Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh
giác.
“January, ngoài trời rất lạnh”, giọng gã trở nên sôi nổi, không để ý tới cái nhìn săm soi của nàng. Tôi sẽ lùi lại để em tiếp tục c việc. Mà xe của em đã trở thành một đống sắt vụn.” Gã nặng nề nhận xét khi lùi xe qua chiếc xe của nàng vẫn đang nằm dưới rãnh, nhăn mặt hình dung ra cảnh January bị mất kiểm soát và đâm sầm xuống. Tồi tệ hơn là lúc đó nàng đang lái xe để tới chỗ hẹn gặp gã.
Không phải gã nghĩ rằng điều đó sẽ lặp lại, chẳng phải mười phút trước January đã tuyên bố rất rõ ràng rằng nàng sẽ không bao giờ gặp lại gã, cho dù là để ăn tối hay bất kỳ lý do nào đó sao!
Mi đã thất bại và hãy rời đi ngay, Max, gã kiên quyết tự nhủ. Ơn Chúa, gã thường xuyên làm như vậy trong quá khứ, không bao giờ ở một chỗ đủ lâu để cho phép bản thân quá gắn bó với bất kỳ người phụ nữ nào. Hay để họ trở nên quyến luyến với gã. January cũng không ngoại lệ, gã cứng rắn nhủ thầm. Chỉ có tác động của sức hấp dẫn đối với nàng là khác biệt...
Tất cả những lý do đó là đủ khiến gã rời nơi này càng xa càng tốt và nhanh nht có thể!
Trừ phi Jude có ý tưởng khác về việc này, Max buồn bực gọi điện cho ông chủ - bạn gã ngay khi trở về khách sạn vào buổi trưa. Sau hằng tiếng đồng hồ chán nản nói chuyện với March và May tại trang trại nhà Calendar, gã đã nhận thức được rằng việc thuyết phục họ bán trang trại là gần như không tưởng.
“Cậu không thể xử lý tình huống này mạnh tay hơn được sao”, Jude phàn nàn vẻ không tán thành. “ Có gì khó khăn khi thuyết phục ba bà già cổ hủ rằng họ sẽ được sống sung sướng trong một căn nhà gỗ xinh đẹp ở đâu đó, hơn là phải làm việc quần quật tại một trang trại bên sườn đồi mà không và sẽ không bao giờ đủ trang trải cuộc sống của họ?”
“Ba bà già cổ hủ”, Max có thể dễ dàng dự đoán được phản ứng của bất kỳ ai trong ba chị em rõ ràng là rất xinh đẹp khi bị gọi như vậy! Cuộc gặp gỡ cô chị hai hết sức thú vị. Lúc đến trang trại, gã thực sự thích thú khi thấy ba chị em họ giống nhau như tạc. Dù gã cũng nhanh chóng nhận ra March là người hung hăng nhất trong ba chị em. Cô đã đốp chát rằng gã và Tập đoàn Marshall chẳng thể làm được gì với đề nghị mua lại mảnh đất của nhà Calendar. May có vẻ lịch sự hơn đôi chút, nhưng câu trả lời của cô cũng giống hệt cô em.
Nhưng vì một vài lý do, Max thực sự không muốn đính chính lại sự nhầm lẫn của Jude về độ tuổi của ba chị em họ. Gã không muốn Jude có cơ hội mười mươi để đặt nghi vấn về lý do Max miễn cưỡng xử lý tiếp công việc này.
“Họ đều được sinh ra ở đó, Jude”, gã nhắc lại câu nói giận dữ của March lúc trước. “Gia đình họ đã sống ở đó mấy đời...”
“Max, cậu đang trở nên mềm yếu đó hả?” Jude nghi ngờ cắt ngang.
Có thể anh ta đúng. Gã và Jude đã từng học cùng trường trung học với nhau, nhưng sau đó bị mất liên lạc vì học ở các trường đại học khác nhau. Sau đó vài năm sau, Jude gặp lại Max khi anh ta mở rộng kinh doanh và dễ dàng thuyết phục gã trở thành luật sư riêng cho công ty. Đó là một quyết định mà Max chưa bao giờ hối tiếc. Cho đến ngày hôm nay...
