Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị
ư mười tên ma cà tưng này. Vậy mi cũng đã tới số, hãy về làm ma giữ cửa cho ta!
Nói xong tất cả mười một bóng ma đều vươn hai tay thẳng ra trước, chân nhảy cà tưng tiến sát đến bên viên thái giám. Có bóng ma đã đưa tay ngay vào cổ hay nắm chặt lấy chân tay ông, khiến họ Hoàng phải hốt hoảng thốt lên:
- Đừng giết tôi! Tôi xin đi khỏi nơi đây!
Nhưng những bóng ma vẫn không buông tha, những cánh tay ma cứ siết chặt lấy cổ ông, rồi đột nhiên có một thứ ánh sáng chói lòa như ánh hào quang xuất hiện làm mười một con ma phải rút tay trở lại và lùi xa khỏi viên thái giám.
Hoàng Bảo Trứ chưa hết kinh hoàng, đôi mắt còn mờ mờ ảo ảo do các hồn ma vừa bóp cổ, ông chỉ nghe bóng ma Lê Kiệt nói với bọn ma cà tưng:
- Ngàí Phúc Đức Chánh Thần xuất hiện, đúng tên thái giám này nói thật, hắn chỉ muốn đem số của cải trong kho tàng về xây chùa cất miếu hay giúp đở người nghèo. Bọn ta phải nghe theo lời ngài.
Đến khi đôi mắt họ Hoàng nhìn đã rõ, ông không thấy hình bóng vị Thượng Đẳng Thần Phúc Đức nữa còn bọn ma cà tưng cùng hồn ma quan Tổng binh Lê Kiệt cũng đã biến mất từ bao giờ. Trái lại trước mắt viên thái giám bóng cây sồi đã ngã về Tây. Bóng ngọn cây đang đâm thẳng vào một khe núi đá đang hiện rõ ra sau những bụi cây sầm uất um tùm.
Dù đã trông thấy đường vào kho tàng, nhưng viên thái giám Hoàng Bảo Trứ vẫn còn run sợ trước hình bóng của mười một con ma cà tưng vừa định giết chết ông. Họ Hoàng đâm phân vân không rõ những hình ảnh ma quái và câu nói của hồn ma Lê Kiệt và ngài Phúc Đức Chánh Thần thực hư ra sao ...
Bỗng viên thái giám Hoàng Bảo Trứ nghe văng vẳng bên tai có tiếng người từ trên cao dội xuống:
- Mi cứ can đảm mà vào lấy số của cải cần thiết đem về làm theo tâm nguyện. Bọn ma kia không dám xuất hiện nữa đâu.
Mặc dù không thấy hình bóng ai nhưng họ Hoàng biết ông Bổn Tài Thần vừa lên tiếng, có lẽ vì nhân thần đã độ cho ông hoàn thành tâm nguyện mà trước lúc lên đường ông từng khấn vái cầu xin.
Viên thái giám Hoàng Bảo Trứ bước vào khe núi đá chỉ vừa đủ lọt một người. Lúc này trời đã về chiều nên hang đá rất tối tăm, họ Hoàng phải đốt đuốc lấy ánh sáng mà đi. Ông đi sâu vào bên trong thấy hang đá càng lúc mở rộng ra trước mắt.
Rồi sự sợ hãi lại kéo đến, lâu lâu Hoàng Bảo Trứ thấy một bộ xương người treo lủng lẳng như bị treo cổ, như đe dọa những ai bước chân vào đây. Ông đếm có tất cả mười bộ xương người bị treo cổ như vậy mới đến nơi Lê Kiệt cất giấu của cải.
Kho tàng chỉ có ba cái rương gỗ, một rương chứa vàng nén bạc nén, một rương chứa toàn vật trang sức được chế tác từ ngọc ngà châu báu với kim cương óng ánh qua ánh lửa ngọn đuốc và một rương gồm những cổ vật quý hiếm, đa số thuộc tượng làm bằng đồng đen hoặc vàng ròng bạc trắng nguyên chất.
Lúc này viên thái giám Hoàng Bảo Trứ không nghĩ quan Tổng binh LêKiệt lại giàu có đến vậy, số của cải này không phải do mồ hôi nước mắt ông ta tạo ra; đây có lẽ thuộc thứ của cải khi làm quan Lê Kiệt đi đến đâu trộm cắp hay cướp bóc đến đó, tích lũy lâu năm giờ phải cất giấu của phi nghĩa này.
