Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2
nh lý cứ để đó lát nữa bác đem lên cho nó.
Bà Hương nãy giờ nhìn hai đứa, đoán chừng tình hình đã chuyển biến tốt nên mừng ra mặt. Bà định theo lên phòng hỏi Diệp Trúc nhưng nghĩ lại thấy nên để con gái nghỉ ngơi. Bà vào phòng ăn pha một ly sinh tố trái cây cho Bình Nguyên uống. Ông Điền tranh thủ nói với vợ trước khi Bình Nguyên lên:
– Em thấy sao? Anh thì dám chắc Diệp Trúc với Bình Nguyên đã cải thiện mối quan hệ đến một trăm phần trăm rồi!
Bà Hương đồng tình:
– Nhìn sơ qua đủ biết rồi mà anh. Để xem Bình Nguyên nó nói gì nghe.
Bình Nguyên quay vào, ông Điền vui vẻ bảo anh ngồi còn bà Hương thì đặt ly nước sinh tố xuống bàn trước mặt anh.
– Con uống đi Bình Nguyên.
– Dạ, con cảm ơn cô.
Ông Điền bắt đầu hỏi vòng vó :
– Hổm rày hai đứa phối hợp làm việc ăn ý hả?
Bình Nguyên xoa tay, niềm hân hoan ngập tràn trên mặt:
– Con có tin vui cho cô chú đây. Diệp Trúc đã đồng ý tiến tới hôn nhân với con rồi !
Cả hai vợ chồng kinh ngạc nhìn anh. Họ không muốn tin vào tai mình.
Ông Điền hỏi dồn:
– Có thật không Bình Nguyên? Đã đến mức con đề cập đến chuyện kết hôn và nó đồng ý rồi à?
– Dạ ..... – Chà, con hay thiệt đó nghe Bình Nguyên! Nói cách nào mà nó thay đổi cái rụp vậy?
(bạn đang đọc truyện tại khoc.biz ,chúc các bạn vui vẻ)
Bình Nguyên gãi đầu lúng túng. Làm sao anh có thể nói cho bà Hương nghe là anh đã làm bằng cách nào chứ?
Ông Điền, bà Hương chăm chú nhìn anh và chờ đợi.
Bà Hương dịu dàng:
– Con uống nước đi Bình Nguyên. Giữa chúng ta từ lâu đã giống như người nhà rồi. Có chuyện gì con cứ thong thả mà nói, đừng căng thẳng.
– Dạ thưa cô chú, thật tình thì con cũng không biết Diệp Trúc có đồng ý không nữa.
– Hả??? - Hai người chưng hửng.
– Là vì ý con muốn thưa với cô chú và ba mẹ con, sắp xếp tổ chức cưới càng sớm càng hay. Nhưng hình như Diệp Trúc muốn thư thả ...
Ông Điền cười:
– Chú hiểu rồi. Vậy thì chuyện này mai chúng ta gặp nhau chú sẽ bàn với ba mẹ của con.
– Dạ .....Còn chuyện này con xin phép cô chú luôn.
Cả hai người hồi hộp chờ đợi.
Bình Nguyên rụt rè:
– Xin cô chú cho phép con ngày mai được đưa Diệp Trúc đi chơi dưới Gò Công ạ.
– Đi Gò Công à? Con nói ...đương không lại đi xuống đó làm gì chứ?
Ông Điền nhớ ra:
– Hai đứa muốn về quê ngoại của con hả?
– Dạ ... ...Diệp Trúc chỉ muốn đi biển Tân Thành rồi ăn sò huyết thôi ạ. Ý con cũng sẽ không ghé qua các dì cậu của con đâu.
Bà Hương ngó chồng:
– Tùy minh đó.
Ông Điền dễ dãi:
– Hai đứa còn mấy ngày phép nữa mà. Vậy thì con cứ đưa nó đi thoải mái.
Với con và nó bác không lo gì cả. Không chừng xuống dưới Gò Công nó đòi bơi đua với con lắm đa!
Cửa phòng! cùng lúc với đài phát thanh Chi Mai rổn rảng:
– Đây đây, súp cua về tới rồi đây! Mẹ ơi, con mua nămphần luôn!
Ông Điền cười con gái út:
– Bị sai đi mua súp cua mà con hớn hở vậy sao nhỏ?
