Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
u không quá bảy giờ. Kiếm tiền, bà lại thuê nhà ở Bắc Kinh, đón chồng cùng đến. Bà làm cơm cho người khác, còn chồng lại làm cơm cho bà, bà còn tự hào nói: “Tôi sức khỏe tốt, tinh thần cũng tốt làm vài năm nữa có thể mua nhà ở Bắc Kinh rồi!”
Ngô Thẩm nhìn thấy tôi và George đều gầy, nên đau lòng: “Hai người còn trẻ, đều gầy thế này không tẩm bố không được.” Nên bữa mỗi ngày tối đều đủ thịt, đủ cá cả tôi và Goerge ăn đều rất ngon miệng.
Nhưng vui quá hóa buồn, câu này quả không sai.
Một tuần trước khi bộ phim trình chiếu, tôi nhận được lễ phục Chanel được Hàn Vũ Băng gửi về từ Hollywood, đó là bộ lễ phục màu xanh lam cắt cúp nửa ngực, chất liệu bằng lụa, những đường may rất nuột, tôn thêm đường cong của người phụ nữ. Rõ ràng là cỡ của tôi nhưng khi tôi thử thì khóa không kéo nổi!
Hàn Vũ Băng gọi điện đến, ở đầu kia cao hứng hỏi: “Khả Khả, thử lễ phục chưa? Lần trước khi mình ở Newyork xem thời trang thu đông thích bộ lễ phục này, tiếc là năm nay mình quá bận, có lẽ không rảnh để tham gia tiệc loại này, nên mua tặng cậu.
Tôi nhìn chiếc khóa tiếc nuối, vừa cố ra bộ vui vẻ: “Vừa lắm, rất vừa! Thật đẹp, mình không dám mặc bộ lễ phục long trọng này!”
“Sợ gì, cậu giờ là bạn gái của George vừa là bạn mình! Lại là cố vấn văn học của bộ phim này, trên thảm đỏ cậu phải khiến mọi người ngạc nhiên mới đúng! Tìm một thợ cắt tóc thiết kế cho cậu kiểu tóc và trang sức thật đẹp, đến lúc đó mình sẽ theo dõi thông tin, cậu phải để mình mở mày mở mặt đấy!”
Ngắt điện thoại, tôi vội chạy thẳng đến phòng tập thẩm mỹ, huấn luyện liên tục hai giờ, cho đến khi mồ hôi thấm ướt quần áo, giống như cây tảo vừa vớt lên từ nước.
Bụng đói cồn cào về nhà, George đã ngồi bên bàn ăn bắt đầu ăn, mồm miệng toàn mỡ gọi tôi: “Mau ăn đi, đồ ăn hôm nay thật ngon.”
Bụng tôi cồn cào, chẳng chú ý đến gì khác, lao đến ăn. Cho đến khi đã no bụng tôi mới nhớ ra mình đang giảm béo, hơn nữa chỉ còn một tuần! Nên liền lấy áo khoác, không kịp nuốt miếng thịt cuối cùng, nói với George: “Cậu dọn dẹp nhé, mình đi chạy vài vòng rồi về.”
Cả tuần tiếp theo tôi không thể kiềm chế được cái miệng, chỉ có thể vận động nhiều hơn để giảm béo, ngoài chạy bộ hai lần vào sáng tối, chiều còn vận động hai tiếng ở phòng thể dục thẩm mỹ, còn mời huấn luyện và thầy dinh dưỡng chuyên nghiệp chỉ đạo.
Trong tâm trạng mâu thuẫn, hối hận, căng thẳng, tôi cuối cùng cũng giảm được cân, khóa bộ lễ phục cuối cùng cũng có thể kéo lên, mà phim của chúng tôi cũng bắt đầu trình chiếu.
Chiều hôm đó tôi dành ba tiếng để sửa sang đầu tóc, mái tóc dài vấn lên gọn gàng sau đầu, hai bên để lại một sợi thả trên vai. Lại trang điểm gần hai tiếng, với lớp phấn nền có thể đủ để chát tường, lông mi giả có thể dùng để quạt, tôi hoàn toàn không nhận ra người trong gương là ai. Sau đó lại mặc lễ phục, đeo trang sức, vì lễ phục đã rất bắt mắt, thiết kế tạo hình lại phối hợp một đôi vòng tai pha lê cho tôi, một đôi găng tay bằng da mềm màu đen, chân lại mang đôi giày Rene Caovilla tuyệtđẹp. Thiết kế thấy sự chênh lệch độ cao giữa tôi và George nên giới thiệu cho tôi một đôi giày cao 12cm. Tôi vội từ chối: “Không được, tôi chưa từng đeo cao như vậy, chút nữa căng thẳng nhỡ đâu té ngã!”