Như tâm nguyện, viên thái giám họ Hoàng chỉ lấy một ít của cải trong kho tàng. Trước khi từ giã kho báu đầy những hồn ma. Hoàng Bảo Trứ liền đốt luôn tấm bản đồ rồi van vái:
- Tôi xin khấu đầu lạy các cô hồn uổng tử. Tôi xin đốt tấm bản đồ này và có tâm nguyện, nếu ai có duyên may, có tâm đức tốt đẹp thì trời đất sẽ dẫn đường đưa lối còn bằng không như các người đã có lời nguyền, sẽ giết những ai đụng đến kho tàng cho làm ma giữ của.
Từ đừ viên thái giám Hoàng Bảo Trứ cùng vợ - bà giám hậu Thôi Oanh Oanh đi khắp nơi, lúc dừng chân xây chùa cất miếu hoặc gặp đền chùa miếu mạo nghèo nàn vào cúng dường làm phước. Đặc biệt mỗi khi Hoàng Bảo Trứ xây dựng đền miếu, ông chỉ thờ có một vị chánh thần Châu Đạt Quan tức ông Bổn, hay còn gọi Tài Thần, là vị nhân thần được các hoàng đế từ đời nhà Nguyên, Minh đến nhà Thanh phong sắc Phúc Đức Chánh Thần.
Vài năm sau bọn đầu gấu của Trần Thành mới phát hiện ra vợ chồng viên thái giám Hoàng Bảo Trứ.
Bọn chúng tình cờ gặp Hoài Tử - đứa con nuôi của ông. Vợ chồng Hoàng Bảo Trứ xin Hoài Tử về nuôi khi chỉ mới chập chững biết đi để lo việc hương khói sau này, bởi ông chỉ là một thái giám đã bị tịnh thân.
Lúc đó vợ chồng họ Hoàng thấy một bà mẹ dẫn đứa con mồ côi cha đem ra chợ bán, mà thời loạn ly con mất cha vợ mất chồng sinh cảnh đói nghèo, chuyện bán con đi ở đợ thường xảy ra giữa chợ.
Hoàng Bảo Trứ thấy đứa nhỏ khôi ngô và với tuổi mới chập chững biết đi chưa biết gì sẽ dễ dạy dỗ, nên vợ chồng ông trả cho bà mẹ một số tiền rồi đem Hoài Tử về nuôi đến khôn lớn, đã hơn mười sáu năm.
Bà Thôi Oanh Oanh thuộc phụ nữ lấy câu tam tòng tứ đức làm đầu, những gì chồng muốn bà đều nghe, nên rất thương yêu nuông chiều đứa con nuôi. Khi đến khu rừng gần trang trại cũ cả hai xây lên ngôi miếu. Viên thái giám không thấy Trần Thành theo dõi nữa nên ông tưởng được yên thân, vì thế lúc Hoài Tử vừa tròn mười tám, họ Hoàng muốn tìm vợ cho con do vợ chồng ông mong có đứa cháu bế bồng để vui hưởng tuổi già.
Nhưng nơi miếu ẩn khuất này đâu có nhiều bá tánh đến dâng hương, vợ chồng ông khó có thể tìm được một người con gái xứng đôi vừa lứa với Hoài Tử để hỏi cưới.
Bà Thôi Oanh Oanh mới nói với con:
- Chốn khỉ ho cò gáy này đâu có xóm làng đông đúc mà ba má tìm vợ cho con. Vậy con hãy ra nơi bãi vàng Phước Sơn sống ở đó một thời gian, cố tìm một người ưng ý rồi ba má đến hỏi cưới đưa về cho con.
Hoài Tử tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời, anh khăn gói ra bãi vàng theo lời cha mẹ nuôi. Ở đờì có câu trời sinh tánh đâu sinh nết, Hoài Tử vốn thất học từ nhỏ nên anh luôn nghĩ cha mẹ là người giàu có, bởi ông bà đi đâu cũng cất chùa xây miếu hoặc giúp đỡ mọi người.
