Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh
ã không muốn anh ta tới đây, gặp gỡ ba chị em nàng và dễ dàng phát hiện ra vấn đề thực sự của gã là January!
Có vẻ như gã chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại đây và tiếp tục thương lượng với ba chị em nàng trên danh nghĩa đại diện cho Jude. Trừ phi gã muốn thú nhận với Jude rằng gã đã vô tình để bản thân sa vào mối quan hệ với January - một trong ba chị em nhà Calendar.
“Tớ đã đề nghị cho tớ thêm vài ngày nữa mà”, gã bực bội nhắc nhở anh ta.
“Tất cả những gì cậu có là vài ngày nữa thôi đây, Max.” Jude cảnh cáo trước khi đột ngột dập máy.
Max chậm chạp đặt ống nghe xuống trước khi chán nản quay sang nhìn chằm chằm ra ngoài trời qua cửa sổ. Tuyết tiếp tục rơi càng nhiều khiến tâm trạng gã càng thêm buồn bực. Một đống lộn xộn chết tiệt!
Rõ ràng chẳng có cách nào khiến Jude từ bỏ ý định mua trang trại nhà Calendar. Tức là Max không thể làm gì khác.
Nhưng làm thế nào để thuyết phục ba chị em nàng thay đổi ý kiến quả là vấn đề hóc búa. Đã gặp mặt cả ba chị em nên gã hiểu rằng điều đó là không tưởng.
Nhưng nó còn lâu mới được coi là khó khăn so với vấn đề giữa gã và January.
Tự cho phép mình rơi vào chuyện tình cảm với nàng trong thời gian ở đây dường như là một cách thú vị để tiêu phí thời gian rảnh rỗi. Hóa ra nàng lại là nguyên nhân khin lý do gã có mặt ở đây hoàn toàn thay đổi. Bên cạnh đó, khi làm quen với January, gã đã đoán ra đôi chút, nhưng chỉ khi gặp gỡ các chị nàng, gã mới thực sự chắc chắn nàng không phải típ phụ nữ dễ dàng có quan hệ tình cảm với bất kỳ người đàn ông nào.
Gã cũng vậy.
Hơn nữa, gã biết rằng mình vẫn ham muốn nàng mãnh liệt. Sự ham muốn này luôn khiến gã nghẹt thở, tất cả những gì thuộc về nàng đều quyến rũ gã, cách nàng di chuyển, cách nàng nói chuyện... Tất cả mọi thứ! Lọ lem bướng bỉnh - Chương 14
“Chính xác anh nghĩ mình đang làm gì thế hả?” January vào đề ngay không cần rào đón khi Max mở cửa căn phòng sang trọng bởi tiếng đập cửa gấp gáp của nàng.
Công bằng mà nói, gã đã sửng sốt chốc lát trước sự xuất hiện bất ngờ của nàng mặc dù sự ngạc nhiên đó được che giấu khéo léo bằng cái nhìn chế giễu của gã. Em đã thay đổi ý kiến và quyết định đến ăn tối cùng tôi hả?
Mắt nàng lóe lên cảnh cáo. “Tôi thay đổi ý kiến về cái gì cũng chẳng liên quan đến anh, thưa ngài Golding.” Nàng đáp trả. “Hoàn toàn chẳng liên quan gì!” Nàng lặp lại, lách qua gã đi vào phòng khách và quay lại nhìn chằm chằm khi đến giữa phòng.
Gã chậm rãi đóng cửa trước khi quay vào đối diện nàng. “Trông em có vẻ hơi... kích động?”, gã dò hỏi.
Kích động? Nàng đang nổi cơn tam bành thì có. Thực tế, nàng phát hỏa tới mức chẳng cần chiếc áo khoác có mũ trùm, hay găng tay và khăn len mà nàng đang quàng.
“Anh đã nói cho các chị tôi biết chuyện anh và tôi gặp nhau phải không?” Nàng cáo buộc với vẻ thách thức. “Phải rồi, tất nhiên anh đã làm thế”, nàng tự trả lời với vẻ khinh miệt trước khi gã có cơ hội lên tiếng. “Đó là một phần trong kế hoạch của anh mà”, nàng ghê tởm. “Toàn bộ kế hoạch đó...”
