Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
n Hạo rót nước cho tôi, chầm chậm nói: “Phải, anh kết hôn rồi, anh sao lại quên chứ, anh… đã cầm giấy đăng ký.”
Tôi nghe anh nói, chỉ chết lặng ở đó. Hóa ra anh thực sự đã kết hôn, còn tôi bất giác thành người thứ ba trong cuộc hôn nhân của người khác! Chưa từng nghĩ đến có một ngày tôi và anh lại có quan hệ như thế này.
“Ninh Khả, em hãy tha thứ cho anh, lần này anh không phải muốn như vậy chỉ là muốn cho em một sinh nhật, ngoài ra việc anh vội vàng kết hôn cũng có lý do mà em không biết”
Tôi ngẩng đầu lên: “Lý do gì?”
“Mẹ anh. Sau khi bố anh qua đời bà luôn u uất cô độc, không chỉ trí nhớ rất kém mà thường hay quên, tinh thần bắt đầu không tỉnh táo, cuộc sống căn bản không thể tự lo liệu. Anh phải mau chóng đón bà lên, chăm sóc bà, cũng cần phải đáp ứng tâm nguyện của bà – kết hôn, có một gia đình.”
“Vậy tại sao anh không nói sớm với em?”
“Nếu anh nói với em những điều này em nhất định sẽ làm trái lại với mong muốn thực sự của mình, miễn cưỡng ở bên anh, đó không phải là thứ em muốn! Anh không muốn bó buộc em.” Văn Hạo cay đắng nói.
Tôi lặng lẽ khóc.
Hóa ra lúc đó anh tra hỏi tôi không phải vì giữ tôi ở lại chỉ là vì cần có một đáp án. Tôi vừa khóc vừa đấm vào người anh: “Lẽ nào anh vứtbỏ em như vậy để kết hôn với người con gái khác? Lẽ nào anh không biết như vậy sẽ khiến em đau lòng biết bao?”
“Anh không có quyền lựa chọn, Ninh Khả, anh nói sẽ để em tự do. Tim anh luôn đau nhói nhưng vẫn làm việc, sinh hoạt bình thường như chẳng có chuyện gì xảy ra, em không biết anh nhớ em đến mức nào đâu. Em cũng biết trước kia anh không xem tin tức giải trí nhưng giờ để nhìn thấy em anh chưa từng bỏ qua tiết mục giải trí trên truyền hình hay mục giải trí nào trên báo, nhưng nhìn thấy em anh lại đau lòng hơn. Rời xa anh, em xinh đẹp hơn, tràn trề sức sống, nhưng em đã không còn thuộc về anh nữa!” Anh vừa nói nước mắt vừa rơi xuống.
Tôi hận sự ích kỷ của mình. Tôi muốn bay cao, xem thế giới bên ngoài, chưa từng thông cảm cho nỗi khổ của anh, còn vì thế mà cãi nhau với anh vô số lần.
Chúng tôi ôm nhau khóc, giống như hai đứa trẻ làm điều sai trái.
Văn Hạo còn nói với tôi, anh và Liễu My tuy đã kết hôn nhưng không sống cùng, anh thuê riêng một căn phòng, đã đón mẹ đến Vũ Hán. Anh nói thực ra anh không hiểu Liễu My, cô ta giống như tảng băng lạnh. Lần kết hôn này chỉ là nhu cầu của hai người mà thôi, anh cần nhà, cô ta ngoài cần chuyên đề xuất bản chung có thể còn có cái gì đó mà anh không biết, hiện tại anh cũng không muốn hỏi nhiều.
“Mỗi ngày ngoài làm việc anh còn phải chăm sóc mẹ có bận rộn không?” Tôi hỏi.
“Vẫn tốt. Thường cuối tuần anh đưa mẹ đi viện, đã điều trị một khoảng thời gian rồi, tình hình của bà cũng biến chuyển tốt, thỉnh thoảng phát tác không nhận ra ai, còn bình thường vẫn tốt. Lần này nhân lúc trường nghỉ Tết Dương lịch anh nhờ Minh Huân chăm sóc bà nên mới có thể đến gặp em.”
Tôi vừa ôm chặt anh, vừa lau nước mắt trên mặt trên áo anh, nghẹn ngào: “Văn Hạo, Văn Hạo của em.”