Sau khi thỏa hiệp xong, thiết kế dẫn tôi đến trước mặt mọi người.
Đạo diễn mắt sáng lên, vỗ tay, sau đó khích lệ tôi: “Ninh Khả, Hàn Vũ Băng không đến, cô chính là vai chính nổi bật trên thảm đỏ tối nay. Bên ngoài nhiệt độ rất thấp, mặc như thế này chắc chắn rất lạnh, cô phải cắn răng kiên trì rồi, phải giữ nụ cười và tư thể, được không? Sau khi xong tôi sẽ sắp xếp để cô nghỉ ngơi.”
Tôi gật cầu, trọng trách trên vai thật lớn.
George tiến đến, nhìn tôi: “Ninh Khả, cậu thật xinh đẹp! Không tin cậu thử nhìn ảnh bây giờ và năm đó xem, thay đổi lớn tới mức… không thể tin là một người.”
“Cậu nói mình trước kia rất xấu.”
“Không phải, lúc đó cậu rất đẹp, rất thuần khiết. Còn giờ đã chín muồi, có khí chất!”
Tôi lườm George, mặc cậu ta, tự khoác áo ngoài.
Sau đó, có xe đến đón chúng tôi, đạo diễn và những người còn lại lên xe đến hiện trường, tôi và George được sắp xếp ngồi xe sau cùng.
Xe chầm chậm dừng lại trước thảm đỏ. George cởi áo khoác ngoài cho tôi, sau đó xuống xe trước, lại cúi người đưa tay về phía tôiế Lúc này tôi nghĩ nỗ lực nửa năm nay cuối cùng đã có thành quả, nhưng nhất định không thể hồ đồ.
Lấy lại tinh thần, tôi đưa tay cho George, sau đó lấy dũng khí bước xuống xe.
Lạnh, thời tiết thật lạnh.
Đêm tối Bắc Kinh tháng 12 nhiệt độ đã đủ để đóng băng, còn tôi trong lễ phục mỏng manh!
Nhưng hai bên thảm đỏ là khói tỏa và những ánh đèn lóe sáng, ký giả liên tục hô lên: “George Trần, bên này, bên này!”, “George Trần cười lên!”, “George Trần ôm bạn gái!”
Tôi luôn giữ nụ cười trên môi, nụ cười đó cũng đã được thiết kế sẵn, đã qua nhiều lần huấn luyện, để tôi hoàn mỹ nhất. Tôi còn thỉnh thoảng gật đầu theo yêu cầu, cố gắng để thân thể vốn chẳng có chút tri giác giữ được nét trang nhã. George tuy mặc nhiều hơn tôi nhưng cũng rất lạnh, lại luôn phối hợp với yêu cầu của ký giả.
Vào hội trường, lập tức có nhân viên cầm áo lông vũ đến khoác lên người tôi, đưa tôi vào phòng nghi. Còn George lại bước vào hiện trường của lễ công bố.
Trong phòng có máy sưởi được khoác áo lông vũ, ngồi gần mười phút mới ấm trở lại, lật hai quyển tạp chí mệt mỏi ngáp dài. Cuối cùng nhân viên phụ trách cầm một chiếc khoác vai màu trắng đưa cho tôi: “Phim sắp chiếu rồi, cô vào đi, khoác cái này sẽ không còn lạnh, ở trong cũng có máy sưởi.”
Khi tôi xuất hiện, hầu hết mọi người đã ổn định vị trí, có cả George, cậu ta ngồi chỗ cao nhất ở hàng sau, bên cạnh có một chỗ trống, hiển nhiên là dành cho tôi, thấy tôi bước vào cậu ta vội nắm tay tôi, đưa tôi đến chỗ ngồi.
Sau khi ngồi ổn định, tôi khẽ nói: “Cậu biểu hiện giống như một người bạn trai quan tâm đến bạn gái.”