Ra đến bãi vàng, Hoài Tử thấy mọi thứ đều khác biệt với cuộc sống trong ngôi miếu nơi hàng ngày chỉ có ba người. Nơi đây lại đ
Nói xong tất cả mười một bóng ma đều vươn hai tay thẳng ra trước, chân nhảy cà tưng tiến sát đến bên viên thái giám. Có bóng ma đã đưa tay ngay vào cổ hay nắm chặt lấy chân tay ông, khiến họ Hoàng phải hốt hoảng thốt lên:
- Đừng giết tôi! Tôi xin đi khỏi nơi đây!
Nhưng những bóng ma vẫn không buông tha, những cánh tay ma cứ siết chặt lấy cổ ông, rồi đột nhiên có một thứ ánh sáng chói lòa như ánh hào quang xuất hiện làm mười một con ma phải rút tay trở lại và lùi xa khỏi viên thái giám.
Hoàng Bảo Trứ chưa hết kinh hoàng, đôi mắt còn mờ mờ ảo ảo do các hồn ma vừa bóp cổ, ông chỉ nghe bóng ma Lê Kiệt nói với bọn ma cà tưng:
- Ngàí Phúc Đức Chánh Thần xuất hiện, đúng tên thái giám này nói thật, hắn chỉ muốn đem số của cải trong kho tàng về xây chùa cất miếu hay giúp đở người nghèo. Bọn ta phải nghe theo lời ngài.
Đến khi đôi mắt họ Hoàng nhìn đã rõ, ông không thấy hình bóng vị Thượng Đẳng Thần Phúc Đức nữa còn bọn ma cà tưng cùng hồn ma quan Tổng binh Lê Kiệt cũng đã biến mất từ bao giờ. Trái lại trước mắt viên thái giám bóng cây sồi đã ngã về Tây. Bóng ngọn cây đang đâm thẳng vào một khe núi đá đang hiện rõ ra sau những bụi cây sầm uất um tùm.
Dù đã trông thấy đường vào kho tàng, nhưng viên thái giám Hoàng Bảo Trứ vẫn còn run sợ trước hình bóng của mười một con ma cà tưng vừa định giết chết ông. Họ Hoàng đâm phân vân không rõ những hình ảnh ma quái và câu nói của hồn ma Lê Kiệt và ngài Phúc Đức Chánh Thần thực hư ra sao ...
Bỗng viên thái giám Hoàng Bảo Trứ nghe văng vẳng bên tai có tiếng người từ trên cao dội xuống:
- Mi cứ can đảm mà vào lấy số của cải cần thiết đem về làm theo tâm nguyện. Bọn ma kia không dám xuất hiện nữa đâu.
Mặc dù không thấy hình bóng ai nhưng họ Hoàng biết ông Bổn Tài Thần vừa lên tiếng, có lẽ vì nhân thần đã độ cho ông hoàn thành tâm nguyện mà trước lúc lên đường ông từng khấn vái cầu xin.
Viên thái giám Hoàng Bảo Trứ bước vào khe núi đá chỉ vừa đủ lọt một người. Lúc này trời đã về chiều nên hang đá rất tối tăm, họ Hoàng phải đốt đuốc lấy ánh sáng mà đi. Ông đi sâu vào bên trong thấy hang đá càng lúc mở rộng ra trước mắt.
Rồi sự sợ hãi lại kéo đến, lâu lâu Hoàng Bảo Trứ thấy một bộ xương người treo lủng lẳng như bị treo cổ, như đe dọa những ai bước chân vào đây. Ông đếm có tất cả mười bộ xương người bị treo cổ như vậy mới đến nơi Lê Kiệt cất giấu của cải.
Kho tàng chỉ có ba cái rương gỗ, một rương chứa vàng nén bạc nén, một rương chứa toàn vật trang sức được chế tác từ ngọc ngà châu báu với kim cương óng ánh qua ánh lửa ngọn đuốc và một rương gồm những cổ vật quý hiếm, đa số thuộc tượng làm bằng đồng đen hoặc vàng ròng bạc trắng nguyên chất.
Lúc này viên thái giám Hoàng Bảo Trứ không nghĩ quan Tổng binh LêKiệt lại giàu có đến vậy, số của cải này không phải do mồ hôi nước mắt ông ta tạo ra; đây có lẽ thuộc thứ của cải khi làm quan Lê Kiệt đi đến đâu trộm cắp hay cướp bóc đến đó, tích lũy lâu năm giờ phải cất giấu của phi nghĩa này.
