Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị
thi" trở về ngôi miếu như người sống, có lẽ thầy Ba Non Nước không thua kém pháp thuật lão Mã Dần.
Mọi người mới thấy khi ai có tâm tính tốt đẹp sẽ không bao giờ bị thần linh bỏ quên, giác quan thứ sáu trong con người sẽ mau chóng tìm ra giải pháp, không thể bó tay như những câu nói bi quan vừa rồi.
Vùng Phước Sơn ai cũng biết thầy Ba Non Nước, nhưng không phải ở đây mà ở tận Ngũ Hành Sơn ngoài thị xã Tourane.
Theo sự bàn bạc, sáng hôm sau Mỹ Lệ và Ngọc Luân mau chóng đi đến núi Ngũ Hành. Cả hai lên đến gần đỉnh núi vẫn chưa tìm được thầy Ba Non Nước ở nơi đâu. Nơi đây có nhiều am của giới tu hành lẫn giới pháp sư tu luyện. Tất cả am và người cư ngụ đều na ná giống nhau khi khoác trên người cái áo tu sĩ đạo sĩ, khó phân biệt ai đạo ai đời.
Trên đường lên núi, cả hai gặp nhiều đạo sĩ đang sinh hoạt. Mỹ Lệ đành lên tiếng hỏi thăm:
- Thầy ơi! Thầy có biết trên núi chỗ nào là am của thầy Ba Non Nước không?
Một vị đạo sĩ trả lời:
- Am này nằm trên cao ẩn trong một hang đá kín đáo. Các thí chủ cứ thẳng đường sẽ đến nơi.
Am thầy Ba Non Nước không lớn, chỉ rộng vài trăm thước vuông, nhưng không gian lại vô cùng huyền bí vì thứ ánh sáng mù mờ cùng những lá cờ phướn vẽ đầy bùa chú. Trong sảnh có hơn mươi người đang ngồi tập luyện.
Tuy vậy sự bày trí trong am cũng không khác với các am miếu khác mà mọi người thường thấy khắp nơi, luôn có tấm tranh vẽ ông ba mươi đang vươn móng nhe nanh hướng ra phía trước, ở dưới tấm tranh thờ là bàn hương có nhiều tấm bài vị đang tỏa khói nhang nghi ngút.
Khi Mỹ Lệ và Ngọc Luân vừa bước chân vào am, cả hai nhận ra thầy Ba Non Nước ngồi trên chiếc ghế tràng kỷ như chờ đợi ai. Mái tóc được thầy bói ra sau ót, dưới sóng mũi là bộ râu mép rậm rịt cùng chòm râu đen nhánh mọc dưới cằm, cách ăn mặc của thầy như một vị đạo sĩ ẩn cư.
Ngọc Luân lên tiếng:
- Chúng tôi tìm thầy Ba.
Thầy Ba Non Nước như không hề ngạc nhiên khi nhận ra Ngọc Luân và Mỹ Lệ, những người khách xa lạ mới bước vào am, thầy liền đáp ngay câu chào:
- Ta biết hết rồi, có phảì hai người cần ta đi giúp trừ bọn âm binh nơi kho tàng ở biên giới phải không?
Câu lên tiếng của thầy Ba Non Nước làm cho Ngọc Luân và Mỹ Lệ ngạc nhiên, bởi cả hai chưa kịp bộc lộ ý định mà thầy ba đã rõ. Mỹ Lệ mới nói:
- Sao thầy Ba biết chúng tôi đến xin giúp đỡ trên đường đến kho tàng? Rồi còn chuyện đám âm binh của lão Mã Dần nữa?
Lúc này thầy Ba Non Nước mới mỉm cười đáp:
- Ta làm nghề pháp sư sao không biết nhưng chuyện quá khứ vị lai, ta còn biết hồn ma vợ ông thái giám hiện về kể chuyện ta từng làm phép "hành thi".
đưa xác chồng bả từ rừng xa xăm trở về ngôi miếu.
Mỹ Lệ thấy ngạc nhiên hơn, nàng không ngờ thầy BA tài giỏi đến mức mới nhìn người đã thông suốt mọi chuyện không cần phải lên tiếng dò hỏi. Nàng buột miệng khen ngợi:
- Thầy Ba giỏi quá, chúng tôi chưa nói mà thầy đã biết hết, chắc thầy nhờ "bọn nham" đi tầm chăng?
