Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục
àm ngon cực kỳ,thấy tôi ăn nhiều,hình như em cũng vui lắm,cứ ép tôi ăn thêm.Em chỉ ngồi nhìn tôi ăn,cũng ráng lắm thì em mới chịu ăn một vài miếng nho nhỏ.Bánh xèo béo ngậy chấm thêm một chút nước mắm em pha quả thật ngon không thể tả,uống thêm một ly trà đá,sảng khoái thật.Em và tôi cùng ăn,cùng cười hay thỉnh thoảng tôi nựng mặt em một cái(sau khi đã lau tay) rồi bị em la,đồ quỷ người ta nhìn.Tôi chỉ ngồi với em được một chút,em đuổi tôi về,tụi bạn em sắp về rồi,tụi nó nhìn lỳ lắm.Tôi vòng tay qua eo em,hôn nhẹ lên môi em và từ biệt ra đi.Trước khi tôi leo lên xe em còn hôn tôi một cái, dặn về tới nhà nhớ nhắn tin cho em yên tâm.Em nấu đồ ăn ngon thật.
Chủ nhật,đáng lẽ ra con người ta có thể đi uống cafe rồi đi dạo đây đó cho thư thả sau một tuần làm việc học hành mệt mỏi thì tôi lại phải lết sang nhà Uyển Văn chở em đi nhà thờ.Không phải là tôi không thích,nhưng làm một cái gì đó trái với thói quen thật không dễ chút nào.Uyển Văn đang chờ tôi trước nhà,thỉnh thoảng liếc ngang liếc dọc với vẻ mặt giận dỗi trông đáng yêu vô cùng.
_Người đẹp chờ lâu không?
_Anh chết chỗ nào mà giờ mới mò tới?
_Trễ có 10p à!
_Còn không chịu đi nữa
Đi một hồi,tôi cũng tới cái nhà thờ em chỉ,gửi xe cái đã,mà tôi cũng không định gửi xe,chở em tới rồi đi uống cafe một chút vẫn hay hơn.Nhưng em thì không chịu
_Vào với em!
_Anh có theo đạo đâu mà vào!
_Từ từ cũng quen! Chúa sẽ dẫn lối và ban phước lành cho anh-vừa nói em vừa cười tít mắt
Tôi cũng không hiểu lắm,vì tôi không theo tôn giáo nào cả,thôi thì ráng vào cho em vui.Thánh đường cũng rộng,na ná mấy cái phim Mỹ mà tôi hay xem,cha sứ mặc đồ lễ,đứng trên bục.Cả hội trường(tôi không rõ dùng từ này có đúng không) đứng hết cả lên,em cũng thế,tôi thì không,đứng mỏi chân nhưng em nhéo tôi một cái thật đau làm tôi phải đứng phắt dậy,lại hát,tôi không biết họ đang hát gì nên nhép miệng theo không hợp khẩu hình lắm ,hát xong,tới phần cha sứ nói.Tôi nói thật,không hiểu cha sứ nói gì mà mỗi lần ông dứt lời,cả hội trường đều hô to: Amen,có người còn đưa tay làm dấu thánh.Nói một hồi,cha sứ ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống và tiếp tục....nói.Tôi phần buồn ngủ,phần thèm cafe nên cũng chỉ nghe được tiếng đực tiếng cái,còn lại mắt nhắm nghiền,thôi thì cứ ra vẻ ta đây đang tĩnh tâm nghe lời kinh thánh vậy.Mà một khi mắt bạn đã nhắm,bên tai lại văng vẳng những tiếng nói êm dịu đều đều,thì chắc chắn các bạn sẽ...ngủ gục.Tôi không hề bôi bác gì cả,đó là hoàn cảnh của tôi lúc bấy giờ.Bất ngờ,có ai đó đập vào đầu mình.Nói thật,khi bạn đang thiu thiu ngủ thì thật vô phước cho kẻ nào đập bạn,tôi giật mình,sút chút chửi thề thì bàn tay Uyển Văn đã kịp bịt miệng tôi lại,cả hội trường vẫn đang tiếp tục nghe không để ý gì đến hai kẻ đang ngồi dưới cùng cả.Em nhìn tôi có vẻ giận
_Anh làm em xấu hổ quá!-em thì thầm
_Xin lỗi,tại anh buồn ngủ
_Phải rèn anh từ từ mới được
_Anh ra ngoài rửa mặt chút đây!-tôi vừa ngáp vừa đứng lên,kệ em,anh ra ngoài hóng gió đây
Ra sân,nhìn quanh kiến trúc của nhà thờ,có vẻ khá Tây,kiểu thời phục hưng châu Âu,cây cối trồng cũng như vậy,không thấy một chút bóng dáng Việt nào ở đây cả,có chăng là cả một rừng người da vàng đang nghe kinh thánh ở trong kia và những cô bé cậu bé đeo khăn quàng đủ sắc màu có hình chữ thập đang í ới gọi nhau làm vang vọng cả một góc nhà thờ.Ra ghế đá ngồi,bắt chuyện với một anh cũng đang ngáp ngắn ngáp dài như tôi và một anh đang ngồi đọc kinh thánh.
