Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục
g cười nói vui vẻ khác hẳn với lúc sáng.Tôi chẳng dám ho he hay thắc mắc gì cả,ông không quăng tôi ra đường cũng đã may lắm rồi.Vừa ăn cô vừa giới thiệu,món này con nhỏ làm nè,món này của cô làm,Uyển Văn ngồi ăn cũng thấy mắc cỡ,cười mỉm chi thỉnh thoảng liếc tôi vài cái hay gắp đồ ăn cho tôi làm ba em lâu lâu nhìn hai đứa chọc:"Ơ! cái con này! ba nó nó không lo".Em nấu ăn cũng ngon,nhưng hơi lạt,tôi thích ăn mặn một chút nhưng không sao,em nấu cho tôi ăn thì cũng là một vinh dự rồi.
_Em này! chủ nhật tuần sau em dẫn con cô đi lễ nhà thờ được không? Tuần sau cô chú đi công tác rồi
_Dạ được chứ cô-tôi nói mà thấy hơi buồn,vậy là mất một cữ cafe rồi,nhưng cô nói thì phải vui vẻ mà làm thôi
Uyển Văn trông có vẻ vui lắm khi tôi và ba em cứ khen em nấu ăn ngon mãi,em cứ cúi đầu mặt đỏ lên vì mắc cỡ,thấy em vui,cả bàn đều vui nên buổi cơm gia đình đầy ắp những tiếng cười.Ba em lôi trong tủ ra một chai rượu và hai cái ly,kêu tôi nhậu chung,mẹ em và em có vẻ không thích.Nhất là em,cứ lắc đầu nguầy nguậy,anh uống dở lắm,ba đừng ép ảnh.Thôi thì tôi cũng phải ráng uống một ly cho bác vui,rượu nặng thật,một ly mà tôi đã thấy lâng lâng rồi.Ăn cơm xong,tôi cùng ba em ra phòng khách ngồi nói chuyện,tất nhiên là câu chuyện xoay quanh tôi và em rồi thỉnh thoảng cũng đá qua mấy chuyện chính trị,chính em hay ba em kể về thời đi lính đánh Pol Pot,nghe thích thật.Ngồi một lát,xin phép dẫn em đi chơi,ba em có vẻ không vui,nhưng cũng kệ,và dặn là phải chở em vể thật sớm.
_Anh ăn có ngon không?
_Mẹ em nấu ngon thật!
_Ừ-em đáp có vẻ không vui
_Nhưng em nấu ăn ngon hơn!-tôi cười hì hì
_Xạo nè! em về méc mẹ-Em vừa nói vừa đấm vào lưng tôi bùm bụp
Lúc nào cũng vậy,em vẫn hồn nhiên với tôi như thế.Tôi thích cái cảm giác này lắm,không hẳn yên bình,có chút sóng gió nhưng mà vui.Em ngồi đằng sau,hết dụi đầu vào lưng tôi thì lại nghịch tóc rồi kêu tôi cắt tóc đi,dài thấy ghê.Tôi cười,tốn bao nhiêu tiền mới dài được vậy,cắt sao được.Đường phố tối chủ nhật đông thật,hôm nay bỏ Hạnh ở nhà một mình cũng thấy áy náy,tôi cũng dặn em không gọi điện rồi,chắc em nghe lời.Uyển Văn ngồi sau xe chốc chốc lại cười thật tươi,tối nay hình như em vui lắm làm tôi cũng vui lây.Ghé qua công viên Gia Định ăn súp,quán đó bán ngon thật,rồi chở em tới quận nhất uống nước đi dạo nữa chứ.Em đứng trước nhà thờ Đức Bà,chắp tay cầu nguyện,tôi nhìn em,em như một thiên thần đang chờ Chúa ban phước lành vậy,cởi áo khoác quàng vai em,da thịt em mềm mại thật,đôi mắt em nhắm nghiền lại,hay bàn tay vẫn đan vào nhau,tôi không hiểu Đức Mẹ trên kia liệu có chấp nhận lời ước nguyện của em không? Tôi chỉ thấy bà cười,một nụ cười nhân hậu đang nở trên môi,mặc dù tôi là một gã vô thần vốn chỉ tin vào khoa học,nay cũng giống em,chắp tay cúi đầu và sám hối.Hy vọng trên cao kia,những quyền lực vô hình có thể bao dung cho tội lỗi của tôi.Xung quanh,những con chiên ngoan đạo cũng giống như em,chắp tay cầu nguyện,thỉnh thoảng làm dấu Amen.Tôi từ từ lui ra,bởi vì đây không phải là chỗ dành cho tôi,phần khác bỏ Hạnh cô đơn trong một buổi tối chủ nhật thế này mà không hỏi han thăm viếng thì cũng thật quá đáng.
