Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh
o bị giật mạnh, rõ ràng Max cũng giật mình, đạp phanh cùng lúc với nàng. Bánh xe gã không có khả năng bám đất như xe kéo của nàng nên bị trượt xuống dốc một đoạn mới dừng lại được.
January gườm gườm nhìn như thể muốn ăn tươi nuốt sống gã, điều cuối cùng nàng mong chờ là Max lái xe tới đây ngay sau khi nàng đột ngột cúp điện thoại. Nàng cho rằng sẽ có một vài giờ suy nghĩ, tìm ra cách nào đó để đối phó với gã. Có thế nàng sẽ có hai mươi tư tiếng nếu Max cũng cần chừng đó thời gian để suy tínhống nàng.
Tuy nhiên, ngay lúc gã vừa chui ra khỏi xe thì nàng nhận ra mình đã nhầm lẫn như thế nào. Gã không mặc “bộ com lê và đi giày được làm thủ công” mà May đã rất vui sướng khi thấy chúng bị dính bê bết bùn đất hôm qua - và cũng gây ấn tượng mạnh mẽ với nàng đêm qua. Hôm nay gã mặc áo len dài tay màu xanh và quần jean, đi đôi ủng chuyên dùng để đi bộ - hiển nhiên gã đã có kinh nghiệm ăn mặc thế nào cho phù hợp với việc đến thăm một trang trại.
Tay nàng siết chặt bánh lái khi gã đi tới bên máy kéo, thái độ của gã rất nghiêm túc. Gã định nói gì với nàng? Họ còn có thể nói gì được với nhau?
Tấn công là cách phòng thủ tốt nhất, cha nàng đã từng nói như vậy. Nàng mở cửa ca bin, trèo xuống, chân ngập sâu trong tuyết, đầu ngẩng cao thách thức, chờ Max đến gần.
“Tôi không biết chuyện này trước đó, January”, gã đột ngột lên tiếng.
Nàng nhếch môi, khinh miệt. “Không biết cái gì thưa ngài Golding? Không biết họ của tôi là Calendar chăng? Rằng tôi là một trong ba người chủ của trang trại mà tập đoàn ngài đang cố gắng mua phải không? Xin thứ lỗi cho, tôi thấy điều đó thật hoang đường!”
Và thực sự nàng không tin vào điều đó. Dường như có quá nhiều điều trùng hợp, rằng Max là viên luật sư - người đại diện cho một tập đoàn lớn của Mỹ đã gửi thư đến chị em nàng lúc đầu. Rằng gã chính là người đã gặp gỡ May tại trang trại hôm qua. Rằng gã cũng là người đã cố gắng thuyết phục chị em nàng bán trang trại.
Quá nhiều sự ngẫu nhiên trong tất cả các trường hợp này. Thậm chí, cứ cho là sự trùng hợp như vậy có thể xảy ra thì cũng khó có thể tin được là Max lại thẳng thắn nói với nàng rằng gã không hề biết nàng là một trong ba chị em cực kỳ bướng bỉnh, đã cự tuyệt số tiền mà gã đưa ra dưới danh nghĩa Tập đoàn Marshall.
Khuôn mặt Max trông hết sức nghiêm trang. “Nếu em không tin thì tôi cũng đành chịu, tôi chỉ có thể nhắc lại rằng thực sự cách đây vài phút tôi hoàn toàn không có khái niệm gì về họ của em hay em là ai?”
Và nàng cũng chỉ có thế lặp lại - ít ra là trong thâm tâm - rằng nàng không tin gã!
Nàng ném cho gã một cái nhìn khinh miệt. “Ngài đang định làm gì ở đây, thưa ngài Golding? Tôi tin chắc là May - chị gái t đã tuyên bố với ngài hết sức rõ ràng là chúng tôi không có ý định...”
“Liệu em có thể thôi gọi tôi bằng họ của tôi một cách miệt thị như vậy được không? Trước đây tên tôi là Max và bây giờ vẫn là Max.” Gã giận dữ phản ứng.
