Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị
- Ông sao cứ lo sợ hão huyền. Trên đời có biết bao người họ Trần, vả lại Trần Công Công thuộc người bị "tịnh thân" làm sao có con gái để gả cưới?
Nghe vợ phân tích, Hoàng Bảo Trứ thấy có lý lẽ để phản bác sự lo lắng của ông. Lúc đó họ Hoàng mới mạnh dạn cùng Hoài Tử đi đến nhà Trần Công.
Có lẽ họ Hoàng có giác quan thứ sáu, trên đường đi ông đã nghĩ sẽ có chuyện không hay vì mí mắt trái cứ giật liên hồi. Người ta nói nam tả nữ hữu, mắt trái thuộc nam nhân. Đúng như linh tính đã dự báo, khi Hoàng Bảo Trứ vừa gặp Trần Công, ông nhận ra là Trần Thành, người theo đuổi ông từ Đài Bắc sang tận đây bao năm qua chỉ vì kho tàng của Lê Kiệt.
Nhìn lại, viên thái giám họ Hoàng không thấy Hoài Tử, còn Trần Thành đang hằn học lên tiếng:
- Ta tìm mi đã mấy năm không gặp, chắc mi đã biết kho tàng Lê Kiệt hiện đang nằm đâu. Vậy hãy khôn hồn đưa cho ta tấm bản đồ, thì mi và đứa con nuôi sẽ được an toàn về nhà.
Hoàng Bảo Trứ thấy đang thân cô thế cô, ông đang đi vào hang hùm miệng sói, bây giờ Trần Thành hỏi về tấm bản đồ mà ông đã đốt nơi kho tàng trước khi trở về, nên thành thật trả lời:
- Tôi đã đốt nó rồi vì không muốn ai biết đến kho tàng phi nghĩa đó nữa, nếu ai có duyên phận thì trời đất sẽ chỉ lối đưa đường đến lấy.
Trần Thành nghe họ Hoàng nói đã đốt tấm bản đồ bỗng sôi gan tức giận, nhưng với đầu óc mưu sĩ, ông ta đã kịp cười gằn nói:
- Vậy ta có cơ duyên với kho tàng này rồi, vì mi sẽ chỉ lối đưa đường cho ta đến nơi đó!
Viên thái giám họ Hoàng liền lắc đầu đáp:
- Tôi không thể đi theo Trần Công Công, đường rừng xa xôi đầy chướng khí lại nhiều thú dữ, và kho tàng Lê Kiệt lại đầy những hồn ma canh giữ, chúng sẽ giết chết những ai đụng đến. Vì vậy tôi nghĩ không chắc tôi và ông còn sống sót trở về.
Trần Thành liền quắc mắt nói:
- Đừng có xảo ngôn! Mi từng đến đó lấy của cải để đi xây chùa cất miếu giúp đỡ bá tánh, ta có thấy có con ma xó ma trành nào giết chết mi đâu?
Hoàng Bảo Trứ vẫn nói:
- Là vì tôi lấy để làm chuyện công đức từ thiện cho nên được các thần thánh che chở bắt bọn ma giữ của phải nhường bước, còn Trần Công Công đến lấy để hưởng thụ cá nhân sẽ không được ai che chở hết.
Trần Thành lại cười gằn từng tiếng mà nói:
- Ta có lão pháp sư Mã Dần cùng bọn đàn em đi theo, thú dữ xuất hiện thì đã có thịt rừng ăn đường còn chướng khí hay ma cỏ đã có pháp sư Mã Dần ra tay.
Còn nếu mi không đưa đi, thì tên Hoài Từ và cả vợ chồng mi đều phải chết thảm.
Lúc này Hoàng Bảo Trứ mới cảm thấy lo sợ, ông hiểu tính tình của Trần Thành độc ác, khi nói ra sẽ thực hiện không hề tiếc thương. Vợ và đứa con nuôi của ông nào có tội tình gì phải chết?
Vì thế viên thái giám mới nói với Trần Thành:
- Thôi được tôi sẽ dẫn đường đưa Trần Công Công đi đến kho tàng với điều kiện, ông thả thằng Hoài Tử trở về nhà.