“Không, tất nhiên là không”, gã vội gạt đi. “Tớ chỉ...”
“Cậu chỉ...?” Jude lập tức phản ứng.
“Cho tớ thêm vài ngày nữa, được không?”, gã nóng nảy cắt lời, thả lỏng bản thân đôi chút vì tay gã đang siết chặt ống nghe - vừa rồi gã đã liều lĩnh khi đề nghị Jude bỏ qua vụ mua bán này. Như vậy gã có thể giải thoát bản thân khỏi những phiền toái! Cậu đã làm gì với April xinh đẹp thế?”, gã cố tỏ ra hài hước.
“Định đổi chủ đề hả Max?” Jude sắc sảo vặn lại.
Có một vấn đề với Jude: Đó là anh ta quá khôn ngoan. Và điều cuối cùng Max mun là để anh ta lần ra những cảm xúc rối rắm mà gã đang vướng vào.
Một phần gã muốn chuyển vấn đề trang trại nhà Calendar sang cho người khác và như vậy gã có thể tránh xa January - điều mà gã biết chắc cần phải làm. Nhưng một phần trách nhiệm nghề nghiệp, phần trung thành với Jude và Tập đoàn Marshall trong suốt mười lăm năm qua, yêu cầu gã phải tiếp tục thuyết phục chị em nhà Calendar bán tài sản thừa kế của họ.
“Không có gì lạ cả”, gã dễ dàng trả lời. “Tớ chỉ tò mò cậu có thành công với April hơn tớ không thôi.”
“Không hẳn thế.” Jude vui vẻ. “Cô ấy khăng khăng đối xử với tớ như thể tớ chỉ là cậu em trai hư hỏng thô
“Kỳ lạ”, Max cười toe toét khi nghĩ đến một người luôn thành công và kiêu căng như Jude lại bị đánh gục một cách thảm hại như thế.
Jude cười lặng lẽ và tán dương. “Thực tế, tớ khá thích thú với mối quan hệ này. Cô ấy là người phụ nữ rất lôi cuốn.” Lọ lem bướng bỉnh - Chương 13
Đối với Max thì April còn lâu mới được coi là hấp dẫn vì January đã cho thấy quyến rũ là nhưthế nào. Nhưng ít ra gã có thế lái Jude khỏi chủ đề chị em Calendar bằng cách hướng vào April Robine.
“Nào, quay lại câu chuyện trang trại nhà Calendar”, Jude nghiêm túc - bằng chứng cho thấy anh ta vẫn tập trung vào vấn đề này.
“Chúng ta cần phải giải quyết xong xuôi trong vài tuần tới để có thể lên bản vẽ kế hoạch. Hãy đề nghị số tiền lớn hơn nếu vẫn không có gì khả thi”, anh ta nghiêm khắc nói thêm.
Dai dẳng. Tập trung. Đó là những tính cách của Jude mà trước đây gã luôn ngưỡng mộ. Nhưng liên quan tới vấn đề cụ thể này thì nhũng đặc điểm đó lại trở nên cực kỳ đáng ghét.
“Tớ hiểu rõ thời hạn, Jude”, gã ngắt lời. “Nhưng trong trường hợp này, tớ cho rằng đề nghị về tiền bạc sẽ không khiến tình hình sáng sủa hơn.”
Thực tế, Max chắc chắn nó sẽ không đem lại kết quả gì. Mức giá đưa ra lần trước đã vượt xa giá trị thị trường của mảnh đất đó và bất chấp sự thực là chị em nhà Calendar chẳng giàu có gì, nhưng không một ai trong bọn họ tỏ ra hứng thú với con số trên. Tiền dường như không quan trọng đối với họ.
“Tớ thực sự không muốn phải đích thân tới đó Max”, Jude êm ái nói.
