Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị
khắp người.
Con chồn ma bắt đầu vươn mình ra chụp lấy từng người thợ săn mà cắn xé trong sự hỗ trợ của bọn cô hồn uổng tử đang bao vây hú hét ...
Bấy giờ hồn ma bà giám hậu mới thôi kể để nói:
- Chính vì thế khi ta xuống cõi âm ty mới không thấy âm hồn tên Hoài Tử.
Tuy nó bị con hồ ly tinh Ý Nhi hút máu nằm chết, không ngờ rằng con hồ ly đã truyền cho nó dòng máu ác quỷ. Nên vào giữa lúc đêm khuya có một con mèo mun nhảy qua xác làm thằng Hoài Tử sống lại thành quỷ nhập tràng biết hóa thân ra thứ chồn ma.
Nhưng đây là ngôi miếu thờ ngài thượng đẳng thần Phúc Đức, đâu phải nơi cho bọn ma quỷ có thể xâm nhập phá quấy làm càn. Khi con ma chồn Hoài Tử cùng bọn ma trành giết chết hết nhóm thợ săn, ngài chánh thần rất giận dữ đâu để bọn chúng tiếp tục phá rối chốn linh thiêng. Ngài mới sai hồn ma đức phu quân ta hiện về trừng phạt chúng:
- Này thằng súc sinh bất nhân bất nghĩa, mi giết mẹ rồi bây giờ trở về quậy phá xem ngôi miếu này như chỗ không người hay sao?
Con chồn ma nhìn bóng hình người cha nuôi như không nhận ra, bởi nó đang khoái trá với chiến công vừa hút xong máu nhóm thợ săn, đã hùng hổ đáp :
- Ma lấy quyền gì mà dạy bảo, nơi đây đã thành hoang phế, ta chiếm để làm nơi trú thân đó.
Đức phu quân ta giận lắm, biết loài ma quỷ như nó đã trở thành truyền nhân của loài hồ ly, đâu còn tính người. Ông nói tiếp:
- Vậy ta nhân danh hồn ma canh giữ ngôi miếu, nhất quyết trừng trị bọn ma quỷ chúng mi.
Nói xong đức phu quân ta nhờ có ma pháp đã lẹ làng bay người nhanh như sấm sét, đưa tay ấn vào huyệt tử khí của tên Hoài Tử lẫn bọn ma trành, làm bọn chúng đứng im như khúc gỗ.
Thi hành xong đòn cầm chân bọn ác ma, đức phu quân ta mới nói:
- Bây giờ ta cho bọn mi chọn một trong hai con đường, là sẽ bị hóa kiếp hết được đầu thai hoặc ở lại đây làm ma giữ của cùng vợ chồng ta!
Có hồn ma nào không muốn được đầu thái, vì thế con chồn ma Hoài Tử liền đáp:
- Xin đừng hóa kiếp tôi, bọn tôi đã thấy ma pháp của ngài, xin được ở lại phục vụ ....
Hồn ma bà Thôi Oanh Oanh kể xong mới nhìn về Mỹ Lệ và ba anh em họ Phan đoạn lên tiếng hỏi:
- Ta kể hết rồi, các người còn hỏi gì không?
Mỹ Lệ mang tính đa cảm, tâm trạng nàng mang nhiều uẩn khúc nên thắc mắc hỏi tiếp:
- Tại sao người tốt như bọn thợ săn đưa ông Hoàng Bảo Trứ từ rừng sâu về chôn cất tử tế phải chịu chết oan dưới móng vuốt của bọn ác ma? Tôi thấy trời đất bất công quá!
Âm hồn bà giám hậu tiếp tục giải thích:
- Đều do nghiệp chướng, sinh nghề tử nghiệp mà thôi! Tuy mọi thợ săn có công đưa xác phu quân ta về chôn cất, nhưng vì bọn họ giết nhiều loài vô tội mà vì vậy nhóm thợ săn đã bị quả báo nhãn tiền và số mạng bọn họ cũng đã tận, dù ngài Chánh Thần muốn ra tay cứu giúp cũng không xong một khi số trời đã định.
