Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau
on ả này có võ.” Một tên khác cũng bị cú đá của nàng gạt về phía sau, đau đến nhe răng trợn mắt, gần như không đứng dậy nổi.
Cô nhanh nhẹn xuất ra hàng loạt chiêu thức khiến toàn bộ khách khứa trố mắt thán phục. Hàn Thận Kì đứng bên cầm lấy ghế dựa gạt đi đòn công kích của tên đàn ông tóc húi cua kia.
Đồng Mộc Tiệp thấy thế, lập tức tung một cú đá hoàn mỹ, đá bay tên kia vào cái bàn bên cạnh, các khách nữ khác thét lên chói tai, ào ào chạy trốn.
“Mộc Tiệp, quyền cước của em thật là lợi hại!” Hàn Thận Kì bội phục nói, không nghĩ đến một mình cô có thể đánh với ba người đàn ông liền.
“Em chính là tuyển thủ chủ chốt của đội thi đấu quốc gia đấy.” Cô nhướng mi, đắc ý nói: “Hôm nay có thể bị tuyển thủ quốc gia đá, là các ngươi có phước ba đời đấy!”
“Hùng ca, chúng ta đang ở quán bar uống rượu bị đánh, nhanh cho người lại đây …” Gã tóc vàng lấy điện thoại di động ra, vội vàng gọi viện binh.
Nhưng hắn còn nói chưa xong, Mộc Tiệp đã đánh một cú vào mặt của gã tóc vàng, khiến di động trong tay hắn bay đi.
Gã tóc húi cua cầm đầu thấy đồng bọn bị đánh ngã hết, tức giận cầm lấy chai rượu lao về phía hai người, Hàn Thận Kì vội vàng dùng ghế ngăn lại, chỉ thấy chai rượu vỡ nát, hiện trường đầy hỗn loạn, tiếng thét chói tai không ngừng.
“Chạy thôi!” Hàn Thận Kì nắm tay cô, đẩy đám người ra, bỏ chạy về phía cửa.
Chạy xuống tầng hầm ở phía sau quán bar, hai người liền chạy vào trong ngõ tối, không bao lâu đã nghe thấy tiếng xe cảnh sát truyền tới.
Hàn Thận Kì nắm tay Đồng Mộc Tiệp chạy qua mấy cái ngõ tối, cho đến khi chạy xa khỏi quán bar mới dừng chân lại, dựa vào tường của một toà nhà mà thở.“Trời ạ! Đây là lần đầu tiên em ở bên ngoài đánh nhau với người ta, lại còn bị một đám côn đồ đuổi giết.” Đồng Mộc Tiệp bởi vì chạy kịch liệt mà trên mặt phủ một tầng mồ hôi mỏng, tim đập thật nhanh, rõ ràng tình cảnh rất nguy hiểm, cảm giác lại vô cùng kích thích.
Anh gạt vài sợi tóc loà xoà trước trán cô, cúi đầu cười nói: “Xem ra cô giáo Đồng xinh đẹp đã bị anh làm hư rồi.”
“May mắn chúng ta chạy nhanh, bằng không náo loạn đến cục cảnh sát, em nhất định sẽ ba làm thịt.” Cô tự mình chế nhạo.
“Bác sẽ cho rằng thời kì thanh xuân phản nghịch của em đến muộn mười năm.” Anh cúi đầu nhìn chằm chằm cô, thân thể cố ý dựa sát vào, gần đến nỗi có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt toát ra từ cơ thể Đồng Mộc Tiệp.
“Không có người phụ nữ nào tới 28 tuổi mới làm phản nghịch, hiểu không?” Cô cụp mắt xuống, không dám đối diện với ánh mắt nóng rực của anh.
“Vì chúc mừng chúng ta thoát hiểm, đến, hôn một cái kỷ niệm nào.” Không cho cô có cơ hội do dự, anh khéo léo nâng cằm cô lên, cúi mặt xuống, hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
Cả một ngày nay, chuyện mà anh muốn làm nhất chính là hôn cô thật sâu.