“Dừng tại đó, January”, gã nhẹ nhàng cắt ngang, mặc dù chỉ cần liếc qua nét mặt sắc lạnh của gã, January cũng có thể nhận ra giọng điệu đó của gã là dối trá. Rằng gã cũng đang giận dữ như nàng, chỉ là gã thể hiện theo một cách khác! “Em đang rất bối rối”, gã bình tĩnh nhìn nhận. “Tôi xin lỗi về điều đó. Nhưng đồng thời tôi cũng cho rằng em có chút hoang tưởng về tình huống này...”
“Hoang tưởng!” January hét lên, không tin vào tai mình. “Là tôi hoang tưởng rằng các chị tôi đã hết sức choáng váng vì không hiểu tại sao tôi lại quên nói cho họ biết là tôi đã gặp gỡ ngài luật sư Max Golding phải không? Rằng tôi còn sửa soạn ra ngoài ăn tối cùng anh ta tối nay nữa hả!” Nàng ghê tởm nói thêm.
Nàng đã không thêm chi tiết rằng gã cũng là người đàn ông mà nàng hôn say đắm đêm qua. Hay nàng đã đem lòng yêu gã!
May và March trông cực kỳ khó coi lúc January về nhà, mà không có chiếc xe; nó bị kẹt chặt trong rãnh. Bởi vì lúc nào đó trong cuộc đàm thoại giữa họ với Max trưa nay, gã vô tình lộ ra thông tin rằng gã và January đã gặp gỡ nhau!
Nếu nói rằng các chị nàng yêu cầu một lời giải thích về sự “quên” của nàng thì đó hẳn là còn nhẹ nhàng. Họ đã bình tĩnh trở lại khi nàng kể lại chính xác những gì xảy ra và lúc này nàng cũng nghi ngờ động cơ của Max giống họ. Quan trọng nhất là nàng cũng không che giấu thực tế Max đã cố tình đẩy nàng vào vị trí tự vệ.
Max lắc đầu. “January, rõ ràng hôm nay là một ngày tồi tệ với tôi. Em có cho rằng chúng ta nên ngồi xuống và nói về chuyện này như hai người hiểu biết không?”, gã mệt mỏi đề nghị.
“Có lẽ nó sẽ nhẹ nhàng hơn, khi chỉ một trong hai chúng ta trở nên biết điều!” January khinh khỉnh đáp lại.
Nàng sẽ không bao giờ quên ánh mắt hai chị lúc nàng trở về trưa nay. Nàng có thể nhận ra thái độ bồn chồn, bứt rứt của họ khi chờ đợi lời giải thích của nàng. Ôi, nàng không nghi ngờ chút nào rằng họ đã rất tin tưởng vào lời giải thích đó, rằng nàng hoàn toàn vô tội. Chỉ đến khi lên phòng thay bộ đồ ẩm ướt ra, nàng mới quyết định phải lập tức đi tìm Max Golding và nói cho gã biết gã là một kẻ lừa lọc và xảo quyệt ra sao.
Gã nhún vai. “Tôi thậm chí còn không định hỏi xem ai trong chúng ta nên xem xét điều đó.” Gã lạnh lùng trả lời. “Mặc dù”, gã kiên quyết nói tiếp khi thấy nàng định phản bác, “tôi cho rằng thực tế em đã vội vàng tới đây, không quản bão tuyết dữ dội, phần nào phủ nhận khả năng đánh giá sự việc của em!”. Gã buồn rầu, đôi mắt xanh tràn ngập sự thất vọng.
January há miệng định đáp trả gã thật chua cay, nhưng nàng im bặt khi nhìn ra cửa sổ, nhận ra tuyết hiện đang rơi dày hơn bao giờ hết.
