Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
đừng khóc, mau ăn đi!”
Tôi lại không cầm được nước mắt, đặt đũa xuống, nhào vào lòng anh. Anh mặc áo phông cũ thường ngày, vừa mềm vừa ấm, tôi có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc, đầu tôi gác iên vai anh, để mặc cho nước mắt chảy xuống, giống như vòi hoa sen chưa vặn lại vậy.
Anh đưa tay xoa tóc tôi, anh hôn lên tóc tôi, lên má, lên cổ tôi. Anh hôn nước mắt tôi, nhìn mắt tôi.
Anh nghẹn lời: “Ninh Khả, Ninh Khả, anh không dám tin em đã trở về, em không biết anh đã sống sáu mươi ngày qua như thế nào đâu, anh cảm giác trái tim mình như khô héo! Anh nghĩ là em mãi mãi không quay về, anh nghĩ em đã thay đổi! Ninh Khả, em sao có thể đối xử với anh như vậy?”
Nói xong anh ôm tôi thật chặt, đi vào trong phòng.
Anh ném tôi lên giường, hôn tôi tới tấp, mới đầu là mặt, là môi. Tôi nhiệt tình đáp lại. Sau đó chúng tôi vội vàng lột quần áo của nhau, Văn Hạo được sự cổ vũ của tôi bắt đầu tiến công tới tấp. Tôi chỉ cảm thấy mình giống như một khúc gỗ bị cưa, đau đớn không như lần đầu nhưng mỗi khi anh tiến sâu hơn đều khiến tôi có cảm giác như bị rách ra.
Nhưng yêu không phải là cảm giác áp sát vào nhau, làm đau đối phương sao? Yêu càng sâu, đau càng nhiều.
Văn Hạo nằm soài lên ngực tôi thở.
Tôi cảm thấy rất mệt, quá mệt, đã dồn hết sức lực vào công đoạn trước rồi. Tôi bất giác chìm vào giấc ngủ.
Hơn 2h chiều tôi mới tỉnh dậy. Tôi đi tắm, Văn Hạo nấu cơm ở bếp.
Tắm xong, tôi mặc mỗi chiếc sơ mi trắng từ phòng tắm hước ra.
Sau khi được Hàn Vũ Băng chỉ giáo, tôi rất tự tin về mình. Tôi biết mỗi bước đi củạ mình chiếc quần trong bằng sợi ren tốn rất ít vải lúc ẩn lúc hiện dưới áo sơ mi. Tôi giả bộ như chẳng có chuyện gì ngồi trước bàn ăn, hưởng thụ bữa cơm. Dưới bàn lại dùng chân cọ nhẹ vào chân anh, sau đó tiếptục ăn như bình thường.
Anh quả nhiên rất bất an, tuy vẫn bật điều hòa nhưng trán lại toát mồ hôi, liên tục dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi.
Sau bữa cơm, tôi mở một chiếc vali: “Em mua cho anh một cặp kính, là hãng Amani, đeo vào nhất định rất gợi cảm. Còn có một bộ quần áo, đồ thể thao, chất liệu vừa thấm mồ hôi vừa thoải mái. Anh nên tập luyện thể thao lúc rành, sức khỏe là cách mạng…”
Vẫn chưa nói xong anh ôm chặt lấy tôi từ phía sau, khẽ nói bên tai tôi. “Sức khỏe anh vẫn chưa đủ tốt sao? Xem ra em vẫn chưa biết sự lợi hại của anh rồi.”
Tôi bò ra cười, trườn ra khỏi vòng tay anh, mở chiếc vali khác, bên trong toàn sách, “vali này nặng thật, anh lại không đi đón em, nếu không phải là Minh Huân giúp em thì em không về nổi rồi!” Sau đó lại nói: “Khi ở Hồng Kông, em hay đi xem sách, nghĩ rằng mua gì anh đều không quan tâm chỉ có sách là anh thích nhẩt, những sách này đều là trong nội địa không xuất bản, hơn hai chục cuốn đó!”
Anh cảm động.
Anh quỳ xuống, lật từng quyển sách: “Khả Khả, em thật tốt. Anh giận em hai tháng, em còn tốt với anh như vậy.”
“Anh không phải tha thứ cho em rồi sao? Nếu không anh sẽ không nấu sẵn cơm đợi em về ăn.”
“Phải, anh không thể không tha thứ cho em. Hôm qua biết em sẽ về, anh đã mừng thầm, không thể trách em, luôn mong mau gặp em! Xin lỗi, vì lòng tự trọng anh cố ý không đến sân bay đón em.”
“Đồ ngốc! Em hiểu, em không trách anh!” Nói xong tôi lại dúi vào lòng anh.