Văn Hạo quỳ trước mặt tôi, dùng tay vuốt tóc tôi, mặt tôi, đau khổ nói: “Ninh khả, anh vốn không nên đến, em đang sống rất tốt, nhưng anh thực sự quá mâu thuẫn, phút trước tự dặn lòng không nên quấy rầy cuộc sống của em, nhưng phút sau lại nóng lòng muốn gặp em. Thấy em trên báo, một mặt mong em hạnh phúc, mặt khác lại mong em vẫn yêu anh! Nếu không có tình yêu của em, anh phải làm sao?”
Tôi gật đầu khẳng định: ”Em yêu anh, em đương nhiên yêu anh!”
Nước mắt nghẹn ngào, tôi hôn anh thật chặt, hôn lên khuôn mặt đã từng khiến tôi rung động, cũng từng khiến tôi vỡ vụn, giờ chỉ còn là khuôn mặt khiến tôi thương xót.
Chúng tôi ôm nhau, nói rất nhiều, như trở về những ngày ngọt ngào ở trường, nhưng hai người trong lòng đều hiếu tất cả đã khác, đây có thể chỉ là một lần cáo biệt.
Chúng tôi không rời khỏi phòng nửa bước, nhờ phục vụ gọi cơm tối, lại gọi một chiếc bánh kem. Bắc Kinh đã ngập trong tuyết, căn phòng ấm áp vỗ về tình yêu yếu ót của hai người.
Tôi không nhớ rõ hôm đó chúng tôi nói gì, cũng không nhớ tối đó chúng tôi đã nóng bỏng bao nhiêu lần. Ngày hôm sau thức dậy tôi phát hiện quầng mắt mình đen đi, bước chân mệt mỏi, thật giống tối trước khi tôi đi Hồng Kông.
Tiễn anh đến sân bay, lần nữa tôi lại cảm thấy nhói đau, nói với anh: “Anh ly hôn với cô ấy đi, em sẽ cưới anh, em sẽ chăm sóc cho mẹ anh!”
Văn Hạo mỉm cười, đưa tay xoa má tôi: “Ninh Khả, anh muốn em hạnh phúc! Hạnh phúc của em là thứ anh quan tâm nhất.” Vừa nói nước mắt anh cũng tuôn rơi, sau đó .inh đẩy tay tôi, quay người đi vào cửa soát vé.
Tôi quỳ xuống, úp mặt lên đầu gối òa khóc như ở chỗ không người.
Trên taxi về nhà, tôi thấy vật nhỏ trong túi áo khoác, một chiếc hộp cưng cứng còn có một mảnh giấy.
Ninh khả, đây là nhẫn cưới đã chuẩn bị từ lâu để cầu hôn em, giờ xem ra anh chẳng còn cơ hội, anh tặng lại em, hãy nhớ là cả đời này anh sẽ yêu em!
Văn Hạo
Mở chiếc hộp, là một chiếc nhẫn bạch kim đính kim cương, chiếc nhẫn mỏng manh đính một hạt kim cương không to nhưng thuần khiết, lấp lánh khác thường, tôi đeo vào ngón đeo nhẫn bên tay trái, vừa khít. Hai tay ôm mặt, lần nữa tôi khóc trong đau khổ, nước mắt trào ra qua khe ngón tay.
Về đến nhà thấy George ngồi trong phòng khách. Bất ngờ hơn nữa là đạo diễn Trương cũng có mặt.
Hai người thần sắc nặng nề, thấy tôi vào phòng không nói một lời. George đau buồn nhìn tôi, đưa tờ báo cho tôi, một tiêu đề bắt mắt: “Bạn gái vào khách sạn cùng người đàn ông thần bí, George bị cắm sừng”, phía dưới còn có hình, là hình tôi và Văn Hạo ôm nhau ở sân bay, còn có hình chúng tôi cùng vào khách sạn!
Tôi đần người, đổ người xuống sofa, nói không ra lời.
Hồi lâu, đạo diễn mới phá tan không khí im lặng đó:’ “Đám ký giả này định đến sân bay đón ngôi sao nào đó, ai ngờ lại bắt gặp cô. Chúng tôi sau khi biết tin vội quay về!” Tôi hồn bay phách lạc nói: “Xin lỗi, thực sự xin lỗi, tôi không biết sẽ thành ra thế này, tôi thật quá sơ suất.”