_Mấy anh đạo chúa à?
_Không! chuẩn bị cưới vợ, vào đây học giáo lý
_Là sao?
_Nhà vợ bắt,cũng chả hiểu sao nữa!
Có lẽ hình như cũng cám cảnh trước cái vẻ mặt chung của ba đứa,buồn ngủ và mệt.Một anh giơ tay lên trời và xuất khẩu thành thơ
Một mai con lấy được nàng
Con không đi lễ Chúa làm gì nhau?
Đọc xong cả ba cười sặc sụa,nước mắt nước mũi tùm lum.Tôi mắc cười quá,ôm cả bụng lại lăn lóc trên đất,cha kia cũng thế,vừa đập đùi vừa cười sằng sặc.Chúng tôi vừa cười vừa tám chuyện mong cho thời gian trôi qua thật nhanh.Tôi sẽ ghé ra quán cafe,làm một ly cho thật đã rồi dắt xe dạo quanh Sài Gòn.Xong lễ,Uyển Văn bước ra,mặt giận vô cùng,nhìn tôi trận trân
_Anh làm kiểu gì mà bỏ ra giữa chừng vậy!
_Anh mệt
_Vừa phải thôi! anh biết vậy là bất lịch sự lắm không?
_Cho anh xin lỗi
_Lần sau không có như vậy nữa đó
Còn lần sau nữa à? tôi nghe thôi đã muốn khóc thét rồi,nhưng em muốn thì mình phải nghe lời vậy.Hi vọng cái lần sau nó sẽ xa ơi là xa.
Lại một buổi sáng thứ hai đầu tuần,cũng chẳng có gì nổi bật,vẫn ăn sáng uống cafe ở quán anh Long,chống đối mấy thanh niên ưu tú dẹp chợ,ngáp dài khi vào lớp và lấy điện thoại ra nghe nhạc lúc giảng viên vẫn còn đang thao thao bất tuyệt.Ra chơi,tôi vừa dợm bước ra khỏi lớp,bỗng đâu xuất hiện khá nhiều tay to mặc áo xanh chặn trước cửa.Tôi cười thầm và tự nhủ: Sắp có chuyện hay rồi chăng? Mà quả là đúng vậy,tay bí thư đoàn khoa hiên ngang bước vào lớp,nhìn tôi với nửa con mắt và dõng dạc đọc quyết định.Tôi thì chả rõ lắm vì đang bận tán dóc với thằng bạn .Đại loại là quyết định kỷ luật gì tôi ấy!
_Đồng chí bí thư chi đoàn không làm gương cho các đoàn viên khác,vi phạm kỷ luật đoàn,gây mất đoàn kết nội bộ,ảnh hưởng đến uy tín của đoàn thanh niên cộng sản HCM! Nay sau khi họp lại,chúng tôi quyết định thôi chức vụ bí thư của đồng chí và chi đoàn sẽ họp lại để bầu bí thư mới trong thời gian tới do đoàn trường ấn định
Tôi nghe mà cười thầm,chắc lại là trò của mấy tay ghét tôi trên đoàn đây.Quả thật,tôi cũng ngán làm bí thư rồi,nhưng bị đuổi như thế này thì quả thật chẳng vui tí nào.Định im luôn rồi,nhưng mấy đứa trong lớp cứ nhao nhao lên,đành phải lên tiếng thôi.
