Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2
t đầu:
– Ừ, chị làm sao để em thừa hưởng mọi thứ một mình chứ?
– Em không lo sợ bị chia phần. Có điều em ngạc nhiên quá. Dượng Út ...
đồng ý cho chị về đây sao? Dù gì hiện tại chị vẫn là con của dì dượng Út mà?
Bà Hương xua tay:
– Con nhỏ nhiều chuyện. Vừa nãy sốt sắng lắm mà bâygiờ cũng đứng ngoài này huyên thuyên. Không chịu vô nhà à?
Ba mẹ con và nhà, vui mừng ríu rít.
– Mẹ ơi, ba con chưa về hả mẹ?
– Ừ, ba con hôm nay đi dự tiệc chiêu đãi ở mấy chỗ làm ăn quen biết. Có lẽ sẽ về hơi muộn một chút? ...Chi Mai à, đưa chị Hai con lên phòng đi rồi xuống phụ mẹ một chút. Chiều nay phải nấu bữa cơm tươm tất hơn mới được. Diệp Trúc, con thích ăn gì, mẹ nấu?
Diệp Trúc cười:
Với con thì món nào mẹ nấu cũng đều rất ngon. Nhưng mẹ đừng bày vẽ gì cả mẹ ạ. Con từ lâu đã có thói quen ăn kiêng, con ăn không nhiều đâu.
Bây giờ bà Hương mới ngắm kỹ con gái. Xong, bà chép miệng:
– Bày đặt kiêng cữ hèn chi ốm nhom!
Chi Mai không tán đồng. Cô nhận xét:
– Chị Hai có thân hình lý tưởng đó chớ. Như con đây mới rầu nè ...
Bà Hương phẩy tay:
Thôi đi, đừng có bày đặt kiêng cữ như chị con. Cứ để mập mạp như vầy mới là người thật sự khỏe mạnh.
Chi Mai thè lưỡi nhìn chị Hai. Diệp Trúc mỉm cười thú vị. Đúng là em cô có hơi dư bề ngang thật. Nếu muốn xinh hơn thì chí ít cũng cần giảm cỡ năm - bảy ký lô!
– Chị Hai! Đi theo em! Phòng chị trên lầu một, cách bài trí y như hồi đó. Có điều nó rộng và toàn đồ mới nghen.
Chi Mai kéo chị đi để không còn nghe mẹ cảnh cáo chuyện mập ốm nữa.
Căn phòng như lời Chi Mai nói, thật đẹp! Diệp Trúc xúc động, thầm cảm ơn ba mẹ vì chưa biết khi nào cô quay về nhưng vẫn dành cho cô một phòng với những gì thân thuộc của cô từ tám năm về trước.
Khép cửa phòng hai chị em lại ôm nhau, vui mừng cười không thành tiếng.
Chi Mai nói:
– Chị về em vui quá chừng!
– Thật không?
– Thật mà. Ít ra em cũng có thêm người trò chuyện. Và ...mỗi khi gặp vướng mắc sẽ được chị tư vấn cho!
Diệp Trúc trêu em gái:
– Ừ, chị sẵn sàng! Nhưng chị bây giờ thực tế lắm nghen. Sống như còn bên Mỹ vậy, không thể tư vấn miễn phí cho em đâu.
Chi Mai khoác tay:
– Điều đó em đã tính tới rồi, không sao cả.
Diệp Trúc rời em gái, ngắm nghía:
– Sao rồi? Việc học hành của em vẫn tốt chứ?
– Bình thường!
– Năm thứ nhất đại học kih tế phải không?
Chi Mai gật đầu.
– Cũng may- Diệp Trúc nói -nếu như em mà chọn trường nào khác thì coi như chị hết phương tư vấn.
– Đâu phải tư vấn chuyện học thôi đâu. Còn chuyện khác nữa chứ. Chẳng hạn như tình cảm. ....à, chị có người yêu chưa chị Hai?
Diệp Trúc lắc đầu và phát hoảng:
– Trời đất! Em thì có bạn trai rồi à? Không được, phải chuyên tâm vào việc học chứ!
Chi Mai xua tay:
– Yên tâm đi chị Hai à, em chưa có bạn trai đâu. Còn chị, có thật là chị chưa có người yêu?
