Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh
câu trả lời chắc chắn.” Miệng gã cong lên vẻ buồn rầu. “Nhưng tôi tin là nó sẽ xảy ra”, gã đành tự bằng lòng với câu trả lời của nàng. “Em có ổn không khi lái xe trong thời tiết này?”, gã ngước lên nhìn trời, tuyết rơi dày hơn bao giờ hết.
Còn lựa chọn nào khác không? Qua đêm với gã trong căn hộ sang trọng của gã chăng? Nàng chưa từng nghĩ vậy! Nàng có thể đáp lại gã bằng những cảm xúc hoàn toàn mới - và có chút đáng lo ngại - nhưng như vậy không có nghĩa nàng sẵn sàng lao vào vòng tay gã trong lần đầu hẹn hò.
“Tôi sẽ ổn thôi”, nàng khẳng định, thầm ước tay mình đừng run như thế lúc mở khóa cửa xe. “Max, đây là miền Bắc nước Anh và tuyết rơi là chuyện bình thường. Nếu anh để mình phụ thuộc quá nhiều vào thời tiết thì sẽ chẳng làm được cái gì hết.”
“Được rồi”, gã miễn cưỡng đồng ý. “Chúng ta sẽ ăn trưa ở đâu nhỉ?”, gã vội hỏi khi nàng bước vào trong xe.
Nàng ngước nhìn gã. “Ở thị trấn được không? Vào khoảng mười hai rưỡi? Một quán rượu cách đây khoảng hai dặm có phục vụ bữa trưa vào Chủ nhật rất ngon.” Làm việc tại khách sạn nên nàng không muốn bị Peter Meridew bắt gặp khi đang ăn trưa cùng khách. Đặc biệt là một vị khách như Max!
“Được”, Max chậm rãi gật đầu, đột ngột cúi người xuống chắn ngang cửa xe để January không đóng lại được. “Em sẽ không đổi ý chứ?”, gã trầm giọng hỏi.
Lọ lem bướng bỉnh - Chương 11
January, em định đi chỗ quái nào thế?” May hoài nghi gặng hỏi khi đi theo nàng ra ngoài sân.
January thậm chí chẳng thèm dừng lại, tiếp tục sải những bước dài ngang qua sân và thô lỗ trời. “Tất nhiên là đi kéo cái xe của em ra khỏi rãnh.”
“Nhưng việc đó đâu cần phải làm gấp, hãy chờ tới khi thời tiết quang đãng hơn”, May phản đối lý do nàng đưa ra khi January trèo lên ca bin máy kéo. “Hơn nữa, em nói rằng có thể nó bị hỏng rất nặng cơ mà.” Chị gái nàng cau mày khó hiểu.
Có khả năng là như vậy, hầu như toàn bộ cửa trưóc ở một bên xe bị bẹp dúm khi va vào một cạnh củarãnh nước.
Nhưng dù sao lúc này tuyết cũng đã ngừng rơi và January cần phải làm gì đó. Nàng phải khiến mình hết sức bận rộn để không có thời gian nghĩ ngợi quá nhiều. Không phải nghĩ về bất cứ thứ gì nêu có thể!
M. P. Golding! Nàng nhận ra cái tên này ngay lập tức, nhớ rõ ràng đó là chữ ký trong thư của viên luật sư mà họ nhận được
Giáng sinh - từ Tập đoàn Marshall - đề nghị mua lại trang trại của họ. Đó cũng là tên của người đã tới trang trại và nói chuyện với May cũng về việc mua trang trại...?
January vẫn không thể tin được chuyện này! Nàng không thể ngừng nghĩ về nó dù cố gắng bằng mọi cách...
“May, em không thể đế mặc nó ở đó được”, nàng khăng khăng.
“Nó có thể ở đó một vài ngày cho đến khi tuyết tan bớt đi”, chị gái nàng còn cương quyết hơn.
January lắc đầu dứt khoát. “Em sẽ kéo nó lên bây giờ.”
