Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
ng biết! Đi nào chúng ta ra ngoài tìm chỗ ăn, trên đường mình từ từ giải thích cho cậu thịt lợn tại sao biết chạy bộ!”
4
Thời khắc hoàng hôn ngày hôm sau, theo phương án của công ty, tôi và George thân mật xuất hiện ở một nhà hàng Tây rất lãng mạn ở Bắc Kinh. Trước khi ra cửa chúng tôi đã thay trang phục mới theo yêu cầu, đạo diễn còn cố ý tìm một thợ trang điểm chuyên nghiệp, trang điểm nhạt nhạt cho tôi.
Khi người phục vụ trong nhà hàng nhìn thấy ngôi sao mới nổi xuất hiện ở cửa, toàn bộ đềukhông giấu được sự kinh ngạc: Lại nhìn thấy tôi vịn cánh tay của George, có lẽ họ đều biết: Bối cảnh của trang bìa báo giải trí ngày mai sẽ là nhà hàng nơi họ làm việc!
Mọi người kính cẩn dẫn chúng tôi vào nhà hàng, dẫn chúng tôi vào chỗ ngồi bí mật nhất. Tôi lại chép chép miệng: “Ở đây không tốt, em muốn ngồi dựa vào tường, vừa ăn vừa nhìn tường thế này thật chán.”
Nhân viên đón tiếp liền nói: “Vị trí dựa vào tường sao, có đấy, có đấy.” Nói xong liền dẫn chúng tôi đi.
Rượu khai vị vẫn chưa uống xong, đối điện cửa tầng đã đông nghịt xe nhỏ, xe SUV, chắc chắn là ký giả đã nhận được tình báo, nên ra tay ngay. Họ muốn bới móc một số thông tin xung quanh anh chàng lai đẹp trai này, giờ họ như con sói đã ngửi thấy mùi tanh, nên bí mật bao vây.
Sau đó, màn biểu diễn của chúng tôi chính thức bắt đầu.
George lúc thì sờ má tôi, lúc thì hôn cổ tôi, tôi tình tứ nhìn cậu ta, nói những lời bí mật chỉ hai người nghe thấy. Nếu có ai khác nghe thấy đối thoại giữa chúng tôi chắc sẽ lăn ra cười.
Tôi tình tứ nói: “Miếng bánh ga tô hôm qua mình để trong tủ lạnh có phải bị cậu ăn trộm rồi không?” Nói xong đưa ngón tay lướt nhẹ qua đôi môi cuốn hút của cậu.
Cậu ta chăm chú nhìn tôi, thề với tôi: “Mình không ăn, oan uổng mình quá!”
Tôi cười, đưa miệng đến sát bên tai cậu ấy: “Ngôi nhà đó chỉ có hai đứa mình, mình không ăn, cậu không ăn, vậy bánh kem đi đâu rồi?”
“Chắc là mèo. Cậu biết chú mèo tai gập của nhà bên cạnh thường vào phòng bếp của chúng mình mà.” George nói xong, mỉm cười nắm tay tôi.
Tôi chớp chớp mắt nhìn anh, sau đó nhẹ nhàng cắt bít tết: “Cứ cho là mèo mở cửa tủ lấy bánh ăn cũng không thể ném bánh vào thùng rác chứ?”
George khẽ cười: “Ẩn miếng bánh thì có sao? Đừng quên hôm trước mình còn dẫn cậu đi ăn đêm. Cậu gọi điện nói muốn ăn… cháo thịt nạc với trứng, quay phim cả ngày, xong việc lại đưa cậu đi kiếm tiệm cháo. Cậu biết vong ân bội nghĩa là gì không?”
Cậu ta nói đến đây tôi đột nhiên nhớ đến cháo thịt nạc của ngày hôm trước, pizza hải sản của ngày trước nữa, hạt dẻ đường của ngày trước nữa… sắc mặt tôi hơi đỏ lên, liền kịp thời chuyển chủ đề: “Được rồi, được rồi, không nói đến những việc này nữa, không biết họ đã quay xong chưa? Nhìn bít tết hấp dẫn, mình không thể nhịn nổi rồi, khổ thế!”
Hôm đó chúng tôi ngồi một tiếng rưỡi mới rời đi.
