Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
không?”
“Khéo ăn khéo nói.”
Bộ phim bắt đầu rồi.
Chúng tôi không nói nữa. Tình yêu tuyệt vọng giữa Cát Vi Long và Kiều Kỳ Kiều trình chiếu sau bức màn chiếu.
Lần đầu công chiếu rất thành công, sau khi bộ phim kết thúc mọi người cùng đứng dậy vỗ tay, rất nhiều người chạy đến bắt tay chúc mừng nhân viên chế bản, hậu kỳ. Tôi và George thấy vậy cũng ôm nhau, đột nhiên ánh đèn xung quanh chiếu thẳng vào chúng tôi.
Sau khi tan tiệc, tôi và George lái xe về nhà, trên đường lại mua pizza, hai người ăn vui vẻ ở nhà, sau đó tôi lên tầng tẩy trang.
Vừa tẩy trang vừa bật tivi, muốn xem có tin tức liên quan đến lần đầu công chiếu bộ phim không.
Đúng là vận may không tồi, có một kênh đang phát thông tin về lần đầu công chiếu bộ phim, tôi nhìn thấy mình xinh đẹp đến suýt đóng băng, sau đó là lễ công bố, một ký giả hỏi George một câu: “Xin hỏi cậu trong cuộc sống có giống như Kiều Kỳ Kiều trong phim không? Cậu nghĩ gì về tình yêu và bạn gái hiện tại?”
George nghĩ một lát, sau đó nhìn vào ống kính cười lộ hàm răng trắng: “Tôi vốn có rất nhiều điểm chung với Kiều Kỳ Kiều, ví như mắt màu xanh lục, tôi nghĩ đây là nguyên nhân đạo diễn mời tôi diễn bộ phim này. Nhưng tôi và Kiều Kỳ Kiều cũng có khác biệt rất lớn, anh ta có suy nghĩ tiêu cực, căm ghét thế tục, anh ta lạnh lùng, đùa giỡn giữa nhân gian là thái độ sống của anh ta, còn tôi lại sống tích cực, tôi yêu cuộc sống, trái tim tôi luôn ấm áp, tôi sẽ tích cực theo đuổi tình yêu và thành công. Tôi phải cảm ơn một số người, trước tiên là đạo diễn, người đã cho tôi cơ hội sáng tạo, sau đó là mẹ tôi, bà luôn nắm bắt cơ hội cho tôi, cuối cùng là bạn gái tôi, cô ấy giúp tôi biết trân trọng cơ hội! Họ đều là những người quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi!”
Tôi lúc đó lặng người, lời cậu ta nói là lời thật lòng hay chỉ là những lời thoại được sắp đặt sẵn? Nghĩ đi nghĩ lại trong lòng tôi rối như tơ vò.
Đang lúc đó điện thoại vang lên, là Hàn Văn Hinh.
“Khả Khả, Khả Khả! Mình nhìn thấy bọn cậu trên truyền hình! Cậu hôm nay thật đẹp, mình sắp không nhận ra cậu rồi! Còn nữa thổ lộ tình cảm thành thật của George thật cảm động.”
Tôi cười, công kích lại: “Cậu không biết lúc đó mình sắp đóng băng, chút nữa thì ngã ra đất! Lời mà George nói chỉ là phương án được công ty sắp sẵn, không phải là thổ lộ tình cảm!”
Trên báo ngày hôm sao đăng hình tôi và George bước lên thảm đỏ, còn có thảo luận và những dự đoán về bộ phim, thậm chí có người tiên đoán bộ phim sẽ làm dậy lên làn sóng “Trương Ái Linh”.
Cùng với bộ phim lần đầu tiên trình chiếu đúng dịp Giáng sinh. Đúng như mong muốn của chúng tôi, phòng vé ngày đầu tiên đã lập kỷ lục cao nhất trong năm nay, “Trần Hương Tiêu – Đệ Nhất Lư Hương” và George Trần trở thành chủ đề hót nhất trong dịp lễ Giáng sinh.
Trong khoảng thời gian sau đó, đạo diễn Trương cùng với George và một số người đi tuyên truyền trên cả nước, tôi xin phép ở lại Bắc Kinh vì phải nhanh chóng hoàn thành luận văn tốt nghiệp, nếu không khi phim mới quay sẽ lại bận rộn.
