Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2
ơi!
Diệp Trúc quay lại nhưng im lặng chờ đợi.
– Tôi có thể được biết tên cô không?
Diệp Trúc lãnh đạm:
– Chỉ là người xa lạ tình cờ gặp nhau ngoài phố thì biết tên có làm gì đâu?
Im lặng. Diệp Trúc tiếp tục đi. Cô mỉm cười một mình. chắc anh ta bất mãn rồi. Xem như cô thoát nạn, hết bị quấy rầy.
Ai ngờ lúc chở thủ tục Hải quan nhập cảnh Diệp Trúc lại phải đụng mặt anh ta.
– Cô du học về à?
Tự nhiên Diệp Trúc muốn đùa. Cô mỉm cười:
– Không.
Chàng trai lại một lần nữa khó chịu. Người xinh đẹp thế nàymà bất lịch sự quá. Hay cô ta vốn dĩ là thô lỗ như vậy?
– Sao cô hà tiện lời quá vậy?
Diệp Trúc xoay người đứng đối diện anh ta. Trong mắt cô không chút tia thiện cảm. Giong cô cũng lạnh như băng:
– Này anh, tôi có nghĩa vụ phải giải thích cụ thể với anh ư? Vì sao nào? Tôi là nghi phạm và anh là cảnh sát chìm à? Nếu đúng vậy thì anh cũng nên xuất trình thẻ cảnh sát của anh ra chứ? - Diệp Trúc tuôn một hơi làm chàng trai thật sự lúng túng. Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp - tuy nhiên để không bị quấy rầy nữa tới cũng xin nói cho anh hết thắc mắc. Tôi đến Việt Nam du lịch, tôi là người Mỹ, tên tôi là Anna Green! Bao nhiêu đó đủ rồi chứ?
Chàng trai chết trân! Có một vài người ở gần đó tò mò nhìn anh ta bạn gái đang cãi nhau ( ! ) Bẽ mặt quá! Đây là lần đầu tiên anh ta bị phụ nữ trẻ đối xử như vậy. Nhưng rồi nỗi bực dọc cũng vơi đi một phần nhường chỗ cho sự thắc mắc trong anh ta.
Lúc nãy cô ta nói gì nhỉ? Cô ta là người Mỹ à? Tên Anna! Không lý nào! Hay là con lai? Cũng không có lý. Hoàn toàn không có một nét nào giống con lai cả!
Diệp Trúc điềm nhiên bỏ đi.
Rời nhà ga sân bay Diệp Trúc vẫy taxi. Hình như cô là hành khách duy nhất không có ai ra đón.
Người tài xế taxi tò mò:
Cô du học về à?
Diệp Trúc gật đầu:
– Vâng, gần đúng như vậy.
– Gần đúng , là sao?
– Dạ, cháu được dì ruột nhận làm con nuôi và rước đi từ năm lớp chín.
– À, tôi hiểu rồi. Vậy là lâu lâu cô về nước thăm gia đình đây mà.
– Dạ, chú đoán sai rồi - Diệp Trúc vui vẻ nhìn ra ngoài khung cửa xe - cháu đã tốt nghiệp đại học và bây giờ về nước đi làm luôn
Ông tài xế tỏ ra thất vọng:
– Uổng quá ! Có điều kiện tốt như vậy mà cô còn quay về việt Nam. bon chen mệt lắm đó cô à.
– Ở đâu cũng phải làm hết sức mình mới sống tốt được chú ơi.
– Biết là vậy nhưng nếu là tôi thì tôi vẫn chọn ở lại bên Mỹ!
Diệp Trúc không trả lời, cô mãi ngấm nhìn phố xá hai bên đường. Nhà cao hơn, đường rộng hơn. Còn xe cô thì đông đúc thấy phát mệt. Mấy lần gọi điện thoại về, Diệp Trúc nghe Chi Mai nói ngôi nhà của ba mẹ đã sửa lại rất nhiều.
Nghe nói ba còn định bán để chuyển về khu vực gần trung tâm thành phố hơn.
Diệp Trúc hình dung mãi mà vẫn không vẽ được hình ảnh ngôi nhà hiện tại.
– Số nhà ...! đến nơi rồi phải không cô?
