Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị
>
- Ta sẽ sai hồn con hồ ly tên Ý Nhi, trước lúc con ma nữ này chết nó đã có nhiều năm ở chốn lầu xanh, kình nghiệm mồi chài khách làng chơi không ai sánh kịp. Ta cho con ma nữ nhập hồn mượn xác một con nữ trẻ đẹp nào đó ra tay giúp Công Công toại nguyện.
Trần Thành liền nói thêm:
- Ta biết pháp sư cao tay ấn, nên ngoài việc dùng mỹ nhân kế còn muốn ông cùng ta đi đến kho tàng quan Tổng binh Lê Kiệt cất giấu số của cải to lớn. Ở đó nghe nói có rất nhiều hồn ma hung dữ canh giữ không cho ai đụng đến. Nếu người đấu với người, ta không hề lo sợ nhưng người đấu với ma, tức ma trong tối còn người ngoài sáng e rằng sẽ bất lợi mà gặp tổn thất cả người và của, cuối cùng chẳng thành công.
Lão pháp sư Mã Dần lại gật đầu trả lời:
- Trần Công Công tìm ta là đúng đối tượng rồi, ta sẽ tiêu diệt hết lũ ma xó ma trành đó để cùng chia nhau số của cải này, được không?
Thật đúng con người ai cũng có lòng tham, đến lão pháp sư già không có gia đình con cái, ngày đêm ở nơi thâm sơn cùng cốc chỉ biết luyện bùa nuôi ngải không mua sắm vật chất để hưởng thụ cũng vẫn tham lam, muốn có thật nhiều tiền. Không biết khi chết ông ta có đem theo xuống cõi âm ty được không mà vừa mở miệng đã đòi chia chác của cải trong kho tàng.
Tuy vậy Trần Thành không cảm thấy lo lắng với lời đề nghị của lão Mă Dần, bài học giết người diệt khẩu hay tranh đoạt gia tài luôn hiện ra trong đầu quan thái giám Trần Thành. Để công việc đạt đến thành công, Trần Thành liền giả vờ nói với lão ta:
- Tưởng gì, ta với ông có khó cùng chịu có của cùng chia. Bây giờ pháp sư lo vụ thằng Hoài Từ con nuôi tên Hoàng Bảo Trứ trước đi, lúc đó ta mới có tấm bản đồ kho tàng trong tay.
Sau đó bọn đầu gấu của Trần Thành ra tận thị xã Tourane đưa về một cô gái, không ai ngờ cô ta thật trẻ đẹp, tuổi chỉ mới mười sáu mười bảy mà đã làm gái ăn sương phục vụ bọn lính viễn chinh Pháp.
Không chậm trễ, ngay trong ngày lão pháp sư Mã Dần đưa cô gái ra ngồi trước mặt, bắt đầu dùng thuật thôi miên hớp hết thần hồn thần trí cô ta. Thấy cô gái đã như người mất trí, mắt cứ mơ màng, lão Mã Dần lại đốt thêm một đạo bùa cho cô gái uống rồi mới tiếp tục làm phép:
- Bớ ba hồn chín vía con ma nữ Ý Nhi hãy mau về đây cho ta sai khiến.
Sau câu thét gọi của lão Mã Dần, từ nơi hương án đã có giọng một hồn ma nữ vang vọng đến:
- Nghe sư phụ gọi tôi đã đến, xin người chỉ dạy.
Lão pháp sư Mã Dần mới chỉ tay vào cô gái đang ngồi mất thần hồn trước lão ta, đoạn nói:
- Ta muốn mi vào mượn xác con nữ này đi mồi chài thằng nam tên Hoài Tử ngoài bãi vàng Phườc Sơn, đưa về cho ta và Trần Công Công sai khiến!
Nghe lão pháp sư Mã Dần truyền lệnh, ngay lúc đó từ nơi bàn hương án đã có một làn khói trắng bốc lên rồi từ từ hiện ra bóng một ma nữ có sắc đẹp kiêu kỳ gợi cảm trước mắt bọn đàn ông háo sắc. Thận xác người hồn ma rất hợp người hợp nết, cả hai đều trẻ đẹp và đều xuất thân từ chốn lầu xanh. Sau đó bóng ma tiếp tục hòa quyện vào người cô gái.