Nói xong bóng hình bà Thôi Oanh Oanh cùng lũ ma xó biến mất trong bóng chiều, không gian man mác một màu tăm tối. Tuy vậy giọng nói của bà giám hậu vẫn vang vọng vào tai mọi người:
- Hãy nhớ, bọn ta là những con ma giữ kho tàng, ai đụng đến mà không có tâm đức đều phải chết!
Bốn người gồm ba nam một nữ bây giờ mới hiểu, mỗi người sinh ra đều có số trời định ngày sinh tử, dù cho cuộc sống tạo nhiều phúc đức như vợ chồng Hoàng Bảo Trứ cũng không thể trường sinh bất tử là do tiền căn hậu kiếp, hay gặp phải quả báo như bọn thợ săn. Vì vậy dù có tu tâm tích đức mang quan niệm đức năng thắng số nhưng không nên chờ đợi được thưởng công vui hưởng phúc lộc thọ.
Từ Mỹ Lệ đến Ngọc Luân, Vũ Luân và Nguyễn Luân vừa được nghe kể hết về kho tàng của Lê Kiệt. Một kho tàng đi dễ khó về bởi nơi đây đang có nhiều hồn ma canh giữ, nếu không nói có đủ loại ma quỷ từ ma chồn, ma cà tưng đến bọn ma xó ma trành dữ dằn hay như hồn ma lính trận, bọn thợ săn, âm hồn tên Thạch Thiên Phát, A Lên mới đây. Có thể còn có cả hồn ma ông Gia Viễn và Mỹ Tâm nữa.
Giác quan thứ sáu như báo cho Mỹ Lệ biết, hồn ma viên thái giám Hoàng Bảo Trứ và Lê Kiệt, canh giữ bọn người Trần Thành không cho vào chiếm đoạt.
Ngọc Luân thở dài than thở:
- Chúng ta đành chịu buông xuôi kho tàng của Lê Kiệt rồi! Mặc dù chúng ta mong muốn làm theo ý nguyện của ông Hoàng Bảo Trừ lấy số của cải này đi làm việc công đức nhưng lực bất tòng tâm!
Mỹ Lệ lại nghĩ khác cách nghĩ của Ngọc Luân, nàng mới lên tiếng:
- Một khi chúng ta có tâm nguyện thì mọi việc sẽ thành công, trước mắt cần giải thoát cho các oan hồn đang giữ kho tàng để họ sớm được siêu thoát.
Rồi nàng nhìn Ngọc Luân nói tiếp:
- Em không sợ các hồn ma, chỉ sợ bọn Trần Thành, bên cạnh còn có lão pháp sư Mã Dần giúp sức, chúng ta đâu biết bùa phép ma thuật để chống bọn người này?
Ngọc Luân nghe Mỹ Lệ nói đến vướng mắc trên đường đi đến kho tàng, khiến anh chưa có giải pháp để không phải bó tay trước bọn người xấu:
- Bây giờ anh mới ngộ ra, nếu chúng ta một khi mang tâm nguyện tốt đẹp, thì sẽ khiến công việc đạt thành công. Nói về đường đến kho tàng, chúng ta không sợ lạc lối bởi còn có hồn ma ba em và Mỹ Tâm chỉ lối đưa đường. Về bọn người Trần Thành, chúng ta đều là cao thủ, có thể chống lại chúng. Chỉ có điều anh còn đang phân vân ...
Mỹ Lệ nhìn vị hôn phu, nàng âu yếm hỏi:
- Anh còn điều gì phân vân?
- Qua lời kể của hồn ma bà Thôi Oanh Oanh và như em nói, bọn người Trần Thành có tên pháp sư Mã Dần biết pháp thuật trừ ma gọi quỷ, chúng ta lại không biết gì để giải trừ thứ bùa ngải đó!
Bấy giờ Vũ Luân mới nói với mọi người:
- Theo em nghĩ, chúngta sẽ được các hồn ma nơi kho tàng giúp sức, chỉ thiếu một pháp sư cao tay ấn có thể ra tay hóa giải. Vậy tại sao không tìm đến thầy Ba Non Nước, nhờ ông ta giúp sức?
Lời gợi ý của Vũ Luân làm mọi người cảm thấy mừng rỡ. Mọi người đã nghe âm hồn bà giám hậu nói về tài bùa phép của thầy Ba Non Nước, khi thầy trò ông ta dẫn thây ma họ Hoàng bàng thuật "hành
Con chồn ma bắt đầu vươn mình ra chụp lấy từng người thợ săn mà cắn xé trong sự hỗ trợ của bọn cô hồn uổng tử đang bao vây hú hét ...