Chi Mai lém lỉnh:
– Mua đồ về ăn mừng đại sự của gia đình, đương nhiên con phải vui hớn hở rồi.
Bà Hương mắng yêu:
– Thôi đi chó con. Mày cũng phải tập cái tánh nghiêm túc dần là vừa. Cứ loi nhoi như vầy ai mà dám lấy làm vợ chứ?!
Chi Mai vênh mặt:
– Mẹ đừng lo chuyện xa lơ xa lắc đó. Con còn hàng khối chuyện quan trọng trước khi tính tới chuyện chồng con. Mà giả dụ chuyện đó đến trước thì con cũng sẽ rất công khai dân chủ mẹ ạ.
Bà Hương phẩy tay:
– Được rồi, mai mốt bàn tiếp đề tài đó. Bây giờ để mẹ dọn súp cho. Con lên lầu gọi chị Hai con đi. Mà nghe mẹ dặn cái này! Lát nữa làm ơn đừng có trêu chi Hai con nghe chưa? Nó mà nổi nóng lên thì mẹ can không được đâu.
Chi Mai thè lưỡi. Đến mẹ còn ngán thì cô chạy dài là cái chắc!
hiết chương 7
chương 8:
Sáng hôm sau, lúc Bình Nguyên và Diệp Trúc lên đường về Gò Công cũng là lúc ông bà Vạn Đại chuẩn bị lễ vật đến nhà ông Điền. Tối qua Bình Nguyên đã đề nghị ba mẹ làm vậy. Dĩ nhiên, nếu Bình Nguyên chưa hối thúc, ông bà Vạn Đại vẫn làm. Ông bà mong mối duyên này sẽ mau chóng kết thành mỹ mãn.
Chi Mai mở cổng cho hai ông bà, cô tặc lưỡi tiếc rẻ:
– Hai bác đến mà con lại phải đi học mất rồi?
Bà Vạn Đại vuốt tóc cô, trìu mến:
– Đừng buồn con gái à. Rất có thể hôm nay bác và mẹ con sẽ đi mua sắm rồi về ăn trưa ở nhà. Trưa nay con về dùng cơm với bác nhé?
– Dạ, chắc chắn con sẽ về đúng giờ! Hai ông bà sui gia! Hai đôi bạn thâm giao! Mọi chuyện đều dễ dàng bàn bạc đi đến thống nhất.
Bà Vạn Đại nói với bà Hương:
– Chị à, Bình Nguyên muốn cưới sớm nhưng tôi nghĩ chúng ta cần nghe ý kiến của Diệp Trúc rồi hãy quyết định.
– Dạ, em cũng nghĩ vậy.
Ông Vạn Đại phát biểu:
– Ý Diệp Trúc là quan trọng. Tuy nhiên tôi xin lưu ý hai anh chị nên động viên Diệp Trúc đồng ý tổ chức sớm sớm một chút. Cứ để Bình Nguyên lông bông hoài tôi chẳng yên tâm tí nào cả.
Ông Điền cười:
– Anh Đại yên chí! Gia đình tôi không đòi hỏi gì rắc rối đâu. Quan trọng là tình cảm và hạnh phúc dài lâu của hai đứa nó. Lễ đính hôn có thể châm chước cũng được mà.
Ý kiến này lại bị phía nhà trai bất đồng . Bà Vạn Đại kêu lên:
– Anh nói vậy đâu có được. Khó khăn Bình Nguyên mới cầu hôn Diệp Trúc được. Tôi phải tổ chức đàng hoàng cho rõ ràng hai bên gia đình chứ.
Ông Vạn Đại đưa tay:
– Tôi tính vầy nghe. Hai đứa nó về, anh chị hỏi ý kiến Diệp Trúc xong thì cho tôi hay. Thứ bảy này tổ chức lễ đính hôn. Khoảng một tháng sau cho cưới luôn! Thế nào?
Ông Điền, bà Hương gật đầu. Mọi người đã thống nhất. Bây giờ là phần của bà Vạn Đại.