– Ừ ...! mà sao?
Chi Mai tủm tỉm:
– Như vậy thì hay quá !
Diệp Trúc chột dạ:
– Em cười gì?
– À không! Không có gì cả.
– Nhưng nhìn bộ dạng của em đáng ngờ lắm. Chuyện gì hả? Nói cho chị nghe xem nào!
Chi Mai lắc đầu quầy quậy:
– Đã nói là không có mà. Nếu có thì nó cũng chưa xảy ra đâu.
Diệp Trúc dứ dứ nắm tay đe dọa:
– Hừ, em đừng quên là chị có võ đó nghe, Em mà lạng quạng chị xử em tức thì!
Chi Mai thè lưỡi. Sợ thật đó. Chẳng hiểu anh Bình Nguyên có đủ bản lĩnh đối phó với chị cô không nữa. Cô định bụng sẽ tạo cơ hội cho hai anh chị gặp nhau.Hy vọng bây giờ họ không còn ghét nhau nữa. Nhưng cứ tình hình này thì gay go đây!
hiết chương 2
chương 3 :
Mặc dù bà Hương khuyên ngăn Chi Mai, bảo cô bé là hãy để chị Diệp Trúc được nghỉ ngơi sau chuyến đi dài nhưng rốt cuộc vẫn đâu vào đó. Suốt buổi chiều tối Chi Mai theo hỏi Diệp Trúc không biết bao nhiêu là chuyện. Từ phong cảnh, trường học, nếp sinh hoạt và vui chơi bên xứ người.
Cho đến tối ông Điền về câu chuyện của hai chị em mới tạm dừng lại.
Khỏi phải nói ông Điền vui đến thế nào. Ông đã khựng lại sững sờ khi nghe tiếng reo mừng “Ba về” của con gái.
Chi Mai buồn hiu rồi cằn nhằn:
– Nghĩ lại em giận dì Út nhiều lắm đó. Nếu hồi ấy dì Út nhận em làm con nuôi thì con được sống bên nước ngoài từ lâu, sướng rồi!
Bà Hương khẽ hứ Chi Mai.
Ông Điền hỏi con gái lớn:
– Con định về ở đây luôn à?
– Dạ, vài ngày nữa con sẽ nộp đơn xin việc.
Bà Hương đề nghị:
– Chúng ta nên làm một bữa tiệc mời bạn bè đến mừng con trở về rồi sau đó hẳn đi làm.
– Dạ, vậy cũng được. Diệp Trúc đồng ý.
Chi Mai nghĩ ngợi. Có lẽ cô phải liên lạc với Bình Nguyên.
Nghĩ là làm, ngay hôm sau Chi Mai điện thoại cho Bình Nguyên ...không ai nhấc máy! Chi Mai bèn đến văn phòng công ty của Bình Nguyên. Cô không vào thẳng công ty mà ngồi chờ trong quá cà phê bên kia đường.
Hơn năm giờ chiều mới thấy xuất hiện bóng dáng Bình Nguyên. Anh chuẩn bị leo lên chiếc Yamaha to kềnh càng.
Chi Mai vội trả tiền ly nước rồi băng qua đường. Cô không buồn để ý nghe có mấy tiếng **** thề của những người lái hon da trên đường.
– Anh Bình Nguyên! Anh Bình Nguyên!
Bình Nguyên thấy Chi Mai xuất hiện thì vừa vui mừng vừa ngạc nhiên:
– Ồ, Chi Mai! Làm gì hớt hơ hớt hải vậy?
Chi Mai cười:
– Em canh me từ nãy giờ để gặp anh Bình Nguyên mà. Có chuyện này em muốn nói cho anh nghe.
Bình Nguyên mỉm cười:
– Vậy à? Chắc là thú vị lắm đây à mà sao thời gian qua em đi đâu mất tiêu vậy nhỏ?
– Xời! Có anh mất tiêu mới đúng đó. Ba mẹ em cũng nhắc anh Bình Nguyên, nói sao hồi này anh không tới chơi?
Bình Nguyên tặc lưỡi:
– Ừ, đúng là anh v
– Ừ, chị làm sao để em thừa hưởng mọi thứ một mình chứ?
