Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh
áy kéo xuống ruộng?”, nàng thách
Hãy đi đi, nàng thầm cầu khẩn. Đi ngay đi. Chỉ như vậy nàng mới có thế tránh xa khỏi sự ảnh hưởng mạnh mẽ của gã. Nếu gã không sớm rời đi, nàng sợ rằng mình sẽ bật khóc trước mặt gã!
Lúc này, sự tự vệ duy nhất để nàng chống lại cảm xúc dành cho người đàn ôngnày là sự tức giận. Và nàng không chắc mình có thể duy trì nó trong bao lâu.
Max nhìn nàng thất vọng. Không nghi ngờ gì, nàng là người phụ nữ bướng bỉnh nhất, cương quyết nhất...
Bướng bỉnh hơn gã? Cương quyết hơn gã? Có điều gì đó khiến gã không nghĩ như vậy.
Hiện tại, January đang rất hung dữ vì nàng cho rằng gã là kẻ lừa gạt. Gã hiểu rõ rằng dù có nói hay làm gì đi nữa cũng khó có thế thay đổi được suy nghĩ của nàng. Bên cạnh đó, gã cũng lâm vào tình thế khó xử của bản thân, đó là gã luôn tách biệt cuộc sống riêng với công việc. Như vậy sẽ không bao giờ có xung đột về lợi ích.
January Calendar. Người phụ nữ khiến gã phát điên lên lại là một trong ba chị em nhà Calendar!
Bao nhiêu phần trăm khả năng điều này xảy ra? Thực tế, gã đã từng tự nhủ khả năng gần như là không vì trang trại ở cách khá xa so với khách sạn. Tuy nhiên, có một thứ tinh quái mang tên Số phận đang trêu đùa gã.
Nhưng trước đây gã đã từng thách thức sận và chiến thắng, gã cũng có thể chiến thắng lần này. Nếu như gã vẫn muốn thắng...
Tuy nhiên, có một vấn đề thực sự nghiêm trọng ở đây. Gã vẫn còn choáng váng khi phát hiện ra January là một trong ba chị em nhà Calendar mà gã đã gửi thư để thuyết phục họ bán trang trại. Còn hơn cả choáng váng. Thành thật mà nói, gã không biết phải làm thế nào. Đó là điều kỳ quái nhất xảy ra với gã.
“Em vẫn khăng khăng không chịu đi khám à?”, gã cố gắng lần cuối để khiến nàng ít ra cũng có ý thức về chuyện này.
“Đúng vậy”, phản ứng của nàng có thể đoán trước được.
Gã mím chặt miệng ngay cả khi gật đầu thừa nhận, từ cứng đầu không đủ để miêu tả người phụ nữ này.
“Tôi cho là bữa tối nay cũng sẽ bị hủy, phải không?”, gã lạnh nhạt hỏi lại.
Đôi mắt nàng vụt trở nên tối sẫm. “Anh đoán đúng đó!”
“Tôi cho là thế”, gã ôn tồn. “Vì rõ ràng tôi không có kế hoạch nào khác cho ngày hôm nay và tôi cũng đã đi một quãng đường dài để tới đây, nên có lẽ tôi sẽ đi nốt đoạn đường còn lại để tới trang trại và nói chuyện tiếp với các chị của em.”
January mở to mắt, ngạc nhiên vì ý định của gã. “Anh sẽ chỉ lãng phí thời gian thôi!”
Gã nhún vai. “Đó là thời gian tôi nên lãng phí.”
Miệng nàng mím lại châm chọc. “Tôi nghĩ thời gian của anh là thuộc về Tập đoàn Marshall.”
Sự thật là Tập đoàn Marshall đã trở thành một phsống của gã trong suốt mười lăm năm qua. Gã đã làm việc không chỉ từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều, từ thứ Hai đến thứ Sáu như một vị luật sư thông thường. Nhưng gã hầu như không có các mối ràng buộc trong gia đình ngoài một người họ hàng ở Luân Đôn mà hiếm khi gã đến thăm và họ cũng chẳng bao giờ làm phiền gã. Thực tế, gã rất hài lòng với những giờ làm việc liên tục và các chuyến công tác liên miên.