– Chị em mình đi mua quà cho hai đứa nhỏ nghe chị? - bà rủ. bà Hương. Sau đó ghé chợ mua thức ăn về nấu bữa trưa luôn. Tôi đã hứa
Bà Hương nãy giờ nhìn hai đứa, đoán chừng tình hình đã chuyển biến tốt nên mừng ra mặt. Bà định theo lên phòng hỏi Diệp Trúc nhưng nghĩ lại thấy nên để con gái nghỉ ngơi. Bà vào phòng ăn pha một ly sinh tố trái cây cho Bình Nguyên uống. Ông Điền tranh thủ nói với vợ trước khi Bình Nguyên lên:
– Em thấy sao? Anh thì dám chắc Diệp Trúc với Bình Nguyên đã cải thiện mối quan hệ đến một trăm phần trăm rồi!
Bà Hương đồng tình:
– Nhìn sơ qua đủ biết rồi mà anh. Để xem Bình Nguyên nó nói gì nghe.
Bình Nguyên quay vào, ông Điền vui vẻ bảo anh ngồi còn bà Hương thì đặt ly nước sinh tố xuống bàn trước mặt anh.
– Con uống đi Bình Nguyên.
– Dạ, con cảm ơn cô.
Ông Điền bắt đầu hỏi vòng vó :
– Hổm rày hai đứa phối hợp làm việc ăn ý hả?
Bình Nguyên xoa tay, niềm hân hoan ngập tràn trên mặt:
– Con có tin vui cho cô chú đây. Diệp Trúc đã đồng ý tiến tới hôn nhân với con rồi !
Cả hai vợ chồng kinh ngạc nhìn anh. Họ không muốn tin vào tai mình.
Ông Điền hỏi dồn:
– Có thật không Bình Nguyên? Đã đến mức con đề cập đến chuyện kết hôn và nó đồng ý rồi à?
– Dạ ..... – Chà, con hay thiệt đó nghe Bình Nguyên! Nói cách nào mà nó thay đổi cái rụp vậy?
(bạn đang đọc truyện tại khoc.biz ,chúc các bạn vui vẻ)
Bình Nguyên gãi đầu lúng túng. Làm sao anh có thể nói cho bà Hương nghe là anh đã làm bằng cách nào chứ?
Ông Điền, bà Hương chăm chú nhìn anh và chờ đợi.
Bà Hương dịu dàng:
– Con uống nước đi Bình Nguyên. Giữa chúng ta từ lâu đã giống như người nhà rồi. Có chuyện gì con cứ thong thả mà nói, đừng căng thẳng.
– Dạ thưa cô chú, thật tình thì con cũng không biết Diệp Trúc có đồng ý không nữa.
– Hả??? - Hai người chưng hửng.
– Là vì ý con muốn thưa với cô chú và ba mẹ con, sắp xếp tổ chức cưới càng sớm càng hay. Nhưng hình như Diệp Trúc muốn thư thả ...
Ông Điền cười:
– Chú hiểu rồi. Vậy thì chuyện này mai chúng ta gặp nhau chú sẽ bàn với ba mẹ của con.
– Dạ .....Còn chuyện này con xin phép cô chú luôn.
Cả hai người hồi hộp chờ đợi.
Bình Nguyên rụt rè:
– Xin cô chú cho phép con ngày mai được đưa Diệp Trúc đi chơi dưới Gò Công ạ.
– Đi Gò Công à? Con nói ...đương không lại đi xuống đó làm gì chứ?
Ông Điền nhớ ra:
– Hai đứa muốn về quê ngoại của con hả?
– Dạ ... ...Diệp Trúc chỉ muốn đi biển Tân Thành rồi ăn sò huyết thôi ạ. Ý con cũng sẽ không ghé qua các dì cậu của con đâu.
Bà Hương ngó chồng:
– Tùy minh đó.
Ông Điền dễ dãi:
– Hai đứa còn mấy ngày phép nữa mà. Vậy thì con cứ đưa nó đi thoải mái.
Với con và nó bác không lo gì cả. Không chừng xuống dưới Gò Công nó đòi bơi đua với con lắm đa!
Cửa phòng! cùng lúc với đài phát thanh Chi Mai rổn rảng:
– Đây đây, súp cua về tới rồi đây! Mẹ ơi, con mua nămphần luôn!
Ông Điền cười con gái út:
– Bị sai đi mua súp cua mà con hớn hở vậy sao nhỏ?
