Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị
ng đảo đủ mọi hạng người, và ai có tiền đều được người người tâng bốc, dù nhỏ tuổi nhưng ai cũng kính nể gọi bằng "cậu hai".
Bà Thôi Oanh Oanh thường chu cấp tiền đầy đủ làm Hoài Tử càng sinh hư, anh bắt đầu có tư tưởng trở thành công tử con nhà nhà giàu. Hàng ngày Hoài Tử ngồi trong quán ăn uống nhậu nhẹt với bọn người tìm vàng và huênh hoang nói với mọi người:
- Cha ta là Hoàng Bảo Trứ - người giàu có nhất vùng này, ai nghèo khổ cứ đến ngôi miếu trong rừng sẽ được ông giúp đỡ. Còn ta đến đây xem có cô gái nào ưng ý là hỏi cưới về làm vợ ngay.
Không ngờ câu nói của Hoài Từ được bọn đầu gấu của Trần Thành nghe được, chúng liền về báo:
- Thưa chủ nhân, ở ngoài bãi vàng có thằng nhóc tự xưng con Hoàng Bảo Trứ, người chúng ta đi tìm từ mấy năm nay.
Trần Thành biết vợ chồng Hoàng Bảo Trứ có xin đứa con nuôi ngày còn ở Đài Bắc, và hắn còn nghe tên thủ hạ nói thêm:
- Thằng nhóc nói họ Hoàng bây giờ giàu có lắm, cất mấy ngôi đền miếu cho bá tánh có chỗ cúng bái, còn bỏ tiền ra giúp đỡ người nghèo. Riêng nó được vợ chồng Hoàng Bảo Trứ cho ra bãi vàng tìm vợ để cướí.
Trần Thành thuộc hạng người mưu sĩ, sau khi nghe xong muốn dùng kế "nội công, ngoại kích". Hắn ta hiểu họ Hoàng không dễ đưa ra tấm bản đồ kho tàng một khi đang làm chủ.
Cho nên một hôm ...
Hoài Tử đang ngồi trong quán nước bỗng thấy một cô gái đẹp như hằng nga giáng trần, đang bước đến bên anh. Xưa nay Hoài Từ không gặp được nhiều cô gái trẻ đẹp, còn bây giờ cứ ngẩn ngơ nhìn không hiểu người con gái này từ đâu đến. Vì ở khu bãi vàng đa số đàn bà con gái đều lam lũ, còn cô ta có nét đẹp duyên dáng đài các và không phải người trong vùng.
Nhìn hình dáng cô gái có làn da trắng muốt, thướt tha trong bộ quần áo bó sát lấy thân, mái tóc lại đen nhánh không hề bị cháy nắng dầm sương, được uốn quăn không để búi tóc ở sau đầu như các cô gái khác. Chính vì thế khuôn mặt của cô gái càng thêm nổi bật với hai hàng mi mỏng như lá liễu chạy dài trên đôi mắt đen, trên mí mắt còn được tô thêm thứ màu hồng nhàn nhạt mang đầy sức gợi cảm.
Cô gái cứ nhìn Hoài Tử không chớp. Bởi vậy anh phải lên tiếng hỏi:
- Cô là ai? Tôi nào quen biết cô đâu sao cô lại nhìn tôi như vậy?
Bấy giờ cô gái mới tỏ ra thẹn thùng lại tình tứ trả lời câu hỏi của anh:
- Em tên Ý Nhi con gái Trần Công sống ngoài thị trấn, nghe nói anh không phải bọn người đi tìm vàng mà đến đây tìm người về nâng khăn sửa túi. Còn em đã đến tuổi cập kê, ơ nơi rừng rú này không ai xứng để gửi tấm thân nên em muốn gặp anh để tìm hiểu, sau nếu được anh để mắt thì xin được về hầu hạ.
Nghe Ý Nhi nói muốn gặp anh để biết thực hư chuyện tìm người con gái để cưới làm vợ, nàng còn xin được về làm vợ anh làm Hoài Tử cảm thấy vui mừng và lòng cứ lâng lâng dạt dào vì có người con gái đẹp để mắt đến. Nhưng Hoài Tử cũng tỏ ra ngạc nhiên, anh mới lên tiếng hỏi:
- Ý Nhi muốn làm vợ anh sao?