“January, có chuyện gì xảy ra với em thế?” May băn khoăn nhìn nàng. “Sáng nay, trước khi xảy ra tai nạn, em rất tươi tắn và vui vẻ. Hay vết u trên đầu em nguy hiểm hơn là chúng ta nghĩ. Có khi chị phải gọi cho bác sĩ Young...”
“Em không cần bác sĩ đâu, May. Dù sao cũng chẳng có bác sĩ nào có thể chữa được vết thương của nàng. Nàng buộc mình phải bình tĩnh lại, mỉm cười với chị gái. “Chỉ là một cục u nhỏ thôi chị”, nàng nhấn mạnh - cơn đau nhói ở thái dương chẳng có nghĩa lý gì so với vết thương đang nhức nhối trong lòng nàng. Và chẳng loại thuốc nào có thể chữa lành được nó cả. “Coi kìa, em chỉ định xuống xem có thể kéo nó ra khỏi rãnh hay không thôi. Với lại không khí trong lành có thể sẽ tốt cho em.” Nàng đành xuống nước và trấn an chị gái.
May có vẻ không bị thuyết phục bởi lý lẽ đó, khó hiểu nhìn nàng. “Chẳng phải em định ra ngoài tối nay sao?”
January chớp mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt chị gái. ổi kế hoạch rồi, nàng đáp qua loa. “Kìa, trời lạnh lắm, sao chị không vào nhà đi?”, nàng giục chị gái và mỉm cười hứa hẹn. “Em sẽ không ở ngoài này lâu đâu.”
“Thôi được”, May thở dài. “Chị sẽ pha một ấm trà nóng chờ em.”
January âm thầm thở phào nhẹ nhõm trước sự đầu hàng muộn màng của chị gái, bắt đầu khởi động cái máy kéo ồn ào trước khi thân thiết vẫy chào May và lái ra khỏi sân trang trại.
Nàng thực sự cần thời gian yên tĩnh một mình. Để cân nhắc lại những việc đã xảy ra trong hai ngày vừa qua. Để xem xét chính xác Max Golding đã làm gì trong hai ngày đó!
Bất chấp những gì gã đã nói trước khi nàng đột ngột cắt đứt cuộc nói chuyện qua điện thoại, nàng vẫn tin rằng gã đã biết nàng là một trong ba chị em nhà Calendar trong suốt khoảng thời gian đó.
Liệu đó có phải là lý do thực sự gã theo đuổi nàng không? Liệu nó có phải là một phần trong kế hoạch xảo quyệt của gã nhằm chia rẽ chị em nàng và chiếm đoạt trang trại của họ không?
Đó là nỗi sợ hãi khủng khiếp nht của nàng, nỗi khiếp sợ đã góp phần khiến nàng bị sốc nặng khi phát hiện ra chính xác gã là ai. Bởi khi gã hôn nàng đêm qua, January biết rằng nàng đã yêu gã, nàng đã thực sự yêu Max.
Gã không giống bất kỳ người đàn ông nào nàng từng biết. Gã sở hữu vẻ tự tin tuyệt đối làm yên lòng người khác, cực kỳ thông minh cũng như rất tinh tế và không phải nghi ngờ gì về sự giàu có của gã.
Nàng đã thực sự rung động mãnh liệt bởi gã!
Nhưng liệu có phải nàng bị gã cố tình quyến rũ không? Đó là câu hỏi luôn luôn xoáy vào trái tim vỡ nát, đau khổ của nàng.
Một điều nàng biết chắc chắn là: Ngay khi có thời gian suy nghĩ rõ ràng về vấn đề này, Max sẽ ngay lập tức xuất hiện ở trang trại. Bởi vậy, thêm một lý do thích đáng nữa để nàng tránh xa khỏi trang trại càng nhiều càng tốt trong vài ngy tới.
Nhưng cuộc đời cũng thật trớ trêu, ngay khi nàng vừa vòng qua khúc cua gấp trên con đường mòn bị tuyết phủ kín thì gặp ngay một chiếc ô tô đang bò chầm chậm từ phía đối diện, chặn mất lối đi của nàng. Và người ngồi phía sau tay lái rành rành là Max Golding!
