhiệm.” Ánh mắt kiên định của Hàn Thận Kì nhìn Đồng Uy, dù sao anh cũng thích cô, mong muốn chính thức kết giao cùng cô.
“Phụ trách?” Đồng Uy kích động đứng phắt dậy, chỉ vào mặt Hàn Thận Kì quát: “Mày lấy cái gì phụ trách với con gái tao?”
“Cháu nguyện ý kết hôn với Mộc Tiệp.” Hàn Thận Kì lớn mật mở miệng, tuy rằng thốt ra như vậy có chút xúc động, nhưng cái chính là anh đau xót khi thấy cô buồn bã vì bị phụ thân trách cứ.
Mộc Tiệp kinh ngạc nhìn anh, hoài nghi lỗ tai mình đã nghe nhầm, anh lại nói muốn cùng cô kết hôn…
“Mày muốn tao đem con gái gả cho người ngay cả công việc ổn định cũng không có sao?” Đồng Uy tức giận giơ chân đá.
Trước đây, ông chỉ huy cấp dưới đi càn quét đã bắt được một số người là ngôi sao, model đang ở khách sạn chơi ma tuý, làm cho ông cực đoan tin rằng giới điện ảnh là nơi đầy hỗn loạn.
“Ba…” Mộc Tiệp khó xử đứng giữa hai người, muốn thử làm dịu bớt cơn tức giận của cha.
“Loại đàn ông dựa vào nhan sắc để kiếm tiền như mày lấy cái gì để nuôi con gái tao? Mày có thể cho nó hạnh phúc được sao? Mày dựa vào cái gì nói muốn phụ trách với nó?” Đồng Uy quát to, lời lẽ sắc bén đâm trúng những nhược điểm của Hàn Thận Kì.
“Đủ rồi!” Mộc Tiệp không chịu nổi thái độ bức người của cha, hét lên ngăn lại, bất đắc dĩ cầu xin nói: “Chuyện của con có thể để cho con tự mình xử lý được không ba?”
“Mặt mũi của ta đều bị con làm mất hết, con còn muốn tự mình xử lý?”
“Ba có thể tôn trọng quyền riêng tư của con một lần được không, không nên hơi một tí là xông tới, con là con gái của ba, không phải tội phạm!” Cô phiền chán nhăn mày, không thể chịu đựng được việc cha biến nhà trọ của mình trở thành hiện trường phạm tội, không nói không rằng đã phá cửa mà vào.
Hàn Thận Kì xấu hổ đứng giữa hai người, nhạy cảm phát hiện trọng tâm đề tài mà hai người đang tranh luận không có chỗ thích hợp cho anh tham gia.
“Con….” Đồng Uy tức giận đến mức trán nổi gân xanh.
“Nếu không phải ba xen vào việc của con, đem hai bọn con còng lại với nhau, việc này sẽ không phát sinh.” Cô nhịn không được quở trách hành vi độc đoán, ngang ngược của cha.
Cô dịu xuống, cười buồn, cầu xin cha: “Có thể hay không cho con một chút riêng tư, cho con một chút tự do, cho con quyền lợi được lựa chọn, cho chúng con bình tĩnh một chút… Con đã trưởng thành, không còn là con nít nữa, con biết mình đang làm cái gì.”
Đồng Uy liếc mắt nhìn con gái một cái, tức giận đến mức đem chìa khoá dự phòng trong ví tiền đặt trên bàn, xoay người rời đi, cố ý đóng sầm cánh cửa, biểu hiện tức giận trong lòng.
Đồng Uy rời đi, cơn gió tranh chấp tạm thời bình ổn.
Mộc Tiệp lặng im ngồi trên ghế, thẫn thờ nhìn chìa khoá trên bàn, ảo não cắn môi, cô biết hành vi của mình không chỉ làm cho cha thất vọng, mà còn đem sự tình biến thành phức tạp hơn.
Nguyên bản chính là tưởng thuận theo cảm giác trong lòng đơn thuần cùng Hàn Thận Kì một đêm luyến ái, không nghĩ tới sự việc lại có hậu quả nghiêm trọng như vậy.
Muốn cô dùng phương thức này để giữ Hàn Thận Kì, yêu cầu anh cưới cô, chịu trách nhiệm đối với cô, Đồng Mộc Tiệp thực sự làm không được.
Hàn Thận Kì thừa dịp cô còn sững sờ liền đi đến phòng bếp, pha hai ly cà phê nóng đặt lên bàn.
Mùi hương cà phê tràn ngập mũi, đem suy nghĩ của Mộc Tiệp kéo về thực tế, cô ngẩng đầu, mỉm cười áy náy nhìn Hàn Thận Kì.
“Xấu hổ rồi, ba em làm cảnh sát đã lâu, hễ gặp chuyện mà ông không cho là đún thì sẽ hành xử giống như cảnh sát thẩm vấn phạm nhân, nói năng có hơi khó nghe một chút.” Cô có chút bối rối, cảm thấy cha phê phán công việc của anh có chút quá đáng, quá mức đ
»Tag: Trang 13 - Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau , Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 