_Em ngủ chưa?
_Dạ chưa! em đang soạn bài,mai còn đi dạy nữa,mệt quá anh à!
_Anh xin lỗi nha! tối nay anh không dẫn em đi dạo được
_Không sao đâu anh! Em cũng quen rồi!
Tôi nghe em nói mà tim như chợt thắt lại,có phải chăng thời gian này tôi ít quan tâm đến em,cũng tại mấy vụ linh tinh làm mất của tôi bao nhiêu thời gian.Dặn lòng phải lo cho em nhiều thêm chút nữa,một cơn gió nhẹ xào xạc thổi qua làm đám là vàng dưới chân tôi bay lả tả vào không khí như những cánh bướm lơ đãng đang lượn tìm nhánh hoa lạ.Chợt tôi cười buồn một mình,tôi đang có gì?hai người con gái yêu thương tôi thật lòng,một nỗi buồn đang giấu kín tận sâu trong tim,tôi thấy mình khốn nạn quá,dối gạt hai người con gái không chớp mắt,có vẻ như nói dối giờ đây đã là một phần của tôi vậy,tôi nói dối như thể mình đang nói thật và đáng sợ hơn,tôi đang dối trá chính bản thân mình .Bất giác,hình bóng của người con gái tôi yêu hiện lên trước mắt,một vẻ đẹp thánh thiện nhưng ẩn sau là cả một sự phũ phàng và lạnh lẽo đến ghê người,nếu như tôi ngày xưa đừng biết em thì có lẽ bây giờ đã khác,có thể tôi vẫn là một thằng nhút nhát,người run cầm cập mỗi khi đứng trước người khác giới,hay tôi vẫn là một thằng nhóc vô tư 16 tuổi ham chơi thỉnh thoảng tụ tập bạn bè trốn học đánh DDay hoặc bắn half life.Nhưng những điều đó đã không còn,tôi phải chấp nhận hiện tại của mình mà không thể nào thay đổi được,nó như một món quà an ủi mà thưỡng đế đã dành cho tôi chăng? Nếu vậy thì tôi sẽ xin đổi lại,bây giờ tôi cần sự thanh thảng trong lòng hơn tất cả mọi thứ.Những lời tung hô của tụi bạn đối với tôi giờ quả thật là vô nghĩa,nó chỉ như là những tiếng chửi rủa dành cho một tên tù nhân đang bị giải ra tòa án lương tâm,cơn gió vô tình mang một hạt cát vào mắt tôi làm một giọt nước mắt chực trào ra ngoài,không gian ồn ào quá,xe cộ cũng vậy,ào ào đến rồi lại ào ào đi như một cơn mưa rào của Sài Gòn gió bụi.Một lão ăn xin đang nằm co ro trên ghế đá công viên với bộ quần áo nhàu nát,tôi đọc được trong lão một sự cô đơn,một sự cô đơn đến cùng cực,liệu có khi đó lại chính là tôi trong tương lai,cầu xin một sự bố thí tình thương từ cuộc đời.Đêm nay lạnh thật,rít một điếu thuốc vào lúc này để cảm nhận được một chút hơi ấm có lẽ không có gì là quá cao sang đâu nhỉ?tôi cười thầm,lão ăn xin cũng vậy,lão vừa ngủ vừa nhoẻn miệng cười,chắc đang mơ về một buổi tối sum vầy.Uyển Văn đứng cạnh tôi lúc nào tôi chẳng hay,chắc em cầu nguyện xong,không thấy tôi đâu nên kiếm thì phải
_Anh lại trốn đi hút thuốc nữa phải không?
_Ừ! mấy bữa nay học hành cũng căng thẳng quá!
_Dạo này anh lạ lắm đó! anh giấu em chuyện gì phải không?
_Ừ
_Nói!