January vội vàng phanh gấp để tránh húc vào xe gã khiến chiếc máy ké
Còn lựa chọn nào khác không? Qua đêm với gã trong căn hộ sang trọng của gã chăng? Nàng chưa từng nghĩ vậy! Nàng có thể đáp lại gã bằng những cảm xúc hoàn toàn mới - và có chút đáng lo ngại - nhưng như vậy không có nghĩa nàng sẵn sàng lao vào vòng tay gã trong lần đầu hẹn hò.
“Tôi sẽ ổn thôi”, nàng khẳng định, thầm ước tay mình đừng run như thế lúc mở khóa cửa xe. “Max, đây là miền Bắc nước Anh và tuyết rơi là chuyện bình thường. Nếu anh để mình phụ thuộc quá nhiều vào thời tiết thì sẽ chẳng làm được cái gì hết.”
“Được rồi”, gã miễn cưỡng đồng ý. “Chúng ta sẽ ăn trưa ở đâu nhỉ?”, gã vội hỏi khi nàng bước vào trong xe.
Nàng ngước nhìn gã. “Ở thị trấn được không? Vào khoảng mười hai rưỡi? Một quán rượu cách đây khoảng hai dặm có phục vụ bữa trưa vào Chủ nhật rất ngon.” Làm việc tại khách sạn nên nàng không muốn bị Peter Meridew bắt gặp khi đang ăn trưa cùng khách. Đặc biệt là một vị khách như Max!
“Được”, Max chậm rãi gật đầu, đột ngột cúi người xuống chắn ngang cửa xe để January không đóng lại được. “Em sẽ không đổi ý chứ?”, gã trầm giọng hỏi.
Lọ lem bướng bỉnh - Chương 11
January, em định đi chỗ quái nào thế?” May hoài nghi gặng hỏi khi đi theo nàng ra ngoài sân.
January thậm chí chẳng thèm dừng lại, tiếp tục sải những bước dài ngang qua sân và thô lỗ trời. “Tất nhiên là đi kéo cái xe của em ra khỏi rãnh.”
“Nhưng việc đó đâu cần phải làm gấp, hãy chờ tới khi thời tiết quang đãng hơn”, May phản đối lý do nàng đưa ra khi January trèo lên ca bin máy kéo. “Hơn nữa, em nói rằng có thể nó bị hỏng rất nặng cơ mà.” Chị gái nàng cau mày khó hiểu.
Có khả năng là như vậy, hầu như toàn bộ cửa trưóc ở một bên xe bị bẹp dúm khi va vào một cạnh củarãnh nước.
Nhưng dù sao lúc này tuyết cũng đã ngừng rơi và January cần phải làm gì đó. Nàng phải khiến mình hết sức bận rộn để không có thời gian nghĩ ngợi quá nhiều. Không phải nghĩ về bất cứ thứ gì nêu có thể!
M. P. Golding! Nàng nhận ra cái tên này ngay lập tức, nhớ rõ ràng đó là chữ ký trong thư của viên luật sư mà họ nhận được
Giáng sinh - từ Tập đoàn Marshall - đề nghị mua lại trang trại của họ. Đó cũng là tên của người đã tới trang trại và nói chuyện với May cũng về việc mua trang trại...?
January vẫn không thể tin được chuyện này! Nàng không thể ngừng nghĩ về nó dù cố gắng bằng mọi cách...
“May, em không thể đế mặc nó ở đó được”, nàng khăng khăng.
“Nó có thể ở đó một vài ngày cho đến khi tuyết tan bớt đi”, chị gái nàng còn cương quyết hơn.
January lắc đầu dứt khoát. “Em sẽ kéo nó lên bây giờ.”
“January, có chuyện gì xảy ra với em thế?” May băn khoăn nhìn nàng. “Sáng nay, trước khi xảy ra tai nạn, em rất tươi tắn và vui vẻ. Hay vết u trên đầu em nguy hiểm hơn là chúng ta nghĩ. Có khi chị phải gọi cho bác sĩ Young...”
