Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau
Lớp râu lún phún dưới cằm anh ma sát vào da thịt non mềm của cô, nụ hôn nóng rực lướt tới vùng cổ mẫn cảm, lửa tình tối qua mới bình ổn lại, giờ đây lại bùng cháy lên trong lòng hai người.
Môi của anh hôn dọc theo cái gáy trắng nõn, hướng về phía trước tìm kiếm đôi môi mềm mại của cô, cùng cô triền miên quấn quít, bá đạo đoạt đi hô hấp của Mộc Tiệp.
Cô thở dốc sau nụ hôn nồng nhiệt, đè lại đôi tay to đang dao động trên đùi mình, cô dịu dàng nhìn anh, lo lắng nói: “Ba em đối với anh có nhiều thành kiến, ông nhất định sẽ tìm mọi biện pháp làm khó dễ anh.”
“Con gái xinh đẹp của ông qua một đêm đã bị anh bắt cóc, ông cho dù tức giận đối với anh cũng là điều hiển nhiên mà.” Anh nhìn cô, nhợt nhạt cười.
“Em đang nghiêm túc, không phải nói đùa.”
“Vậy em có bằng lòng cùng anh đối mặt với khó dễ của cha không?” Anh đem cô ép sát trên sofa, tư thái thân mật thể hiện ham muốn chiếm hữu.
Cô gật đầu, không nghĩ tới anh thoạt nhìn bất cần đời, nhưng một khi đã nghiêm túc thì cố chấp không ai bằng.
“Có em giúp anh, vậy chuyện gì cũng dễ dàng vượt qua thôi.” Anh nắm chặt bàn tay cô, mười ngón đan xen vào nhau.
Khi bàn tay to, thô ráp của anh nắm chặt bàn tay cô, bỗng nhiên có một dòng nước ấm áp xuyên thấu qua đầu ngón tay lan toả khắp thân thể Mộc Tiệp.
(Đọc truyện hay tại PhuThoBay.Pro)
Cô thích câu nói kia của anh: “Anh muốn cùng em nắm tay nhau đi đến cuối con đường”, tuy rằng không lãng mạn, nhưng sự chân thành, tha thiết, thẳng thắn của anh đã làm cô xúc động.
Chỉ trải qua một ngày ở chung liền quyết định kết hôn, kể ra thì có chút bốc đồng, tuy nhiên kết hôn cũng cần một chút mù quáng không phải sao?
Cá tính bảo thủ lại chuyên chế của Đồng Uy sau khi biết con gái cùng Hàn Thận Kì ở chung, ngay lập tức đem thân thế của Hàn Thận Kì điều tra từ đầu đến đuôi.
Vốn tưởng rằng Hàn Thận Kì tham gia vào giới giải trí, nhất định là đầu óc không thông minh, có thể học chưa xong, còn đang bảo lưu ba năm tại đại học, chỉ biết dựa vào khuôn mặt làm cần câu cơm, không học vấn không nghể nghiệp.
Nhưng thật bất ngờ, sau khi điều tra mới biết Hàn Thận kì tốt nghiệp đại học Westminter[1"> của Anh, chuyên ngành kiến trúc, đã được cấp giấy phép kiến trúc sư chuyên nghiệp, ngoại trừ việc người này đang làm cái nghề người mẫu có cuộc sống sa đọa thì hầu như mọi điều kiện đều phù hợp con gái bảo bối của ông.
Buổi tối thứ bảy, Đồng mộc Tiệp vâng lời cha mẹ dẫn Hàn Thận Kì về nhà ăn cơm.
Hàn Thận Kì lịch sự mua hai chai rượu vang đỏ cao cấp làm quà, cùng nắm tay Đồng Mộc Tiệp đi vào phòng khách, chỉ thấy Đồng Uy nghiêm mặt, đang ngồi ở sofa đọc báo.
“Ba, chúng con đã về. “ Mộc Tiệp sợ hãi liếc nhìn cha.
“Chào bác, bác khoẻ chứ ạ?” Hàn Thận Kì đem hai chai vang đỏ trên bàn trà, sóng vai cùng cô ngồi ngay ngắn trên sofa.”
“Ừm.” Đồng Uy ho nhẹ một tiếng, xem như chào hỏi qua.