– Em không lo sợ bị chia phần. Có điều em ngạc nhiên quá. Dượng Út ...
đồng ý cho chị về đây sao? Dù gì hiện tại chị vẫn là con của dì dượng Út mà?
Bà Hương xua tay:
– Con nhỏ nhiều chuyện. Vừa nãy sốt sắng lắm mà bâygiờ cũng đứng ngoài này huyên thuyên. Không chịu vô nhà à?
Ba mẹ con và nhà, vui mừng ríu rít.
– Mẹ ơi, ba con chưa về hả mẹ?
– Ừ, ba con hôm nay đi dự tiệc chiêu đãi ở mấy chỗ làm ăn quen biết. Có lẽ sẽ về hơi muộn một chút? ...Chi Mai à, đưa chị Hai con lên phòng đi rồi xuống phụ mẹ một chút. Chiều nay phải nấu bữa cơm tươm tất hơn mới được. Diệp Trúc, con thích ăn gì, mẹ nấu?
Diệp Trúc cười:
Với con thì món nào mẹ nấu cũng đều rất ngon. Nhưng mẹ đừng bày vẽ gì cả mẹ ạ. Con từ lâu đã có thói quen ăn kiêng, con ăn không nhiều đâu.
Bây giờ bà Hương mới ngắm kỹ con gái. Xong, bà chép miệng:
– Bày đặt kiêng cữ hèn chi ốm nhom!
Chi Mai không tán đồng. Cô nhận xét:
– Chị Hai có thân hình lý tưởng đó chớ. Như con đây mới rầu nè ...
Bà Hương phẩy tay:
Thôi đi, đừng có bày đặt kiêng cữ như chị con. Cứ để mập mạp như vầy mới là người thật sự khỏe mạnh.
Chi Mai thè lưỡi nhìn chị Hai. Diệp Trúc mỉm cười thú vị. Đúng là em cô có hơi dư bề ngang thật. Nếu muốn xinh hơn thì chí ít cũng cần giảm cỡ năm - bảy ký lô!
– Chị Hai! Đi theo em! Phòng chị trên lầu một, cách bài trí y như hồi đó. Có điều nó rộng và toàn đồ mới nghen.
Chi Mai kéo chị đi để không còn nghe mẹ cảnh cáo chuyện mập ốm nữa.
Căn phòng như lời Chi Mai nói, thật đẹp! Diệp Trúc xúc động, thầm cảm ơn ba mẹ vì chưa biết khi nào cô quay về nhưng vẫn dành cho cô một phòng với những gì thân thuộc của cô từ tám năm về trước.
Khép cửa phòng hai chị em lại ôm nhau, vui mừng cười không thành tiếng.
Chi Mai nói:
– Chị về em vui quá chừng!
– Thật không?
– Thật mà. Ít ra em cũng có thêm người trò chuyện. Và ...mỗi khi gặp vướng mắc sẽ được chị tư vấn cho!
Diệp Trúc trêu em gái:
– Ừ, chị sẵn sàng! Nhưng chị bây giờ thực tế lắm nghen. Sống như còn bên Mỹ vậy, không thể tư vấn miễn phí cho em đâu.
Chi Mai khoác tay:
– Điều đó em đã tính tới rồi, không sao cả.
Diệp Trúc rời em gái, ngắm nghía:
– Sao rồi? Việc học hành của em vẫn tốt chứ?
– Bình thường!
– Năm thứ nhất đại học kih tế phải không?
Chi Mai gật đầu.
– Cũng may- Diệp Trúc nói -nếu như em mà chọn trường nào khác thì coi như chị hết phương tư vấn.
– Đâu phải tư vấn chuyện học thôi đâu. Còn chuyện khác nữa chứ. Chẳng hạn như tình cảm. ....à, chị có người yêu chưa chị Hai?
Diệp Trúc lắc đầu và phát hoảng:
– Trời đất! Em thì có bạn trai rồi à? Không được, phải chuyên tâm vào việc học chứ!
Chi Mai xua tay:
– Yên tâm đi chị Hai à, em chưa có bạn trai đâu. Còn chị, có thật là chị chưa có người yêu?