Cô thuận theo nhắm mắt lại, thưởng thức mùi rượu nhàn nhạt từ miệng anh, còn cả nhiệt tình của anh nữa
Đầu lưỡi của anh tiến vào bên trong miệng cùng cô dây dưa, dịu dàng dụ dỗ cô cùng anh chơi đùa.
Một nụ hôn triền miên trong đêm xuân lạnh, ngọn lửa nhiệt tình của hai người làm không khí xung quanh dường như tăng thêm hơn mười độ, làm toàn thân cô nóng hẳn lên.
Hai tay của cô theo bản năng ôm lấy cổ anh, hai người trán kề trán, từ trong mắt đối phương chỉ thấy được ngọn lửa nhiệt tình đang thiêu đốt, thì ra họ đều khao khát nụ hôn này, chờ mong nó xảy ra.
Thân hình cao lớn rắn chắc của anh áp sát vào cô, thân thể hai người thân mật dính sát vào nhau, cách lớp quần áo mỏng manh, cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể của anh.
Có lẽ là dưới áp lực sinh ra kích tình, hoặc có lẽ do rượu thúc giục khiến dục tình hai người bốc hoả, phát ra lửa tình mãnh liệt, nụ hôn cháy bỏng của anh thiêu cháy lý trí của cô, cô bị anh hôn mơ mơ màng màng, không nhớ làm thế nào về tới nhà.
Khi ý thức phục hồi lại, cô đã bị anh áp lên trên cánh cửa nhà trọ, anh lấy ra chìa khoá mở cửa, làn môi anh kề sát vùng cổ mẫn cảm của cô, cắn hôn da thịt trắng nõn bóng loáng.
Đóng vội cánh cửa phía sau, Hàn Thận Kỳ nhanh chóng cởi áo, lộ ra vùng ngực trơn nhẵn rắn chắc, toàn thân cơ bắp tản mát ra khí thế dương cương gợi cảm cùng ham muốn chiếm hữu nguyên thuỷ.
Cô lui về sau một bước, trong đầu con sót lại tia lý trí cuối cùng, tự hỏi có nên tránh né hay không, nhưng anh đã tiến lên trước một bước, cúi đầu in xuống làn môi cô một nụ hôn nóng rực, cuồng nhiệt đến nỗi cô không còn nghĩ được gì nữa.
Hai tay của anh không an phận lôi áo sơmi của cô ra, bàn tay to tiến vào trong áo, bao lấy chỗ mềm mại đẫy đà, dùng phương thức cực kích thích để khiêu chiến với cảm quan của cô, một cảm giác dục tình xa lạ bên trong người Đồng Mộc Tiệp bùng nổ.
Thân thể hai người dính sát vào nhau, quấn quít hôn một đường từ phòng khách đến phòng ngủ, song song ngã trên giường lớn mềm mại. Cô trầm luân trong nhiệt tình của anh, buông lỏng chính mình để mặc anh khơi gợi dục vọng ẩn giấu bên trong.
Ngày hôm qua, Đồng Uy vội vã đến sở họp, xử lý vụ án thuốc phiện đã theo dõi từ lâu, bận tít mù, căn bản quên chuyện luôn chuyện cái còng tay.
Đợi đến khi Lạc Siêu Quân làm xong nhiệm vụ, thu đội, trở về, đề cập đến chuyện cái còng tay, ông mới đưa chìa khoá cho Lạc Siêu Quân nhờ anh giải quyết giùm.
“Cục trưởng, đây là còng tay cùng với chìa khoá của ngài.” Sau khi trở lại cảnh cục, Lạc Siêu Quân vừa thấy Đồng Uy đến, lập tức đem hai thứ trả lại cho ông.
“Nha đầu kia có khoẻ không?” Haizz, ngày hôm qua bị cấp trên mắng cho một trận, lại vội vàng dẹp yên phóng viên bên truyền thông khiến cho đầu óc của ông choáng váng, căn bản không có thời gian để ý đến chuyện của con gái.