_Cảm ơn đồng chí đã truyền đạt thông tin-tôi quay xuống lớp-các đồng chí cũng nên chấp nhận quyết định của đoàn trường và hi vọng các đồng chí vẫn tiếp tục bỏ phiếu ủng hộ cho tôi khi tổ chức đại hội chi đoàn lần tới
Cả lớp cười ồ lên,mấy tay áo xanh mặt xám xịt cả lại.Có vẻ như các đồng chí ấy không ngờ
Chủ nhật,đáng lẽ ra con người ta có thể đi uống cafe rồi đi dạo đây đó cho thư thả sau một tuần làm việc học hành mệt mỏi thì tôi lại phải lết sang nhà Uyển Văn chở em đi nhà thờ.Không phải là tôi không thích,nhưng làm một cái gì đó trái với thói quen thật không dễ chút nào.Uyển Văn đang chờ tôi trước nhà,thỉnh thoảng liếc ngang liếc dọc với vẻ mặt giận dỗi trông đáng yêu vô cùng.
_Người đẹp chờ lâu không?
_Anh chết chỗ nào mà giờ mới mò tới?
_Trễ có 10p à!
_Còn không chịu đi nữa
Đi một hồi,tôi cũng tới cái nhà thờ em chỉ,gửi xe cái đã,mà tôi cũng không định gửi xe,chở em tới rồi đi uống cafe một chút vẫn hay hơn.Nhưng em thì không chịu
_Vào với em!
_Anh có theo đạo đâu mà vào!
_Từ từ cũng quen! Chúa sẽ dẫn lối và ban phước lành cho anh-vừa nói em vừa cười tít mắt
Tôi cũng không hiểu lắm,vì tôi không theo tôn giáo nào cả,thôi thì ráng vào cho em vui.Thánh đường cũng rộng,na ná mấy cái phim Mỹ mà tôi hay xem,cha sứ mặc đồ lễ,đứng trên bục.Cả hội trường(tôi không rõ dùng từ này có đúng không) đứng hết cả lên,em cũng thế,tôi thì không,đứng mỏi chân nhưng em nhéo tôi một cái thật đau làm tôi phải đứng phắt dậy,lại hát,tôi không biết họ đang hát gì nên nhép miệng theo không hợp khẩu hình lắm ,hát xong,tới phần cha sứ nói.Tôi nói thật,không hiểu cha sứ nói gì mà mỗi lần ông dứt lời,cả hội trường đều hô to: Amen,có người còn đưa tay làm dấu thánh.Nói một hồi,cha sứ ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống và tiếp tục....nói.Tôi phần buồn ngủ,phần thèm cafe nên cũng chỉ nghe được tiếng đực tiếng cái,còn lại mắt nhắm nghiền,thôi thì cứ ra vẻ ta đây đang tĩnh tâm nghe lời kinh thánh vậy.Mà một khi mắt bạn đã nhắm,bên tai lại văng vẳng những tiếng nói êm dịu đều đều,thì chắc chắn các bạn sẽ...ngủ gục.Tôi không hề bôi bác gì cả,đó là hoàn cảnh của tôi lúc bấy giờ.Bất ngờ,có ai đó đập vào đầu mình.Nói thật,khi bạn đang thiu thiu ngủ thì thật vô phước cho kẻ nào đập bạn,tôi giật mình,sút chút chửi thề thì bàn tay Uyển Văn đã kịp bịt miệng tôi lại,cả hội trường vẫn đang tiếp tục nghe không để ý gì đến hai kẻ đang ngồi dưới cùng cả.Em nhìn tôi có vẻ giận
_Anh làm em xấu hổ quá!-em thì thầm
_Xin lỗi,tại anh buồn ngủ
_Phải rèn anh từ từ mới được
_Anh ra ngoài rửa mặt chút đây!-tôi vừa ngáp vừa đứng lên,kệ em,anh ra ngoài hóng gió đây
Ra sân,nhìn quanh kiến trúc của nhà thờ,có vẻ khá Tây,kiểu thời phục hưng châu Âu,cây cối trồng cũng như vậy,không thấy một chút bóng dáng Việt nào ở đây cả,có chăng là cả một rừng người da vàng đang nghe kinh thánh ở trong kia và những cô bé cậu bé đeo khăn quàng đủ sắc màu có hình chữ thập đang í ới gọi nhau làm vang vọng cả một góc nhà thờ.Ra ghế đá ngồi,bắt chuyện với một anh cũng đang ngáp ngắn ngáp dài như tôi và một anh đang ngồi đọc kinh thánh.
