Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục
ho đỡ cay, tôi không biết giá,cứ đưa đại,vừa nhâm nhi ly bia lạt như trà đá vừa cắn một miếng xoài thế cũng có thể coi là một bữa sơn hào hải vị rồi.Tiệc tàn,tụi nó đòi đi tăng hai,tôi đánh vật với bốn chai bia cũng mệt lắm rồi,kiếu từ vậy.
Còn khá sớm,mới hơn 7h30,biết đi đâu đây,ghé lên nhà thờ Đức Bà chơi,mà khoan đã,rủ Hạnh đi cho có cặp.Tối nay Uyển Văn đi ăn tiệc với nhà,có rủ tôi nhưng thôi,ăn ở một quán bình dân vẫn hay hơn.Hạnh đang ngồi ở cái ghế đá trước cửa phòng chờ tôi,mặt em có vẻ không vui.Em ngồi tựa lưng vào ghế,mặt ngẩng lên trời thỉnh thoảng thở dài.Tôi tới ngồi bên cạnh mà em cũng không hề hay biết
_Người đẹp hôm nay làm gì mà tâm trạng thế?
_Em lại bị đuổi việc!
_Sao vậy?
_Chắc dạy dở quá! mai kiếm chỗ dạy mới thôi!
Hôm nay em buồn,thôi thì quan tâm em hơn một chút,ráng làm cho em vui,mai chở em tới mấy trung tâm tôi quen kiếm chỗ dạy cho em vậy,còn bây giờ dắt em đi chơi cho khuây khỏa.Đi lòng vòng quận nhất,gió mát thật,em ngồi sau ôm tôi chả thèm nói lời nào chỉ lặng lẽ tựa má vào vai,tôi nghe được cả những tiếng thở dài của em hòa cùng với những cơn gió nhẹ thoảng qua làm mái tóc em lất phất .Đường phố vẫn còn đông lắm,nhưng cũng chưa tới nỗi kẹt xe,vòng tay em siết chặt eo tôi,tôi nắm lấy tay em,đêm nay yên bình quá.Ghé qua nhà thờ,tôi không theo đạo nào cả,nhưng cũng nên dừng lại bên đường ngắm tượng Đức Mẹ,mua một vài cây cá viên cho em ăn.đêm Sài Gòn lành lạnh ăn một cây cá viên nóng hổi thì còn gì tuyệt vời bằng.Em đang ngồi trên yên xe,mặt cũng thoáng buồn,tội em thật ham làm quá.Mùi cá viên chiên thơm nức mũi,mua nhiều nhiều một chút,hi vọng ăn uống cũng là một biện pháp hữu hiệu làm cho con người ta vui trở lại
_Anh mua hết bao nhiêu ?
_Hai chục-thật ra là ba chục nhưng phải nói ít đi hi vọng em không xót tiền
_Mắc dữ vậy! một bịch cá viên mua trong siêu thị có mấy chục ngàn hà! bữa nào anh muốn ăn em chiên cho!
_Có nhiêu đâu em!
Hạnh nhăn mặt,tôi khẽ nựng cằm em,tiết kiệm vừa phải thôi cưng! mà đồ siêu thị sao ngon bằng được.Em cười nhìn dễ thương thật,chợt để ý em từ trên xuống dưới
_Bộ đồ anh mua đâu sao em không mặc?
_Em để tết mặc!
_Trời đất!
_Em tiết kiệm giùm anh thôi
Em nói xong nhe răng cười hì hì,tôi cũng cười.Gió đêm lạnh thật,không biết em có lạnh không nữa? nắm tay em thật chặt,em lườm tôi một cái,rôi ôm chầm lấy tôi,ngã đầu lên vai tôi,tôi hôn lên trán em một cách nhẹ nhàng,đường phố vẫn tấp nập.Uyển Văn gọi,chán thật,lại sắp phải nói dối Hạnh nữa rồi
_Chủ nhật tuần này qua nhà em ăn cơm!
_Có chuyện gì không em?
_Có qua không thì nói một tiếng?-em có vẻ giận rồi đây
_Ừ! mấy giờ vậy em?
_6h tối!
_Có bàn tay em nhúng vào không đấy?
_Không biết! mẹ em nói
Vậy là tối chủ nhật tôi có lịch rồi,chắc không nhông nhổng đi cafe được,mà không biết bữa đó là ngày gì mà cô kêu tôi qua nữa,chắc có lẽ là vụ của tôi với Uyển Văn,mai gặp em sớm hỏi thử xem thế nào để biết đường mà nói chuyện.Thôi,tiếp tục quá trình xóa dâu vết vậy,mệt thật.