Đến Tết Dương lịch là sinh nhật tôi, lại lớn thêm một tuổi. Từ sáng sớm tôi gọi về nhà chúc bố mẹ năm mói vui vẻ, cũng cảm ơn mọi người đã yêu thương tôi suốt từng ấy năm.
Nhiều bạn tốt cũng từ sáng sớm gọi chúc mừng tôi, Hàn Vũ Băng từ nước ngoài gửi quà sinh nhật cho tôi đúng ngày, George ở nơi khác cũng không quên đặt một bó hoa hồng và một Cheese cake chuyển đển nhà cho tôi.
Tôi chuyển tất cả quà vào phòng sách, mở điều hòa. chỉ mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, vừa ăn bánh kem vừa viết luận văn, còn than thở lúc George không ở nhà, trong nhà thật yên tĩnh.
Viết được một lát điện thoại vang lên, là số điện thoại Bắc Kinh lạ.
“Alo.”
Đầu kia không lên tiếng, tôi lại hỏi: “Alo.”
“Alo, Ninh Khả, là anh.” Là giọng của Văn Hạo.
“Anh,.ở Bắc Kinh.” Tôi kinh ngạc.
“Phải, giờ anh đang ở sân bay, vừa xuống máy bay.”
“Anh đến Bắc Kinh công tác?”
Đầu kia ngập ngừng: “Không, anh đến dự sinh nhật em.”
Tôi nhớ lại. Sinh nhật một năm trước vì hiểu lầm nên tôi đứng đợi anh cả ngày ở ga tàu trong ngày tuyết lạnh, kết quả là ốm một trận.
Tròng mắt tôi nóng lên, vội nói: “Anh đợi em, em sẽ đi gặp anh ngay.”
Tôi vội mặc thêm vài chiếc áo, không kịp chải đầu, bắt xe đi thẳng đến sân bay.
Hiển nhiên Văn Hạo chủ quan với nhiệt độ ở Bắc Kinh, ngoài áo len mỏng chỉ mặc một áo khoác màu đen, nhìn thấy tôi anh vẫy tay.
Tôi lao đến: “Thật lạnh, sao anh không đợi bên trong? Bên trong có điều hòa.”
”Anh sợ em đến không tìm thấy.” Anh nhìn tôi chăm chú.
Nhìn anh lạnh đến nỗi mũi ửng đỏ, tôi nhào vào lòng anh, cảm giác cánh tay anh ôm chặt lấy tôi. Cảm giác cái ôm trong thời khắc này thật chân thực, thật quen thuộc, tôi biết chúng tôi vẫn yêu nhau.
Tôi ngẩng đầu nói với anh: “Đi nào, mình đừng đứng ngốc nghếch ở đây, anh lạnh không? Tìm nơi nào đó đã rồi nói tiếp!”
Tìm được một khách sạn, làm xong thủ tục nhập phòng, tôi theo anh lên tầng.
Vừa vào phòng anh lại vội vàng ấn tôi vào tường, sau đó bờ môi lạnh băng của anh tiến đến. Sau nụ hôn nồng ấm, nhiệt độ hai người dần dần nóng lên, xóa tan khí lạnh bên ngoài, Văn Hạo lúc này mới phát hiện trên tay vẫn cầm túi xách, vội vàng đặt xuống đất, anh dùng hai tay bế tôi, đặt tôi lên giường…
Tôi nghe thấy hơi thở gấp gáp của anh bên tai tôi: “Ninh Khả, Ninh Khả, anh yêu em!”
Một lát sau anh lại hỏi: “Em còn yêu anh không?”
Chúng tôi cứ bên nhau như vậy, dường như lại trở về căn phòng thuộc về chúng tôi, như thế giới chỉ còn lại hai người, tất cả đều không tồn tại.
Cho đến khi trải qua chuyện đó, thân thể chúng tôi áp sát vào nhau mới dần dần bình tĩnh lại, trong lòng tôi mới chợt đau nhói: Anh sắp kết hôn, có lẽ cũng đã kết hôn rồi, anh sớm đã không còn là Văn Hạo của tôi
Tôi hoảng hốt ngồi dậy, mặc áo vào. Anh vội ôm tôi: “Sao vậy?”
Tôi hỏi lại: “Anh không phải kết hôn rồi sao?”
Câu hỏi đó như đánh vào điểm yếu của anh, sắc mặt anh u tối, anh bắt đầu lặng lẽ mặc áo.
Mặc đồ vào xong, tôi ngồi trên sofa ôm đầu gối không lên tiếng.
Vă
“Khéo ăn khéo nói.”