_Anh yêu em-tôi nhìn Uyển Văn cười,tốt nhất là em không nên biết gì
_Xạo!-em cười tít mắt-Coi chừng mất xe kìa! thôi chở em về,hôm nay em cũng mệt quá!
Tôi hôn lên trán em một cái,giữa cái lạnh đêm nay,điều này ít nhất cũng làm tôi ấm áp được phần nào.Em nhìn tôi với án
_Em này! chủ nhật tuần sau em dẫn con cô đi lễ nhà thờ được không? Tuần sau cô chú đi công tác rồi
_Dạ được chứ cô-tôi nói mà thấy hơi buồn,vậy là mất một cữ cafe rồi,nhưng cô nói thì phải vui vẻ mà làm thôi
Uyển Văn trông có vẻ vui lắm khi tôi và ba em cứ khen em nấu ăn ngon mãi,em cứ cúi đầu mặt đỏ lên vì mắc cỡ,thấy em vui,cả bàn đều vui nên buổi cơm gia đình đầy ắp những tiếng cười.Ba em lôi trong tủ ra một chai rượu và hai cái ly,kêu tôi nhậu chung,mẹ em và em có vẻ không thích.Nhất là em,cứ lắc đầu nguầy nguậy,anh uống dở lắm,ba đừng ép ảnh.Thôi thì tôi cũng phải ráng uống một ly cho bác vui,rượu nặng thật,một ly mà tôi đã thấy lâng lâng rồi.Ăn cơm xong,tôi cùng ba em ra phòng khách ngồi nói chuyện,tất nhiên là câu chuyện xoay quanh tôi và em rồi thỉnh thoảng cũng đá qua mấy chuyện chính trị,chính em hay ba em kể về thời đi lính đánh Pol Pot,nghe thích thật.Ngồi một lát,xin phép dẫn em đi chơi,ba em có vẻ không vui,nhưng cũng kệ,và dặn là phải chở em vể thật sớm.
_Anh ăn có ngon không?
_Mẹ em nấu ngon thật!
_Ừ-em đáp có vẻ không vui
_Nhưng em nấu ăn ngon hơn!-tôi cười hì hì
_Xạo nè! em về méc mẹ-Em vừa nói vừa đấm vào lưng tôi bùm bụp
Lúc nào cũng vậy,em vẫn hồn nhiên với tôi như thế.Tôi thích cái cảm giác này lắm,không hẳn yên bình,có chút sóng gió nhưng mà vui.Em ngồi đằng sau,hết dụi đầu vào lưng tôi thì lại nghịch tóc rồi kêu tôi cắt tóc đi,dài thấy ghê.Tôi cười,tốn bao nhiêu tiền mới dài được vậy,cắt sao được.Đường phố tối chủ nhật đông thật,hôm nay bỏ Hạnh ở nhà một mình cũng thấy áy náy,tôi cũng dặn em không gọi điện rồi,chắc em nghe lời.Uyển Văn ngồi sau xe chốc chốc lại cười thật tươi,tối nay hình như em vui lắm làm tôi cũng vui lây.Ghé qua công viên Gia Định ăn súp,quán đó bán ngon thật,rồi chở em tới quận nhất uống nước đi dạo nữa chứ.Em đứng trước nhà thờ Đức Bà,chắp tay cầu nguyện,tôi nhìn em,em như một thiên thần đang chờ Chúa ban phước lành vậy,cởi áo khoác quàng vai em,da thịt em mềm mại thật,đôi mắt em nhắm nghiền lại,hay bàn tay vẫn đan vào nhau,tôi không hiểu Đức Mẹ trên kia liệu có chấp nhận lời ước nguyện của em không? Tôi chỉ thấy bà cười,một nụ cười nhân hậu đang nở trên môi,mặc dù tôi là một gã vô thần vốn chỉ tin vào khoa học,nay cũng giống em,chắp tay cúi đầu và sám hối.Hy vọng trên cao kia,những quyền lực vô hình có thể bao dung cho tội lỗi của tôi.Xung quanh,những con chiên ngoan đạo cũng giống như em,chắp tay cầu nguyện,thỉnh thoảng làm dấu Amen.Tôi từ từ lui ra,bởi vì đây không phải là chỗ dành cho tôi,phần khác bỏ Hạnh cô đơn trong một buổi tối chủ nhật thế này mà không hỏi han thăm viếng thì cũng thật quá đáng.