_Ai gọi vậy anh?
_Anh ba !
_Em hỏi vậy thôi! chứ em tin anh-Hạnh nói mà mặt em có vẻ buồn dù cho em đang cười gượng,tay em vẫn ôm tôi thật chặt
Nhìn đồng hồ,9h hơn rồi,chở Hạnh về thôi không phòng trọ đóng cửa thì phiền lắm.Em nhìn tôi,khẽ cúi đầu và nói nhỏ vào tai
_Mình đi chỗ khác đi anh! Em chưa muốn về
_Tính đi đâu đây?
_Chỗ nào cũng được,tùy anh!
Vậy là tôi chở em tới một nhà nghỉ,chiều em một chút .
10h sáng thức dậy,nhìn điện thoại,hơn mười mấy cuộc gọi nhỡ và vài tin nhắn của Uyển Văn.Ngao ngán thật,tôi còn chẳng thèm xem,xuống dưới nhà đánh răng súc miệng,thấy mình có vẻ hơi oải,hôm qua ngủ trễ quá quên cả đi uống cafe rồi,chắc ông chủ quán thắc mắc lắm đây.Cả nhà vắng tanh chỉ còn mẹ tôi đang ngồi dưới nhà,bà nhìn tôi từ đầu tới chân
_Làm gì hôm nay con nhìn xìu xìu vậy út! bệnh phải không? ngồi xuống mẹ khám cho
_Hôm nay con dậy hơi trễ nên mệt chút thôi
_Nhớ chiều qua nhà cô đó,qua sớm một chút không cô với Uyển Văn đợi! lấy chai rượu trong phòng khách mang theo biếu nhà cô luôn
_Dạ! con nhớ rồi mẹ
_Hỏi thăm nhà cô giùm mẹ luôn!
_Vậy chiều nay mẹ không đi à?
_Hôm nay bệnh viện đông quá,ba với hai anh con chắc trực tới mai,mẹ ngồi một chút rồi cũng đi luôn.Có đi đâu khóa cửa cẩn thận
_Dạ
_Nấu mỳ ăn đỡ đi! hôm nay nhà không nấu cơm
_Dạ
Nói xong mẹ tôi lấy giỏ xách và tấm áo blouse bước vội ra khỏi nhà,đành nấu đỡ gói mỳ ăn vậy.Khi đói quả thật cái gì ăn cũng ngon,sạch sẽ không còn miếng nước,thấy hơi lạt miệng,lấy cafe ra pha vậy,cafe thơm và ngon thật,người họ hàng đi Đak Lak mang cho mấy ngày trước.Nhâm nhi ly cafe đọc báo vào lúc 10h sáng có vẻ hơi trái khoáy,nhưng biết làm gì cho đến chiều bây giờ,coi phim cũng chán,chắc lại ngủ tiếp.Chuyện tối qua,nghĩ lại mà buồn nhưng không sao,tự nhủ thôi thì cũng lâu rồi,nên quên đi mình còn nhiều việc phải làm mà .Uyển Văn gọi
_Sáng giờ em gọi sao không bắt máy!
_Tối qua anh ngủ trễ
_Bận với con nào mà ngủ trễ vậy anh?
_Anh làm gì kệ anh!
_Tôi có quyền hỏi!
_Còn trả lời hay không là quyền của anh!
_Anh dám nói với tôi như vậy à?-giọng em rất giận,chợt ngớ người ra,hình như mình hơi quá đáng
_Cho anh xin lỗi,hôm nay anh mệt trong người
_Khỏi!
Nói xong em tắt máy,tôi cũng mệt thật rồi nên không năn nỉ làm gì,nằm ra giường,bật một bản nhạc lên nghe,nhấp ngụm cafe thơm lừng,giận hồi cũng hết,chiều qua năn nỉ là xong với lại đầu tôi giờ cũng trống rỗng chẳng muốn làm gì.Mấy bài nhạc của ba nghe cũng hùng tráng lắm,chủ yếu mấy bài nhạc đỏ ,trong đó tôi thích nhất là bài "Những đôi mắt mang hình viên đạn",nghe hào hùng quá,nhạc sĩ viết bài này cũng thật là tinh tế.Mồi điếu thuốc vừa hút vừa ngắm nghiền mắt lại coi như hôm nay trầm tư ngẫm sự đời.Điện thoại lại reng,định không bắt máy,số của cô
_Em làm gì mà con Uyển Văn nhà cô khóc lóc nằm lỳ trong phòng vậy?