Bà Đồng mặc tạp dề, bưng nồi canh nóng từ trong bếp đi ra.
Bà liếc nhìn phòng khách, phát hiện người đã đến, lập tức thân thiện nói với ba người: “Này ông, gọi con gái cùng con rể tương lai đến đây ăn cơm nào!”
Sau khi nghe con gái kể hết mọi chuyện, bà biết ngay vấn đề nằm ở nơi nào, lập tức hung hăng giáo huấn chồng một chút.
Đối với chuyện tình cảm, bà theo khuynh hướng không can thiệp vào, tuy rằng mới quen biết chưa lâu mà đã quyết định kết hôn thì quá mức xúc động, nhưng chỉ cần hai người nghiêm túc quen nhau, bà tin tưởng với trí tuệ của con gái đủ để duy trì một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
“Ăn cơm”. Lời nói của vợ là thánh chỉ đối với Đồng Uy, xếp tờ báo lại, lạnh lùng phán xuống một câu, xem như hoàn thành nhiệm vụ mà vợ giao, thẳng hướng đến nhà ăn.
“Ba em còn đang tức giận?” Hàn Thận Kì không nghĩ tới đã qua một tuần mà bố vợ tương lai vẫn còn giận.
Đồng Mộc Tiệp bất đắc dĩ cười khổ, nắm tay anh đi vào nhà ăn.
Bà Đồng mang món cuối cùng ra bàn, cởi tạp dề trên người, thấy bên cạnh con gái là một người đàn ông anh tuấn, ánh mắt bà sáng hẳn lên.
“Mẹ, đây là Hàn Thận Kì…” Mộc Tiệp ngước mắt cười dịu dàng với anh, giới thiệu hai người quen biết. “Thận Kì, đây là mẹ em.”
“Chào bác gái, bác có khoẻ không ạ?” Hàn Thận Kì tao nhã lễ phép chào.
“Bác đã nghe Mộc Tiệp nói con làm người mẫu, quả nhiên bộ dáng rất tuấn tú, người thật còn đẹp hơn trên hình.” Bà Đồng mỉm cười nói, mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích.
“Hoá ra bác gái là một đại mỹ nhân, khó trách có thể sinh ra một tiểu mỹ nhân như Mộc Tiệp vậy.” Hàn Thận Kì bày ra nụ cười đẹp mắt, một câu thành công ca ngợi cả hai người phụ nữ, cũng lấy lòng được mẹ vợ tương lai.
“May mắn Mộc Tiệp di truyền từ bác, nếu nó giống cha nó nghiêm khắc, bác nghĩ nếu đăng báo tìm bạn trăm năm chắc không ai dám cưới nó về nhà.” Bà Đồng sang sảng trêu ghẹo, cùng Đồng Uy khác nhau hoàn toàn.
“Mẹ!” Mộc Tiệp hờn dỗi, lôi kéo Hàn Thận Kì ngồi vào bàn.
“Bác cũng luôn nói chồng bác, tư tưởng không cần bảo thủ quá như vậy, thời đại nào rồi còn bắt quen nhau thì phải kết hôn, bác nhìn thấy hiện nay có rất nhiều sinh viên yêu đương sống chung với nhau, tốc độ đổi bạn trai so với các công ty bách hoá thay đổi thời trang mặc theo mùa còn nhanh hơn.” Bà Đồng lảm nhảm.
“Không phải nói ăn cơm, còn nói nhiều như vậy.” Đồng Uy tức giận ngăn vợ lải nhải, mãnh liệt và cơm trong bát vào miệng.
“Thận Kì, không biết con bình thường thích ăn cái gì, bác tuỳ tiện làm vài món ăn gia đình…” Bà Đồng nhiệt tình tiếp đón con rể dùng cơm, gắp một miếng thịt bò vào bát anh. “Đây là thịt bò nướng hầm với chút rượu vang đỏ, con ăn xem có hợp khẩu vị không?”
“Cám ơn bác gái.” Hàn Thận Kì gắp miếng thịt bò đưa vào miệng, thật tình ca ngợi: “Ngon lắm ạ, rất có hương vị gia đình.”
“Thích thì ăn nhiều một chút.” Bác Đồng vui vẻ lại tiếp tục gắp một cái đùi gà vào bát Hàn Thận
»Tag: Trang 15 - Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau , Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 