Diệp Trúc bị kéo về thực tại. Cô nhìn vào trong hàng rào song ly sắt sơn màu nâu sẫm.
Giữa khuôn viên ấy là ngôi biệt thự có kiến trúc tân kỳ, màu tường xám nhạt dịu dàng dưới mái toll xanh đậm.
– Nhà mới hoàn toàn chứ có phải chỉ sửa thôi đâu! Con nhỏ này xạo thiệt!
Cô xuống xe trả tiền. Trong lúc ông tài xế chuyển va li trong cốp xuống, Diệp Trúc đến gần trụ cổng và bấm chuông.
Một cô gái trẻ mặt xinh như tranh xuất ,hiện trên thềm. Ôi, nhỏ Chi Mai bây giờ không khác gì nàng công chúa! Diệp Trúc vẫy em gái:
– Chi Mai à ! Mở cổng cho chị nào!
Chi Mai tròn mắt, ngớ ra một giây rồi nhảy cẫng lên reo mừng:
– Ôi, chị! Chị Diệp Trúc! Mẹ ơi Chị Diệp Trúc về rồi nè mẹ ơi!
Cô nàng chạy bay ra mở cổng.
Diệp Trúc tát yêu em gái:
– Chị không ngờ em mình lớn lên lại to miệng như vậy đó.
Chi Mai ôm chầm chị gái:
– Em mừng quá mà chị. Í, mà tại sao chị không báo là hôm nay về?
Diệp Trúc gỡ tay em:
– Từ từ vô nhà nói chuyện có được không nhỏ? Bây giờ phụ chị đẩy va li lớn đó đi.
Chi Mai sốt sắng kéo quai đẩy va li.
Hai chị em dừng lại trước thềm nhà. Trên thềm bà mẹ đứng đó, mặt nghiêm lạnh.
Diệp Trúc xúc động đến rưng rưng. So với tám năm trước mẹ cô không thay đổi nhiều, nhưng tóc đã lưa thưa những sợi bạc và vài dấu chân chim trên đuôi mắt:
Bà Hương ngó con gái một lượt từ đầu đến chân rồi hất hàm:
Cô kia! Cô là ai? Sao tự dưng mang hành lý đùm đề tới nhà tôi vậy?
Chi Mai kêu lên:
– Mẹ à ...
Diệp Trúc nhảy ba bước lên thềm ôm mẹ:
– Mẹ ? Con xin lỗi mẹ. Nhưng con thật tình không thích cảnh đưa đón ồn ào.
Mẹ thông cảm cho con nghe mẹ. Nghe mẹ?
Bà Hương chới với:
– Buông ra nào? Con khỉ này. Thật, chả hiểu tính khí kỳ cục đó là giống ai nữa?!
Bà xỉ thật mạnh vào giữa trán con. Thật ra bà chỉ giả bộ dỗi hờn vậy thôi.
Chứ lúc sáng bà đã nhận được điện thoại của em gái Út Xuân nói chị cũng không ra phi trường tiễn chân Diệp Trúc.
Chị, Peter và Bá Hân - con trai cửa chị chỉ tổ chức một bữa tiệc nhỏ chia tay Diệp Trúc mà thôi.
Diệp Trúc vùi mặt vai vào ngực mẹ, sung sướng:
– Bao năm qua con nhớ quay quắt mùi hương của mẹ ! Vẫn là mùi hương ấy, thơm tuyệt vời!
Bà Hương cốc đầu cô:
– Bao nhiêu tuổi rồi mà còn như trẻ con vậy hả?
Chi Mai ra giọng người lớn:
– Mẹ à, tụi con cho dù có ba -bốn- năm chục tuổi đi nữa nhưng với mẹ thì vẫn mãi mãi là đứa trẻ con mà.
Bà Hương thở hắt:
– Coi bộ mẹ muốn đuổi con cũng không được. Con mới về là có đồng minh ngay rồi.
Diệp Trúc nũng nịu:
– Mẹ ơi, dù con không có đồng minh và mẹ cương quyết đuổi con chăng nữa thì con vẫn không đi đâu.
Chi Mai lại xen vào, giọng hớn hở:
– Chị Hai ở lại thiệt hả chị Hai?