_Em ngủ chưa?
_Dạ chưa! em đang soạn bài,mai còn đi dạy nữa,mệt quá anh à!
_Anh xin lỗi nha! tối nay anh không dẫn em đi dạo được
_Không sao đâu anh! Em cũng quen rồi!
Tôi nghe em nói mà tim như chợt thắt lại,có phải chăng thời gian này tôi ít quan tâm đến em,cũng tại mấy vụ linh tinh làm mất của tôi bao nhiêu thời gian.Dặn lòng phải lo cho em nhiều thêm chút nữa,một cơn gió nhẹ xào xạc thổi qua làm đám là vàng dưới chân tôi bay lả tả vào không khí như những cánh bướm lơ đãng đang lượn tìm nhánh hoa lạ.Chợt tôi cười buồn một mình,tôi đang có gì?hai người con gái yêu thương tôi thật lòng,một nỗi buồn đang giấu kín tận sâu trong tim,tôi thấy mình khốn nạn quá,dối gạt hai người con gái không chớp mắt,có vẻ như nói dối giờ đây đã là một phần của tôi vậy,tôi nói dối như thể mình đang nói thật và đáng sợ hơn,tôi đang dối trá chính bản thân mình .Bất giác,hình bóng của người con gái tôi yêu hiện lên trước mắt,một vẻ đẹp thánh thiện nhưng ẩn sau là cả một sự phũ phàng và lạnh lẽo đến ghê người,nếu như tôi ngày xưa đừng biết em thì có lẽ bây giờ đã khác,có thể tôi vẫn là một thằng nhút nhát,người run cầm cập mỗi khi đứng trước người khác giới,hay tôi vẫn là một thằng nhóc vô tư 16 tuổi ham chơi thỉnh thoảng tụ tập bạn bè trốn học đánh DDay hoặc bắn half life.Nhưng những điều đó đã không còn,tôi phải chấp nhận hiện tại của mình mà không thể nào thay đổi được,nó như một món quà an ủi mà thưỡng đế đã dành cho tôi chăng? Nếu vậy thì tôi sẽ xin đổi lại,bây giờ tôi cần sự thanh thảng trong lòng hơn tất cả mọi thứ.Những lời tung hô của tụi bạn đối với tôi giờ quả thật là vô nghĩa,nó chỉ như là những tiếng chửi rủa dành cho một tên tù nhân đang bị giải ra tòa án lương tâm,cơn gió vô tình mang một hạt cát vào mắt tôi làm một giọt nước mắt chực trào ra ngoài,không gian ồn ào quá,xe cộ cũng vậy,ào ào đến rồi lại ào ào đi như một cơn mưa rào của Sài Gòn gió bụi.Một lão ăn xin đang nằm co ro trên ghế đá công viên với bộ quần áo nhàu nát,tôi đọc được trong lão một sự cô đơn,một sự cô đơn đến cùng cực,liệu có khi đó lại chính là tôi trong tương lai,cầu xin một sự bố thí tình thương từ cuộc đời.Đêm nay lạnh thật,rít một điếu thuốc vào lúc này để cảm nhận được một chút hơi ấm có lẽ không có gì là quá cao sang đâu nhỉ?tôi cười thầm,lão ăn xin cũng vậy,lão vừa ngủ vừa nhoẻn miệng cười,chắc đang mơ về một buổi tối sum vầy.Uyển Văn đứng cạnh tôi lúc nào tôi chẳng hay,chắc em cầu nguyện xong,không thấy tôi đâu nên kiếm thì phải
_Anh lại trốn đi hút thuốc nữa phải không?
_Ừ! mấy bữa nay học hành cũng căng thẳng quá!
_Dạo này anh lạ lắm đó! anh giấu em chuyện gì phải không?
_Ừ
_Nói!
_Anh yêu em-tôi nhìn Uyển Văn cười,tốt nhất là em không nên biết gì
_Xạo!-em cười tít mắt-Coi chừng mất xe kìa! thôi chở em về,hôm nay em cũng mệt quá!
Tôi hôn lên trán em một cái,giữa cái lạnh đêm nay,điều này ít nhất cũng làm tôi ấm áp được phần nào.Em nhìn tôi với án
»Tag: Trang 22 - Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 