Một cách thành thật, nàng không hề để ý tuyết đang rơi khi lái xe tới khách sạn. Nàng quá giận dữ, mải mê suy nghĩ về những gì sẽ nói với Max, hình dung ra cuộc nói chuyện giữa nàng và gã. Và nàng cứ vô thức lái xe tới khách sạn mà không nhận ra tuyết đang rơi rất dà
“January, liệu em có th
Có vẻ như gã chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại đây và tiếp tục thương lượng với ba chị em nàng trên danh nghĩa đại diện cho Jude. Trừ phi gã muốn thú nhận với Jude rằng gã đã vô tình để bản thân sa vào mối quan hệ với January - một trong ba chị em nhà Calendar.
“Tớ đã đề nghị cho tớ thêm vài ngày nữa mà”, gã bực bội nhắc nhở anh ta.
“Tất cả những gì cậu có là vài ngày nữa thôi đây, Max.” Jude cảnh cáo trước khi đột ngột dập máy.
Max chậm chạp đặt ống nghe xuống trước khi chán nản quay sang nhìn chằm chằm ra ngoài trời qua cửa sổ. Tuyết tiếp tục rơi càng nhiều khiến tâm trạng gã càng thêm buồn bực. Một đống lộn xộn chết tiệt!
Rõ ràng chẳng có cách nào khiến Jude từ bỏ ý định mua trang trại nhà Calendar. Tức là Max không thể làm gì khác.
Nhưng làm thế nào để thuyết phục ba chị em nàng thay đổi ý kiến quả là vấn đề hóc búa. Đã gặp mặt cả ba chị em nên gã hiểu rằng điều đó là không tưởng.
Nhưng nó còn lâu mới được coi là khó khăn so với vấn đề giữa gã và January.
Tự cho phép mình rơi vào chuyện tình cảm với nàng trong thời gian ở đây dường như là một cách thú vị để tiêu phí thời gian rảnh rỗi. Hóa ra nàng lại là nguyên nhân khin lý do gã có mặt ở đây hoàn toàn thay đổi. Bên cạnh đó, khi làm quen với January, gã đã đoán ra đôi chút, nhưng chỉ khi gặp gỡ các chị nàng, gã mới thực sự chắc chắn nàng không phải típ phụ nữ dễ dàng có quan hệ tình cảm với bất kỳ người đàn ông nào.
Gã cũng vậy.
Hơn nữa, gã biết rằng mình vẫn ham muốn nàng mãnh liệt. Sự ham muốn này luôn khiến gã nghẹt thở, tất cả những gì thuộc về nàng đều quyến rũ gã, cách nàng di chuyển, cách nàng nói chuyện... Tất cả mọi thứ! Lọ lem bướng bỉnh - Chương 14
“Chính xác anh nghĩ mình đang làm gì thế hả?” January vào đề ngay không cần rào đón khi Max mở cửa căn phòng sang trọng bởi tiếng đập cửa gấp gáp của nàng.
Công bằng mà nói, gã đã sửng sốt chốc lát trước sự xuất hiện bất ngờ của nàng mặc dù sự ngạc nhiên đó được che giấu khéo léo bằng cái nhìn chế giễu của gã. Em đã thay đổi ý kiến và quyết định đến ăn tối cùng tôi hả?
Mắt nàng lóe lên cảnh cáo. “Tôi thay đổi ý kiến về cái gì cũng chẳng liên quan đến anh, thưa ngài Golding.” Nàng đáp trả. “Hoàn toàn chẳng liên quan gì!” Nàng lặp lại, lách qua gã đi vào phòng khách và quay lại nhìn chằm chằm khi đến giữa phòng.
Gã chậm rãi đóng cửa trước khi quay vào đối diện nàng. “Trông em có vẻ hơi... kích động?”, gã dò hỏi.
Kích động? Nàng đang nổi cơn tam bành thì có. Thực tế, nàng phát hỏa tới mức chẳng cần chiếc áo khoác có mũ trùm, hay găng tay và khăn len mà nàng đang quàng.
“Anh đã nói cho các chị tôi biết chuyện anh và tôi gặp nhau phải không?” Nàng cáo buộc với vẻ thách thức. “Phải rồi, tất nhiên anh đã làm thế”, nàng tự trả lời với vẻ khinh miệt trước khi gã có cơ hội lên tiếng. “Đó là một phần trong kế hoạch của anh mà”, nàng ghê tởm. “Toàn bộ kế hoạch đó...”