_Chết cha! tụi em có cãi nhau chút xíu không ngờ...
_Em qua nhà cô nhanh đi!
Còn khá sớm,mới hơn 7h30,biết đi đâu đây,ghé lên nhà thờ Đức Bà chơi,mà khoan đã,rủ Hạnh đi cho có cặp.Tối nay Uyển Văn đi ăn tiệc với nhà,có rủ tôi nhưng thôi,ăn ở một quán bình dân vẫn hay hơn.Hạnh đang ngồi ở cái ghế đá trước cửa phòng chờ tôi,mặt em có vẻ không vui.Em ngồi tựa lưng vào ghế,mặt ngẩng lên trời thỉnh thoảng thở dài.Tôi tới ngồi bên cạnh mà em cũng không hề hay biết
_Người đẹp hôm nay làm gì mà tâm trạng thế?
_Em lại bị đuổi việc!
_Sao vậy?
_Chắc dạy dở quá! mai kiếm chỗ dạy mới thôi!
Hôm nay em buồn,thôi thì quan tâm em hơn một chút,ráng làm cho em vui,mai chở em tới mấy trung tâm tôi quen kiếm chỗ dạy cho em vậy,còn bây giờ dắt em đi chơi cho khuây khỏa.Đi lòng vòng quận nhất,gió mát thật,em ngồi sau ôm tôi chả thèm nói lời nào chỉ lặng lẽ tựa má vào vai,tôi nghe được cả những tiếng thở dài của em hòa cùng với những cơn gió nhẹ thoảng qua làm mái tóc em lất phất .Đường phố vẫn còn đông lắm,nhưng cũng chưa tới nỗi kẹt xe,vòng tay em siết chặt eo tôi,tôi nắm lấy tay em,đêm nay yên bình quá.Ghé qua nhà thờ,tôi không theo đạo nào cả,nhưng cũng nên dừng lại bên đường ngắm tượng Đức Mẹ,mua một vài cây cá viên cho em ăn.đêm Sài Gòn lành lạnh ăn một cây cá viên nóng hổi thì còn gì tuyệt vời bằng.Em đang ngồi trên yên xe,mặt cũng thoáng buồn,tội em thật ham làm quá.Mùi cá viên chiên thơm nức mũi,mua nhiều nhiều một chút,hi vọng ăn uống cũng là một biện pháp hữu hiệu làm cho con người ta vui trở lại
_Anh mua hết bao nhiêu ?
_Hai chục-thật ra là ba chục nhưng phải nói ít đi hi vọng em không xót tiền
_Mắc dữ vậy! một bịch cá viên mua trong siêu thị có mấy chục ngàn hà! bữa nào anh muốn ăn em chiên cho!
_Có nhiêu đâu em!
Hạnh nhăn mặt,tôi khẽ nựng cằm em,tiết kiệm vừa phải thôi cưng! mà đồ siêu thị sao ngon bằng được.Em cười nhìn dễ thương thật,chợt để ý em từ trên xuống dưới
_Bộ đồ anh mua đâu sao em không mặc?
_Em để tết mặc!
_Trời đất!
_Em tiết kiệm giùm anh thôi
Em nói xong nhe răng cười hì hì,tôi cũng cười.Gió đêm lạnh thật,không biết em có lạnh không nữa? nắm tay em thật chặt,em lườm tôi một cái,rôi ôm chầm lấy tôi,ngã đầu lên vai tôi,tôi hôn lên trán em một cách nhẹ nhàng,đường phố vẫn tấp nập.Uyển Văn gọi,chán thật,lại sắp phải nói dối Hạnh nữa rồi
_Chủ nhật tuần này qua nhà em ăn cơm!
_Có chuyện gì không em?
_Có qua không thì nói một tiếng?-em có vẻ giận rồi đây
_Ừ! mấy giờ vậy em?
_6h tối!
_Có bàn tay em nhúng vào không đấy?
_Không biết! mẹ em nói
Vậy là tối chủ nhật tôi có lịch rồi,chắc không nhông nhổng đi cafe được,mà không biết bữa đó là ngày gì mà cô kêu tôi qua nữa,chắc có lẽ là vụ của tôi với Uyển Văn,mai gặp em sớm hỏi thử xem thế nào để biết đường mà nói chuyện.Thôi,tiếp tục quá trình xóa dâu vết vậy,mệt thật.
_Ai gọi vậy anh?
_Anh ba !