Rõ ràng là gọi đồ ăn kín một bàn to lại chỉ hơi động vào, đều dồn tâm huyết để đưa mắt tình tứ, kết quả mắt chúng tôi mắt đều sưng lên, tôi mới hiểu đưa mắt tình tứ là công việc mệt nhọc đến vậy.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, chúng tôi lái xe đi lòng vòng vài vòng, sau khi chắc chắn đã xua hết được ký giả, mới vào một tiệm pizza gần nhất, gọi nhanh một pizza 9 inch, sau đó gói lại mang về nhà.
Nằm trên sofa mềm mại ở phòng chiếu, chúng tôi niổng như hai người hoang dại, vừa gác chân lên bàn trà trước mặt, vừa ngôm ngoàm gặm pizza, uống pepsi ừng ực, vừa ôn lại bộ phim kinh điển, cả hai đều rất vui.
Tôi vừa ăn vừa than thở: “Làm ngôi sao thật không dễ, hễ xuất hiện trong tầm mắt của công chúng là lại phải diễn, phải diễn chân thực, thật mệt!”
“Không phải thế sao? Cậu xem phim vẫn chưa chiếu đã có người bình luận về mình, nói mình chỉ có bề ngoài đẹp trai, diễn rất kém, chỉ là gối thêu hoa! Mình giờ mới biết hóa ra gối thêu hoa là câu chửi.” George bất bình.
“Nghề nào cũng có quy tắc chơi, đã vào nghề thì hãy phục tùng theo đi! Quan niệm của mình là làm việc nhất định phải làm tốt, nếu không uổng công vô ích, thà rằng ngủ ở nhà’”
“Có lý, nào, chúng ta cạn ly vì ‘Trần Hương Tiêu”, hy vọng nó không phụ lòng chúng ta.” George nói xong giơ cốc pepsi trong tay lên.
Tôi nuốt vội miếng pizza, đưa cốc trong tay lên chạm cốc.
Ấn xong pizza, đang định thu dọn mặt bàn, chuẩn bị cho pizza thừa vào tủ lạnh, George đột nhiên hỏi: “Ninh Khả, cậu nói gần đây không muốn bắt đầu lại với bất kỳ ai, đợi khi cậu muốn mình có thể xếp hàng đầu tiên không?”
Tôi bất ngờ, sau đó cười nói: “Đương nhiên là được! Cậu giờ đang xếp vị trí đầu! Cậu lương thiện, đẹp trai, nhiều tiền, người tốt như vậy vô vàn phụ nữ khóc vì ghen với mình.”
Ngày hôm sau trên trang bìa vài tạp trí có lượng tiêu thụ lớn nhất đều đăng ảnh tình tứ của tôi và cậu ấy trong nhà hàng. Phong cách tiêu đề của các báo khác nhau, có tờ báo vào thẳng chủ đề: “Tin hot liên quan đến bạn gái của ngôi sao mang hai dòng máu”, có tờ bạo lại vòng vo “nụ hôn cháy bỏng trên phố, George Trần đẹp trai ôm người đẹp.”
Đạo diễn lật đi lật lại tờ báo, cười nói với chúng tôi: “Đây mới chỉ là bắt đàu. Sau đó còn đến báo tuần và báo tháng, cô cậu phải chuẩn bị sẵn tư tưởng sẽ bị ký giả bao vây. George, dù họ có hỏi gì, quay gì, cậu nhất định không thể nổi nóng, nếu không công toi hết!”
(Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro chúc các bạn vui vẻ)
George cười: “Đạo diễn yên tâm, không phải lần đầu tiên tôi để người khác quay!”
Đạo diễn quả nhiên không nói sai, buổi tối khi tan làm tôi và George cùng về nhà. Xe dời khỏi công ty chưa lâu, tôi phát hiện phía sau có một chiếc xe nhỏ đi theo, từ cửa kính lái phụ thò ra một ống kính dài, chụp liên tiếp ở đuôi xe chúng tôi, đèn liên tục lóe lên.
George hỏi tôi: “Làm sao giờ, đi ăn cơm như kế hoạch hay về nhà?”
Tôi nghĩ rồi nói: “Được rồi nghĩ đến bữa cơm tối qua là biết, có ký giả đi theo sao có thể ăn cơm. Mình hôm nay đã bận cả ngày, mệt muốn chết rồi Cậu tăng tốc, để họ mất dấu, mình gói đồ về nhà ăn.”