Diệp Trúc g
Diệp Trúc quay lại nhưng im lặng chờ đợi.
– Tôi có thể được biết tên cô không?
Diệp Trúc lãnh đạm:
– Chỉ là người xa lạ tình cờ gặp nhau ngoài phố thì biết tên có làm gì đâu?
Im lặng. Diệp Trúc tiếp tục đi. Cô mỉm cười một mình. chắc anh ta bất mãn rồi. Xem như cô thoát nạn, hết bị quấy rầy.
Ai ngờ lúc chở thủ tục Hải quan nhập cảnh Diệp Trúc lại phải đụng mặt anh ta.
– Cô du học về à?
Tự nhiên Diệp Trúc muốn đùa. Cô mỉm cười:
– Không.
Chàng trai lại một lần nữa khó chịu. Người xinh đẹp thế nàymà bất lịch sự quá. Hay cô ta vốn dĩ là thô lỗ như vậy?
– Sao cô hà tiện lời quá vậy?
Diệp Trúc xoay người đứng đối diện anh ta. Trong mắt cô không chút tia thiện cảm. Giong cô cũng lạnh như băng:
– Này anh, tôi có nghĩa vụ phải giải thích cụ thể với anh ư? Vì sao nào? Tôi là nghi phạm và anh là cảnh sát chìm à? Nếu đúng vậy thì anh cũng nên xuất trình thẻ cảnh sát của anh ra chứ? - Diệp Trúc tuôn một hơi làm chàng trai thật sự lúng túng. Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp - tuy nhiên để không bị quấy rầy nữa tới cũng xin nói cho anh hết thắc mắc. Tôi đến Việt Nam du lịch, tôi là người Mỹ, tên tôi là Anna Green! Bao nhiêu đó đủ rồi chứ?
Chàng trai chết trân! Có một vài người ở gần đó tò mò nhìn anh ta bạn gái đang cãi nhau ( ! ) Bẽ mặt quá! Đây là lần đầu tiên anh ta bị phụ nữ trẻ đối xử như vậy. Nhưng rồi nỗi bực dọc cũng vơi đi một phần nhường chỗ cho sự thắc mắc trong anh ta.
Lúc nãy cô ta nói gì nhỉ? Cô ta là người Mỹ à? Tên Anna! Không lý nào! Hay là con lai? Cũng không có lý. Hoàn toàn không có một nét nào giống con lai cả!
Diệp Trúc điềm nhiên bỏ đi.
Rời nhà ga sân bay Diệp Trúc vẫy taxi. Hình như cô là hành khách duy nhất không có ai ra đón.
Người tài xế taxi tò mò:
Cô du học về à?
Diệp Trúc gật đầu:
– Vâng, gần đúng như vậy.
– Gần đúng , là sao?
– Dạ, cháu được dì ruột nhận làm con nuôi và rước đi từ năm lớp chín.
– À, tôi hiểu rồi. Vậy là lâu lâu cô về nước thăm gia đình đây mà.
– Dạ, chú đoán sai rồi - Diệp Trúc vui vẻ nhìn ra ngoài khung cửa xe - cháu đã tốt nghiệp đại học và bây giờ về nước đi làm luôn
Ông tài xế tỏ ra thất vọng:
– Uổng quá ! Có điều kiện tốt như vậy mà cô còn quay về việt Nam. bon chen mệt lắm đó cô à.
– Ở đâu cũng phải làm hết sức mình mới sống tốt được chú ơi.
– Biết là vậy nhưng nếu là tôi thì tôi vẫn chọn ở lại bên Mỹ!
Diệp Trúc không trả lời, cô mãi ngấm nhìn phố xá hai bên đường. Nhà cao hơn, đường rộng hơn. Còn xe cô thì đông đúc thấy phát mệt. Mấy lần gọi điện thoại về, Diệp Trúc nghe Chi Mai nói ngôi nhà của ba mẹ đã sửa lại rất nhiều.
Nghe nói ba còn định bán để chuyển về khu vực gần trung tâm thành phố hơn.
Diệp Trúc hình dung mãi mà vẫn không vẽ được hình ảnh ngôi nhà hiện tại.
– Số nhà ...! đến nơi rồi phải không cô?