Max cũng không muốn anh ta tới đây. Thứ nhất, nó sẽ là minh chứng cho sự thất bại của gã, khiến Jude phải tự mình giải quyết. Thứ hai, g
“January, ngoài trời rất lạnh”, giọng gã trở nên sôi nổi, không để ý tới cái nhìn săm soi của nàng. Tôi sẽ lùi lại để em tiếp tục c việc. Mà xe của em đã trở thành một đống sắt vụn.” Gã nặng nề nhận xét khi lùi xe qua chiếc xe của nàng vẫn đang nằm dưới rãnh, nhăn mặt hình dung ra cảnh January bị mất kiểm soát và đâm sầm xuống. Tồi tệ hơn là lúc đó nàng đang lái xe để tới chỗ hẹn gặp gã.
Không phải gã nghĩ rằng điều đó sẽ lặp lại, chẳng phải mười phút trước January đã tuyên bố rất rõ ràng rằng nàng sẽ không bao giờ gặp lại gã, cho dù là để ăn tối hay bất kỳ lý do nào đó sao!
Mi đã thất bại và hãy rời đi ngay, Max, gã kiên quyết tự nhủ. Ơn Chúa, gã thường xuyên làm như vậy trong quá khứ, không bao giờ ở một chỗ đủ lâu để cho phép bản thân quá gắn bó với bất kỳ người phụ nữ nào. Hay để họ trở nên quyến luyến với gã. January cũng không ngoại lệ, gã cứng rắn nhủ thầm. Chỉ có tác động của sức hấp dẫn đối với nàng là khác biệt...
Tất cả những lý do đó là đủ khiến gã rời nơi này càng xa càng tốt và nhanh nht có thể!
Trừ phi Jude có ý tưởng khác về việc này, Max buồn bực gọi điện cho ông chủ - bạn gã ngay khi trở về khách sạn vào buổi trưa. Sau hằng tiếng đồng hồ chán nản nói chuyện với March và May tại trang trại nhà Calendar, gã đã nhận thức được rằng việc thuyết phục họ bán trang trại là gần như không tưởng.
“Cậu không thể xử lý tình huống này mạnh tay hơn được sao”, Jude phàn nàn vẻ không tán thành. “ Có gì khó khăn khi thuyết phục ba bà già cổ hủ rằng họ sẽ được sống sung sướng trong một căn nhà gỗ xinh đẹp ở đâu đó, hơn là phải làm việc quần quật tại một trang trại bên sườn đồi mà không và sẽ không bao giờ đủ trang trải cuộc sống của họ?”
“Ba bà già cổ hủ”, Max có thể dễ dàng dự đoán được phản ứng của bất kỳ ai trong ba chị em rõ ràng là rất xinh đẹp khi bị gọi như vậy! Cuộc gặp gỡ cô chị hai hết sức thú vị. Lúc đến trang trại, gã thực sự thích thú khi thấy ba chị em họ giống nhau như tạc. Dù gã cũng nhanh chóng nhận ra March là người hung hăng nhất trong ba chị em. Cô đã đốp chát rằng gã và Tập đoàn Marshall chẳng thể làm được gì với đề nghị mua lại mảnh đất của nhà Calendar. May có vẻ lịch sự hơn đôi chút, nhưng câu trả lời của cô cũng giống hệt cô em.
Nhưng vì một vài lý do, Max thực sự không muốn đính chính lại sự nhầm lẫn của Jude về độ tuổi của ba chị em họ. Gã không muốn Jude có cơ hội mười mươi để đặt nghi vấn về lý do Max miễn cưỡng xử lý tiếp công việc này.
“Họ đều được sinh ra ở đó, Jude”, gã nhắc lại câu nói giận dữ của March lúc trước. “Gia đình họ đã sống ở đó mấy đời...”
“Max, cậu đang trở nên mềm yếu đó hả?” Jude nghi ngờ cắt ngang.
Có thể anh ta đúng. Gã và Jude đã từng học cùng trường trung học với nhau, nhưng sau đó bị mất liên lạc vì học ở các trường đại học khác nhau. Sau đó vài năm sau, Jude gặp lại Max khi anh ta mở rộng kinh doanh và dễ dàng thuyết phục gã trở thành luật sư riêng cho công ty. Đó là một quyết định mà Max chưa bao giờ hối tiếc. Cho đến ngày hôm nay...