Mỹ Lệ tuy người xứ lạ nhưng nàng biết các pháp sư thường nuôi bọn ma xó tức "bọn nham" trong am điện, mỗi khi cần tìm hiểu gì là sai chúng đi tầm. Bấy giờ thầy Ba mới giải thích:
- Cũng chỉ đúng một phần. Đêm qua ta ngồi tĩnh tâm thấy hồn ma bà Thôi Oanh Oanh hiện về cho biết, hôm nay có người đến nhờ ta chỉ đường đến nơi ông Hoàng Bào Trứ tử nạn. Ta còn nghe ở đó có một kho tàng và hiện giờ một bọn người gian ác đang đến định chiếm đoạt nó.
Thấy không thể giấu giếm, Ngọc Luân liền nói rõ ý định của hai người khi đến am tìm thầy:
- Đúng là chúng tôi muốn nhờ thầy giúp trên đường đi đến kho tàng. Thầy từng đưa xác ông Hoàng Bảo Trứ từ đó về lại ngôi miếu. Còn bọn người muốn chiếm đoạt kho tàng, chúng tôi có thể chống lại bọn chúng. Có điều bọn này có lão pháp sư biết nhiều pháp thuật, biết điều động âm binh đến trợ giúp, nên chúng tôi tìm đến thầy Ba giúp thêm tay đối phó.
Thầy Ba tâm sự:
- Người ta thường cho rằng bọn pháp sư đa số theo tà đạo, nhưng ta chỉ lấy bùa phép làm chuyện cứu đời. Bọn thợ săn nào cần trợ giúp là ta không quãng ngại khó khăn. Mặc dù trên đời tiền bạc là cứu cánh để được sinh tồn nhưng không vì thế mà đâm thái quá làm mất hết tâm đức, khi chết không ai mang theo được, mà bọn quỷ dưới âm ty còn hành hạ đến không thể đầu thai làm người được nữa!
Sau những câu tâm sự của thầy Ba Non Nước, bấy giờ Mỹ Lệ và Ngọc Luân mới thấy thầy Ba khác hẳn các ông thầy bùa thầy pháp chỉ ham muốn danh lợi mà đánh mất nhân tâm.
Thầy Ba Non Nước chấp thuận dẫn đường mọi người đến kho tàng Lê Kiệt.
Tâm nguyện của nhóm Mỹ Lệ coi như đã suôn sẻ ngay từ buổi ban đầu. Nhóm bảy người hai già năm trẻ, gồm lão Phan Minh, thầy trò thầy Ba Non Nước cùng Mỹ Lệ, Ngọc Luân, Vũ Luân và Nguyễn Luân lên đường ngay sau khi sắp xếp xong mọi đồ vật cần thiết. Tất cả đều nai nịt gọn gàng, chân mang giày ống để tránh rắn, vắt rừng đeo bám hút máu.
Được thầy Ba dẫn đường, cả bọn lên ngựa rời trại Quỳnh Hương ngay từ lúc trời mới vừa hừng sáng. Thầy có nhiều kinh nghiệm trong những chuyến đi xa cùng bọn thợ săn, chỉ lúc vào sâu trong rừng người ngựa mới bắt đầu phi nước kiệu. Đi như thế gần ba ngày đường mới đến dãy núi nhìn về hướng tây thấy ngay huyện Xản Xay bên kia đất Ai Lao, tức sắp đến khu cây sồi.
Nhưng phía trước đang có một con sông nước chảy siết đổ từ đầu nguồn xuống va vào đá ngổn ngang tạo thành thứ âm thanh sóng vỗ gào thét giữa chốn rừng xanh.
Lúc này thầy Ba Non Nước xuống ngựa, ông ta nói với mọi người:
- Phải để ngựa lại đây, vì từ bây giờ chúng ta phải đi bằng đường bộ.
Mọi người nhìn quang cảnh hùng vĩ của núi sông luôn miệng tấm tắc khen đẹp. Lão Phan Minh đã lên tiếng:
- Dòng sông chảy siết làm sao qua được đây?