“Cũng không trách cô được, chúng ta đều biết giữa cô và George chỉ là diễn kịch, nhưng mọi người bên ngoài không hiểu. Việc này
Tôi nghe anh nói, chỉ chết lặng ở đó. Hóa ra anh thực sự đã kết hôn, còn tôi bất giác thành người thứ ba trong cuộc hôn nhân của người khác! Chưa từng nghĩ đến có một ngày tôi và anh lại có quan hệ như thế này.
“Ninh Khả, em hãy tha thứ cho anh, lần này anh không phải muốn như vậy chỉ là muốn cho em một sinh nhật, ngoài ra việc anh vội vàng kết hôn cũng có lý do mà em không biết”
Tôi ngẩng đầu lên: “Lý do gì?”
“Mẹ anh. Sau khi bố anh qua đời bà luôn u uất cô độc, không chỉ trí nhớ rất kém mà thường hay quên, tinh thần bắt đầu không tỉnh táo, cuộc sống căn bản không thể tự lo liệu. Anh phải mau chóng đón bà lên, chăm sóc bà, cũng cần phải đáp ứng tâm nguyện của bà – kết hôn, có một gia đình.”
“Vậy tại sao anh không nói sớm với em?”
“Nếu anh nói với em những điều này em nhất định sẽ làm trái lại với mong muốn thực sự của mình, miễn cưỡng ở bên anh, đó không phải là thứ em muốn! Anh không muốn bó buộc em.” Văn Hạo cay đắng nói.
Tôi lặng lẽ khóc.
Hóa ra lúc đó anh tra hỏi tôi không phải vì giữ tôi ở lại chỉ là vì cần có một đáp án. Tôi vừa khóc vừa đấm vào người anh: “Lẽ nào anh vứtbỏ em như vậy để kết hôn với người con gái khác? Lẽ nào anh không biết như vậy sẽ khiến em đau lòng biết bao?”
“Anh không có quyền lựa chọn, Ninh Khả, anh nói sẽ để em tự do. Tim anh luôn đau nhói nhưng vẫn làm việc, sinh hoạt bình thường như chẳng có chuyện gì xảy ra, em không biết anh nhớ em đến mức nào đâu. Em cũng biết trước kia anh không xem tin tức giải trí nhưng giờ để nhìn thấy em anh chưa từng bỏ qua tiết mục giải trí trên truyền hình hay mục giải trí nào trên báo, nhưng nhìn thấy em anh lại đau lòng hơn. Rời xa anh, em xinh đẹp hơn, tràn trề sức sống, nhưng em đã không còn thuộc về anh nữa!” Anh vừa nói nước mắt vừa rơi xuống.
Tôi hận sự ích kỷ của mình. Tôi muốn bay cao, xem thế giới bên ngoài, chưa từng thông cảm cho nỗi khổ của anh, còn vì thế mà cãi nhau với anh vô số lần.
Chúng tôi ôm nhau khóc, giống như hai đứa trẻ làm điều sai trái.
Văn Hạo còn nói với tôi, anh và Liễu My tuy đã kết hôn nhưng không sống cùng, anh thuê riêng một căn phòng, đã đón mẹ đến Vũ Hán. Anh nói thực ra anh không hiểu Liễu My, cô ta giống như tảng băng lạnh. Lần kết hôn này chỉ là nhu cầu của hai người mà thôi, anh cần nhà, cô ta ngoài cần chuyên đề xuất bản chung có thể còn có cái gì đó mà anh không biết, hiện tại anh cũng không muốn hỏi nhiều.
“Mỗi ngày ngoài làm việc anh còn phải chăm sóc mẹ có bận rộn không?” Tôi hỏi.
“Vẫn tốt. Thường cuối tuần anh đưa mẹ đi viện, đã điều trị một khoảng thời gian rồi, tình hình của bà cũng biến chuyển tốt, thỉnh thoảng phát tác không nhận ra ai, còn bình thường vẫn tốt. Lần này nhân lúc trường nghỉ Tết Dương lịch anh nhờ Minh Huân chăm sóc bà nên mới có thể đến gặp em.”
Tôi vừa ôm chặt anh, vừa lau nước mắt trên mặt trên áo anh, nghẹn ngào: “Văn Hạo, Văn Hạo của em.”