_Em hỏi vậy thôi! chứ em tin anh-Hạnh nói mà mặt em có vẻ buồn dù cho em đang cười gượng,tay em vẫn ôm tôi thật chặt
Nhìn đồng hồ,9h hơn rồi,chở Hạnh về thôi không phòng trọ đóng cửa thì phiền lắm.Em nhìn tôi,khẽ cúi đầu và nói nhỏ vào tai
_Mình đi chỗ khác đi anh! Em chưa muốn về
_Tính đi đâu đây?
_Chỗ nào cũng được,tùy anh!
Vậy là tôi chở em tới một nhà nghỉ,chiều em một chút .
10h sáng thức dậy,nhìn điện thoại,hơn mười mấy cuộc gọi nhỡ và vài tin nhắn của Uyển Văn.Ngao ngán thật,tôi còn chẳng thèm xem,xuống dưới nhà đánh răng súc miệng,thấy mình có vẻ hơi oải,hôm qua ngủ trễ quá quên cả đi uống cafe rồi,chắc ông chủ quán thắc mắc lắm đây.Cả nhà vắng tanh chỉ còn mẹ tôi đang ngồi dưới nhà,bà nhìn tôi từ đầu tới chân
_Làm gì hôm nay con nhìn xìu xìu vậy út! bệnh phải không? ngồi xuống mẹ khám cho
_Hôm nay con dậy hơi trễ nên mệt chút thôi
_Nhớ chiều qua nhà cô đó,qua sớm một chút không cô với Uyển Văn đợi! lấy chai rượu trong phòng khách mang theo biếu nhà cô luôn
_Dạ! con nhớ rồi mẹ
_Hỏi thăm nhà cô giùm mẹ luôn!
_Vậy chiều nay mẹ không đi à?
_Hôm nay bệnh viện đông quá,ba với hai anh con chắc trực tới mai,mẹ ngồi một chút rồi cũng đi luôn.Có đi đâu khóa cửa cẩn thận
_Dạ
_Nấu mỳ ăn đỡ đi! hôm nay nhà không nấu cơm
_Dạ
Nói xong mẹ tôi lấy giỏ xách và tấm áo blouse bước vội ra khỏi nhà,đành nấu đỡ gói mỳ ăn vậy.Khi đói quả thật cái gì ăn cũng ngon,sạch sẽ không còn miếng nước,thấy hơi lạt miệng,lấy cafe ra pha vậy,cafe thơm và ngon thật,người họ hàng đi Đak Lak mang cho mấy ngày trước.Nhâm nhi ly cafe đọc báo vào lúc 10h sáng có vẻ hơi trái khoáy,nhưng biết làm gì cho đến chiều bây giờ,coi phim cũng chán,chắc lại ngủ tiếp.Chuyện tối qua,nghĩ lại mà buồn nhưng không sao,tự nhủ thôi thì cũng lâu rồi,nên quên đi mình còn nhiều việc phải làm mà .Uyển Văn gọi
_Sáng giờ em gọi sao không bắt máy!
_Tối qua anh ngủ trễ
_Bận với con nào mà ngủ trễ vậy anh?
_Anh làm gì kệ anh!
_Tôi có quyền hỏi!
_Còn trả lời hay không là quyền của anh!
_Anh dám nói với tôi như vậy à?-giọng em rất giận,chợt ngớ người ra,hình như mình hơi quá đáng
_Cho anh xin lỗi,hôm nay anh mệt trong người
_Khỏi!
Nói xong em tắt máy,tôi cũng mệt thật rồi nên không năn nỉ làm gì,nằm ra giường,bật một bản nhạc lên nghe,nhấp ngụm cafe thơm lừng,giận hồi cũng hết,chiều qua năn nỉ là xong với lại đầu tôi giờ cũng trống rỗng chẳng muốn làm gì.Mấy bài nhạc của ba nghe cũng hùng tráng lắm,chủ yếu mấy bài nhạc đỏ ,trong đó tôi thích nhất là bài "Những đôi mắt mang hình viên đạn",nghe hào hùng quá,nhạc sĩ viết bài này cũng thật là tinh tế.Mồi điếu thuốc vừa hút vừa ngắm nghiền mắt lại coi như hôm nay trầm tư ngẫm sự đời.Điện thoại lại reng,định không bắt máy,số của cô
_Em làm gì mà con Uyển Văn nhà cô khóc lóc nằm lỳ trong phòng vậy?
_Chết cha! tụi em có cãi nhau chút xíu không ngờ...
_Em qua nhà cô nhanh đi!
»Tag: Trang 20 - Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 