George nghe vậy bắt đầu tăng tốc, đáng tiếc khoảng thời gian n
4
Thời khắc hoàng hôn ngày hôm sau, theo phương án của công ty, tôi và George thân mật xuất hiện ở một nhà hàng Tây rất lãng mạn ở Bắc Kinh. Trước khi ra cửa chúng tôi đã thay trang phục mới theo yêu cầu, đạo diễn còn cố ý tìm một thợ trang điểm chuyên nghiệp, trang điểm nhạt nhạt cho tôi.
Khi người phục vụ trong nhà hàng nhìn thấy ngôi sao mới nổi xuất hiện ở cửa, toàn bộ đềukhông giấu được sự kinh ngạc: Lại nhìn thấy tôi vịn cánh tay của George, có lẽ họ đều biết: Bối cảnh của trang bìa báo giải trí ngày mai sẽ là nhà hàng nơi họ làm việc!
Mọi người kính cẩn dẫn chúng tôi vào nhà hàng, dẫn chúng tôi vào chỗ ngồi bí mật nhất. Tôi lại chép chép miệng: “Ở đây không tốt, em muốn ngồi dựa vào tường, vừa ăn vừa nhìn tường thế này thật chán.”
Nhân viên đón tiếp liền nói: “Vị trí dựa vào tường sao, có đấy, có đấy.” Nói xong liền dẫn chúng tôi đi.
Rượu khai vị vẫn chưa uống xong, đối điện cửa tầng đã đông nghịt xe nhỏ, xe SUV, chắc chắn là ký giả đã nhận được tình báo, nên ra tay ngay. Họ muốn bới móc một số thông tin xung quanh anh chàng lai đẹp trai này, giờ họ như con sói đã ngửi thấy mùi tanh, nên bí mật bao vây.
Sau đó, màn biểu diễn của chúng tôi chính thức bắt đầu.
George lúc thì sờ má tôi, lúc thì hôn cổ tôi, tôi tình tứ nhìn cậu ta, nói những lời bí mật chỉ hai người nghe thấy. Nếu có ai khác nghe thấy đối thoại giữa chúng tôi chắc sẽ lăn ra cười.
Tôi tình tứ nói: “Miếng bánh ga tô hôm qua mình để trong tủ lạnh có phải bị cậu ăn trộm rồi không?” Nói xong đưa ngón tay lướt nhẹ qua đôi môi cuốn hút của cậu.
Cậu ta chăm chú nhìn tôi, thề với tôi: “Mình không ăn, oan uổng mình quá!”
Tôi cười, đưa miệng đến sát bên tai cậu ấy: “Ngôi nhà đó chỉ có hai đứa mình, mình không ăn, cậu không ăn, vậy bánh kem đi đâu rồi?”
“Chắc là mèo. Cậu biết chú mèo tai gập của nhà bên cạnh thường vào phòng bếp của chúng mình mà.” George nói xong, mỉm cười nắm tay tôi.
Tôi chớp chớp mắt nhìn anh, sau đó nhẹ nhàng cắt bít tết: “Cứ cho là mèo mở cửa tủ lấy bánh ăn cũng không thể ném bánh vào thùng rác chứ?”
George khẽ cười: “Ẩn miếng bánh thì có sao? Đừng quên hôm trước mình còn dẫn cậu đi ăn đêm. Cậu gọi điện nói muốn ăn… cháo thịt nạc với trứng, quay phim cả ngày, xong việc lại đưa cậu đi kiếm tiệm cháo. Cậu biết vong ân bội nghĩa là gì không?”
Cậu ta nói đến đây tôi đột nhiên nhớ đến cháo thịt nạc của ngày hôm trước, pizza hải sản của ngày trước nữa, hạt dẻ đường của ngày trước nữa… sắc mặt tôi hơi đỏ lên, liền kịp thời chuyển chủ đề: “Được rồi, được rồi, không nói đến những việc này nữa, không biết họ đã quay xong chưa? Nhìn bít tết hấp dẫn, mình không thể nhịn nổi rồi, khổ thế!”
Hôm đó chúng tôi ngồi một tiếng rưỡi mới rời đi.
