Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục
uồng mới vào được,chợt thấy nao lòng.Kim Anh ngồi thừ trên ghế đá,đôi mắt em vẫn lung linh và có vẻ như nó đang ngân ngấn nước.Tôi lấy tay chùi nhẹ nhàng giọt nước mắt đang lăn trên gò má,em nhìn tôi,môi nở một nụ cười thật tươi.Chợt,em nắm chặt lấy tay tôi,gục đầu vào vai tôi mà khóc.Tôi để yên như vậy,thấy lòng mình sao yếu đuối thế,nhìn qua em,đôi mắt em đẹp tuyệt trần và gương mặt em cũng vậy.Tôi vuốt mái tóc em thật nhẹ nhàng,còn vai áo của tôi thì vẫn đẫm nước mắt.Không biết có một mãnh lực nào vô tình,tôi cúi xuống hôn lên trán em một cái ,em nhìn tôi,đôi môi như muốn nói một điều gì đó.Tôi đẩy em ra,mình đang làm cái quái gì thế này? tôi tự hỏi chính bản thân mình,em cũng lúng túng đứng dậy.
_Cho anh xin lỗi!
_Dạ không có gì!-mắt em vẫn đẫm lệ-thôi anh ra với bạn tiếp đi,em đi rửa mặt một chút
Tôi quay gót mà cảm thấy như ánh mắt em vẫn đang nhìn chằm chặm về phía mình,không thể được,tôi không hiểu nỗi cái cảm giác mà mình đang mang trong người,nhưng phải làm cho nó biến mất,một ly rượu phải chăng là liều thuốc lý tưởng? tôi nốc cạn cả bốn năm ly trong sự ngạc nhiên của tụi bạn
_Hôm nay bí chơi xả láng luôn bây!
Tôi nhìn quanh,không thấy bóng dáng cô bé đâu cả,hay em đang trốn ở một góc nào đấy và nhìn tôi.
Tôi thức giấc giữa những ánh mắt vô cùng kinh dị của lũ bạn và cái đầu nhức như búa bổ, chỉ nhớ mang máng là mình uống có 6 ly thôi,vậy mà mở mắt đang thấy mình nằm trên phảng.Nhìn qua tụi bạn,đứa thì bụm miệng cười,đứa thì trố to con mắt ra chiều kinh ngạc lắm, có đứa nhìn tôi đểu cực kỳ,như thế này này: .Chắc là say xỉn mình lại làm trò gì rồi đây,quả đúng như vậy,hỏi con lớp trưởng,nó cười cười,hỏi con thủ quỹ,nó quay mặt đi chỗ khác,hỏi thằng bạn thân,nó phán
_Hồi nãy mày xỉn đứng múa hát tung tăng ,nhìn dễ thương lắm
_Tụi tao có quay phim lại,về post lên youtube-một thằng khác nhảy vào
Nó nói xong hai đứa đó ngồi thụp xuống ôm bụng cười,cả đám được thể cũng hùa theo,chỉ có Kim Anh là nhìn tôi bằng cặp mắt ái ngại và nụ cười thông cảm trên môi.Chắc em không ngờ tôi khi xỉn lại làm mấy trò quái dị thế này.Nghe tụi nó kể thôi mà tôi đã muốn độn thổ rồi! nhục nhã thật.Nói sao với Kim Anh bây giờ,đành im lặng mà chở em về vậy,biết thế sáng không uống rượu.Trên đường đi,em ngồi hát một mình,thỉnh thoảng day sang tôi nói chuyện trên trời dưới đất.
_Anh đừng lo,mấy bạn anh không có quay phim lại đâu!
_Thật không?
_Thật!nhưng em thì có!- nói xong em cười ngặt nghẽo
_Anh đừng để ý chuyện hồi sáng nha!
_Sao lại không? để có cái mà trao đổi lấy lại cuốn phim chứ!
