Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
m áp, chảy xuống một dòng theo mặt tường đá mấp mô.
“Có đứng lên được không?” – Tịch Si Thần hỏi, nụ cười toát ra vẻ dịu dàng, mà tay phải đang buông kia như thể đang vô tình chà xát mặt tường thô ráp, xóa sạch vết máu kia, chỉ để lại những vệt màu hồng, tựa như những vệt máu khô cạn đã lâu bám trên tường.
“Phía trước là cầu thang dẫn vào hầm rượu, nhưng cửa đá để mở vào đã bị hỏng rồi…” - Giọng nói dần dần yếu đi, mà tôi cứ lẳng lặng chẳng nghe lấy một từ, mí mắt cụp xuống che đi toàn bộ cảm xúc này.
Tiếng nói mong manh kia dần dần ngưng lại, rồi như chợt nhớ ra điều gì, lại vang lên – “Trừ phi…” – Lại còn thả ra hai chữ này.
Phía trước là một hành lang dài tăm tối, nhỏ hẹp khó mà qua được. Lối ra của khối kiến trúc rộng lớn cổ kính vô cùng này không ngờ lại khiêm tốn đến vậy, nhưng đúng sai gì thì cũng chẳng quan trọng nữa rồi.
Tôi đứng dậy bước về phía đó. Quay đầu lại thấy Tịch Si Thần vẫn đứng ở rất xa phía sau, nhẹ nhàng ôm ngực ho khe khẽ, bước chân hơi lộn xộn và mơ hồ. Tịch Si Thần, thực ra việc gì anh phải như vậy. Rốt cuộc cũng không muốn lo lắng vớ vẩn, vì hiểu rõ được sự giả dối bên trong.
Để ý tới ánh mắt đánh giá của tôi, Tịch Si Thần sửng sốt, đứng thẳng mình, đáy mắt đen tối hiện lên một tia u ám, thản nhiên nói – “Tôi lấy đuốc cái đã.”
Sau cánh cửa cuối con đường nhỏ là một hầm rượu, những chai rượu vang hàng thế kỷ được đặt xen kẽ ngay ngắn trong những hốc trên tường đá.
Một số đã bị vỡ, để lại trong những hốc trên tường các mảnh vỡ.
Hương rượu tản mác trong không khí nồng đậm hơn nhiều so với lúc trước.
Mùi rượu quá nồng khiến tôi cảm thấy không được khỏe.
Sắc mặt Tịch Si Thần đỏ lên lạ lùng, đứng không vững như muốn ngả về phía tôi.
“Tịch Si Thần!” – Tôi quát khẽ theo bản năng.
Không tiếp tục cái dáng vẻ ngả nghiêng nữa, anh ta thuận tay cầm lấy một bình rượu trên kệ nói – “Nơi này không có thức ăn nước uống, đành phải uống tạm thứ này…nhưng mà hình như hơi nhiều quá…” – Thản nhiên tự giễu, cả bản thân anh ta cũng không tin được cái lời giải thích này.
Nhẫn nhịn trong lòng đã đến cực điểm rồi, lại nảy sinh ý muốn trả đũa.
“Tịch Si Thần, anh thích tôi điểm nào chứ?” – Khẽ cười bước từng bước đến bên anh ta, giọng nói mềm mại vốn không có ở tôi – “Thân thể tàn tạ này, hay là… linh hồn nực cười này?”
Tịch Si Thần ngây người, mặc cho bàn tay lạnh như băng của tôi đặt lên cơ thể mình.
Nhận thấy chiếc áo sơ mi trắng kia đã ướt đẫm rồi, đóa mẫu đơn đỏ thẫm kia cũng đã phai màu rồi.
“Thực là một trò đùa không tồi.” – Lần lượt cởi bỏ từng chiếc khuy áo ngay ngắn, để lộ ra khoảng ngực trần trụi.
Ngón tay chậm rãi lướt qua vết thương ngắn ngủn kia, dừng ở nơi trái tim phập phồng.