Thầy Ba mới đưa tay chỉ về nơi có sợi dây rừng được bệnto kéo ngang qua hai bên sông:
- Chúng ta nắm sợi dây rừng kia rồi lần đi trên nh
Mọi người mới thấy khi ai có tâm tính tốt đẹp sẽ không bao giờ bị thần linh bỏ quên, giác quan thứ sáu trong con người sẽ mau chóng tìm ra giải pháp, không thể bó tay như những câu nói bi quan vừa rồi.
Vùng Phước Sơn ai cũng biết thầy Ba Non Nước, nhưng không phải ở đây mà ở tận Ngũ Hành Sơn ngoài thị xã Tourane.
Theo sự bàn bạc, sáng hôm sau Mỹ Lệ và Ngọc Luân mau chóng đi đến núi Ngũ Hành. Cả hai lên đến gần đỉnh núi vẫn chưa tìm được thầy Ba Non Nước ở nơi đâu. Nơi đây có nhiều am của giới tu hành lẫn giới pháp sư tu luyện. Tất cả am và người cư ngụ đều na ná giống nhau khi khoác trên người cái áo tu sĩ đạo sĩ, khó phân biệt ai đạo ai đời.
Trên đường lên núi, cả hai gặp nhiều đạo sĩ đang sinh hoạt. Mỹ Lệ đành lên tiếng hỏi thăm:
- Thầy ơi! Thầy có biết trên núi chỗ nào là am của thầy Ba Non Nước không?
Một vị đạo sĩ trả lời:
- Am này nằm trên cao ẩn trong một hang đá kín đáo. Các thí chủ cứ thẳng đường sẽ đến nơi.
Am thầy Ba Non Nước không lớn, chỉ rộng vài trăm thước vuông, nhưng không gian lại vô cùng huyền bí vì thứ ánh sáng mù mờ cùng những lá cờ phướn vẽ đầy bùa chú. Trong sảnh có hơn mươi người đang ngồi tập luyện.
Tuy vậy sự bày trí trong am cũng không khác với các am miếu khác mà mọi người thường thấy khắp nơi, luôn có tấm tranh vẽ ông ba mươi đang vươn móng nhe nanh hướng ra phía trước, ở dưới tấm tranh thờ là bàn hương có nhiều tấm bài vị đang tỏa khói nhang nghi ngút.
Khi Mỹ Lệ và Ngọc Luân vừa bước chân vào am, cả hai nhận ra thầy Ba Non Nước ngồi trên chiếc ghế tràng kỷ như chờ đợi ai. Mái tóc được thầy bói ra sau ót, dưới sóng mũi là bộ râu mép rậm rịt cùng chòm râu đen nhánh mọc dưới cằm, cách ăn mặc của thầy như một vị đạo sĩ ẩn cư.
Ngọc Luân lên tiếng:
- Chúng tôi tìm thầy Ba.
Thầy Ba Non Nước như không hề ngạc nhiên khi nhận ra Ngọc Luân và Mỹ Lệ, những người khách xa lạ mới bước vào am, thầy liền đáp ngay câu chào:
- Ta biết hết rồi, có phảì hai người cần ta đi giúp trừ bọn âm binh nơi kho tàng ở biên giới phải không?
Câu lên tiếng của thầy Ba Non Nước làm cho Ngọc Luân và Mỹ Lệ ngạc nhiên, bởi cả hai chưa kịp bộc lộ ý định mà thầy ba đã rõ. Mỹ Lệ mới nói:
- Sao thầy Ba biết chúng tôi đến xin giúp đỡ trên đường đến kho tàng? Rồi còn chuyện đám âm binh của lão Mã Dần nữa?
Lúc này thầy Ba Non Nước mới mỉm cười đáp:
- Ta làm nghề pháp sư sao không biết nhưng chuyện quá khứ vị lai, ta còn biết hồn ma vợ ông thái giám hiện về kể chuyện ta từng làm phép "hành thi".
đưa xác chồng bả từ rừng xa xăm trở về ngôi miếu.
Mỹ Lệ thấy ngạc nhiên hơn, nàng không ngờ thầy BA tài giỏi đến mức mới nhìn người đã thông suốt mọi chuyện không cần phải lên tiếng dò hỏi. Nàng buột miệng khen ngợi:
- Thầy Ba giỏi quá, chúng tôi chưa nói mà thầy đã biết hết, chắc thầy nhờ "bọn nham" đi tầm chăng?