Chỉ một thoáng, cô gái đã rùng mình ngáp liền mấy cái tỏ ra vừa trải qua một giấc ngủỉ say. Đoạn cô ta nhìn lão pháp sư nói:
- Đệ tử Ý Nhi xin chờ sư phụ dạy bảo.
Lão Mã Dần mới ôn tồn truyền lệnh:.
- Vậy bây giờ mi hãy ra bãi vàng Phước Sơn đưa tên Hoài Tử về đây cho ta.
Hồn ma Ý Nhi qua xác côgái lẳng lơ đáp:
- Sư phụ biết kinh nghiệm của Ý Nhi mà, ngày còn sống trên cõi hồng trần đã bao năm làm ở chốn lầu xanh, đệ tử từng làm cho bao người từ phú gia cho đến giới giang hồ phải đêm ngày tương tư nhung nhớ, phải quỳ dưới chân đệ tử xin ban cho chút tình cảm nồng nàn. Với tên nam Hoài Từ mới chân ướt chân ráo vào đời, nhiệm vụ này xem ra dễ như trở bàn tay, chỉ nội trong ngày đệ tử sẽ đưa hắn về đây.
Khi Hoài Từ được Ý Nhi dẫn đến nhà Trần Thành, anh đang như người mất hồn, chỉ thấy mỗi lúc nàng càng thêm xinh đẹp, mà trong nhà không thấy bóng dáng một ai lui tới ra vào.
Hoài Tử lên tiếng hỏi:
- Cha mẹ em đâu sao không thấy cho anh ra mắt?
Nghe hỏi, bấy giờ Ý Nhi mới nũng nịu đáp:
- Má em mất từ khi em mới chào đời nên chỉ còn ba trong nhà, hiện giờ người đi vắng. Anh ngồi đây cùng em uống ly rượu chờ lúc ba trở về.
Nói xong Ý Nhi đến bên bàn rót rượu, rồi lén lôi trong tay áo lấy ra gói bột âm thầm đổ vào ly. Khi pha xong rượu, nàng mới đi đến bên Hoài Tử, thân hình tựa vào anh đoạn gieo mắt cườí tình rồi lên tiếng nói tiếp:
- Anh hãy cùng em uống ly rượu này, rồi em sẽ kể cuộc đời em cho anh nghe.
Hoài Tử đâu ngờ trong rượu có bùa mê, nhưng qua nhan sắc người đẹp với giọng nói nũng nịu ngọt ngào cùng những cái liếc mắt đưa tình và thân thể nàng cứ cọ sát vào người khiến Hoài Tử sống trong cơn mê. Anh vội vàng cầm lấy ly rượu mà uống cạn để làm vừa lòng người con gái đẹp.
Nhìn thấy Hoài Tử uống xong ly rượu, ngay tức khắc Ý Nhi dìu anh vào phòng. Nàng liền xà ngay người vào lòng anh đoạn lẳng lơ nói:
- Từ khi em mất má chỉ ở với ba, hàng ngày em cảm thấy thiếu tình thương gia đình, tâm trạng cứ giày vò nên ba em mới nói em đã đến tuổi cập kê nên cần có một tấm chồng cho lòng đỡ trống trải quạnh hiu. Vì vậy khi mới gặp anh là em thấy trong lòng rạo rực bừng cháy thứ cảm giác lạ kì. Bây giờ chỉ có hai ta, em muốn xin anh cho biết chuyện yêu đương là như thế nào.
Vừa nói Ý Nhi vừa lấy tay mơn trớn ve vuốt lên người Hoài Tử, còn đôi mắt nàng cứ nhìn anh đắm đuối. Hoài Tử chỉ là một chàng trai trẻ mới lớn, vừa tròn mười tám hãy còn xử nam, anh nào đã biết đến chuyện yêu đương như thế nào.
Bởỉ vậy dù đang say mê trước nhan sắc của Ý Nhi, nhưng Hoài Tử cũng chưa dám ôm lấy nàng hay đưa tay ra ve vuốt lên người nàng như nàng đang âu yếm với anh.
Hoài Tử mới ấp úng đáp:
- Trước nay anh chưa từng chung đụng với nữ giới vì anh còn xử nam. Em nói anh dạy chuyện yêu đương, anh như người thất học rồi.