Bộ phim bắt đầu rồi.
Chúng tôi không nói nữa. Tình yêu tuyệt vọng giữa Cát Vi Long và Kiều Kỳ Kiều trình chiếu sau bức màn chiếu.
Lần đầu công chiếu rất thành công, sau khi bộ phim kết thúc mọi người cùng đứng dậy vỗ tay, rất nhiều người chạy đến bắt tay chúc mừng nhân viên chế bản, hậu kỳ. Tôi và George thấy vậy cũng ôm nhau, đột nhiên ánh đèn xung quanh chiếu thẳng vào chúng tôi.
Sau khi tan tiệc, tôi và George lái xe về nhà, trên đường lại mua pizza, hai người ăn vui vẻ ở nhà, sau đó tôi lên tầng tẩy trang.
Vừa tẩy trang vừa bật tivi, muốn xem có tin tức liên quan đến lần đầu công chiếu bộ phim không.
Đúng là vận may không tồi, có một kênh đang phát thông tin về lần đầu công chiếu bộ phim, tôi nhìn thấy mình xinh đẹp đến suýt đóng băng, sau đó là lễ công bố, một ký giả hỏi George một câu: “Xin hỏi cậu trong cuộc sống có giống như Kiều Kỳ Kiều trong phim không? Cậu nghĩ gì về tình yêu và bạn gái hiện tại?”
George nghĩ một lát, sau đó nhìn vào ống kính cười lộ hàm răng trắng: “Tôi vốn có rất nhiều điểm chung với Kiều Kỳ Kiều, ví như mắt màu xanh lục, tôi nghĩ đây là nguyên nhân đạo diễn mời tôi diễn bộ phim này. Nhưng tôi và Kiều Kỳ Kiều cũng có khác biệt rất lớn, anh ta có suy nghĩ tiêu cực, căm ghét thế tục, anh ta lạnh lùng, đùa giỡn giữa nhân gian là thái độ sống của anh ta, còn tôi lại sống tích cực, tôi yêu cuộc sống, trái tim tôi luôn ấm áp, tôi sẽ tích cực theo đuổi tình yêu và thành công. Tôi phải cảm ơn một số người, trước tiên là đạo diễn, người đã cho tôi cơ hội sáng tạo, sau đó là mẹ tôi, bà luôn nắm bắt cơ hội cho tôi, cuối cùng là bạn gái tôi, cô ấy giúp tôi biết trân trọng cơ hội! Họ đều là những người quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi!”
Tôi lúc đó lặng người, lời cậu ta nói là lời thật lòng hay chỉ là những lời thoại được sắp đặt sẵn? Nghĩ đi nghĩ lại trong lòng tôi rối như tơ vò.
Đang lúc đó điện thoại vang lên, là Hàn Văn Hinh.
“Khả Khả, Khả Khả! Mình nhìn thấy bọn cậu trên truyền hình! Cậu hôm nay thật đẹp, mình sắp không nhận ra cậu rồi! Còn nữa thổ lộ tình cảm thành thật của George thật cảm động.”
Tôi cười, công kích lại: “Cậu không biết lúc đó mình sắp đóng băng, chút nữa thì ngã ra đất! Lời mà George nói chỉ là phương án được công ty sắp sẵn, không phải là thổ lộ tình cảm!”
Trên báo ngày hôm sao đăng hình tôi và George bước lên thảm đỏ, còn có thảo luận và những dự đoán về bộ phim, thậm chí có người tiên đoán bộ phim sẽ làm dậy lên làn sóng “Trương Ái Linh”.
Cùng với bộ phim lần đầu tiên trình chiếu đúng dịp Giáng sinh. Đúng như mong muốn của chúng tôi, phòng vé ngày đầu tiên đã lập kỷ lục cao nhất trong năm nay, “Trần Hương Tiêu – Đệ Nhất Lư Hương” và George Trần trở thành chủ đề hót nhất trong dịp lễ Giáng sinh.
Trong khoảng thời gian sau đó, đạo diễn Trương cùng với George và một số người đi tuyên truyền trên cả nước, tôi xin phép ở lại Bắc Kinh vì phải nhanh chóng hoàn thành luận văn tốt nghiệp, nếu không khi phim mới quay sẽ lại bận rộn.
Đến Tết Dương lịch là sinh nhật tôi, lại lớn thêm một tuổi. Từ sáng sớm tôi gọi về nhà chúc bố mẹ năm mói vui vẻ, cũng cảm ơn mọi người đã yêu thương tôi suốt từng ấy năm.