Ý Nhi vẫn tình tứ trả lời trong giọng lẳng lơ:
- Mới gặp anh mà em thấy như ông tơ bà nguyệt đã xe duyên cho hai đứamình. Nhưng ...
- Nhưng sao em? - Hoài Tử nôn nao hỏi lại.
- Áo mặc đâu qua khỏi đầu. Con cái đâu dám vượt qua vòng lễ giáo, nếu anh thương thì hãy cùng em về nhà ra mắt ba em rồi sau đó đưa ba má anh qua hỏi cưới em ... mình mới thành vợ thành chồng được.
Giọng của Ý Nhi đầy vẻ mơn trớn nũng nịu, còn thân hình nàng càng cọ sát vào người Hoài Tử, như muốn cho anh ngửi thấy mùi hương từ da thịt nàng đang toát ra cùng nhịp đập trái tim đang dồn dập trong thân thể.
Hoài Tử xưa nay vốn chỉ ở trong nhà với cha mẹ, anh chưa từng có dịp tiếp xúc với nữ giới nhiều và càng chưa được người con gái nào cọ xát da thịt vào người như thế. Hoài Từ như người mất hồn bị thôi miên, từ ánh mắt, lời nói và cử chỉ của nàng. Hoài Tử vội vàng đáp lời ngay:
- Mới gặp mà anh đã thấy thương em, vậy anh về nhà ra mắt ba em ngay nhé.
Ý Nhi càng thêm lẳng lơ, nàng nũng nịu đáp:
- Chứ để anh ở đây lỡ có cô nào cướp mất, thì em lâm bệnh tương tư mà chết đó!
Nói xong Ý Nhi đưa Hoài Từ đi về thị trấn, đến một ngôi nhà rộng lớn. Nơi đây là nhà Trần Thành mà Ý Nhi nói nhà Trần Công ba nàng. Riêng Trần Thành từ khi bọn đầu gấu của ông ta về báo có tung tích về vợ chồng viên thái giám Hoàng Bảo Trứ, ông ta muốn dùng kế, trước mắt dùng Hoài Tử làm nội ứng trong nhà viên thái giám, sau nếu có đi đến kho tàng Lê Ktệt đầy những hồn ma như lời ông già hành khất Vĩnh Kim kể Trần Thành mới sai người hỏa tốc về ngay quê hương đến dãy Bắc nhạc Hằng Sơn (một trong năm ngọn núi thuộc "Ngũ Nhạc Trung Sơn" gồm Trung nhạc Trung Sơn, Đông nhạc Thái Sơn, Tây nhạc Hoa Sơn, Nam nhạc Hoành Sơn và Bắc nhạc Hằng Sơn).
Núi Hằng Sơn nằm phía Bắc, từ đời nhà Minh thường là nơi trú ẩn của các đạo sĩ tu thuật bùa chú. Bọn đầu gấu rước về cho Trần Thành một vị pháp sư nổi tiếng nhất núi Hằng Sơn, ông này từng sống với Trần Thành khi còn bên Trung Hoa, nên sau khi nghe Trần Công Công cho mời là đi. Pháp sư tên Mã Dần tinh thông nhiều pháp thuật, biết bắt ma trừ quỷ, sai âm binh đánh âm binh, biết dùng bùa ngải, thôi miên để phục vụ mọi ý đồ cho các thân chủ.
Khi đến nhà Trần Thành, pháp sư Mã Dần được nghe Trần Công Công nói ra ý định đi tìm kho báu của quan Tổng binh Lê Klệt cất giấu, nhưng người có tấm bản đồ lại do viên thái giám Hoàng Bảo Trứ giữ trong tay. Trần Thành bấy giờ mới nói tiếp:
- Rất khó bắt tên họ Hoàng đưa tấm bản đồ kho báu, ta nghe nói hắn thờ ngài Phúc Đức Chánh Thần nên được các thần linh che chở nên khó xâm hại lắm.
Nay vừa biết vợ chồng hắn muốn cưới vợ cho đứa con nuôi, nhân cơ hội này ta muốn dùng mỹ nhân kế bắt tên Hoài Tử về nhà làm nội ứng.
Nghe xong lão pháp sư Mã Dần liền cười lên khanh khách, nói ngay với Trần Thành:
- Tưởng ông mướn nhờ ta chuyện lớn lao mới cho người cất công về núi Hằng Sơn đón ta về tận đây.