“Quan tâm là tác phong của mình. Còn là một người bạn trai phải xem cậu có cho mình cơ hội
Ngô Thẩm nhìn thấy tôi và George đều gầy, nên đau lòng: “Hai người còn trẻ, đều gầy thế này không tẩm bố không được.” Nên bữa mỗi ngày tối đều đủ thịt, đủ cá cả tôi và Goerge ăn đều rất ngon miệng.
Nhưng vui quá hóa buồn, câu này quả không sai.
Một tuần trước khi bộ phim trình chiếu, tôi nhận được lễ phục Chanel được Hàn Vũ Băng gửi về từ Hollywood, đó là bộ lễ phục màu xanh lam cắt cúp nửa ngực, chất liệu bằng lụa, những đường may rất nuột, tôn thêm đường cong của người phụ nữ. Rõ ràng là cỡ của tôi nhưng khi tôi thử thì khóa không kéo nổi!
Hàn Vũ Băng gọi điện đến, ở đầu kia cao hứng hỏi: “Khả Khả, thử lễ phục chưa? Lần trước khi mình ở Newyork xem thời trang thu đông thích bộ lễ phục này, tiếc là năm nay mình quá bận, có lẽ không rảnh để tham gia tiệc loại này, nên mua tặng cậu.
Tôi nhìn chiếc khóa tiếc nuối, vừa cố ra bộ vui vẻ: “Vừa lắm, rất vừa! Thật đẹp, mình không dám mặc bộ lễ phục long trọng này!”
“Sợ gì, cậu giờ là bạn gái của George vừa là bạn mình! Lại là cố vấn văn học của bộ phim này, trên thảm đỏ cậu phải khiến mọi người ngạc nhiên mới đúng! Tìm một thợ cắt tóc thiết kế cho cậu kiểu tóc và trang sức thật đẹp, đến lúc đó mình sẽ theo dõi thông tin, cậu phải để mình mở mày mở mặt đấy!”
Ngắt điện thoại, tôi vội chạy thẳng đến phòng tập thẩm mỹ, huấn luyện liên tục hai giờ, cho đến khi mồ hôi thấm ướt quần áo, giống như cây tảo vừa vớt lên từ nước.
Bụng đói cồn cào về nhà, George đã ngồi bên bàn ăn bắt đầu ăn, mồm miệng toàn mỡ gọi tôi: “Mau ăn đi, đồ ăn hôm nay thật ngon.”
Bụng tôi cồn cào, chẳng chú ý đến gì khác, lao đến ăn. Cho đến khi đã no bụng tôi mới nhớ ra mình đang giảm béo, hơn nữa chỉ còn một tuần! Nên liền lấy áo khoác, không kịp nuốt miếng thịt cuối cùng, nói với George: “Cậu dọn dẹp nhé, mình đi chạy vài vòng rồi về.”
Cả tuần tiếp theo tôi không thể kiềm chế được cái miệng, chỉ có thể vận động nhiều hơn để giảm béo, ngoài chạy bộ hai lần vào sáng tối, chiều còn vận động hai tiếng ở phòng thể dục thẩm mỹ, còn mời huấn luyện và thầy dinh dưỡng chuyên nghiệp chỉ đạo.
Trong tâm trạng mâu thuẫn, hối hận, căng thẳng, tôi cuối cùng cũng giảm được cân, khóa bộ lễ phục cuối cùng cũng có thể kéo lên, mà phim của chúng tôi cũng bắt đầu trình chiếu.
Chiều hôm đó tôi dành ba tiếng để sửa sang đầu tóc, mái tóc dài vấn lên gọn gàng sau đầu, hai bên để lại một sợi thả trên vai. Lại trang điểm gần hai tiếng, với lớp phấn nền có thể đủ để chát tường, lông mi giả có thể dùng để quạt, tôi hoàn toàn không nhận ra người trong gương là ai. Sau đó lại mặc lễ phục, đeo trang sức, vì lễ phục đã rất bắt mắt, thiết kế tạo hình lại phối hợp một đôi vòng tai pha lê cho tôi, một đôi găng tay bằng da mềm màu đen, chân lại mang đôi giày Rene Caovilla tuyệtđẹp. Thiết kế thấy sự chênh lệch độ cao giữa tôi và George nên giới thiệu cho tôi một đôi giày cao 12cm. Tôi vội từ chối: “Không được, tôi chưa từng đeo cao như vậy, chút nữa căng thẳng nhỡ đâu té ngã!”