Cứ như thế,chúng tôi cười đùa ríu rít trên suốt đoạn đường về,hôm nay,quãng đường dài hàng chục cây số bỗng nhiên ngắn lại.Mà thật tình,tôi cũng không rõ nó có ngắn lại không,chỉ biết khi Kim Anh ngồi sau xe, tôi cảm thấy chút gì đó nhẹ nhàng như một cơn gió tinh nghịch nào đấy vô tình thổi qua tóc tôi vậy.Bất chợt ,khi xe tôi cách cả lớp một khoảng thật xa,em ôm chầm lấy tôi.Cảm giác như có một dòng điện chạy qua mình,tôi để yên như thế,đầu em giờ đã ngã hẳn vào lưng tôi.Tôi buông một tay ra và nắm lấy vòng tay vẫn đang siết chặt lấy eo mình.Một thằng bạn vượt lên,tôi không để ý
_Hai đồng chí làm gì mà ôm nhau xà nẹo vậy?-Kim Anh thấy nó vội vã buông tay ra
_Hồi nãy vấp ổ gà,Kim Anh sợ té!-tôi trả lời một cách vô cùng bình tĩnh
Thằng đó cũng không thân lắm,hi vọng là nó không bép xép với Uyển Văn,mà cũng cần chuẩn bị hết mọi tình huống để còn có cách đối phó với em nữa chứ,lại nói dối,mệt thật.Kim Anh ngồi sau xe cũng không còn cười nói như trước,chỉ có một sự im lặng phủ quanh hai đứa hai đứa và một khoảng cách nhỏ nhoi chen vào giữa,nhỏ nhoi nhưng thật khó để vượt qua nỗi.Chúng tôi không nói với nhau một tiếng nào cho đến khi chở cô bé về nhà.
Dạo gần đây tôi dành thời gian cho Hạnh nhiều hơn một chút,quan tâm em hơn một chút và....hôn em nhiều hơn một chút.Điều đó có lẽ làm em vui,trông em yêu đời thấy rõ,nhất là cặp mắt đã không còn nhìn tôi buồn buồn mà thay vào đó,chúng thật long lanh khi tôi chọc ghẹo hoặc len lén đè em ra hôn lấy hôn để.Vì thế thì thời gian dành cho Uyển Văn lại hẹp đi ,em tỏ vẻ không vui,thường xuyên quát nạt tôi hơn và hay nổi cơn ghen bất tử khi có ai đó vô tình nhắc tới Kim Anh trước mặt,lần này tôi cảm giác em ghen cũng đúng thì phải.Mà thôi đang đi chơi với Hạnh mà,không nên suy nghĩ nhiếu và tốt nhất là nên làm cho Hạnhvui,điều này không khó lắm,có vẻ khi đi bên cạnh tôi thì em đã vui được 50% rồi,50% còn lại là tùy vào cách tôi đối xử với em.Như tối nay chẳng hạn,tắm rửa thơm tho rồi qua nhà chở em đi chơi,lên quận 7 thôi,quận nhất đi hoài chán chết.
Dẫn em đi các quán ăn ngon mà rẻ,đi dạo mát một lúc,rồi cùng nhau thả bộ bên bờ sông quận 7.Tính trong đầu là thế,tới nhà em lại khác
_Anh vào nhà chơi đi!
_Ủa! không đi chơi sao em?
_Tốn kém lắm,em có đổ bánh xèo nè! Vào ăn với em cho vui
_Còn bạn em đâu!
_Tụi nó đi chơi với bồ hết rồi!-em cười hì hì
Bánh xèo em đổ cũng ngon,mặn mà,tuy nhiên hơi ít thịt.Không sao,đôi khi ăn chỉ là cái cớ,hôn hít mới là chính,hì hì.Ngồi trong phòng ,vừa nghe nhạc,cừa hút thuốc vừa chờ đợi em đổ bánh xèo mà cái bụng cứ réo lên,thơm thật.Em cặm cụi đổ bánh,mồ hôi nhễ nhại trên trán,chốc chốc lại nhăn mặt khi có một giọt dầu nào đấy vô tình bay vào tay em.Tôi nhìn em cười,len lén lại gần,lau mồ hôi trên trán cho em hay quàng tay qua vai chỉ để ngửi mùi hương nhè nhẹ trên tóc.Em có lẽ cũng vui,chốc chốc lại cười mỉm chi,mặt em đỏ hây hây,không biết là do mắc cỡ hay do bếp lò đang nóng nữa?
_Ra ngoài chờ đi,ôm hoài! vướng tay người ta
_Để anh phụ cho!