Rồi lão Mã Dần mới hăng giọng nói tiếp:
Bà Thôi Oanh Oanh thường chu cấp tiền đầy đủ làm Hoài Tử càng sinh hư, anh bắt đầu có tư tưởng trở thành công tử con nhà nhà giàu. Hàng ngày Hoài Tử ngồi trong quán ăn uống nhậu nhẹt với bọn người tìm vàng và huênh hoang nói với mọi người:
- Cha ta là Hoàng Bảo Trứ - người giàu có nhất vùng này, ai nghèo khổ cứ đến ngôi miếu trong rừng sẽ được ông giúp đỡ. Còn ta đến đây xem có cô gái nào ưng ý là hỏi cưới về làm vợ ngay.
Không ngờ câu nói của Hoài Từ được bọn đầu gấu của Trần Thành nghe được, chúng liền về báo:
- Thưa chủ nhân, ở ngoài bãi vàng có thằng nhóc tự xưng con Hoàng Bảo Trứ, người chúng ta đi tìm từ mấy năm nay.
Trần Thành biết vợ chồng Hoàng Bảo Trứ có xin đứa con nuôi ngày còn ở Đài Bắc, và hắn còn nghe tên thủ hạ nói thêm:
- Thằng nhóc nói họ Hoàng bây giờ giàu có lắm, cất mấy ngôi đền miếu cho bá tánh có chỗ cúng bái, còn bỏ tiền ra giúp đỡ người nghèo. Riêng nó được vợ chồng Hoàng Bảo Trứ cho ra bãi vàng tìm vợ để cướí.
Trần Thành thuộc hạng người mưu sĩ, sau khi nghe xong muốn dùng kế "nội công, ngoại kích". Hắn ta hiểu họ Hoàng không dễ đưa ra tấm bản đồ kho tàng một khi đang làm chủ.
Cho nên một hôm ...
Hoài Tử đang ngồi trong quán nước bỗng thấy một cô gái đẹp như hằng nga giáng trần, đang bước đến bên anh. Xưa nay Hoài Từ không gặp được nhiều cô gái trẻ đẹp, còn bây giờ cứ ngẩn ngơ nhìn không hiểu người con gái này từ đâu đến. Vì ở khu bãi vàng đa số đàn bà con gái đều lam lũ, còn cô ta có nét đẹp duyên dáng đài các và không phải người trong vùng.
Nhìn hình dáng cô gái có làn da trắng muốt, thướt tha trong bộ quần áo bó sát lấy thân, mái tóc lại đen nhánh không hề bị cháy nắng dầm sương, được uốn quăn không để búi tóc ở sau đầu như các cô gái khác. Chính vì thế khuôn mặt của cô gái càng thêm nổi bật với hai hàng mi mỏng như lá liễu chạy dài trên đôi mắt đen, trên mí mắt còn được tô thêm thứ màu hồng nhàn nhạt mang đầy sức gợi cảm.
Cô gái cứ nhìn Hoài Tử không chớp. Bởi vậy anh phải lên tiếng hỏi:
- Cô là ai? Tôi nào quen biết cô đâu sao cô lại nhìn tôi như vậy?
Bấy giờ cô gái mới tỏ ra thẹn thùng lại tình tứ trả lời câu hỏi của anh:
- Em tên Ý Nhi con gái Trần Công sống ngoài thị trấn, nghe nói anh không phải bọn người đi tìm vàng mà đến đây tìm người về nâng khăn sửa túi. Còn em đã đến tuổi cập kê, ơ nơi rừng rú này không ai xứng để gửi tấm thân nên em muốn gặp anh để tìm hiểu, sau nếu được anh để mắt thì xin được về hầu hạ.
Nghe Ý Nhi nói muốn gặp anh để biết thực hư chuyện tìm người con gái để cưới làm vợ, nàng còn xin được về làm vợ anh làm Hoài Tử cảm thấy vui mừng và lòng cứ lâng lâng dạt dào vì có người con gái đẹp để mắt đến. Nhưng Hoài Tử cũng tỏ ra ngạc nhiên, anh mới lên tiếng hỏi:
- Ý Nhi muốn làm vợ anh sao?
Ý Nhi vẫn tình tứ trả lời trong giọng lẳng lơ:
- Mới gặp anh mà em thấy như ông tơ bà nguyệt đã xe duyên cho hai đứamình. Nhưng ...