Bấy giờ hồn ma bà giám hậu mới thôi kể để nói:
- Chính vì thế khi ta xuống cõi âm ty mới không thấy âm hồn tên Hoài Tử.
Tuy nó bị con hồ ly tinh Ý Nhi hút máu nằm chết, không ngờ rằng con hồ ly đã truyền cho nó dòng máu ác quỷ. Nên vào giữa lúc đêm khuya có một con mèo mun nhảy qua xác làm thằng Hoài Tử sống lại thành quỷ nhập tràng biết hóa thân ra thứ chồn ma.
Nhưng đây là ngôi miếu thờ ngài thượng đẳng thần Phúc Đức, đâu phải nơi cho bọn ma quỷ có thể xâm nhập phá quấy làm càn. Khi con ma chồn Hoài Tử cùng bọn ma trành giết chết hết nhóm thợ săn, ngài chánh thần rất giận dữ đâu để bọn chúng tiếp tục phá rối chốn linh thiêng. Ngài mới sai hồn ma đức phu quân ta hiện về trừng phạt chúng:
- Này thằng súc sinh bất nhân bất nghĩa, mi giết mẹ rồi bây giờ trở về quậy phá xem ngôi miếu này như chỗ không người hay sao?
Con chồn ma nhìn bóng hình người cha nuôi như không nhận ra, bởi nó đang khoái trá với chiến công vừa hút xong máu nhóm thợ săn, đã hùng hổ đáp :
- Ma lấy quyền gì mà dạy bảo, nơi đây đã thành hoang phế, ta chiếm để làm nơi trú thân đó.
Đức phu quân ta giận lắm, biết loài ma quỷ như nó đã trở thành truyền nhân của loài hồ ly, đâu còn tính người. Ông nói tiếp:
- Vậy ta nhân danh hồn ma canh giữ ngôi miếu, nhất quyết trừng trị bọn ma quỷ chúng mi.
Nói xong đức phu quân ta nhờ có ma pháp đã lẹ làng bay người nhanh như sấm sét, đưa tay ấn vào huyệt tử khí của tên Hoài Tử lẫn bọn ma trành, làm bọn chúng đứng im như khúc gỗ.
Thi hành xong đòn cầm chân bọn ác ma, đức phu quân ta mới nói:
- Bây giờ ta cho bọn mi chọn một trong hai con đường, là sẽ bị hóa kiếp hết được đầu thai hoặc ở lại đây làm ma giữ của cùng vợ chồng ta!
Có hồn ma nào không muốn được đầu thái, vì thế con chồn ma Hoài Tử liền đáp:
- Xin đừng hóa kiếp tôi, bọn tôi đã thấy ma pháp của ngài, xin được ở lại phục vụ ....
Hồn ma bà Thôi Oanh Oanh kể xong mới nhìn về Mỹ Lệ và ba anh em họ Phan đoạn lên tiếng hỏi:
- Ta kể hết rồi, các người còn hỏi gì không?
Mỹ Lệ mang tính đa cảm, tâm trạng nàng mang nhiều uẩn khúc nên thắc mắc hỏi tiếp:
- Tại sao người tốt như bọn thợ săn đưa ông Hoàng Bảo Trứ từ rừng sâu về chôn cất tử tế phải chịu chết oan dưới móng vuốt của bọn ác ma? Tôi thấy trời đất bất công quá!
Âm hồn bà giám hậu tiếp tục giải thích:
- Đều do nghiệp chướng, sinh nghề tử nghiệp mà thôi! Tuy mọi thợ săn có công đưa xác phu quân ta về chôn cất, nhưng vì bọn họ giết nhiều loài vô tội mà vì vậy nhóm thợ săn đã bị quả báo nhãn tiền và số mạng bọn họ cũng đã tận, dù ngài Chánh Thần muốn ra tay cứu giúp cũng không xong một khi số trời đã định.
Nói xong bóng hình bà Thôi Oanh Oanh cùng lũ ma xó biến mất trong bóng chiều, không gian man mác một màu tăm tối. Tuy vậy giọng nói của bà giám hậu vẫn vang vọng vào tai mọi người:
- Hãy nhớ, bọn ta là những con ma giữ kho tàng, ai đụng đến mà không có tâm đức đều phải chết!