Mỹ Lệ tuy người xứ lạ nhưng nàng biết các pháp sư thường nuôi bọn ma xó tức "bọn nham" trong am điện, mỗi khi cần tìm hiểu gì là sai chúng đi tầm. Bấy giờ thầy Ba mới giải thích:
- Cũng chỉ đúng một phần. Đêm qua ta ngồi tĩnh tâm thấy hồn ma bà Thôi Oanh Oanh hiện về cho biết, hôm nay có người đến nhờ ta chỉ đường đến nơi ông Hoàng Bào Trứ tử nạn. Ta còn nghe ở đó có một kho tàng và hiện giờ một bọn người gian ác đang đến định chiếm đoạt nó.
Thấy không thể giấu giếm, Ngọc Luân liền nói rõ ý định của hai người khi đến am tìm thầy:
- Đúng là chúng tôi muốn nhờ thầy giúp trên đường đi đến kho tàng. Thầy từng đưa xác ông Hoàng Bảo Trứ từ đó về lại ngôi miếu. Còn bọn người muốn chiếm đoạt kho tàng, chúng tôi có thể chống lại bọn chúng. Có điều bọn này có lão pháp sư biết nhiều pháp thuật, biết điều động âm binh đến trợ giúp, nên chúng tôi tìm đến thầy Ba giúp thêm tay đối phó.
Thầy Ba tâm sự:
- Người ta thường cho rằng bọn pháp sư đa số theo tà đạo, nhưng ta chỉ lấy bùa phép làm chuyện cứu đời. Bọn thợ săn nào cần trợ giúp là ta không quãng ngại khó khăn. Mặc dù trên đời tiền bạc là cứu cánh để được sinh tồn nhưng không vì thế mà đâm thái quá làm mất hết tâm đức, khi chết không ai mang theo được, mà bọn quỷ dưới âm ty còn hành hạ đến không thể đầu thai làm người được nữa!
Sau những câu tâm sự của thầy Ba Non Nước, bấy giờ Mỹ Lệ và Ngọc Luân mới thấy thầy Ba khác hẳn các ông thầy bùa thầy pháp chỉ ham muốn danh lợi mà đánh mất nhân tâm.
Thầy Ba Non Nước chấp thuận dẫn đường mọi người đến kho tàng Lê Kiệt.
Tâm nguyện của nhóm Mỹ Lệ coi như đã suôn sẻ ngay từ buổi ban đầu. Nhóm bảy người hai già năm trẻ, gồm lão Phan Minh, thầy trò thầy Ba Non Nước cùng Mỹ Lệ, Ngọc Luân, Vũ Luân và Nguyễn Luân lên đường ngay sau khi sắp xếp xong mọi đồ vật cần thiết. Tất cả đều nai nịt gọn gàng, chân mang giày ống để tránh rắn, vắt rừng đeo bám hút máu.
Được thầy Ba dẫn đường, cả bọn lên ngựa rời trại Quỳnh Hương ngay từ lúc trời mới vừa hừng sáng. Thầy có nhiều kinh nghiệm trong những chuyến đi xa cùng bọn thợ săn, chỉ lúc vào sâu trong rừng người ngựa mới bắt đầu phi nước kiệu. Đi như thế gần ba ngày đường mới đến dãy núi nhìn về hướng tây thấy ngay huyện Xản Xay bên kia đất Ai Lao, tức sắp đến khu cây sồi.
Nhưng phía trước đang có một con sông nước chảy siết đổ từ đầu nguồn xuống va vào đá ngổn ngang tạo thành thứ âm thanh sóng vỗ gào thét giữa chốn rừng xanh.
Lúc này thầy Ba Non Nước xuống ngựa, ông ta nói với mọi người:
- Phải để ngựa lại đây, vì từ bây giờ chúng ta phải đi bằng đường bộ.
Mọi người nhìn quang cảnh hùng vĩ của núi sông luôn miệng tấm tắc khen đẹp. Lão Phan Minh đã lên tiếng:
- Dòng sông chảy siết làm sao qua được đây?
Thầy Ba mới đưa tay chỉ về nơi có sợi dây rừng được bệnto kéo ngang qua hai bên sông:
- Chúng ta nắm sợi dây rừng kia rồi lần đi trên nh
»Tag: Trang 23 - Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 