“Cục trưởng, Mộc Tiệp không phải rất đơn thuần sao? Làm sao có thể cùng loại người này ở chung?” Trước khi đi làm, Lạc Siêu Quân lén vòng đến cửa hàng tiện lợi, từ trên báo tìm hiểu tư liệu về Hàn Thận Kì. <
Cô nhanh nhẹn xuất ra hàng loạt chiêu thức khiến toàn bộ khách khứa trố mắt thán phục. Hàn Thận Kì đứng bên cầm lấy ghế dựa gạt đi đòn công kích của tên đàn ông tóc húi cua kia.
Đồng Mộc Tiệp thấy thế, lập tức tung một cú đá hoàn mỹ, đá bay tên kia vào cái bàn bên cạnh, các khách nữ khác thét lên chói tai, ào ào chạy trốn.
“Mộc Tiệp, quyền cước của em thật là lợi hại!” Hàn Thận Kì bội phục nói, không nghĩ đến một mình cô có thể đánh với ba người đàn ông liền.
“Em chính là tuyển thủ chủ chốt của đội thi đấu quốc gia đấy.” Cô nhướng mi, đắc ý nói: “Hôm nay có thể bị tuyển thủ quốc gia đá, là các ngươi có phước ba đời đấy!”
“Hùng ca, chúng ta đang ở quán bar uống rượu bị đánh, nhanh cho người lại đây …” Gã tóc vàng lấy điện thoại di động ra, vội vàng gọi viện binh.
Nhưng hắn còn nói chưa xong, Mộc Tiệp đã đánh một cú vào mặt của gã tóc vàng, khiến di động trong tay hắn bay đi.
Gã tóc húi cua cầm đầu thấy đồng bọn bị đánh ngã hết, tức giận cầm lấy chai rượu lao về phía hai người, Hàn Thận Kì vội vàng dùng ghế ngăn lại, chỉ thấy chai rượu vỡ nát, hiện trường đầy hỗn loạn, tiếng thét chói tai không ngừng.
“Chạy thôi!” Hàn Thận Kì nắm tay cô, đẩy đám người ra, bỏ chạy về phía cửa.
Chạy xuống tầng hầm ở phía sau quán bar, hai người liền chạy vào trong ngõ tối, không bao lâu đã nghe thấy tiếng xe cảnh sát truyền tới.
Hàn Thận Kì nắm tay Đồng Mộc Tiệp chạy qua mấy cái ngõ tối, cho đến khi chạy xa khỏi quán bar mới dừng chân lại, dựa vào tường của một toà nhà mà thở.“Trời ạ! Đây là lần đầu tiên em ở bên ngoài đánh nhau với người ta, lại còn bị một đám côn đồ đuổi giết.” Đồng Mộc Tiệp bởi vì chạy kịch liệt mà trên mặt phủ một tầng mồ hôi mỏng, tim đập thật nhanh, rõ ràng tình cảnh rất nguy hiểm, cảm giác lại vô cùng kích thích.
Anh gạt vài sợi tóc loà xoà trước trán cô, cúi đầu cười nói: “Xem ra cô giáo Đồng xinh đẹp đã bị anh làm hư rồi.”
“May mắn chúng ta chạy nhanh, bằng không náo loạn đến cục cảnh sát, em nhất định sẽ ba làm thịt.” Cô tự mình chế nhạo.
“Bác sẽ cho rằng thời kì thanh xuân phản nghịch của em đến muộn mười năm.” Anh cúi đầu nhìn chằm chằm cô, thân thể cố ý dựa sát vào, gần đến nỗi có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt toát ra từ cơ thể Đồng Mộc Tiệp.
“Không có người phụ nữ nào tới 28 tuổi mới làm phản nghịch, hiểu không?” Cô cụp mắt xuống, không dám đối diện với ánh mắt nóng rực của anh.
“Vì chúc mừng chúng ta thoát hiểm, đến, hôn một cái kỷ niệm nào.” Không cho cô có cơ hội do dự, anh khéo léo nâng cằm cô lên, cúi mặt xuống, hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
Cả một ngày nay, chuyện mà anh muốn làm nhất chính là hôn cô thật sâu.
Cô thuận theo nhắm mắt lại, thưởng thức mùi rượu nhàn nhạt từ miệng anh, còn cả nhiệt tình của anh nữa
Đầu lưỡi của anh tiến vào bên trong miệng cùng cô dây dưa, dịu dàng dụ dỗ cô cùng anh chơi đùa.