Trần Thành lại cười lên khanh khách đáp:
- Ta nhận thằng Hoài Tử làm rể tương lai, nó đã ăn nằm cùng con gái ta nên bây giờ Ý Nhi đâu còn trinh trắng. Thả nó một khi mi đưa ta đến đúng nơi đúng chỗ để trở về.
Hoàng Bảo Trứ không ngờ đứa con nuôi lại làm chuyện bại hoại vượt quá vòng gia phong lễ giáo, bởi ông từng ao ước thằng bé sau này trở thành người hữu dụng thay ông trông coi đền miếu, lo hương khói cho vợ chồng ông sau này quá vãng.
Nay Hoài Tử thành con rể của Trần Thành sẽ nhiễm phải các thói hư tật xấu của ông ta, tức mang tính tham lam, độc ác, nhẫn tâm. Biết như vậy nhưng Hoàng Bảo Trứ đành nín lặng, ông chỉ cầu mong cho Thôi Oanh Oanh và Hoài Tử được bình an vô sự.
Viên thái giám Hoàng Bảo Trứ đành hướng dẫn nhóm người của Trần Thành đi theo con đường đến kho tàng đầy những hồn ma treo cổ.
Đến nơi họ Hoàng cũng không nhận ra khe núi mà Lê Kiệt cất giấu của cải mặc dù đã một lần ông vào tận bên trong hang đá. Theo nhận xét của viên thái giám, hình như trước khi chết,quan Tổng binh Lê Kiệt đã dùng bùa chú trấn ếm thành mê hồn trận, làm mọi người không thấy được đường vào. Thứ bùa chú chỉ hết khi bóng ngọn cây sồi chỉ ngay vào khe núi chỉ trong vài khắc đồng hồ, để rồi tiếp tục trở về cảnh cũ.
Hoàng Bảo Trứ mới nói với Trần Thành:
- Theo tôi suy đoán, Lê Kiệt từng dùng bùa chú làm mờ mắt mọi người không cho ai biết được nơi giấu số của cải này, chỉ có bóng cây sồi khi ngã về hướng Tây mới hóa giải được chỉ trong khoảnh khắc làm lộ ra đường vào kho báu. Bây giờ còn quá sớm, chúng ta hãy ở đây nghỉ ngơi chờ đợi.
Trần Thành nhìn lão Mã Dần - một pháp sư biết nhiều thuật giải trừ bùa phép, tỏ ý cho lão pháp sư đến phá ma trận để mau tiến vào trong kho tàng. Lão pháp sư Mã Dần liền đứng ra bấm độn, đoạn lão ta nói ngay:
- Đúng kho tàng này có yểm bùa, theo ta biết thứ bùa chú do bọn thầy mo người dân tộc bên Ai Lao đã trấn ếm, bọn thầy mo này biết thuật "gọi hồn", từ gọi thần linh hay hồn ma người chết về giữ cửa không cho ai xâm nhập vào nơi cấm địa. Có lẽ Lê Kiệt nhờ bọn thầy mo đến làm phép, đồng thời còn có lời nguyền, ai chết vì kho tàng thì thân xác sẽ biến thành quỷ nhập tràng hoặc hồn ma khi ẩn, khi hiện không cho ai động đến số của cải này. Ta đếm có tất cả mười hai hồn ma đang canh giữ.
Viên thái giám Hoàng Bảo Trứ lấy làm lạ, trước đây ông chỉ đếm thấy có mười một con ma cà tưng còn được gọi quỷ nhập tràng, bây giờ lão pháp sư Mã Dần đếm thành mười hai con ma. Ông liền nói:
- Trước đây tôi đếm ngoài hồn ma quan Tổng binh chỉ có mười hồn ma bọn lính dưới quyền, sao bây giờ pháp sư đếm ra mười hai con ma?
Lão pháp sư Mã Dần đã đáp trả lời:
- Ông tin hay không thì tùy, khi thấy mới biết lời ta nói đúng.
Trần Thành hiện đang nôn nóng, ông ta nói:
- Vậy pháp sư hãy mau hóa giải ma thuật này đi! Ta nôn nóng muốn biết số của cải của Lê Kiệt cất giấu trong kho tàng to lớn ra sao đây.
Lão Mã Dần đã lắc đầu trả lời:
»Tag: Trang 16 - Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 