Không, không giống nhau, gã không phải là Max trước đây. Bây giờ gã là kẻ thù của nàng. Một kẻ thù đã được xác định. Không đáng tin cậy. Tệ hơn nữa, gã là kẻ xảo quyệt.
“Và đúng, chị gái em đã nói rất rõ rằng cả ba chị em đều không muốn bán trang trại.” Gã tiếp tục một cách nóng nảy. “Và bây giờ tôi đã nhận ra em rất giống chị em, chỉ có khác biệt về màu mắt là đáng chú ý. Tôi hoàn toàn không để ý đến sự giống nhau đó khi đến trang trại hôm qua.”
“Không ư?” January chế nhạo. “Rồi anh sẽ lại sốc lần nữa khi anh gặp March nữa ư, ‘giống nhau như ba hạt đậu trong một quả đậu’ như bố tôi thường nói ư.”
“Tôi thừa nhận đó là sự giống nhau kỳ lạ, từ ánh mắt, giọng nói đều rất đặc biệt”, gã ồng tình.
Miệng nàng cong lên châm chọc. “Tất nhiên là như vậy rồi. Và nếu anh không phiền thì hãy lái xe tránh ra khỏi đường của tôi, tôi còn có việc phải làm.”
Max nhìn sát vào khuôn mặt nàng, rồi cau mày và nheo mắt. “Cục u trên trán em là do tai nạn vừa rồi phải không?”
Nàng đưa tay lên che vết bầm ở thái dương theo bản năng. Nếu bảo rằng không đau thì rõ ràng là nàng nói dối vì thực sự nó rất đau, nhưng nàng không có ý định than phiền về vết thương - hay nỗi đau trong lòng nàng - với Max Golding!
“January?”, gã thúc giục.
“Đúng vậy”, nàng thản nhiên đáp lại. “Nếu anh quay đầu xe vào chỗ cái cổng ngay phía sau anh...”
“January, tôi không quan tâm đến việc quay đầu xe”, gã đáp lại bằng giọng hết sức kiềm chế.
Ánh mắt nàng lóe lên cảnh cáo. “Tôi không có hứng thú tranh luận bất cứ điều gì với anh,ốt hơn hết là chúng ta chẳng nên nói gì với nhau!” Nàng định bước trở lại máy kéo.
Bỗng một tay nàng bị nắm chặt giữa những ngón tay cứng như thép của gã và Max kéo nàng quay lại đối diện với gã.
Có vài điều tôi muốn nói với em, gã nghiêm khắc nói với nàng, đôi mắt màu xanh lấp lánh giận dữ. “Thứ nhất, tôi nhắc lại rằng tôi không hề biết về mối quan hệ của em với trang trại gia đình Calendar...”
“Và tôi cũng nhắc lại rằng tôi không tin anh!”, nàng gay gắt đáp trả.
Max đột nhiên trở nên lặng lẽ, đôi mắt màu xanh tái đi trông gần như màu xám. “Tôi không nói dố”, giọng gã kìm nén. “Em đã đi khám cục u trên trán chưa?”, gã chợt thay đổi chủ đề.
Nàng nhếch môi khinh khỉnh. “Quan tâm quá, anh lại bắt đầu giống May rồi!” Lọ lem bướng bỉnh - Chương 12
Miệng gã mím chặt trước sự châm chọc cố ý của nàng. “Nếu cô ấy quan tâm đến em như tôi thì tôi nghĩ rằng mình sẽ yêu quý chị em đấy.”
Hai má đỏ bừng giận dữ khi nàng cười gằn. “Tôi nghi ngờ tình cảm đó của anh sẽ được đền đáp!”
Gã lắc đầu. “Tôi không định tranh thắng thua ở các cuộc đua về tình cảm. Tôi chỉ muốn đảm bảo rằng em không phải chịu ảnh hưởng xấu từ tai nạn...”