“Đáng lẽ ra anh nên đâm vào đây.” – Giọng điệu nhẹ nhàng chất chứa sự cay đắng. Cảm giác được khối cơ thể dưới tay này trong nháy mắt trở nên căng thẳng, ngay cả nhịp phập phồng dưới đầu ngón tay cũng như ngừng lại. – “Vết thương ngắn và nông như vậy, sau khi rút dao ra máu mới có thể chầm chậm chảy ra, sau đó trong nháy mắt nắm chặt lấy lưỡi dao, để máu ở lòng bàn tay chảy tràn trên miệng vết thương, giả làm thương nặng… Tôi không ngờ Tịch tiên sinh có thể diễn hay như vậy.” (A Tuyết: haizz, khổ nhục kế thôi)
Không hề trả lời.
Sức nặng dần dần ép xuống người, hơi thở mang hương rượu phảng phất thổi qua bên tai tôi. Thân thể nóng rực, mồ hôi dấp dính, hô hấp rối loạn, lòng tôi rối bời, vội vàng đẩy anh ta ra theo phản xạ.
Tịch Si Thần mất thăng bằng ngã vào mặt đá thô ráp, tay phải va rất mạnh lên mặt tường lởm chởm, vết thương chưa hề khép miệng lại ứa ra một dòng đỏ thẫm.
Hồi lâu cũng không có lên tiếng.
Anh ta dựa lên bờ đá, tóc đen bối rối rủ xuống che vẻ mặt mơ hồ, bàn tay phải nắm chặt, máu theo kẽ tay rỏxuống, từng giọt từng giọt rơi, tạo nên những đóa hoa lung linh diễm lệ - “Đúng, khổ nhục kế. Mặc dù cũ rồi, nhưng với em… sẽ có hiệu lực.” – Con mắt hơi nheo lại thoáng chút thất thần, tiêu cự trong mắt tan rồi lại tụ - “Bởi Giản An Kiệt rất lạnh lùng nhưng cũng rất… dễ mềm lòng.”
“………….”
“Em không muốn cùng chết với tôi trong này không phải sao? Cho nên một đao ấy không phải là thật, em nên cảm thấy mừng.”
Anh ta có ý gì? Châm chọc sự bất lực của tôi sao? Đúng! Mê cung này đúng như anh ta nói, nếu không có anh ta dẫn đường, tôi nhất định sẽ không ra được.
Thân thể Tịch Si Thần chậm rãi di chuyển sang một bên, cuối cùng ngồi xuống.
“Cầu thang ở ngay đây, em đi lên đi…” – Những bậc thang ẩn trong bóng tối, bị tàn phá suýt nữa nhìn không ra. Đột nhiên có những tiếng ầm ầm, những bậc thang mà anh ta nói như kỳ tích mở ra, một luồng ánh sáng mặt trời theo cửa hầm chiếu xuống.
Tôi nâng tay che luồng ánh sáng trắng chói mắt, sau khi đã thích ứng được, lạnh lùng quay đầu lại nhìn Tịch Si Thần – “Anh không đi à?” – Tuy nhiên giờ phút này bản thân hoàn toàn không có ý muốn đỡ anh ta.
Tịch Si Thần ngồi tựa dưới đất, chậm rãi cười nhàn nhạt, thân thể hơi hơi run rẩy, như thể đang cố gắng chống chọi cái gì, hay chịu đựng cái gì. – “Bậc thang cũ nát không được tu sửa, chi bằng để em đi trước xem? Dù sao tôi có chết cũng chẳng liên quan gì đến em không phải sao?”
“Đúng là chẳng liên quan!” – Câu trả lời của tôi gần như là phản xạ, nhưng thể chứng minh với chính mình điều gì đó, nhưng, không thể phủ nhận lời anh ta nói khiến tôi có cảm giác nhói đau…
“Hay là em quyến luyến? A, ‘sống cùng đi chết cùng chôn một mộ’ cũng thật lãng mạn.” – Giọng nói lạnh lùng thốt ra không nhanh không chậm, không biết xấu hổ mà làm tổn thương người ta…
“Có đứng lên được không?” – Tịch Si Thần hỏi, nụ cười toát ra vẻ dịu dàng, mà tay phải đang buông kia như thể đang vô tình chà xát mặt tường thô ráp, xóa sạch vết máu kia, chỉ để lại những vệt màu hồng, tựa như những vệt máu khô cạn đã lâu bám trên tường.