- Nhưng sao em? - Hoài Tử nôn nao hỏi lại.
- Áo mặc đâu qua khỏi đầu. Con cái đâu dám vượt qua vòng lễ giáo, nếu anh thương thì hãy cùng em về nhà ra mắt ba em rồi sau đó đưa ba má anh qua hỏi cưới em ... mình mới thành vợ thành chồng được.
Giọng của Ý Nhi đầy vẻ mơn trớn nũng nịu, còn thân hình nàng càng cọ sát vào người Hoài Tử, như muốn cho anh ngửi thấy mùi hương từ da thịt nàng đang toát ra cùng nhịp đập trái tim đang dồn dập trong thân thể.
Hoài Tử xưa nay vốn chỉ ở trong nhà với cha mẹ, anh chưa từng có dịp tiếp xúc với nữ giới nhiều và càng chưa được người con gái nào cọ xát da thịt vào người như thế. Hoài Từ như người mất hồn bị thôi miên, từ ánh mắt, lời nói và cử chỉ của nàng. Hoài Tử vội vàng đáp lời ngay:
- Mới gặp mà anh đã thấy thương em, vậy anh về nhà ra mắt ba em ngay nhé.
Ý Nhi càng thêm lẳng lơ, nàng nũng nịu đáp:
- Chứ để anh ở đây lỡ có cô nào cướp mất, thì em lâm bệnh tương tư mà chết đó!
Nói xong Ý Nhi đưa Hoài Từ đi về thị trấn, đến một ngôi nhà rộng lớn. Nơi đây là nhà Trần Thành mà Ý Nhi nói nhà Trần Công ba nàng. Riêng Trần Thành từ khi bọn đầu gấu của ông ta về báo có tung tích về vợ chồng viên thái giám Hoàng Bảo Trứ, ông ta muốn dùng kế, trước mắt dùng Hoài Tử làm nội ứng trong nhà viên thái giám, sau nếu có đi đến kho tàng Lê Ktệt đầy những hồn ma như lời ông già hành khất Vĩnh Kim kể Trần Thành mới sai người hỏa tốc về ngay quê hương đến dãy Bắc nhạc Hằng Sơn (một trong năm ngọn núi thuộc "Ngũ Nhạc Trung Sơn" gồm Trung nhạc Trung Sơn, Đông nhạc Thái Sơn, Tây nhạc Hoa Sơn, Nam nhạc Hoành Sơn và Bắc nhạc Hằng Sơn).
Núi Hằng Sơn nằm phía Bắc, từ đời nhà Minh thường là nơi trú ẩn của các đạo sĩ tu thuật bùa chú. Bọn đầu gấu rước về cho Trần Thành một vị pháp sư nổi tiếng nhất núi Hằng Sơn, ông này từng sống với Trần Thành khi còn bên Trung Hoa, nên sau khi nghe Trần Công Công cho mời là đi. Pháp sư tên Mã Dần tinh thông nhiều pháp thuật, biết bắt ma trừ quỷ, sai âm binh đánh âm binh, biết dùng bùa ngải, thôi miên để phục vụ mọi ý đồ cho các thân chủ.
Khi đến nhà Trần Thành, pháp sư Mã Dần được nghe Trần Công Công nói ra ý định đi tìm kho báu của quan Tổng binh Lê Klệt cất giấu, nhưng người có tấm bản đồ lại do viên thái giám Hoàng Bảo Trứ giữ trong tay. Trần Thành bấy giờ mới nói tiếp:
- Rất khó bắt tên họ Hoàng đưa tấm bản đồ kho báu, ta nghe nói hắn thờ ngài Phúc Đức Chánh Thần nên được các thần linh che chở nên khó xâm hại lắm.
Nay vừa biết vợ chồng hắn muốn cưới vợ cho đứa con nuôi, nhân cơ hội này ta muốn dùng mỹ nhân kế bắt tên Hoài Tử về nhà làm nội ứng.
Nghe xong lão pháp sư Mã Dần liền cười lên khanh khách, nói ngay với Trần Thành:
- Tưởng ông mướn nhờ ta chuyện lớn lao mới cho người cất công về núi Hằng Sơn đón ta về tận đây.
Rồi lão Mã Dần mới hăng giọng nói tiếp:
»Tag: Trang 13 - Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 