“Ảnh hưởng xấu nhất mà tôi phải chịu là tiếp chuyện anh lâu hơn cần thiết!” January sỉ vả và xoay xở tìm cách thoát khỏi bàn tay cứng như thép của gã. “Nào, anh có định lái xe tránh ra không, hay tôi phải vòng qua anh bằng cách lái m
January gườm gườm nhìn như thể muốn ăn tươi nuốt sống gã, điều cuối cùng nàng mong chờ là Max lái xe tới đây ngay sau khi nàng đột ngột cúp điện thoại. Nàng cho rằng sẽ có một vài giờ suy nghĩ, tìm ra cách nào đó để đối phó với gã. Có thế nàng sẽ có hai mươi tư tiếng nếu Max cũng cần chừng đó thời gian để suy tínhống nàng.
Tuy nhiên, ngay lúc gã vừa chui ra khỏi xe thì nàng nhận ra mình đã nhầm lẫn như thế nào. Gã không mặc “bộ com lê và đi giày được làm thủ công” mà May đã rất vui sướng khi thấy chúng bị dính bê bết bùn đất hôm qua - và cũng gây ấn tượng mạnh mẽ với nàng đêm qua. Hôm nay gã mặc áo len dài tay màu xanh và quần jean, đi đôi ủng chuyên dùng để đi bộ - hiển nhiên gã đã có kinh nghiệm ăn mặc thế nào cho phù hợp với việc đến thăm một trang trại.
Tay nàng siết chặt bánh lái khi gã đi tới bên máy kéo, thái độ của gã rất nghiêm túc. Gã định nói gì với nàng? Họ còn có thể nói gì được với nhau?
Tấn công là cách phòng thủ tốt nhất, cha nàng đã từng nói như vậy. Nàng mở cửa ca bin, trèo xuống, chân ngập sâu trong tuyết, đầu ngẩng cao thách thức, chờ Max đến gần.
“Tôi không biết chuyện này trước đó, January”, gã đột ngột lên tiếng.
Nàng nhếch môi, khinh miệt. “Không biết cái gì thưa ngài Golding? Không biết họ của tôi là Calendar chăng? Rằng tôi là một trong ba người chủ của trang trại mà tập đoàn ngài đang cố gắng mua phải không? Xin thứ lỗi cho, tôi thấy điều đó thật hoang đường!”
Và thực sự nàng không tin vào điều đó. Dường như có quá nhiều điều trùng hợp, rằng Max là viên luật sư - người đại diện cho một tập đoàn lớn của Mỹ đã gửi thư đến chị em nàng lúc đầu. Rằng gã chính là người đã gặp gỡ May tại trang trại hôm qua. Rằng gã cũng là người đã cố gắng thuyết phục chị em nàng bán trang trại.
Quá nhiều sự ngẫu nhiên trong tất cả các trường hợp này. Thậm chí, cứ cho là sự trùng hợp như vậy có thể xảy ra thì cũng khó có thể tin được là Max lại thẳng thắn nói với nàng rằng gã không hề biết nàng là một trong ba chị em cực kỳ bướng bỉnh, đã cự tuyệt số tiền mà gã đưa ra dưới danh nghĩa Tập đoàn Marshall.
Khuôn mặt Max trông hết sức nghiêm trang. “Nếu em không tin thì tôi cũng đành chịu, tôi chỉ có thể nhắc lại rằng thực sự cách đây vài phút tôi hoàn toàn không có khái niệm gì về họ của em hay em là ai?”
Và nàng cũng chỉ có thế lặp lại - ít ra là trong thâm tâm - rằng nàng không tin gã!
Nàng ném cho gã một cái nhìn khinh miệt. “Ngài đang định làm gì ở đây, thưa ngài Golding? Tôi tin chắc là May - chị gái t đã tuyên bố với ngài hết sức rõ ràng là chúng tôi không có ý định...”
“Liệu em có thể thôi gọi tôi bằng họ của tôi một cách miệt thị như vậy được không? Trước đây tên tôi là Max và bây giờ vẫn là Max.” Gã giận dữ phản ứng.
Không, không giống nhau, gã không phải là Max trước đây. Bây giờ gã là kẻ thù của nàng. Một kẻ thù đã được xác định. Không đáng tin cậy. Tệ hơn nữa, gã là kẻ xảo quyệt.