Nhiều bạn tốt cũng từ sáng sớm gọi chúc mừng tôi, Hàn Vũ Băng từ nước ngoài gửi quà sinh nhật cho tôi đúng ngày, George ở nơi khác cũng không quên đặt một bó hoa hồng và một Cheese cake chuyển đển nhà cho tôi.
Tôi chuyển tất cả quà vào phòng sách, mở điều hòa. chỉ mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, vừa ăn bánh kem vừa viết luận văn, còn than thở lúc George không ở nhà, trong nhà thật yên tĩnh.
Viết được một lát điện thoại vang lên, là số điện thoại Bắc Kinh lạ.
“Alo.”
Đầu kia không lên tiếng, tôi lại hỏi: “Alo.”
“Alo, Ninh Khả, là anh.” Là giọng của Văn Hạo.
“Anh,.ở Bắc Kinh.” Tôi kinh ngạc.
“Phải, giờ anh đang ở sân bay, vừa xuống máy bay.”
“Anh đến Bắc Kinh công tác?”
Đầu kia ngập ngừng: “Không, anh đến dự sinh nhật em.”
Tôi nhớ lại. Sinh nhật một năm trước vì hiểu lầm nên tôi đứng đợi anh cả ngày ở ga tàu trong ngày tuyết lạnh, kết quả là ốm một trận.
Tròng mắt tôi nóng lên, vội nói: “Anh đợi em, em sẽ đi gặp anh ngay.”
Tôi vội mặc thêm vài chiếc áo, không kịp chải đầu, bắt xe đi thẳng đến sân bay.
Hiển nhiên Văn Hạo chủ quan với nhiệt độ ở Bắc Kinh, ngoài áo len mỏng chỉ mặc một áo khoác màu đen, nhìn thấy tôi anh vẫy tay.
Tôi lao đến: “Thật lạnh, sao anh không đợi bên trong? Bên trong có điều hòa.”
”Anh sợ em đến không tìm thấy.” Anh nhìn tôi chăm chú.
Nhìn anh lạnh đến nỗi mũi ửng đỏ, tôi nhào vào lòng anh, cảm giác cánh tay anh ôm chặt lấy tôi. Cảm giác cái ôm trong thời khắc này thật chân thực, thật quen thuộc, tôi biết chúng tôi vẫn yêu nhau.
Tôi ngẩng đầu nói với anh: “Đi nào, mình đừng đứng ngốc nghếch ở đây, anh lạnh không? Tìm nơi nào đó đã rồi nói tiếp!”
Tìm được một khách sạn, làm xong thủ tục nhập phòng, tôi theo anh lên tầng.
Vừa vào phòng anh lại vội vàng ấn tôi vào tường, sau đó bờ môi lạnh băng của anh tiến đến. Sau nụ hôn nồng ấm, nhiệt độ hai người dần dần nóng lên, xóa tan khí lạnh bên ngoài, Văn Hạo lúc này mới phát hiện trên tay vẫn cầm túi xách, vội vàng đặt xuống đất, anh dùng hai tay bế tôi, đặt tôi lên giường…
Tôi nghe thấy hơi thở gấp gáp của anh bên tai tôi: “Ninh Khả, Ninh Khả, anh yêu em!”
Một lát sau anh lại hỏi: “Em còn yêu anh không?”
Chúng tôi cứ bên nhau như vậy, dường như lại trở về căn phòng thuộc về chúng tôi, như thế giới chỉ còn lại hai người, tất cả đều không tồn tại.
Cho đến khi trải qua chuyện đó, thân thể chúng tôi áp sát vào nhau mới dần dần bình tĩnh lại, trong lòng tôi mới chợt đau nhói: Anh sắp kết hôn, có lẽ cũng đã kết hôn rồi, anh sớm đã không còn là Văn Hạo của tôi
Tôi hoảng hốt ngồi dậy, mặc áo vào. Anh vội ôm tôi: “Sao vậy?”
Tôi hỏi lại: “Anh không phải kết hôn rồi sao?”
Câu hỏi đó như đánh vào điểm yếu của anh, sắc mặt anh u tối, anh bắt đầu lặng lẽ mặc áo.
Mặc đồ vào xong, tôi ngồi trên sofa ôm đầu gối không lên tiếng.
Vă
»Tag: Full
" title="Trang 49 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 49 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 