Văn Hạo quỳ trước mặt tôi, dùng tay vuốt tóc tôi, mặt tôi, đau khổ nói: “Ninh khả, anh vốn không nên đến, em đang sống rất tốt, nhưng anh thực sự quá mâu thuẫn, phút trước tự dặn lòng không nên quấy rầy cuộc sống của em, nhưng phút sau lại nóng lòng muốn gặp em. Thấy em trên báo, một mặt mong em hạnh phúc, mặt khác lại mong em vẫn yêu anh! Nếu không có tình yêu của em, anh phải làm sao?”
Tôi gật đầu khẳng định: ”Em yêu anh, em đương nhiên yêu anh!”
Nước mắt nghẹn ngào, tôi hôn anh thật chặt, hôn lên khuôn mặt đã từng khiến tôi rung động, cũng từng khiến tôi vỡ vụn, giờ chỉ còn là khuôn mặt khiến tôi thương xót.
Chúng tôi ôm nhau, nói rất nhiều, như trở về những ngày ngọt ngào ở trường, nhưng hai người trong lòng đều hiếu tất cả đã khác, đây có thể chỉ là một lần cáo biệt.
Chúng tôi không rời khỏi phòng nửa bước, nhờ phục vụ gọi cơm tối, lại gọi một chiếc bánh kem. Bắc Kinh đã ngập trong tuyết, căn phòng ấm áp vỗ về tình yêu yếu ót của hai người.
Tôi không nhớ rõ hôm đó chúng tôi nói gì, cũng không nhớ tối đó chúng tôi đã nóng bỏng bao nhiêu lần. Ngày hôm sau thức dậy tôi phát hiện quầng mắt mình đen đi, bước chân mệt mỏi, thật giống tối trước khi tôi đi Hồng Kông.
Tiễn anh đến sân bay, lần nữa tôi lại cảm thấy nhói đau, nói với anh: “Anh ly hôn với cô ấy đi, em sẽ cưới anh, em sẽ chăm sóc cho mẹ anh!”
Văn Hạo mỉm cười, đưa tay xoa má tôi: “Ninh Khả, anh muốn em hạnh phúc! Hạnh phúc của em là thứ anh quan tâm nhất.” Vừa nói nước mắt anh cũng tuôn rơi, sau đó .inh đẩy tay tôi, quay người đi vào cửa soát vé.
Tôi quỳ xuống, úp mặt lên đầu gối òa khóc như ở chỗ không người.
Trên taxi về nhà, tôi thấy vật nhỏ trong túi áo khoác, một chiếc hộp cưng cứng còn có một mảnh giấy.
Ninh khả, đây là nhẫn cưới đã chuẩn bị từ lâu để cầu hôn em, giờ xem ra anh chẳng còn cơ hội, anh tặng lại em, hãy nhớ là cả đời này anh sẽ yêu em!
Văn Hạo
Mở chiếc hộp, là một chiếc nhẫn bạch kim đính kim cương, chiếc nhẫn mỏng manh đính một hạt kim cương không to nhưng thuần khiết, lấp lánh khác thường, tôi đeo vào ngón đeo nhẫn bên tay trái, vừa khít. Hai tay ôm mặt, lần nữa tôi khóc trong đau khổ, nước mắt trào ra qua khe ngón tay.
Về đến nhà thấy George ngồi trong phòng khách. Bất ngờ hơn nữa là đạo diễn Trương cũng có mặt.
Hai người thần sắc nặng nề, thấy tôi vào phòng không nói một lời. George đau buồn nhìn tôi, đưa tờ báo cho tôi, một tiêu đề bắt mắt: “Bạn gái vào khách sạn cùng người đàn ông thần bí, George bị cắm sừng”, phía dưới còn có hình, là hình tôi và Văn Hạo ôm nhau ở sân bay, còn có hình chúng tôi cùng vào khách sạn!
Tôi đần người, đổ người xuống sofa, nói không ra lời.
Hồi lâu, đạo diễn mới phá tan không khí im lặng đó:’ “Đám ký giả này định đến sân bay đón ngôi sao nào đó, ai ngờ lại bắt gặp cô. Chúng tôi sau khi biết tin vội quay về!” Tôi hồn bay phách lạc nói: “Xin lỗi, thực sự xin lỗi, tôi không biết sẽ thành ra thế này, tôi thật quá sơ suất.”
“Cũng không trách cô được, chúng ta đều biết giữa cô và George chỉ là diễn kịch, nhưng mọi người bên ngoài không hiểu. Việc này
»Tag: Full
" title="Trang 50 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 50 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 