Rõ ràng là gọi đồ ăn kín một bàn to lại chỉ hơi động vào, đều dồn tâm huyết để đưa mắt tình tứ, kết quả mắt chúng tôi mắt đều sưng lên, tôi mới hiểu đưa mắt tình tứ là công việc mệt nhọc đến vậy.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, chúng tôi lái xe đi lòng vòng vài vòng, sau khi chắc chắn đã xua hết được ký giả, mới vào một tiệm pizza gần nhất, gọi nhanh một pizza 9 inch, sau đó gói lại mang về nhà.
Nằm trên sofa mềm mại ở phòng chiếu, chúng tôi niổng như hai người hoang dại, vừa gác chân lên bàn trà trước mặt, vừa ngôm ngoàm gặm pizza, uống pepsi ừng ực, vừa ôn lại bộ phim kinh điển, cả hai đều rất vui.
Tôi vừa ăn vừa than thở: “Làm ngôi sao thật không dễ, hễ xuất hiện trong tầm mắt của công chúng là lại phải diễn, phải diễn chân thực, thật mệt!”
“Không phải thế sao? Cậu xem phim vẫn chưa chiếu đã có người bình luận về mình, nói mình chỉ có bề ngoài đẹp trai, diễn rất kém, chỉ là gối thêu hoa! Mình giờ mới biết hóa ra gối thêu hoa là câu chửi.” George bất bình.
“Nghề nào cũng có quy tắc chơi, đã vào nghề thì hãy phục tùng theo đi! Quan niệm của mình là làm việc nhất định phải làm tốt, nếu không uổng công vô ích, thà rằng ngủ ở nhà’”
“Có lý, nào, chúng ta cạn ly vì ‘Trần Hương Tiêu”, hy vọng nó không phụ lòng chúng ta.” George nói xong giơ cốc pepsi trong tay lên.
Tôi nuốt vội miếng pizza, đưa cốc trong tay lên chạm cốc.
Ấn xong pizza, đang định thu dọn mặt bàn, chuẩn bị cho pizza thừa vào tủ lạnh, George đột nhiên hỏi: “Ninh Khả, cậu nói gần đây không muốn bắt đầu lại với bất kỳ ai, đợi khi cậu muốn mình có thể xếp hàng đầu tiên không?”
Tôi bất ngờ, sau đó cười nói: “Đương nhiên là được! Cậu giờ đang xếp vị trí đầu! Cậu lương thiện, đẹp trai, nhiều tiền, người tốt như vậy vô vàn phụ nữ khóc vì ghen với mình.”
Ngày hôm sau trên trang bìa vài tạp trí có lượng tiêu thụ lớn nhất đều đăng ảnh tình tứ của tôi và cậu ấy trong nhà hàng. Phong cách tiêu đề của các báo khác nhau, có tờ báo vào thẳng chủ đề: “Tin hot liên quan đến bạn gái của ngôi sao mang hai dòng máu”, có tờ bạo lại vòng vo “nụ hôn cháy bỏng trên phố, George Trần đẹp trai ôm người đẹp.”
Đạo diễn lật đi lật lại tờ báo, cười nói với chúng tôi: “Đây mới chỉ là bắt đàu. Sau đó còn đến báo tuần và báo tháng, cô cậu phải chuẩn bị sẵn tư tưởng sẽ bị ký giả bao vây. George, dù họ có hỏi gì, quay gì, cậu nhất định không thể nổi nóng, nếu không công toi hết!”
(Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro chúc các bạn vui vẻ)
George cười: “Đạo diễn yên tâm, không phải lần đầu tiên tôi để người khác quay!”
Đạo diễn quả nhiên không nói sai, buổi tối khi tan làm tôi và George cùng về nhà. Xe dời khỏi công ty chưa lâu, tôi phát hiện phía sau có một chiếc xe nhỏ đi theo, từ cửa kính lái phụ thò ra một ống kính dài, chụp liên tiếp ở đuôi xe chúng tôi, đèn liên tục lóe lên.
George hỏi tôi: “Làm sao giờ, đi ăn cơm như kế hoạch hay về nhà?”
Tôi nghĩ rồi nói: “Được rồi nghĩ đến bữa cơm tối qua là biết, có ký giả đi theo sao có thể ăn cơm. Mình hôm nay đã bận cả ngày, mệt muốn chết rồi Cậu tăng tốc, để họ mất dấu, mình gói đồ về nhà ăn.”
George nghe vậy bắt đầu tăng tốc, đáng tiếc khoảng thời gian n
»Tag: Full
" title="Trang 45 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 45 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 