“Phía trước là cầu thang dẫn vào hầm rượu, nhưng cửa đá để mở vào đã bị hỏng rồi…” - Giọng nói dần dần yếu đi, mà tôi cứ lẳng lặng chẳng nghe lấy một từ, mí mắt cụp xuống che đi toàn bộ cảm xúc này.
Tiếng nói mong manh kia dần dần ngưng lại, rồi như chợt nhớ ra điều gì, lại vang lên – “Trừ phi…” – Lại còn thả ra hai chữ này.
Phía trước là một hành lang dài tăm tối, nhỏ hẹp khó mà qua được. Lối ra của khối kiến trúc rộng lớn cổ kính vô cùng này không ngờ lại khiêm tốn đến vậy, nhưng đúng sai gì thì cũng chẳng quan trọng nữa rồi.
Tôi đứng dậy bước về phía đó. Quay đầu lại thấy Tịch Si Thần vẫn đứng ở rất xa phía sau, nhẹ nhàng ôm ngực ho khe khẽ, bước chân hơi lộn xộn và mơ hồ. Tịch Si Thần, thực ra việc gì anh phải như vậy. Rốt cuộc cũng không muốn lo lắng vớ vẩn, vì hiểu rõ được sự giả dối bên trong.
Để ý tới ánh mắt đánh giá của tôi, Tịch Si Thần sửng sốt, đứng thẳng mình, đáy mắt đen tối hiện lên một tia u ám, thản nhiên nói – “Tôi lấy đuốc cái đã.”
Sau cánh cửa cuối con đường nhỏ là một hầm rượu, những chai rượu vang hàng thế kỷ được đặt xen kẽ ngay ngắn trong những hốc trên tường đá.
Một số đã bị vỡ, để lại trong những hốc trên tường các mảnh vỡ.
Hương rượu tản mác trong không khí nồng đậm hơn nhiều so với lúc trước.
Mùi rượu quá nồng khiến tôi cảm thấy không được khỏe.
Sắc mặt Tịch Si Thần đỏ lên lạ lùng, đứng không vững như muốn ngả về phía tôi.
“Tịch Si Thần!” – Tôi quát khẽ theo bản năng.
Không tiếp tục cái dáng vẻ ngả nghiêng nữa, anh ta thuận tay cầm lấy một bình rượu trên kệ nói – “Nơi này không có thức ăn nước uống, đành phải uống tạm thứ này…nhưng mà hình như hơi nhiều quá…” – Thản nhiên tự giễu, cả bản thân anh ta cũng không tin được cái lời giải thích này.
Nhẫn nhịn trong lòng đã đến cực điểm rồi, lại nảy sinh ý muốn trả đũa.
“Tịch Si Thần, anh thích tôi điểm nào chứ?” – Khẽ cười bước từng bước đến bên anh ta, giọng nói mềm mại vốn không có ở tôi – “Thân thể tàn tạ này, hay là… linh hồn nực cười này?”
Tịch Si Thần ngây người, mặc cho bàn tay lạnh như băng của tôi đặt lên cơ thể mình.
Nhận thấy chiếc áo sơ mi trắng kia đã ướt đẫm rồi, đóa mẫu đơn đỏ thẫm kia cũng đã phai màu rồi.
“Thực là một trò đùa không tồi.” – Lần lượt cởi bỏ từng chiếc khuy áo ngay ngắn, để lộ ra khoảng ngực trần trụi.
Ngón tay chậm rãi lướt qua vết thương ngắn ngủn kia, dừng ở nơi trái tim phập phồng.