Một nụ hôn triền miên trong đêm xuân lạnh, ngọn lửa nhiệt tình của hai người làm không khí xung quanh dường như tăng thêm hơn mười độ, làm toàn thân cô nóng hẳn lên.
Hai tay của cô theo bản năng ôm lấy cổ anh, hai người trán kề trán, từ trong mắt đối phương chỉ thấy được ngọn lửa nhiệt tình đang thiêu đốt, thì ra họ đều khao khát nụ hôn này, chờ mong nó xảy ra.
Thân hình cao lớn rắn chắc của anh áp sát vào cô, thân thể hai người thân mật dính sát vào nhau, cách lớp quần áo mỏng manh, cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể của anh.
Có lẽ là dưới áp lực sinh ra kích tình, hoặc có lẽ do rượu thúc giục khiến dục tình hai người bốc hoả, phát ra lửa tình mãnh liệt, nụ hôn cháy bỏng của anh thiêu cháy lý trí của cô, cô bị anh hôn mơ mơ màng màng, không nhớ làm thế nào về tới nhà.
Khi ý thức phục hồi lại, cô đã bị anh áp lên trên cánh cửa nhà trọ, anh lấy ra chìa khoá mở cửa, làn môi anh kề sát vùng cổ mẫn cảm của cô, cắn hôn da thịt trắng nõn bóng loáng.
Đóng vội cánh cửa phía sau, Hàn Thận Kỳ nhanh chóng cởi áo, lộ ra vùng ngực trơn nhẵn rắn chắc, toàn thân cơ bắp tản mát ra khí thế dương cương gợi cảm cùng ham muốn chiếm hữu nguyên thuỷ.
Cô lui về sau một bước, trong đầu con sót lại tia lý trí cuối cùng, tự hỏi có nên tránh né hay không, nhưng anh đã tiến lên trước một bước, cúi đầu in xuống làn môi cô một nụ hôn nóng rực, cuồng nhiệt đến nỗi cô không còn nghĩ được gì nữa.
Hai tay của anh không an phận lôi áo sơmi của cô ra, bàn tay to tiến vào trong áo, bao lấy chỗ mềm mại đẫy đà, dùng phương thức cực kích thích để khiêu chiến với cảm quan của cô, một cảm giác dục tình xa lạ bên trong người Đồng Mộc Tiệp bùng nổ.
Thân thể hai người dính sát vào nhau, quấn quít hôn một đường từ phòng khách đến phòng ngủ, song song ngã trên giường lớn mềm mại. Cô trầm luân trong nhiệt tình của anh, buông lỏng chính mình để mặc anh khơi gợi dục vọng ẩn giấu bên trong.
Ngày hôm qua, Đồng Uy vội vã đến sở họp, xử lý vụ án thuốc phiện đã theo dõi từ lâu, bận tít mù, căn bản quên chuyện luôn chuyện cái còng tay.
Đợi đến khi Lạc Siêu Quân làm xong nhiệm vụ, thu đội, trở về, đề cập đến chuyện cái còng tay, ông mới đưa chìa khoá cho Lạc Siêu Quân nhờ anh giải quyết giùm.
“Cục trưởng, đây là còng tay cùng với chìa khoá của ngài.” Sau khi trở lại cảnh cục, Lạc Siêu Quân vừa thấy Đồng Uy đến, lập tức đem hai thứ trả lại cho ông.
“Nha đầu kia có khoẻ không?” Haizz, ngày hôm qua bị cấp trên mắng cho một trận, lại vội vàng dẹp yên phóng viên bên truyền thông khiến cho đầu óc của ông choáng váng, căn bản không có thời gian để ý đến chuyện của con gái.
“Cục trưởng, Mộc Tiệp không phải rất đơn thuần sao? Làm sao có thể cùng loại người này ở chung?” Trước khi đi làm, Lạc Siêu Quân lén vòng đến cửa hàng tiện lợi, từ trên báo tìm hiểu tư liệu về Hàn Thận Kì. <
»Tag: Trang 11 - Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau , Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 