Diệp Trúc bị kéo về thực tại. Cô nhìn vào trong hàng rào song ly sắt sơn màu nâu sẫm.
Giữa khuôn viên ấy là ngôi biệt thự có kiến trúc tân kỳ, màu tường xám nhạt dịu dàng dưới mái toll xanh đậm.
– Nhà mới hoàn toàn chứ có phải chỉ sửa thôi đâu! Con nhỏ này xạo thiệt!
Cô xuống xe trả tiền. Trong lúc ông tài xế chuyển va li trong cốp xuống, Diệp Trúc đến gần trụ cổng và bấm chuông.
Một cô gái trẻ mặt xinh như tranh xuất ,hiện trên thềm. Ôi, nhỏ Chi Mai bây giờ không khác gì nàng công chúa! Diệp Trúc vẫy em gái:
– Chi Mai à ! Mở cổng cho chị nào!
Chi Mai tròn mắt, ngớ ra một giây rồi nhảy cẫng lên reo mừng:
– Ôi, chị! Chị Diệp Trúc! Mẹ ơi Chị Diệp Trúc về rồi nè mẹ ơi!
Cô nàng chạy bay ra mở cổng.
Diệp Trúc tát yêu em gái:
– Chị không ngờ em mình lớn lên lại to miệng như vậy đó.
Chi Mai ôm chầm chị gái:
– Em mừng quá mà chị. Í, mà tại sao chị không báo là hôm nay về?
Diệp Trúc gỡ tay em:
– Từ từ vô nhà nói chuyện có được không nhỏ? Bây giờ phụ chị đẩy va li lớn đó đi.
Chi Mai sốt sắng kéo quai đẩy va li.
Hai chị em dừng lại trước thềm nhà. Trên thềm bà mẹ đứng đó, mặt nghiêm lạnh.
Diệp Trúc xúc động đến rưng rưng. So với tám năm trước mẹ cô không thay đổi nhiều, nhưng tóc đã lưa thưa những sợi bạc và vài dấu chân chim trên đuôi mắt:
Bà Hương ngó con gái một lượt từ đầu đến chân rồi hất hàm:
Cô kia! Cô là ai? Sao tự dưng mang hành lý đùm đề tới nhà tôi vậy?
Chi Mai kêu lên:
– Mẹ à ...
Diệp Trúc nhảy ba bước lên thềm ôm mẹ:
– Mẹ ? Con xin lỗi mẹ. Nhưng con thật tình không thích cảnh đưa đón ồn ào.
Mẹ thông cảm cho con nghe mẹ. Nghe mẹ?
Bà Hương chới với:
– Buông ra nào? Con khỉ này. Thật, chả hiểu tính khí kỳ cục đó là giống ai nữa?!
Bà xỉ thật mạnh vào giữa trán con. Thật ra bà chỉ giả bộ dỗi hờn vậy thôi.
Chứ lúc sáng bà đã nhận được điện thoại của em gái Út Xuân nói chị cũng không ra phi trường tiễn chân Diệp Trúc.
Chị, Peter và Bá Hân - con trai cửa chị chỉ tổ chức một bữa tiệc nhỏ chia tay Diệp Trúc mà thôi.
Diệp Trúc vùi mặt vai vào ngực mẹ, sung sướng:
– Bao năm qua con nhớ quay quắt mùi hương của mẹ ! Vẫn là mùi hương ấy, thơm tuyệt vời!
Bà Hương cốc đầu cô:
– Bao nhiêu tuổi rồi mà còn như trẻ con vậy hả?
Chi Mai ra giọng người lớn:
– Mẹ à, tụi con cho dù có ba -bốn- năm chục tuổi đi nữa nhưng với mẹ thì vẫn mãi mãi là đứa trẻ con mà.
Bà Hương thở hắt:
– Coi bộ mẹ muốn đuổi con cũng không được. Con mới về là có đồng minh ngay rồi.
Diệp Trúc nũng nịu:
– Mẹ ơi, dù con không có đồng minh và mẹ cương quyết đuổi con chăng nữa thì con vẫn không đi đâu.
Chi Mai lại xen vào, giọng hớn hở:
– Chị Hai ở lại thiệt hả chị Hai?
Diệp Trúc g
»Tag: Trang 11 - Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 