Lúc này có lẽ bùa mê thuốc lú đã ngấm sâu vào trong m
Trần Thành liền nói thêm:
- Ta biết pháp sư cao tay ấn, nên ngoài việc dùng mỹ nhân kế còn muốn ông cùng ta đi đến kho tàng quan Tổng binh Lê Kiệt cất giấu số của cải to lớn. Ở đó nghe nói có rất nhiều hồn ma hung dữ canh giữ không cho ai đụng đến. Nếu người đấu với người, ta không hề lo sợ nhưng người đấu với ma, tức ma trong tối còn người ngoài sáng e rằng sẽ bất lợi mà gặp tổn thất cả người và của, cuối cùng chẳng thành công.
Lão pháp sư Mã Dần lại gật đầu trả lời:
- Trần Công Công tìm ta là đúng đối tượng rồi, ta sẽ tiêu diệt hết lũ ma xó ma trành đó để cùng chia nhau số của cải này, được không?
Thật đúng con người ai cũng có lòng tham, đến lão pháp sư già không có gia đình con cái, ngày đêm ở nơi thâm sơn cùng cốc chỉ biết luyện bùa nuôi ngải không mua sắm vật chất để hưởng thụ cũng vẫn tham lam, muốn có thật nhiều tiền. Không biết khi chết ông ta có đem theo xuống cõi âm ty được không mà vừa mở miệng đã đòi chia chác của cải trong kho tàng.
Tuy vậy Trần Thành không cảm thấy lo lắng với lời đề nghị của lão Mă Dần, bài học giết người diệt khẩu hay tranh đoạt gia tài luôn hiện ra trong đầu quan thái giám Trần Thành. Để công việc đạt đến thành công, Trần Thành liền giả vờ nói với lão ta:
- Tưởng gì, ta với ông có khó cùng chịu có của cùng chia. Bây giờ pháp sư lo vụ thằng Hoài Từ con nuôi tên Hoàng Bảo Trứ trước đi, lúc đó ta mới có tấm bản đồ kho tàng trong tay.
Sau đó bọn đầu gấu của Trần Thành ra tận thị xã Tourane đưa về một cô gái, không ai ngờ cô ta thật trẻ đẹp, tuổi chỉ mới mười sáu mười bảy mà đã làm gái ăn sương phục vụ bọn lính viễn chinh Pháp.
Không chậm trễ, ngay trong ngày lão pháp sư Mã Dần đưa cô gái ra ngồi trước mặt, bắt đầu dùng thuật thôi miên hớp hết thần hồn thần trí cô ta. Thấy cô gái đã như người mất trí, mắt cứ mơ màng, lão Mã Dần lại đốt thêm một đạo bùa cho cô gái uống rồi mới tiếp tục làm phép:
- Bớ ba hồn chín vía con ma nữ Ý Nhi hãy mau về đây cho ta sai khiến.
Sau câu thét gọi của lão Mã Dần, từ nơi hương án đã có giọng một hồn ma nữ vang vọng đến:
- Nghe sư phụ gọi tôi đã đến, xin người chỉ dạy.
Lão pháp sư Mã Dần mới chỉ tay vào cô gái đang ngồi mất thần hồn trước lão ta, đoạn nói:
- Ta muốn mi vào mượn xác con nữ này đi mồi chài thằng nam tên Hoài Tử ngoài bãi vàng Phườc Sơn, đưa về cho ta và Trần Công Công sai khiến!
Nghe lão pháp sư Mã Dần truyền lệnh, ngay lúc đó từ nơi bàn hương án đã có một làn khói trắng bốc lên rồi từ từ hiện ra bóng một ma nữ có sắc đẹp kiêu kỳ gợi cảm trước mắt bọn đàn ông háo sắc. Thận xác người hồn ma rất hợp người hợp nết, cả hai đều trẻ đẹp và đều xuất thân từ chốn lầu xanh. Sau đó bóng ma tiếp tục hòa quyện vào người cô gái.
Chỉ một thoáng, cô gái đã rùng mình ngáp liền mấy cái tỏ ra vừa trải qua một giấc ngủỉ say. Đoạn cô ta nhìn lão pháp sư nói:
- Đệ tử Ý Nhi xin chờ sư phụ dạy bảo.