Bởi vậy gã cảm thấy khó chịu khi nghe January nhạo báng công việc của mình.
“Dù vậy tôi vẫn có ngày nghỉ cuối tuần và nghỉ lễ, January”, gã lên tiếng mặc dù biết chắc điều đó không hoàn toàn chính xác.
Gã có thể đếm được các ngày nghỉ của mình trong suốt mười lăm năm qua trên đầu ngón tay của một bàn tay. Nhưng ngày nghỉ dường như không có ý nghĩa đối với gã, thậm chí chúng còn là sự gián đoạn khó chịu trong công việc. Hơn nữa, gã đã đến hầu hết các nơi danh lam thắng cảnh trong những chuyến công tác nên kỳ nghỉ đối với gã thực sự không cần thiết.
“Vậy sao, thậm chí anh vẫn còn đang làm việc trong đêm Giao thừa kia mà”, January mỉa mai.
Gã nghiến chặt răng trước ý tứ rõ ràng của nàng. Nàng vẫn cho rằng gã đã có chủ ý khi tán tỉnh nàng đêm đó, rằng đó là một phần kế hoạch tỉ mỉ của gã để đạt được mục đích chiếm đoạt trang trại nhà Calendar.
Nhưng làm sao gã có thể lên kế hoạch để cố tình gặp gỡ January và hoàn toàn bị nàng hớp hồn như vậy. Đó chỉ đơn thuần là một quy tắc bất thành văn của gã là không bao giờ lẫn lộn giữa công việc và cuộc sống riêng tư.
Làm sao gã có thể nghĩ rằng vẫn còn khả năng thực hiện quy tắc này!
Gã bị hấp dẫn mạnh mẽ bởi January, cảm giác mà gã chưa từng có đối với bất kỳ người phụ nữ nào. Nhưng hiện có hai cách xử t sự thực là nàng đột nhiên trở thành một trong ba cô gái nhà Calendar. Thứ nhất, gã sẽ phải đối mặt với một cuộc đấu tranh nội tâm đầy khó khăn nếu vẫn muốn tiếp tục theo đuổi nàng. Cách thứ hai là chờ đợi một sự can thiệp kịp thời, số phận sẽ không chơi khăm gã nhưng cũng không ngăn cản gã mắc sai lầm lớn nhất trong cuộc đời.
Chết tiệt, gã thích cuộc sống như trước đây: Hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi các mối quan hệ cá nhân! Và bây giờ gã không có cách nào để duy trì mối quan hệ thú vị, nhưng ngắn ngủi, với January.
Gã hít một hơi thật sâu nhằm kiểm soát bản thân. “Tôi sẽ lùi xe lại để em có thể đi”, gã ôn tồn nói với nàng.
Nàng mở to mắt kinh ngạc bởi sự nhượng bộ của gã. “Anh vẫn lãng phí thời gian để tới trang trại sao? Các chị tôi còn cương quyết hơn tôi đó.” Nàng cảnh báo gã
Gã nhún vai. “Nếu vậy thì đó sẽ không còn là trách nhiệm của tôi nữa, người khác sẽ đảm đương nó.” Gã hy vọng như thế!
Nàng thận trọng nhìn gã. “Anh đang đe dọa chúng tôi phải không?”
“Không một chút nào!”, gã cáu kỉnh lắc đầu. “Sẽ không ai có thể ép buộc bọn em bán trang trại nếu bọn em thực sự không muốn.”
Nhưng ngay cả khi tuôn ra những lời nói này gã cũng biết rằng đó không phải là sự thực, Jude không phải là loại người quen nghe từ Không, chứ chưa nói đến việc chấp nhận nó. Và tệ hơn là anh ta muốn mảnh đất mà trang trại nhà Calendar nằm trong đó.
