Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
“Ờ Ờ Ờ! Ôi, số khổ quá đi! Ai bảo tôi là bạn đại học với người ta.”
“Bác sĩ Lâm……” – Tịch Si Thần cuối cùng cũng mở miệng.
“Ôi ôi ôi! Tôi đi ra ngoài, tôi đi ra ngoài……” – Đi được nửa đường cái bóng màu trắng lại quay lại – “Ấy ấy, đây là địa bàn của tôi mà.”
“Cậu có thể ở lại đây, không vấn đề.” – Lời nói bình tĩnh.
“Tôi đi ra ngoài, tôi đi ra ngoài. Tôi đi ra ngoài không thèm quay lại.” – Bóng trắng lướt đi.
“…….Cảm thấy thế nào?” – Câu nói như thể vô tình.
Tôi tựa đầu quay ra phái cửa sổ, không muốn trả lời, cũng không có sức mà trả lời.
“Nằm viện hai ngày, em cần nghỉ ngơi.”
Hai ngày? Ánh nhìn kia vĩnh viễn không thể cho người ta hiểu thấu. Giây tiếp theo đứng dậy gạt đi kim truyền dịch trên tay, xuống giường, xỏ giày, cầm lấy áo khoác sau lưng mở cửa đi ra ngoài.
Anh ta, không ngăn lại.
“Giản An Kiệt.” – Vừa bước ra khỏi tòa nhà đã nghe tiếng người gọi mình.
“Bùi Khải?” – Tôi lập tức dừng bước, giọng dáp lại có phần mơ hồ.
Bùi Khải bước nhỏ lại gần – “Sao lại ở đây, lại ốm à?”
“Không.” – Tôi cười cười, nghĩ hai giây lại nói – “Bùi Khải, đưa em về được không?”
“Ơ? À được.” – Bùi Khải có phần không phản ứng kịp – “Nhưng mà em phải chờ một chút, anh đi đưa mấy bản sao tài liệu này rồi ra.” – Nói xong chạy tới tòa nhà phía bên trái.
Đi tới ngồi xuống chiếc ghế cách đó không xa, lặng yên chừng ba phút sau thì Bùi Khải đi ra – “Để em chờ lâu, giờ đi được rồi.”
Tôi đứng dậy – “Làm phiền anh rồi.”
Bùi Khải đi phía trước dẫn đường – “Không phiền không phiền, dù sao anh cũng phải về rồi.”
Ngay sau đó đi tới một chiếc xe màu xám.
“……….Em ngồi ghế sau.”
“À? Được rồi.”
Mở cửa ngồi vào ghế sau, rồi nằm ngay xuống.
Bùi Khải sững người, lập tức cũng lên xe theo – “Em….thực sự không có vấn đề gì sao? Nhìn qua cũng không ổn.”
“Để cho em ngủ một chút.” – Giọng nói không chút sức lực.
“….À được. Đến nơi anh gọi em.”
Khi ngủ nghe thấy Bùi Khải nói chuyện điện thoại với Phác Tranh. Ôi, tôi than nhẹ, xem ra lại sắp được ăn một trận quát tháo rồi.
Đang mơ màng thì bị người ta gọi dậy, hé mắt ra thấy một khuôn mặt quen thuộc – “Này… Tranh.”
Đầy một bụng những lời mắng mỏ sau khi nhìn tôi một hồi lại hóa thành chỉ một câu thở dài bất đắc dĩ – “Muốn mắng em mà không biết mở miệng thế nào!”
Ra khỏi ghế sau, dựa vào vai Phác Tranh, quay đầu cám ơn Bùi Khải.
“Đừng khách khí. Không việc gì anh đi trước đây.”
Sau khi tiễn Bùi Khải, Phác Tranh đỡ tôi lên lầu.
“Cần ăn gì không hay ngủ luôn?”
“Ngủ, mệt quá.”
“Anh đi dọn giường, em tắm rửa qua đi.”
“Vâng.”
Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, cảm giác như mơ màng và tỉnh táo lẫn lộn, không chia tách ra, trầm trầm nổi nổi.
Lúc này cũng có một vài giấc mơ, nhưng mơ thấy gì, như thế nào cũng không thấy chân thật…
Chương 17
Lúc rạng sáng bừng tỉnh rốt cuộc sau đó không tài nào ngủ lại được, mở to mắt nhìn trần nhà cho đến tận khi trời sáng hẳn.
“Vẫn muốn về sao?” – Phác Tranh dựa cửa vè mặt nghiêm túc hỏi.
“Vâng.”
“Vì sao?”
“Em có lý do riêng.” – Khoác áo, tiện tay lấy từ trong hành lý ra một chiếc khăn.
“Lý do của em bình thường luôn khiến người ta khó mà chấp nhận được.”
Tôi cười – “Phác Tranh, anh giận dỗi vô lý.”
“Không đến năm ngày mà nhập viện hai lần, lý do này có thể chấp nhận được không?”