“Dừng tại đó, January”, gã nhẹ nhàng cắt ngang, mặc dù chỉ cần liếc qua nét mặt sắc lạnh của gã, January cũng có thể nhận ra giọng điệu đó của gã là dối trá. Rằng gã cũng đang giận dữ như nàng, chỉ là gã thể hiện theo một cách khác! “Em đang rất bối rối”, gã bình tĩnh nhìn nhận. “Tôi xin lỗi về điều đó. Nhưng đồng thời tôi cũng cho rằng em có chút hoang tưởng về tình huống này...”
“Hoang tưởng!” January hét lên, không tin vào tai mình. “Là tôi hoang tưởng rằng các chị tôi đã hết sức choáng váng vì không hiểu tại sao tôi lại quên nói cho họ biết là tôi đã gặp gỡ ngài luật sư Max Golding phải không? Rằng tôi còn sửa soạn ra ngoài ăn tối cùng anh ta tối nay nữa hả!” Nàng ghê tởm nói thêm.
Nàng đã không thêm chi tiết rằng gã cũng là người đàn ông mà nàng hôn say đắm đêm qua. Hay nàng đã đem lòng yêu gã!
May và March trông cực kỳ khó coi lúc January về nhà, mà không có chiếc xe; nó bị kẹt chặt trong rãnh. Bởi vì lúc nào đó trong cuộc đàm thoại giữa họ với Max trưa nay, gã vô tình lộ ra thông tin rằng gã và January đã gặp gỡ nhau!
Nếu nói rằng các chị nàng yêu cầu một lời giải thích về sự “quên” của nàng thì đó hẳn là còn nhẹ nhàng. Họ đã bình tĩnh trở lại khi nàng kể lại chính xác những gì xảy ra và lúc này nàng cũng nghi ngờ động cơ của Max giống họ. Quan trọng nhất là nàng cũng không che giấu thực tế Max đã cố tình đẩy nàng vào vị trí tự vệ.
Max lắc đầu. “January, rõ ràng hôm nay là một ngày tồi tệ với tôi. Em có cho rằng chúng ta nên ngồi xuống và nói về chuyện này như hai người hiểu biết không?”, gã mệt mỏi đề nghị.
“Có lẽ nó sẽ nhẹ nhàng hơn, khi chỉ một trong hai chúng ta trở nên biết điều!” January khinh khỉnh đáp lại.
Nàng sẽ không bao giờ quên ánh mắt hai chị lúc nàng trở về trưa nay. Nàng có thể nhận ra thái độ bồn chồn, bứt rứt của họ khi chờ đợi lời giải thích của nàng. Ôi, nàng không nghi ngờ chút nào rằng họ đã rất tin tưởng vào lời giải thích đó, rằng nàng hoàn toàn vô tội. Chỉ đến khi lên phòng thay bộ đồ ẩm ướt ra, nàng mới quyết định phải lập tức đi tìm Max Golding và nói cho gã biết gã là một kẻ lừa lọc và xảo quyệt ra sao.
Gã nhún vai. “Tôi thậm chí còn không định hỏi xem ai trong chúng ta nên xem xét điều đó.” Gã lạnh lùng trả lời. “Mặc dù”, gã kiên quyết nói tiếp khi thấy nàng định phản bác, “tôi cho rằng thực tế em đã vội vàng tới đây, không quản bão tuyết dữ dội, phần nào phủ nhận khả năng đánh giá sự việc của em!”. Gã buồn rầu, đôi mắt xanh tràn ngập sự thất vọng.
January há miệng định đáp trả gã thật chua cay, nhưng nàng im bặt khi nhìn ra cửa sổ, nhận ra tuyết hiện đang rơi dày hơn bao giờ hết.
Một cách thành thật, nàng không hề để ý tuyết đang rơi khi lái xe tới khách sạn. Nàng quá giận dữ, mải mê suy nghĩ về những gì sẽ nói với Max, hình dung ra cuộc nói chuyện giữa nàng và gã. Và nàng cứ vô thức lái xe tới khách sạn mà không nhận ra tuyết đang rơi rất dà
“January, liệu em có th
»Tag: Trang 15 - Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 