Sau khi thỏa hiệp xong, thiết kế dẫn tôi đến trước mặt mọi người.
Đạo diễn mắt sáng lên, vỗ tay, sau đó khích lệ tôi: “Ninh Khả, Hàn Vũ Băng không đến, cô chính là vai chính nổi bật trên thảm đỏ tối nay. Bên ngoài nhiệt độ rất thấp, mặc như thế này chắc chắn rất lạnh, cô phải cắn răng kiên trì rồi, phải giữ nụ cười và tư thể, được không? Sau khi xong tôi sẽ sắp xếp để cô nghỉ ngơi.”
Tôi gật cầu, trọng trách trên vai thật lớn.
George tiến đến, nhìn tôi: “Ninh Khả, cậu thật xinh đẹp! Không tin cậu thử nhìn ảnh bây giờ và năm đó xem, thay đổi lớn tới mức… không thể tin là một người.”
“Cậu nói mình trước kia rất xấu.”
“Không phải, lúc đó cậu rất đẹp, rất thuần khiết. Còn giờ đã chín muồi, có khí chất!”
Tôi lườm George, mặc cậu ta, tự khoác áo ngoài.
Sau đó, có xe đến đón chúng tôi, đạo diễn và những người còn lại lên xe đến hiện trường, tôi và George được sắp xếp ngồi xe sau cùng.
Xe chầm chậm dừng lại trước thảm đỏ. George cởi áo khoác ngoài cho tôi, sau đó xuống xe trước, lại cúi người đưa tay về phía tôiế Lúc này tôi nghĩ nỗ lực nửa năm nay cuối cùng đã có thành quả, nhưng nhất định không thể hồ đồ.
Lấy lại tinh thần, tôi đưa tay cho George, sau đó lấy dũng khí bước xuống xe.
Lạnh, thời tiết thật lạnh.
Đêm tối Bắc Kinh tháng 12 nhiệt độ đã đủ để đóng băng, còn tôi trong lễ phục mỏng manh!
Nhưng hai bên thảm đỏ là khói tỏa và những ánh đèn lóe sáng, ký giả liên tục hô lên: “George Trần, bên này, bên này!”, “George Trần cười lên!”, “George Trần ôm bạn gái!”
Tôi luôn giữ nụ cười trên môi, nụ cười đó cũng đã được thiết kế sẵn, đã qua nhiều lần huấn luyện, để tôi hoàn mỹ nhất. Tôi còn thỉnh thoảng gật đầu theo yêu cầu, cố gắng để thân thể vốn chẳng có chút tri giác giữ được nét trang nhã. George tuy mặc nhiều hơn tôi nhưng cũng rất lạnh, lại luôn phối hợp với yêu cầu của ký giả.
Vào hội trường, lập tức có nhân viên cầm áo lông vũ đến khoác lên người tôi, đưa tôi vào phòng nghi. Còn George lại bước vào hiện trường của lễ công bố.
Trong phòng có máy sưởi được khoác áo lông vũ, ngồi gần mười phút mới ấm trở lại, lật hai quyển tạp chí mệt mỏi ngáp dài. Cuối cùng nhân viên phụ trách cầm một chiếc khoác vai màu trắng đưa cho tôi: “Phim sắp chiếu rồi, cô vào đi, khoác cái này sẽ không còn lạnh, ở trong cũng có máy sưởi.”
Khi tôi xuất hiện, hầu hết mọi người đã ổn định vị trí, có cả George, cậu ta ngồi chỗ cao nhất ở hàng sau, bên cạnh có một chỗ trống, hiển nhiên là dành cho tôi, thấy tôi bước vào cậu ta vội nắm tay tôi, đưa tôi đến chỗ ngồi.
Sau khi ngồi ổn định, tôi khẽ nói: “Cậu biểu hiện giống như một người bạn trai quan tâm đến bạn gái.”
“Quan tâm là tác phong của mình. Còn là một người bạn trai phải xem cậu có cho mình cơ hội
»Tag: Full
" title="Trang 48 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 48 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 