January trông không có vẻ gì là bị thuyết phục hơn bởi sự thành thật của gã, cái nhìn thận trọng trở thành cảnh
Hãy đi đi, nàng thầm cầu khẩn. Đi ngay đi. Chỉ như vậy nàng mới có thế tránh xa khỏi sự ảnh hưởng mạnh mẽ của gã. Nếu gã không sớm rời đi, nàng sợ rằng mình sẽ bật khóc trước mặt gã!
Lúc này, sự tự vệ duy nhất để nàng chống lại cảm xúc dành cho người đàn ôngnày là sự tức giận. Và nàng không chắc mình có thể duy trì nó trong bao lâu.
Max nhìn nàng thất vọng. Không nghi ngờ gì, nàng là người phụ nữ bướng bỉnh nhất, cương quyết nhất...
Bướng bỉnh hơn gã? Cương quyết hơn gã? Có điều gì đó khiến gã không nghĩ như vậy.
Hiện tại, January đang rất hung dữ vì nàng cho rằng gã là kẻ lừa gạt. Gã hiểu rõ rằng dù có nói hay làm gì đi nữa cũng khó có thế thay đổi được suy nghĩ của nàng. Bên cạnh đó, gã cũng lâm vào tình thế khó xử của bản thân, đó là gã luôn tách biệt cuộc sống riêng với công việc. Như vậy sẽ không bao giờ có xung đột về lợi ích.
January Calendar. Người phụ nữ khiến gã phát điên lên lại là một trong ba chị em nhà Calendar!
Bao nhiêu phần trăm khả năng điều này xảy ra? Thực tế, gã đã từng tự nhủ khả năng gần như là không vì trang trại ở cách khá xa so với khách sạn. Tuy nhiên, có một thứ tinh quái mang tên Số phận đang trêu đùa gã.
Nhưng trước đây gã đã từng thách thức sận và chiến thắng, gã cũng có thể chiến thắng lần này. Nếu như gã vẫn muốn thắng...
Tuy nhiên, có một vấn đề thực sự nghiêm trọng ở đây. Gã vẫn còn choáng váng khi phát hiện ra January là một trong ba chị em nhà Calendar mà gã đã gửi thư để thuyết phục họ bán trang trại. Còn hơn cả choáng váng. Thành thật mà nói, gã không biết phải làm thế nào. Đó là điều kỳ quái nhất xảy ra với gã.
“Em vẫn khăng khăng không chịu đi khám à?”, gã cố gắng lần cuối để khiến nàng ít ra cũng có ý thức về chuyện này.
“Đúng vậy”, phản ứng của nàng có thể đoán trước được.
Gã mím chặt miệng ngay cả khi gật đầu thừa nhận, từ cứng đầu không đủ để miêu tả người phụ nữ này.
“Tôi cho là bữa tối nay cũng sẽ bị hủy, phải không?”, gã lạnh nhạt hỏi lại.
Đôi mắt nàng vụt trở nên tối sẫm. “Anh đoán đúng đó!”
“Tôi cho là thế”, gã ôn tồn. “Vì rõ ràng tôi không có kế hoạch nào khác cho ngày hôm nay và tôi cũng đã đi một quãng đường dài để tới đây, nên có lẽ tôi sẽ đi nốt đoạn đường còn lại để tới trang trại và nói chuyện tiếp với các chị của em.”
January mở to mắt, ngạc nhiên vì ý định của gã. “Anh sẽ chỉ lãng phí thời gian thôi!”
Gã nhún vai. “Đó là thời gian tôi nên lãng phí.”
Miệng nàng mím lại châm chọc. “Tôi nghĩ thời gian của anh là thuộc về Tập đoàn Marshall.”
Sự thật là Tập đoàn Marshall đã trở thành một phsống của gã trong suốt mười lăm năm qua. Gã đã làm việc không chỉ từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều, từ thứ Hai đến thứ Sáu như một vị luật sư thông thường. Nhưng gã hầu như không có các mối ràng buộc trong gia đình ngoài một người họ hàng ở Luân Đôn mà hiếm khi gã đến thăm và họ cũng chẳng bao giờ làm phiền gã. Thực tế, gã rất hài lòng với những giờ làm việc liên tục và các chuyến công tác liên miên.