_Mấy anh đạo chúa à?
_Không! chuẩn bị cưới vợ, vào đây học giáo lý
_Là sao?
_Nhà vợ bắt,cũng chả hiểu sao nữa!
Có lẽ hình như cũng cám cảnh trước cái vẻ mặt chung của ba đứa,buồn ngủ và mệt.Một anh giơ tay lên trời và xuất khẩu thành thơ
Một mai con lấy được nàng
Con không đi lễ Chúa làm gì nhau?
Đọc xong cả ba cười sặc sụa,nước mắt nước mũi tùm lum.Tôi mắc cười quá,ôm cả bụng lại lăn lóc trên đất,cha kia cũng thế,vừa đập đùi vừa cười sằng sặc.Chúng tôi vừa cười vừa tám chuyện mong cho thời gian trôi qua thật nhanh.Tôi sẽ ghé ra quán cafe,làm một ly cho thật đã rồi dắt xe dạo quanh Sài Gòn.Xong lễ,Uyển Văn bước ra,mặt giận vô cùng,nhìn tôi trận trân
_Anh làm kiểu gì mà bỏ ra giữa chừng vậy!
_Anh mệt
_Vừa phải thôi! anh biết vậy là bất lịch sự lắm không?
_Cho anh xin lỗi
_Lần sau không có như vậy nữa đó
Còn lần sau nữa à? tôi nghe thôi đã muốn khóc thét rồi,nhưng em muốn thì mình phải nghe lời vậy.Hi vọng cái lần sau nó sẽ xa ơi là xa.
Lại một buổi sáng thứ hai đầu tuần,cũng chẳng có gì nổi bật,vẫn ăn sáng uống cafe ở quán anh Long,chống đối mấy thanh niên ưu tú dẹp chợ,ngáp dài khi vào lớp và lấy điện thoại ra nghe nhạc lúc giảng viên vẫn còn đang thao thao bất tuyệt.Ra chơi,tôi vừa dợm bước ra khỏi lớp,bỗng đâu xuất hiện khá nhiều tay to mặc áo xanh chặn trước cửa.Tôi cười thầm và tự nhủ: Sắp có chuyện hay rồi chăng? Mà quả là đúng vậy,tay bí thư đoàn khoa hiên ngang bước vào lớp,nhìn tôi với nửa con mắt và dõng dạc đọc quyết định.Tôi thì chả rõ lắm vì đang bận tán dóc với thằng bạn .Đại loại là quyết định kỷ luật gì tôi ấy!
_Đồng chí bí thư chi đoàn không làm gương cho các đoàn viên khác,vi phạm kỷ luật đoàn,gây mất đoàn kết nội bộ,ảnh hưởng đến uy tín của đoàn thanh niên cộng sản HCM! Nay sau khi họp lại,chúng tôi quyết định thôi chức vụ bí thư của đồng chí và chi đoàn sẽ họp lại để bầu bí thư mới trong thời gian tới do đoàn trường ấn định
Tôi nghe mà cười thầm,chắc lại là trò của mấy tay ghét tôi trên đoàn đây.Quả thật,tôi cũng ngán làm bí thư rồi,nhưng bị đuổi như thế này thì quả thật chẳng vui tí nào.Định im luôn rồi,nhưng mấy đứa trong lớp cứ nhao nhao lên,đành phải lên tiếng thôi.
_Cảm ơn đồng chí đã truyền đạt thông tin-tôi quay xuống lớp-các đồng chí cũng nên chấp nhận quyết định của đoàn trường và hi vọng các đồng chí vẫn tiếp tục bỏ phiếu ủng hộ cho tôi khi tổ chức đại hội chi đoàn lần tới
Cả lớp cười ồ lên,mấy tay áo xanh mặt xám xịt cả lại.Có vẻ như các đồng chí ấy không ngờ
»Tag: Trang 25 - Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 