_Anh chỉ giỏi phá! phụ cho cháy nhà à?-Em cười rúc rích-Anh chờ chút đi sắp xong rồi
Chẳng biết nói gì hơn,tôi lẳng lặng ra ngoài cửa sổ hóng gió sau khi hôn tóc em một cái,tóc em mượt và thơm thật,không hiểu sao Sunsilk không mời em quảng cáo nhỉ?tôi nghĩ thầm trong đầu và cười một mình.Bữa ăn nhẹ với món bánh xèo và một ít rau mua vội cùng với ca trà đá nhìn hấp dẫn thật,một lèo tôi ăn hết 5,7 cái.Em l
_Cho anh xin lỗi!
_Dạ không có gì!-mắt em vẫn đẫm lệ-thôi anh ra với bạn tiếp đi,em đi rửa mặt một chút
Tôi quay gót mà cảm thấy như ánh mắt em vẫn đang nhìn chằm chặm về phía mình,không thể được,tôi không hiểu nỗi cái cảm giác mà mình đang mang trong người,nhưng phải làm cho nó biến mất,một ly rượu phải chăng là liều thuốc lý tưởng? tôi nốc cạn cả bốn năm ly trong sự ngạc nhiên của tụi bạn
_Hôm nay bí chơi xả láng luôn bây!
Tôi nhìn quanh,không thấy bóng dáng cô bé đâu cả,hay em đang trốn ở một góc nào đấy và nhìn tôi.
Tôi thức giấc giữa những ánh mắt vô cùng kinh dị của lũ bạn và cái đầu nhức như búa bổ, chỉ nhớ mang máng là mình uống có 6 ly thôi,vậy mà mở mắt đang thấy mình nằm trên phảng.Nhìn qua tụi bạn,đứa thì bụm miệng cười,đứa thì trố to con mắt ra chiều kinh ngạc lắm, có đứa nhìn tôi đểu cực kỳ,như thế này này: .Chắc là say xỉn mình lại làm trò gì rồi đây,quả đúng như vậy,hỏi con lớp trưởng,nó cười cười,hỏi con thủ quỹ,nó quay mặt đi chỗ khác,hỏi thằng bạn thân,nó phán
_Hồi nãy mày xỉn đứng múa hát tung tăng ,nhìn dễ thương lắm
_Tụi tao có quay phim lại,về post lên youtube-một thằng khác nhảy vào
Nó nói xong hai đứa đó ngồi thụp xuống ôm bụng cười,cả đám được thể cũng hùa theo,chỉ có Kim Anh là nhìn tôi bằng cặp mắt ái ngại và nụ cười thông cảm trên môi.Chắc em không ngờ tôi khi xỉn lại làm mấy trò quái dị thế này.Nghe tụi nó kể thôi mà tôi đã muốn độn thổ rồi! nhục nhã thật.Nói sao với Kim Anh bây giờ,đành im lặng mà chở em về vậy,biết thế sáng không uống rượu.Trên đường đi,em ngồi hát một mình,thỉnh thoảng day sang tôi nói chuyện trên trời dưới đất.
_Anh đừng lo,mấy bạn anh không có quay phim lại đâu!
_Thật không?
_Thật!nhưng em thì có!- nói xong em cười ngặt nghẽo
_Anh đừng để ý chuyện hồi sáng nha!
_Sao lại không? để có cái mà trao đổi lấy lại cuốn phim chứ!
Cứ như thế,chúng tôi cười đùa ríu rít trên suốt đoạn đường về,hôm nay,quãng đường dài hàng chục cây số bỗng nhiên ngắn lại.Mà thật tình,tôi cũng không rõ nó có ngắn lại không,chỉ biết khi Kim Anh ngồi sau xe, tôi cảm thấy chút gì đó nhẹ nhàng như một cơn gió tinh nghịch nào đấy vô tình thổi qua tóc tôi vậy.Bất chợt ,khi xe tôi cách cả lớp một khoảng thật xa,em ôm chầm lấy tôi.Cảm giác như có một dòng điện chạy qua mình,tôi để yên như thế,đầu em giờ đã ngã hẳn vào lưng tôi.Tôi buông một tay ra và nắm lấy vòng tay vẫn đang siết chặt lấy eo mình.Một thằng bạn vượt lên,tôi không để ý
_Hai đồng chí làm gì mà ôm nhau xà nẹo vậy?-Kim Anh thấy nó vội vã buông tay ra
_Hồi nãy vấp ổ gà,Kim Anh sợ té!-tôi trả lời một cách vô cùng bình tĩnh
Thằng đó cũng không thân lắm,hi vọng là nó không bép xép với Uyển Văn,mà cũng cần chuẩn bị hết mọi tình huống để còn có cách đối phó với em nữa chứ,lại nói dối,mệt thật.Kim Anh ngồi sau xe cũng không còn cười nói như trước,chỉ có một sự im lặng phủ quanh hai đứa hai đứa và một khoảng cách nhỏ nhoi chen vào giữa,nhỏ nhoi nhưng thật khó để vượt qua nỗi.Chúng tôi không nói với nhau một tiếng nào cho đến khi chở cô bé về nhà.