Bốn người gồm ba nam một nữ bây giờ mới hiểu, mỗi người sinh ra đều có số trời định ngày sinh tử, dù cho cuộc sống tạo nhiều phúc đức như vợ chồng Hoàng Bảo Trứ cũng không thể trường sinh bất tử là do tiền căn hậu kiếp, hay gặp phải quả báo như bọn thợ săn. Vì vậy dù có tu tâm tích đức mang quan niệm đức năng thắng số nhưng không nên chờ đợi được thưởng công vui hưởng phúc lộc thọ.
Từ Mỹ Lệ đến Ngọc Luân, Vũ Luân và Nguyễn Luân vừa được nghe kể hết về kho tàng của Lê Kiệt. Một kho tàng đi dễ khó về bởi nơi đây đang có nhiều hồn ma canh giữ, nếu không nói có đủ loại ma quỷ từ ma chồn, ma cà tưng đến bọn ma xó ma trành dữ dằn hay như hồn ma lính trận, bọn thợ săn, âm hồn tên Thạch Thiên Phát, A Lên mới đây. Có thể còn có cả hồn ma ông Gia Viễn và Mỹ Tâm nữa.
Giác quan thứ sáu như báo cho Mỹ Lệ biết, hồn ma viên thái giám Hoàng Bảo Trứ và Lê Kiệt, canh giữ bọn người Trần Thành không cho vào chiếm đoạt.
Ngọc Luân thở dài than thở:
- Chúng ta đành chịu buông xuôi kho tàng của Lê Kiệt rồi! Mặc dù chúng ta mong muốn làm theo ý nguyện của ông Hoàng Bảo Trừ lấy số của cải này đi làm việc công đức nhưng lực bất tòng tâm!
Mỹ Lệ lại nghĩ khác cách nghĩ của Ngọc Luân, nàng mới lên tiếng:
- Một khi chúng ta có tâm nguyện thì mọi việc sẽ thành công, trước mắt cần giải thoát cho các oan hồn đang giữ kho tàng để họ sớm được siêu thoát.
Rồi nàng nhìn Ngọc Luân nói tiếp:
- Em không sợ các hồn ma, chỉ sợ bọn Trần Thành, bên cạnh còn có lão pháp sư Mã Dần giúp sức, chúng ta đâu biết bùa phép ma thuật để chống bọn người này?
Ngọc Luân nghe Mỹ Lệ nói đến vướng mắc trên đường đi đến kho tàng, khiến anh chưa có giải pháp để không phải bó tay trước bọn người xấu:
- Bây giờ anh mới ngộ ra, nếu chúng ta một khi mang tâm nguyện tốt đẹp, thì sẽ khiến công việc đạt thành công. Nói về đường đến kho tàng, chúng ta không sợ lạc lối bởi còn có hồn ma ba em và Mỹ Tâm chỉ lối đưa đường. Về bọn người Trần Thành, chúng ta đều là cao thủ, có thể chống lại chúng. Chỉ có điều anh còn đang phân vân ...
Mỹ Lệ nhìn vị hôn phu, nàng âu yếm hỏi:
- Anh còn điều gì phân vân?
- Qua lời kể của hồn ma bà Thôi Oanh Oanh và như em nói, bọn người Trần Thành có tên pháp sư Mã Dần biết pháp thuật trừ ma gọi quỷ, chúng ta lại không biết gì để giải trừ thứ bùa ngải đó!
Bấy giờ Vũ Luân mới nói với mọi người:
- Theo em nghĩ, chúngta sẽ được các hồn ma nơi kho tàng giúp sức, chỉ thiếu một pháp sư cao tay ấn có thể ra tay hóa giải. Vậy tại sao không tìm đến thầy Ba Non Nước, nhờ ông ta giúp sức?
Lời gợi ý của Vũ Luân làm mọi người cảm thấy mừng rỡ. Mọi người đã nghe âm hồn bà giám hậu nói về tài bùa phép của thầy Ba Non Nước, khi thầy trò ông ta dẫn thây ma họ Hoàng bàng thuật "hành
»Tag: Trang 22 - Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 