“Em không cần bác sĩ đâu, May. Dù sao cũng chẳng có bác sĩ nào có thể chữa được vết thương của nàng. Nàng buộc mình phải bình tĩnh lại, mỉm cười với chị gái. “Chỉ là một cục u nhỏ thôi chị”, nàng nhấn mạnh - cơn đau nhói ở thái dương chẳng có nghĩa lý gì so với vết thương đang nhức nhối trong lòng nàng. Và chẳng loại thuốc nào có thể chữa lành được nó cả. “Coi kìa, em chỉ định xuống xem có thể kéo nó ra khỏi rãnh hay không thôi. Với lại không khí trong lành có thể sẽ tốt cho em.” Nàng đành xuống nước và trấn an chị gái.
May có vẻ không bị thuyết phục bởi lý lẽ đó, khó hiểu nhìn nàng. “Chẳng phải em định ra ngoài tối nay sao?”
January chớp mắt, không dám nhìn thẳng vào mắt chị gái. ổi kế hoạch rồi, nàng đáp qua loa. “Kìa, trời lạnh lắm, sao chị không vào nhà đi?”, nàng giục chị gái và mỉm cười hứa hẹn. “Em sẽ không ở ngoài này lâu đâu.”
“Thôi được”, May thở dài. “Chị sẽ pha một ấm trà nóng chờ em.”
January âm thầm thở phào nhẹ nhõm trước sự đầu hàng muộn màng của chị gái, bắt đầu khởi động cái máy kéo ồn ào trước khi thân thiết vẫy chào May và lái ra khỏi sân trang trại.
Nàng thực sự cần thời gian yên tĩnh một mình. Để cân nhắc lại những việc đã xảy ra trong hai ngày vừa qua. Để xem xét chính xác Max Golding đã làm gì trong hai ngày đó!
Bất chấp những gì gã đã nói trước khi nàng đột ngột cắt đứt cuộc nói chuyện qua điện thoại, nàng vẫn tin rằng gã đã biết nàng là một trong ba chị em nhà Calendar trong suốt khoảng thời gian đó.
Liệu đó có phải là lý do thực sự gã theo đuổi nàng không? Liệu nó có phải là một phần trong kế hoạch xảo quyệt của gã nhằm chia rẽ chị em nàng và chiếm đoạt trang trại của họ không?
Đó là nỗi sợ hãi khủng khiếp nht của nàng, nỗi khiếp sợ đã góp phần khiến nàng bị sốc nặng khi phát hiện ra chính xác gã là ai. Bởi khi gã hôn nàng đêm qua, January biết rằng nàng đã yêu gã, nàng đã thực sự yêu Max.
Gã không giống bất kỳ người đàn ông nào nàng từng biết. Gã sở hữu vẻ tự tin tuyệt đối làm yên lòng người khác, cực kỳ thông minh cũng như rất tinh tế và không phải nghi ngờ gì về sự giàu có của gã.
Nàng đã thực sự rung động mãnh liệt bởi gã!
Nhưng liệu có phải nàng bị gã cố tình quyến rũ không? Đó là câu hỏi luôn luôn xoáy vào trái tim vỡ nát, đau khổ của nàng.
Một điều nàng biết chắc chắn là: Ngay khi có thời gian suy nghĩ rõ ràng về vấn đề này, Max sẽ ngay lập tức xuất hiện ở trang trại. Bởi vậy, thêm một lý do thích đáng nữa để nàng tránh xa khỏi trang trại càng nhiều càng tốt trong vài ngy tới.
Nhưng cuộc đời cũng thật trớ trêu, ngay khi nàng vừa vòng qua khúc cua gấp trên con đường mòn bị tuyết phủ kín thì gặp ngay một chiếc ô tô đang bò chầm chậm từ phía đối diện, chặn mất lối đi của nàng. Và người ngồi phía sau tay lái rành rành là Max Golding!
January vội vàng phanh gấp để tránh húc vào xe gã khiến chiếc máy ké
»Tag: Trang 11 - Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 