– Ừ ...! mà sao?
Chi Mai tủm tỉm:
– Như vậy thì hay quá !
Diệp Trúc chột dạ:
– Em cười gì?
– À không! Không có gì cả.
– Nhưng nhìn bộ dạng của em đáng ngờ lắm. Chuyện gì hả? Nói cho chị nghe xem nào!
Chi Mai lắc đầu quầy quậy:
– Đã nói là không có mà. Nếu có thì nó cũng chưa xảy ra đâu.
Diệp Trúc dứ dứ nắm tay đe dọa:
– Hừ, em đừng quên là chị có võ đó nghe, Em mà lạng quạng chị xử em tức thì!
Chi Mai thè lưỡi. Sợ thật đó. Chẳng hiểu anh Bình Nguyên có đủ bản lĩnh đối phó với chị cô không nữa. Cô định bụng sẽ tạo cơ hội cho hai anh chị gặp nhau.Hy vọng bây giờ họ không còn ghét nhau nữa. Nhưng cứ tình hình này thì gay go đây!
hiết chương 2
chương 3 :
Mặc dù bà Hương khuyên ngăn Chi Mai, bảo cô bé là hãy để chị Diệp Trúc được nghỉ ngơi sau chuyến đi dài nhưng rốt cuộc vẫn đâu vào đó. Suốt buổi chiều tối Chi Mai theo hỏi Diệp Trúc không biết bao nhiêu là chuyện. Từ phong cảnh, trường học, nếp sinh hoạt và vui chơi bên xứ người.
Cho đến tối ông Điền về câu chuyện của hai chị em mới tạm dừng lại.
Khỏi phải nói ông Điền vui đến thế nào. Ông đã khựng lại sững sờ khi nghe tiếng reo mừng “Ba về” của con gái.
Chi Mai buồn hiu rồi cằn nhằn:
– Nghĩ lại em giận dì Út nhiều lắm đó. Nếu hồi ấy dì Út nhận em làm con nuôi thì con được sống bên nước ngoài từ lâu, sướng rồi!
Bà Hương khẽ hứ Chi Mai.
Ông Điền hỏi con gái lớn:
– Con định về ở đây luôn à?
– Dạ, vài ngày nữa con sẽ nộp đơn xin việc.
Bà Hương đề nghị:
– Chúng ta nên làm một bữa tiệc mời bạn bè đến mừng con trở về rồi sau đó hẳn đi làm.
– Dạ, vậy cũng được. Diệp Trúc đồng ý.
Chi Mai nghĩ ngợi. Có lẽ cô phải liên lạc với Bình Nguyên.
Nghĩ là làm, ngay hôm sau Chi Mai điện thoại cho Bình Nguyên ...không ai nhấc máy! Chi Mai bèn đến văn phòng công ty của Bình Nguyên. Cô không vào thẳng công ty mà ngồi chờ trong quá cà phê bên kia đường.
Hơn năm giờ chiều mới thấy xuất hiện bóng dáng Bình Nguyên. Anh chuẩn bị leo lên chiếc Yamaha to kềnh càng.
Chi Mai vội trả tiền ly nước rồi băng qua đường. Cô không buồn để ý nghe có mấy tiếng **** thề của những người lái hon da trên đường.
– Anh Bình Nguyên! Anh Bình Nguyên!
Bình Nguyên thấy Chi Mai xuất hiện thì vừa vui mừng vừa ngạc nhiên:
– Ồ, Chi Mai! Làm gì hớt hơ hớt hải vậy?
Chi Mai cười:
– Em canh me từ nãy giờ để gặp anh Bình Nguyên mà. Có chuyện này em muốn nói cho anh nghe.
Bình Nguyên mỉm cười:
– Vậy à? Chắc là thú vị lắm đây à mà sao thời gian qua em đi đâu mất tiêu vậy nhỏ?
– Xời! Có anh mất tiêu mới đúng đó. Ba mẹ em cũng nhắc anh Bình Nguyên, nói sao hồi này anh không tới chơi?
Bình Nguyên tặc lưỡi:
– Ừ, đúng là anh v
»Tag: Trang 12 - Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 