Như tâm nguyện, viên thái giám họ Hoàng chỉ lấy một ít của cải trong kho tàng. Trước khi từ giã kho báu đầy những hồn ma. Hoàng Bảo Trứ liền đốt luôn tấm bản đồ rồi van vái:
- Tôi xin khấu đầu lạy các cô hồn uổng tử. Tôi xin đốt tấm bản đồ này và có tâm nguyện, nếu ai có duyên may, có tâm đức tốt đẹp thì trời đất sẽ dẫn đường đưa lối còn bằng không như các người đã có lời nguyền, sẽ giết những ai đụng đến kho tàng cho làm ma giữ của.
Từ đừ viên thái giám Hoàng Bảo Trứ cùng vợ - bà giám hậu Thôi Oanh Oanh đi khắp nơi, lúc dừng chân xây chùa cất miếu hoặc gặp đền chùa miếu mạo nghèo nàn vào cúng dường làm phước. Đặc biệt mỗi khi Hoàng Bảo Trứ xây dựng đền miếu, ông chỉ thờ có một vị chánh thần Châu Đạt Quan tức ông Bổn, hay còn gọi Tài Thần, là vị nhân thần được các hoàng đế từ đời nhà Nguyên, Minh đến nhà Thanh phong sắc Phúc Đức Chánh Thần.
Vài năm sau bọn đầu gấu của Trần Thành mới phát hiện ra vợ chồng viên thái giám Hoàng Bảo Trứ.
Bọn chúng tình cờ gặp Hoài Tử - đứa con nuôi của ông. Vợ chồng Hoàng Bảo Trứ xin Hoài Tử về nuôi khi chỉ mới chập chững biết đi để lo việc hương khói sau này, bởi ông chỉ là một thái giám đã bị tịnh thân.
Lúc đó vợ chồng họ Hoàng thấy một bà mẹ dẫn đứa con mồ côi cha đem ra chợ bán, mà thời loạn ly con mất cha vợ mất chồng sinh cảnh đói nghèo, chuyện bán con đi ở đợ thường xảy ra giữa chợ.
Hoàng Bảo Trứ thấy đứa nhỏ khôi ngô và với tuổi mới chập chững biết đi chưa biết gì sẽ dễ dạy dỗ, nên vợ chồng ông trả cho bà mẹ một số tiền rồi đem Hoài Tử về nuôi đến khôn lớn, đã hơn mười sáu năm.
Bà Thôi Oanh Oanh thuộc phụ nữ lấy câu tam tòng tứ đức làm đầu, những gì chồng muốn bà đều nghe, nên rất thương yêu nuông chiều đứa con nuôi. Khi đến khu rừng gần trang trại cũ cả hai xây lên ngôi miếu. Viên thái giám không thấy Trần Thành theo dõi nữa nên ông tưởng được yên thân, vì thế lúc Hoài Tử vừa tròn mười tám, họ Hoàng muốn tìm vợ cho con do vợ chồng ông mong có đứa cháu bế bồng để vui hưởng tuổi già.
Nhưng nơi miếu ẩn khuất này đâu có nhiều bá tánh đến dâng hương, vợ chồng ông khó có thể tìm được một người con gái xứng đôi vừa lứa với Hoài Tử để hỏi cưới.
Bà Thôi Oanh Oanh mới nói với con:
- Chốn khỉ ho cò gáy này đâu có xóm làng đông đúc mà ba má tìm vợ cho con. Vậy con hãy ra nơi bãi vàng Phước Sơn sống ở đó một thời gian, cố tìm một người ưng ý rồi ba má đến hỏi cưới đưa về cho con.
Hoài Tử tỏ ra ngoan ngoãn nghe lời, anh khăn gói ra bãi vàng theo lời cha mẹ nuôi. Ở đờì có câu trời sinh tánh đâu sinh nết, Hoài Tử vốn thất học từ nhỏ nên anh luôn nghĩ cha mẹ là người giàu có, bởi ông bà đi đâu cũng cất chùa xây miếu hoặc giúp đỡ mọi người.
Ra đến bãi vàng, Hoài Tử thấy mọi thứ đều khác biệt với cuộc sống trong ngôi miếu nơi hàng ngày chỉ có ba người. Nơi đây lại đ
»Tag: Trang 12 - Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 