Tôi bĩu môi – “Ok, coi như em chưa nói.”
“Nói vậy, lời anh nói lúc nãy coi như không có.”
“Tranh này, anh thử xem xét chuyển nghề đi, kiểu như…luật sư?”
“Cám ơn, trước mắt anh thấy hài lòng với công việc của mình.”
Dừng tay lại, ngồi bên mép giường, nhìn thẳng vào đôi mắt mười phần lửa giận kia, giận dữ nói – “Anh có biết không, có một số việc, em không muốnngười khác nhúng tay.”
“Thật vinh hạnh anh mà lại được em thăng chức thành ‘người khác’.”
“Anh biết em không có ý đó.”
“Được! Vậy…”
“Phác Tranh, em nhất định phải về đó.”
“……..”
Nhìn bóng dáng Phác Tranh tức không thở được xoay người bỏ đi, đầu óc có chút hỗn loạn, áy náy và tự trách.
Giản trang, người giúp việc mở cửa, tồi vào rồi bước thẳng một mạch lên lầu hai về phòng mình. Mà phòng đã bị người ta dọn sạch, chăn ga gối đệm cũng bị thay mới, đang tự hỏi thì nghe ngoài cửa sổ bên trái truyền tới những tiếng cười nói, hướng đó là bể bơi và hoa viên, bèn dời bước đi ra ngoài.
Dưới ban công người ta trồng một bãi cỏ, Giản Ngọc Lân đang chơi đùa cùng một con samoyed lớn, mà bên kia Tịch Si Thần đang ngồi trên ghế, nhàn nhã lật xem một cuốn sách. Khó mà có được ánh mặt trời ngày đông sáng lạn thế này, hai người này thực biết hưởng thụ.
“Hơ? Chị?! Chị chị chị……..” – Giản Ngọc Lân nhìn thấy tôi trước tiên, ngửa đầu chạy tới gần tôi mấy bước, kết quả không chạy được hai bước thì đã bị con samoyed phía sau đẩy ngã xuống đất.
“Ruide!” – Một tiếng gọi nhỏ trầm thấp, con samoyed ngoan ngoãn nằm một bên trên cỏ, không hề nghịch ngợm quấn người.
“Có bị thương không?” – Tịch Si Thần buông cuốn sách trên tay, đi tới nâng Giản Ngọc Lân dậy, tay kia thì gạt đi cỏ bám trên áo cậu bé, động tác rất hiền hòa.
“……Chị……..”
Tịch Si Thần ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt tôi, sau hai giây lặng im liền hướng tô
“Bác sĩ Lâm……” – Tịch Si Thần cuối cùng cũng mở miệng.
“Ôi ôi ôi! Tôi đi ra ngoài, tôi đi ra ngoài……” – Đi được nửa đường cái bóng màu trắng lại quay lại – “Ấy ấy, đây là địa bàn của tôi mà.”
“Cậu có thể ở lại đây, không vấn đề.” – Lời nói bình tĩnh.
“Tôi đi ra ngoài, tôi đi ra ngoài. Tôi đi ra ngoài không thèm quay lại.” – Bóng trắng lướt đi.
“…….Cảm thấy thế nào?” – Câu nói như thể vô tình.
Tôi tựa đầu quay ra phái cửa sổ, không muốn trả lời, cũng không có sức mà trả lời.
“Nằm viện hai ngày, em cần nghỉ ngơi.”
Hai ngày? Ánh nhìn kia vĩnh viễn không thể cho người ta hiểu thấu. Giây tiếp theo đứng dậy gạt đi kim truyền dịch trên tay, xuống giường, xỏ giày, cầm lấy áo khoác sau lưng mở cửa đi ra ngoài.
Anh ta, không ngăn lại.
“Giản An Kiệt.” – Vừa bước ra khỏi tòa nhà đã nghe tiếng người gọi mình.
“Bùi Khải?” – Tôi lập tức dừng bước, giọng dáp lại có phần mơ hồ.
Bùi Khải bước nhỏ lại gần – “Sao lại ở đây, lại ốm à?”
“Không.” – Tôi cười cười, nghĩ hai giây lại nói – “Bùi Khải, đưa em về được không?”
“Ơ? À được.” – Bùi Khải có phần không phản ứng kịp – “Nhưng mà em phải chờ một chút, anh đi đưa mấy bản sao tài liệu này rồi ra.” – Nói xong chạy tới tòa nhà phía bên trái.
Đi tới ngồi xuống chiếc ghế cách đó không xa, lặng yên chừng ba phút sau thì Bùi Khải đi ra – “Để em chờ lâu, giờ đi được rồi.”
Tôi đứng dậy – “Làm phiền anh rồi.”
Bùi Khải đi phía trước dẫn đường – “Không phiền không phiền, dù sao anh cũng phải về rồi.”
Ngay sau đó đi tới một chiếc xe màu xám.
“……….Em ngồi ghế sau.”
“À? Được rồi.”