“Đáng lẽ ra anh nên đâm vào đây.” – Giọng điệu nhẹ nhàng chất chứa sự cay đắng. Cảm giác được khối cơ thể dưới tay này trong nháy mắt trở nên căng thẳng, ngay cả nhịp phập phồng dưới đầu ngón tay cũng như ngừng lại. – “Vết thương ngắn và nông như vậy, sau khi rút dao ra máu mới có thể chầm chậm chảy ra, sau đó trong nháy mắt nắm chặt lấy lưỡi dao, để máu ở lòng bàn tay chảy tràn trên miệng vết thương, giả làm thương nặng… Tôi không ngờ Tịch tiên sinh có thể diễn hay như vậy.” (A Tuyết: haizz, khổ nhục kế thôi)
Không hề trả lời.
Sức nặng dần dần ép xuống người, hơi thở mang hương rượu phảng phất thổi qua bên tai tôi. Thân thể nóng rực, mồ hôi dấp dính, hô hấp rối loạn, lòng tôi rối bời, vội vàng đẩy anh ta ra theo phản xạ.
Tịch Si Thần mất thăng bằng ngã vào mặt đá thô ráp, tay phải va rất mạnh lên mặt tường lởm chởm, vết thương chưa hề khép miệng lại ứa ra một dòng đỏ thẫm.
Hồi lâu cũng không có lên tiếng.
Anh ta dựa lên bờ đá, tóc đen bối rối rủ xuống che vẻ mặt mơ hồ, bàn tay phải nắm chặt, máu theo kẽ tay rỏxuống, từng giọt từng giọt rơi, tạo nên những đóa hoa lung linh diễm lệ - “Đúng, khổ nhục kế. Mặc dù cũ rồi, nhưng với em… sẽ có hiệu lực.” – Con mắt hơi nheo lại thoáng chút thất thần, tiêu cự trong mắt tan rồi lại tụ - “Bởi Giản An Kiệt rất lạnh lùng nhưng cũng rất… dễ mềm lòng.”
“………….”
“Em không muốn cùng chết với tôi trong này không phải sao? Cho nên một đao ấy không phải là thật, em nên cảm thấy mừng.”
Anh ta có ý gì? Châm chọc sự bất lực của tôi sao? Đúng! Mê cung này đúng như anh ta nói, nếu không có anh ta dẫn đường, tôi nhất định sẽ không ra được.
Thân thể Tịch Si Thần chậm rãi di chuyển sang một bên, cuối cùng ngồi xuống.
“Cầu thang ở ngay đây, em đi lên đi…” – Những bậc thang ẩn trong bóng tối, bị tàn phá suýt nữa nhìn không ra. Đột nhiên có những tiếng ầm ầm, những bậc thang mà anh ta nói như kỳ tích mở ra, một luồng ánh sáng mặt trời theo cửa hầm chiếu xuống.
Tôi nâng tay che luồng ánh sáng trắng chói mắt, sau khi đã thích ứng được, lạnh lùng quay đầu lại nhìn Tịch Si Thần – “Anh không đi à?” – Tuy nhiên giờ phút này bản thân hoàn toàn không có ý muốn đỡ anh ta.
Tịch Si Thần ngồi tựa dưới đất, chậm rãi cười nhàn nhạt, thân thể hơi hơi run rẩy, như thể đang cố gắng chống chọi cái gì, hay chịu đựng cái gì. – “Bậc thang cũ nát không được tu sửa, chi bằng để em đi trước xem? Dù sao tôi có chết cũng chẳng liên quan gì đến em không phải sao?”
“Đúng là chẳng liên quan!” – Câu trả lời của tôi gần như là phản xạ, nhưng thể chứng minh với chính mình điều gì đó, nhưng, không thể phủ nhận lời anh ta nói khiến tôi có cảm giác nhói đau…
“Hay là em quyến luyến? A, ‘sống cùng đi chết cùng chôn một mộ’ cũng thật lãng mạn.” – Giọng nói lạnh lùng thốt ra không nhanh không chậm, không biết xấu hổ mà làm tổn thương người ta…
»Tag: Trang 32 - Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 