Dạo gần đây tôi dành thời gian cho Hạnh nhiều hơn một chút,quan tâm em hơn một chút và....hôn em nhiều hơn một chút.Điều đó có lẽ làm em vui,trông em yêu đời thấy rõ,nhất là cặp mắt đã không còn nhìn tôi buồn buồn mà thay vào đó,chúng thật long lanh khi tôi chọc ghẹo hoặc len lén đè em ra hôn lấy hôn để.Vì thế thì thời gian dành cho Uyển Văn lại hẹp đi ,em tỏ vẻ không vui,thường xuyên quát nạt tôi hơn và hay nổi cơn ghen bất tử khi có ai đó vô tình nhắc tới Kim Anh trước mặt,lần này tôi cảm giác em ghen cũng đúng thì phải.Mà thôi đang đi chơi với Hạnh mà,không nên suy nghĩ nhiếu và tốt nhất là nên làm cho Hạnhvui,điều này không khó lắm,có vẻ khi đi bên cạnh tôi thì em đã vui được 50% rồi,50% còn lại là tùy vào cách tôi đối xử với em.Như tối nay chẳng hạn,tắm rửa thơm tho rồi qua nhà chở em đi chơi,lên quận 7 thôi,quận nhất đi hoài chán chết.
Dẫn em đi các quán ăn ngon mà rẻ,đi dạo mát một lúc,rồi cùng nhau thả bộ bên bờ sông quận 7.Tính trong đầu là thế,tới nhà em lại khác
_Anh vào nhà chơi đi!
_Ủa! không đi chơi sao em?
_Tốn kém lắm,em có đổ bánh xèo nè! Vào ăn với em cho vui
_Còn bạn em đâu!
_Tụi nó đi chơi với bồ hết rồi!-em cười hì hì
Bánh xèo em đổ cũng ngon,mặn mà,tuy nhiên hơi ít thịt.Không sao,đôi khi ăn chỉ là cái cớ,hôn hít mới là chính,hì hì.Ngồi trong phòng ,vừa nghe nhạc,cừa hút thuốc vừa chờ đợi em đổ bánh xèo mà cái bụng cứ réo lên,thơm thật.Em cặm cụi đổ bánh,mồ hôi nhễ nhại trên trán,chốc chốc lại nhăn mặt khi có một giọt dầu nào đấy vô tình bay vào tay em.Tôi nhìn em cười,len lén lại gần,lau mồ hôi trên trán cho em hay quàng tay qua vai chỉ để ngửi mùi hương nhè nhẹ trên tóc.Em có lẽ cũng vui,chốc chốc lại cười mỉm chi,mặt em đỏ hây hây,không biết là do mắc cỡ hay do bếp lò đang nóng nữa?
_Ra ngoài chờ đi,ôm hoài! vướng tay người ta
_Để anh phụ cho!
_Anh chỉ giỏi phá! phụ cho cháy nhà à?-Em cười rúc rích-Anh chờ chút đi sắp xong rồi
Chẳng biết nói gì hơn,tôi lẳng lặng ra ngoài cửa sổ hóng gió sau khi hôn tóc em một cái,tóc em mượt và thơm thật,không hiểu sao Sunsilk không mời em quảng cáo nhỉ?tôi nghĩ thầm trong đầu và cười một mình.Bữa ăn nhẹ với món bánh xèo và một ít rau mua vội cùng với ca trà đá nhìn hấp dẫn thật,một lèo tôi ăn hết 5,7 cái.Em l
»Tag: Trang 24 - Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 