“Không, tất nhiên là không”, gã vội gạt đi. “Tớ chỉ...”
“Cậu chỉ...?” Jude lập tức phản ứng.
“Cho tớ thêm vài ngày nữa, được không?”, gã nóng nảy cắt lời, thả lỏng bản thân đôi chút vì tay gã đang siết chặt ống nghe - vừa rồi gã đã liều lĩnh khi đề nghị Jude bỏ qua vụ mua bán này. Như vậy gã có thể giải thoát bản thân khỏi những phiền toái! Cậu đã làm gì với April xinh đẹp thế?”, gã cố tỏ ra hài hước.
“Định đổi chủ đề hả Max?” Jude sắc sảo vặn lại.
Có một vấn đề với Jude: Đó là anh ta quá khôn ngoan. Và điều cuối cùng Max mun là để anh ta lần ra những cảm xúc rối rắm mà gã đang vướng vào.
Một phần gã muốn chuyển vấn đề trang trại nhà Calendar sang cho người khác và như vậy gã có thể tránh xa January - điều mà gã biết chắc cần phải làm. Nhưng một phần trách nhiệm nghề nghiệp, phần trung thành với Jude và Tập đoàn Marshall trong suốt mười lăm năm qua, yêu cầu gã phải tiếp tục thuyết phục chị em nhà Calendar bán tài sản thừa kế của họ.
“Không có gì lạ cả”, gã dễ dàng trả lời. “Tớ chỉ tò mò cậu có thành công với April hơn tớ không thôi.”
“Không hẳn thế.” Jude vui vẻ. “Cô ấy khăng khăng đối xử với tớ như thể tớ chỉ là cậu em trai hư hỏng thô
“Kỳ lạ”, Max cười toe toét khi nghĩ đến một người luôn thành công và kiêu căng như Jude lại bị đánh gục một cách thảm hại như thế.
Jude cười lặng lẽ và tán dương. “Thực tế, tớ khá thích thú với mối quan hệ này. Cô ấy là người phụ nữ rất lôi cuốn.” Lọ lem bướng bỉnh - Chương 13
Đối với Max thì April còn lâu mới được coi là hấp dẫn vì January đã cho thấy quyến rũ là nhưthế nào. Nhưng ít ra gã có thế lái Jude khỏi chủ đề chị em Calendar bằng cách hướng vào April Robine.
“Nào, quay lại câu chuyện trang trại nhà Calendar”, Jude nghiêm túc - bằng chứng cho thấy anh ta vẫn tập trung vào vấn đề này.
“Chúng ta cần phải giải quyết xong xuôi trong vài tuần tới để có thể lên bản vẽ kế hoạch. Hãy đề nghị số tiền lớn hơn nếu vẫn không có gì khả thi”, anh ta nghiêm khắc nói thêm.
Dai dẳng. Tập trung. Đó là những tính cách của Jude mà trước đây gã luôn ngưỡng mộ. Nhưng liên quan tới vấn đề cụ thể này thì nhũng đặc điểm đó lại trở nên cực kỳ đáng ghét.
“Tớ hiểu rõ thời hạn, Jude”, gã ngắt lời. “Nhưng trong trường hợp này, tớ cho rằng đề nghị về tiền bạc sẽ không khiến tình hình sáng sủa hơn.”
Thực tế, Max chắc chắn nó sẽ không đem lại kết quả gì. Mức giá đưa ra lần trước đã vượt xa giá trị thị trường của mảnh đất đó và bất chấp sự thực là chị em nhà Calendar chẳng giàu có gì, nhưng không một ai trong bọn họ tỏ ra hứng thú với con số trên. Tiền dường như không quan trọng đối với họ.
“Tớ thực sự không muốn phải đích thân tới đó Max”, Jude êm ái nói.
Max cũng không muốn anh ta tới đây. Thứ nhất, nó sẽ là minh chứng cho sự thất bại của gã, khiến Jude phải tự mình giải quyết. Thứ hai, g
»Tag: Trang 14 - Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 