Bởi vậy gã cảm thấy khó chịu khi nghe January nhạo báng công việc của mình.
“Dù vậy tôi vẫn có ngày nghỉ cuối tuần và nghỉ lễ, January”, gã lên tiếng mặc dù biết chắc điều đó không hoàn toàn chính xác.
Gã có thể đếm được các ngày nghỉ của mình trong suốt mười lăm năm qua trên đầu ngón tay của một bàn tay. Nhưng ngày nghỉ dường như không có ý nghĩa đối với gã, thậm chí chúng còn là sự gián đoạn khó chịu trong công việc. Hơn nữa, gã đã đến hầu hết các nơi danh lam thắng cảnh trong những chuyến công tác nên kỳ nghỉ đối với gã thực sự không cần thiết.
“Vậy sao, thậm chí anh vẫn còn đang làm việc trong đêm Giao thừa kia mà”, January mỉa mai.
Gã nghiến chặt răng trước ý tứ rõ ràng của nàng. Nàng vẫn cho rằng gã đã có chủ ý khi tán tỉnh nàng đêm đó, rằng đó là một phần kế hoạch tỉ mỉ của gã để đạt được mục đích chiếm đoạt trang trại nhà Calendar.
Nhưng làm sao gã có thể lên kế hoạch để cố tình gặp gỡ January và hoàn toàn bị nàng hớp hồn như vậy. Đó chỉ đơn thuần là một quy tắc bất thành văn của gã là không bao giờ lẫn lộn giữa công việc và cuộc sống riêng tư.
Làm sao gã có thể nghĩ rằng vẫn còn khả năng thực hiện quy tắc này!
Gã bị hấp dẫn mạnh mẽ bởi January, cảm giác mà gã chưa từng có đối với bất kỳ người phụ nữ nào. Nhưng hiện có hai cách xử t sự thực là nàng đột nhiên trở thành một trong ba cô gái nhà Calendar. Thứ nhất, gã sẽ phải đối mặt với một cuộc đấu tranh nội tâm đầy khó khăn nếu vẫn muốn tiếp tục theo đuổi nàng. Cách thứ hai là chờ đợi một sự can thiệp kịp thời, số phận sẽ không chơi khăm gã nhưng cũng không ngăn cản gã mắc sai lầm lớn nhất trong cuộc đời.
Chết tiệt, gã thích cuộc sống như trước đây: Hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi các mối quan hệ cá nhân! Và bây giờ gã không có cách nào để duy trì mối quan hệ thú vị, nhưng ngắn ngủi, với January.
Gã hít một hơi thật sâu nhằm kiểm soát bản thân. “Tôi sẽ lùi xe lại để em có thể đi”, gã ôn tồn nói với nàng.
Nàng mở to mắt kinh ngạc bởi sự nhượng bộ của gã. “Anh vẫn lãng phí thời gian để tới trang trại sao? Các chị tôi còn cương quyết hơn tôi đó.” Nàng cảnh báo gã
Gã nhún vai. “Nếu vậy thì đó sẽ không còn là trách nhiệm của tôi nữa, người khác sẽ đảm đương nó.” Gã hy vọng như thế!
Nàng thận trọng nhìn gã. “Anh đang đe dọa chúng tôi phải không?”
“Không một chút nào!”, gã cáu kỉnh lắc đầu. “Sẽ không ai có thể ép buộc bọn em bán trang trại nếu bọn em thực sự không muốn.”
Nhưng ngay cả khi tuôn ra những lời nói này gã cũng biết rằng đó không phải là sự thực, Jude không phải là loại người quen nghe từ Không, chứ chưa nói đến việc chấp nhận nó. Và tệ hơn là anh ta muốn mảnh đất mà trang trại nhà Calendar nằm trong đó.
January trông không có vẻ gì là bị thuyết phục hơn bởi sự thành thật của gã, cái nhìn thận trọng trở thành cảnh
»Tag: Trang 13 - Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 