Lão Mã Dần mới ôn tồn truyền lệnh:.
- Vậy bây giờ mi hãy ra bãi vàng Phước Sơn đưa tên Hoài Tử về đây cho ta.
Hồn ma Ý Nhi qua xác côgái lẳng lơ đáp:
- Sư phụ biết kinh nghiệm của Ý Nhi mà, ngày còn sống trên cõi hồng trần đã bao năm làm ở chốn lầu xanh, đệ tử từng làm cho bao người từ phú gia cho đến giới giang hồ phải đêm ngày tương tư nhung nhớ, phải quỳ dưới chân đệ tử xin ban cho chút tình cảm nồng nàn. Với tên nam Hoài Từ mới chân ướt chân ráo vào đời, nhiệm vụ này xem ra dễ như trở bàn tay, chỉ nội trong ngày đệ tử sẽ đưa hắn về đây.
Khi Hoài Từ được Ý Nhi dẫn đến nhà Trần Thành, anh đang như người mất hồn, chỉ thấy mỗi lúc nàng càng thêm xinh đẹp, mà trong nhà không thấy bóng dáng một ai lui tới ra vào.
Hoài Tử lên tiếng hỏi:
- Cha mẹ em đâu sao không thấy cho anh ra mắt?
Nghe hỏi, bấy giờ Ý Nhi mới nũng nịu đáp:
- Má em mất từ khi em mới chào đời nên chỉ còn ba trong nhà, hiện giờ người đi vắng. Anh ngồi đây cùng em uống ly rượu chờ lúc ba trở về.
Nói xong Ý Nhi đến bên bàn rót rượu, rồi lén lôi trong tay áo lấy ra gói bột âm thầm đổ vào ly. Khi pha xong rượu, nàng mới đi đến bên Hoài Tử, thân hình tựa vào anh đoạn gieo mắt cườí tình rồi lên tiếng nói tiếp:
- Anh hãy cùng em uống ly rượu này, rồi em sẽ kể cuộc đời em cho anh nghe.
Hoài Tử đâu ngờ trong rượu có bùa mê, nhưng qua nhan sắc người đẹp với giọng nói nũng nịu ngọt ngào cùng những cái liếc mắt đưa tình và thân thể nàng cứ cọ sát vào người khiến Hoài Tử sống trong cơn mê. Anh vội vàng cầm lấy ly rượu mà uống cạn để làm vừa lòng người con gái đẹp.
Nhìn thấy Hoài Tử uống xong ly rượu, ngay tức khắc Ý Nhi dìu anh vào phòng. Nàng liền xà ngay người vào lòng anh đoạn lẳng lơ nói:
- Từ khi em mất má chỉ ở với ba, hàng ngày em cảm thấy thiếu tình thương gia đình, tâm trạng cứ giày vò nên ba em mới nói em đã đến tuổi cập kê nên cần có một tấm chồng cho lòng đỡ trống trải quạnh hiu. Vì vậy khi mới gặp anh là em thấy trong lòng rạo rực bừng cháy thứ cảm giác lạ kì. Bây giờ chỉ có hai ta, em muốn xin anh cho biết chuyện yêu đương là như thế nào.
Vừa nói Ý Nhi vừa lấy tay mơn trớn ve vuốt lên người Hoài Tử, còn đôi mắt nàng cứ nhìn anh đắm đuối. Hoài Tử chỉ là một chàng trai trẻ mới lớn, vừa tròn mười tám hãy còn xử nam, anh nào đã biết đến chuyện yêu đương như thế nào.
Bởỉ vậy dù đang say mê trước nhan sắc của Ý Nhi, nhưng Hoài Tử cũng chưa dám ôm lấy nàng hay đưa tay ra ve vuốt lên người nàng như nàng đang âu yếm với anh.
Hoài Tử mới ấp úng đáp:
- Trước nay anh chưa từng chung đụng với nữ giới vì anh còn xử nam. Em nói anh dạy chuyện yêu đương, anh như người thất học rồi.
Lúc này có lẽ bùa mê thuốc lú đã ngấm sâu vào trong m
»Tag: Trang 14 - Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 