Chi Mai lém lỉnh:
– Mua đồ về ăn mừng đại sự của gia đình, đương nhiên con phải vui hớn hở rồi.
Bà Hương mắng yêu:
– Thôi đi chó con. Mày cũng phải tập cái tánh nghiêm túc dần là vừa. Cứ loi nhoi như vầy ai mà dám lấy làm vợ chứ?!
Chi Mai vênh mặt:
– Mẹ đừng lo chuyện xa lơ xa lắc đó. Con còn hàng khối chuyện quan trọng trước khi tính tới chuyện chồng con. Mà giả dụ chuyện đó đến trước thì con cũng sẽ rất công khai dân chủ mẹ ạ.
Bà Hương phẩy tay:
– Được rồi, mai mốt bàn tiếp đề tài đó. Bây giờ để mẹ dọn súp cho. Con lên lầu gọi chị Hai con đi. Mà nghe mẹ dặn cái này! Lát nữa làm ơn đừng có trêu chi Hai con nghe chưa? Nó mà nổi nóng lên thì mẹ can không được đâu.
Chi Mai thè lưỡi. Đến mẹ còn ngán thì cô chạy dài là cái chắc!
hiết chương 7
chương 8:
Sáng hôm sau, lúc Bình Nguyên và Diệp Trúc lên đường về Gò Công cũng là lúc ông bà Vạn Đại chuẩn bị lễ vật đến nhà ông Điền. Tối qua Bình Nguyên đã đề nghị ba mẹ làm vậy. Dĩ nhiên, nếu Bình Nguyên chưa hối thúc, ông bà Vạn Đại vẫn làm. Ông bà mong mối duyên này sẽ mau chóng kết thành mỹ mãn.
Chi Mai mở cổng cho hai ông bà, cô tặc lưỡi tiếc rẻ:
– Hai bác đến mà con lại phải đi học mất rồi?
Bà Vạn Đại vuốt tóc cô, trìu mến:
– Đừng buồn con gái à. Rất có thể hôm nay bác và mẹ con sẽ đi mua sắm rồi về ăn trưa ở nhà. Trưa nay con về dùng cơm với bác nhé?
– Dạ, chắc chắn con sẽ về đúng giờ! Hai ông bà sui gia! Hai đôi bạn thâm giao! Mọi chuyện đều dễ dàng bàn bạc đi đến thống nhất.
Bà Vạn Đại nói với bà Hương:
– Chị à, Bình Nguyên muốn cưới sớm nhưng tôi nghĩ chúng ta cần nghe ý kiến của Diệp Trúc rồi hãy quyết định.
– Dạ, em cũng nghĩ vậy.
Ông Vạn Đại phát biểu:
– Ý Diệp Trúc là quan trọng. Tuy nhiên tôi xin lưu ý hai anh chị nên động viên Diệp Trúc đồng ý tổ chức sớm sớm một chút. Cứ để Bình Nguyên lông bông hoài tôi chẳng yên tâm tí nào cả.
Ông Điền cười:
– Anh Đại yên chí! Gia đình tôi không đòi hỏi gì rắc rối đâu. Quan trọng là tình cảm và hạnh phúc dài lâu của hai đứa nó. Lễ đính hôn có thể châm chước cũng được mà.
Ý kiến này lại bị phía nhà trai bất đồng . Bà Vạn Đại kêu lên:
– Anh nói vậy đâu có được. Khó khăn Bình Nguyên mới cầu hôn Diệp Trúc được. Tôi phải tổ chức đàng hoàng cho rõ ràng hai bên gia đình chứ.
Ông Vạn Đại đưa tay:
– Tôi tính vầy nghe. Hai đứa nó về, anh chị hỏi ý kiến Diệp Trúc xong thì cho tôi hay. Thứ bảy này tổ chức lễ đính hôn. Khoảng một tháng sau cho cưới luôn! Thế nào?
Ông Điền, bà Hương gật đầu. Mọi người đã thống nhất. Bây giờ là phần của bà Vạn Đại.
– Chị em mình đi mua quà cho hai đứa nhỏ nghe chị? - bà rủ. bà Hương. Sau đó ghé chợ mua thức ăn về nấu bữa trưa luôn. Tôi đã hứa
»Tag: Trang 46 - Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 