Mở cửa ngồi vào ghế sau, rồi nằm ngay xuống.
Bùi Khải sững người, lập tức cũng lên xe theo – “Em….thực sự không có vấn đề gì sao? Nhìn qua cũng không ổn.”
“Để cho em ngủ một chút.” – Giọng nói không chút sức lực.
“….À được. Đến nơi anh gọi em.”
Khi ngủ nghe thấy Bùi Khải nói chuyện điện thoại với Phác Tranh. Ôi, tôi than nhẹ, xem ra lại sắp được ăn một trận quát tháo rồi.
Đang mơ màng thì bị người ta gọi dậy, hé mắt ra thấy một khuôn mặt quen thuộc – “Này… Tranh.”
Đầy một bụng những lời mắng mỏ sau khi nhìn tôi một hồi lại hóa thành chỉ một câu thở dài bất đắc dĩ – “Muốn mắng em mà không biết mở miệng thế nào!”
Ra khỏi ghế sau, dựa vào vai Phác Tranh, quay đầu cám ơn Bùi Khải.
“Đừng khách khí. Không việc gì anh đi trước đây.”
Sau khi tiễn Bùi Khải, Phác Tranh đỡ tôi lên lầu.
“Cần ăn gì không hay ngủ luôn?”
“Ngủ, mệt quá.”
“Anh đi dọn giường, em tắm rửa qua đi.”
“Vâng.”
Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, cảm giác như mơ màng và tỉnh táo lẫn lộn, không chia tách ra, trầm trầm nổi nổi.
Lúc này cũng có một vài giấc mơ, nhưng mơ thấy gì, như thế nào cũng không thấy chân thật…
Chương 17
Lúc rạng sáng bừng tỉnh rốt cuộc sau đó không tài nào ngủ lại được, mở to mắt nhìn trần nhà cho đến tận khi trời sáng hẳn.
“Vẫn muốn về sao?” – Phác Tranh dựa cửa vè mặt nghiêm túc hỏi.
“Vâng.”
“Vì sao?”
“Em có lý do riêng.” – Khoác áo, tiện tay lấy từ trong hành lý ra một chiếc khăn.
“Lý do của em bình thường luôn khiến người ta khó mà chấp nhận được.”
Tôi cười – “Phác Tranh, anh giận dỗi vô lý.”
“Không đến năm ngày mà nhập viện hai lần, lý do này có thể chấp nhận được không?”
Tôi bĩu môi – “Ok, coi như em chưa nói.”
“Nói vậy, lời anh nói lúc nãy coi như không có.”
“Tranh này, anh thử xem xét chuyển nghề đi, kiểu như…luật sư?”
“Cám ơn, trước mắt anh thấy hài lòng với công việc của mình.”
Dừng tay lại, ngồi bên mép giường, nhìn thẳng vào đôi mắt mười phần lửa giận kia, giận dữ nói – “Anh có biết không, có một số việc, em không muốnngười khác nhúng tay.”
“Thật vinh hạnh anh mà lại được em thăng chức thành ‘người khác’.”
“Anh biết em không có ý đó.”
“Được! Vậy…”
“Phác Tranh, em nhất định phải về đó.”
“……..”
Nhìn bóng dáng Phác Tranh tức không thở được xoay người bỏ đi, đầu óc có chút hỗn loạn, áy náy và tự trách.
Giản trang, người giúp việc mở cửa, tồi vào rồi bước thẳng một mạch lên lầu hai về phòng mình. Mà phòng đã bị người ta dọn sạch, chăn ga gối đệm cũng bị thay mới, đang tự hỏi thì nghe ngoài cửa sổ bên trái truyền tới những tiếng cười nói, hướng đó là bể bơi và hoa viên, bèn dời bước đi ra ngoài.
Dưới ban công người ta trồng một bãi cỏ, Giản Ngọc Lân đang chơi đùa cùng một con samoyed lớn, mà bên kia Tịch Si Thần đang ngồi trên ghế, nhàn nhã lật xem một cuốn sách. Khó mà có được ánh mặt trời ngày đông sáng lạn thế này, hai người này thực biết hưởng thụ.
“Hơ? Chị?! Chị chị chị……..” – Giản Ngọc Lân nhìn thấy tôi trước tiên, ngửa đầu chạy tới gần tôi mấy bước, kết quả không chạy được hai bước thì đã bị con samoyed phía sau đẩy ngã xuống đất.
“Ruide!” – Một tiếng gọi nhỏ trầm thấp, con samoyed ngoan ngoãn nằm một bên trên cỏ, không hề nghịch ngợm quấn người.
“Có bị thương không?” – Tịch Si Thần buông cuốn sách trên tay, đi tới nâng Giản Ngọc Lân dậy, tay kia thì gạt đi cỏ bám trên áo cậu bé, động tác rất hiền hòa.
“……Chị……..”
Tịch Si Thần ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt tôi, sau hai giây lặng im liền hướng tô
»Tag: Trang 18 - Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 