“Và đúng, chị gái em đã nói rất rõ rằng cả ba chị em đều không muốn bán trang trại.” Gã tiếp tục một cách nóng nảy. “Và bây giờ tôi đã nhận ra em rất giống chị em, chỉ có khác biệt về màu mắt là đáng chú ý. Tôi hoàn toàn không để ý đến sự giống nhau đó khi đến trang trại hôm qua.”
“Không ư?” January chế nhạo. “Rồi anh sẽ lại sốc lần nữa khi anh gặp March nữa ư, ‘giống nhau như ba hạt đậu trong một quả đậu’ như bố tôi thường nói ư.”
“Tôi thừa nhận đó là sự giống nhau kỳ lạ, từ ánh mắt, giọng nói đều rất đặc biệt”, gã ồng tình.
Miệng nàng cong lên châm chọc. “Tất nhiên là như vậy rồi. Và nếu anh không phiền thì hãy lái xe tránh ra khỏi đường của tôi, tôi còn có việc phải làm.”
Max nhìn sát vào khuôn mặt nàng, rồi cau mày và nheo mắt. “Cục u trên trán em là do tai nạn vừa rồi phải không?”
Nàng đưa tay lên che vết bầm ở thái dương theo bản năng. Nếu bảo rằng không đau thì rõ ràng là nàng nói dối vì thực sự nó rất đau, nhưng nàng không có ý định than phiền về vết thương - hay nỗi đau trong lòng nàng - với Max Golding!
“January?”, gã thúc giục.
“Đúng vậy”, nàng thản nhiên đáp lại. “Nếu anh quay đầu xe vào chỗ cái cổng ngay phía sau anh...”
“January, tôi không quan tâm đến việc quay đầu xe”, gã đáp lại bằng giọng hết sức kiềm chế.
Ánh mắt nàng lóe lên cảnh cáo. “Tôi không có hứng thú tranh luận bất cứ điều gì với anh,ốt hơn hết là chúng ta chẳng nên nói gì với nhau!” Nàng định bước trở lại máy kéo.
Bỗng một tay nàng bị nắm chặt giữa những ngón tay cứng như thép của gã và Max kéo nàng quay lại đối diện với gã.
Có vài điều tôi muốn nói với em, gã nghiêm khắc nói với nàng, đôi mắt màu xanh lấp lánh giận dữ. “Thứ nhất, tôi nhắc lại rằng tôi không hề biết về mối quan hệ của em với trang trại gia đình Calendar...”
“Và tôi cũng nhắc lại rằng tôi không tin anh!”, nàng gay gắt đáp trả.
Max đột nhiên trở nên lặng lẽ, đôi mắt màu xanh tái đi trông gần như màu xám. “Tôi không nói dố”, giọng gã kìm nén. “Em đã đi khám cục u trên trán chưa?”, gã chợt thay đổi chủ đề.
Nàng nhếch môi khinh khỉnh. “Quan tâm quá, anh lại bắt đầu giống May rồi!” Lọ lem bướng bỉnh - Chương 12
Miệng gã mím chặt trước sự châm chọc cố ý của nàng. “Nếu cô ấy quan tâm đến em như tôi thì tôi nghĩ rằng mình sẽ yêu quý chị em đấy.”
Hai má đỏ bừng giận dữ khi nàng cười gằn. “Tôi nghi ngờ tình cảm đó của anh sẽ được đền đáp!”
Gã lắc đầu. “Tôi không định tranh thắng thua ở các cuộc đua về tình cảm. Tôi chỉ muốn đảm bảo rằng em không phải chịu ảnh hưởng xấu từ tai nạn...”
“Ảnh hưởng xấu nhất mà tôi phải chịu là tiếp chuyện anh lâu hơn cần thiết!” January sỉ vả và xoay xở tìm cách thoát khỏi bàn tay cứng như thép của gã. “Nào, anh có định lái xe tránh ra không, hay tôi phải vòng qua anh bằng cách lái m
»Tag: Trang 12 - Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 