(Truyện hay cập nhật tại PhuThoBay.Pro)
Chương 6
Hoặc em chọn ở lại Trường,
Sau khi tốt nghiệp thạc sỹ sẽ kết hôn cùng anh,
Hoặc chúng ta sẽ chia tay!
1.
Chiều hôm đó chúng tôi đến nhà Hàn Văn Hinh. Khang Minh Huân nói anh ấy hiếm có cơ hội nghỉ phép ở nhà, muốn đích thân xuống bếp nấu ăn đãi tôi.
Hai người đàn ông bận rộn trong bếp, hai người phụ nữ lại ngồi trong phòng khách nói chuyện. Tôi bày quà mua tặng họ ra: “Hai bình sữa bầu này là đồng nghiệp Hồng Kông trong đoàn phim giới thiệu, nói là bên đó thích uống loại này, tốt cho sự phát triển trí lực của trẻ trong tương lai.” Nói xong tôi lại lấy ra một chiếc áo, “tuy giờ vẫn chưa biết nam hay nữ, nhưng mình thích con gái, thấy chiếc áo màu hồng này không thể không dừng bước… đợi em bé sinh ra sẽ mặc nhé!”
Sau đó lại cầm ra một lọ kem đưa cho Văn Hinh: “Sinh xong con nhớ dùng nó massage bụng, cẩn thận không lại để lại vết rạn không đẹp lắm đâu!”
Cuối cùng còn có một túi thẻ đưa cho Minh Huân: “Ha ha, là đồ chơi, chắc chắn Minh Huân phải dùng đến.”
Tôi vừa nói, Văn Hinh vừa ở bên gật đầu, cảm ơn rối rít. Tôi xoa xoa bụng bạn, sau đó im lặng nghe bạn kể chuyện phát sinh trong trường và chuyện về bạn học trong lớp.
Lát sau Văn Hinh đột nhiên thấp giọng nói: “Chà, mình gặp Liễu My rồi. Không phải rất xinh nhưng rất có khí chất. Mình còn nghe nói cô ấy muốn cùng Văn Hạo ra một chuyên đề chung!”
“Thật sao?” Tôi nghĩ Văn Hạo không hề nhắc đến, lẽ nào sợ tôi nghĩ nhiều?
“Đương nhiên là thật. Phản hồi đối với chuyên đề trước của thầy Hạo rất tốt, lãnh đạo trường rất coi trọng, giờ ai chẳng muốn cùng làm với thầy? Cậu phải cẩn thận, họ nếu hợp lực nhất định sẽ phải thường xuyên gần nhau.”
Tôi gật gật đầu, thầm nghĩ xem ra mình phải đi gặp mặt mỹ nhân ngưỡng mộ lâu ngày này mới được.
Nghĩ đến chuyện mới làm lành với Văn Hạo, để không ảnh hưởng đến tâm trạng trong ba ngày gặp lại nhau, tôi không hỏi thẳng anh chuyện cùng viết chuyên đề.
Nhưng việc này luôn luẩn quẩn trong tâm trí tôi.
Sáng ngày hôm sau, Văn Hạo mới ra khỏi cửa, tôi đã thay quần áo đến trường tìm hiểu tình hình.
Vì muốn đi tìm hiểu tình địch là một cô gái rất đẹp nên tôi trang điểm kỹ càng. Áo sơ mi dài màu trắng, quần bò bó màu xanh lam, thắt một thắt lưng nhỏ màu đen, lại mang giầy cao gót hình miệng cá cao 7cm, đứng trước gương, tôi rất hài lòng. Sau đó buộc mái tóc xoăn dài sau đầu, đánh mi dưới nhàn nhạt và bước ra khỏi cửa.
Đi trong trường, thả bước đón những cơn gió nhẹ và những cái ngoái đầu nhìn, tôi có chút tự tin, trong lòng nghĩ cũng chẳng phải chỉ có mình nữ Tiến sỹ Liễu My xinh đẹp?
Tôi đến chỗ Giáo sư Lưu trước, trả thầy số tiền thầy cho tôi mượn lần trước, còn tặng quà cho thầy và vợ thầy.
Giáo sư Lưu nhìn tôi, tươi cười nói: “Tiểu Khả, hai tháng không gặp xinh ra rồi! Đúng là gần m
Tôi lại không cầm được nước mắt, đặt đũa xuống, nhào vào lòng anh. Anh mặc áo phông cũ thường ngày, vừa mềm vừa ấm, tôi có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc, đầu tôi gác iên vai anh, để mặc cho nước mắt chảy xuống, giống như vòi hoa sen chưa vặn lại vậy.
Anh đưa tay xoa tóc tôi, anh hôn lên tóc tôi, lên má, lên cổ tôi. Anh hôn nước mắt tôi, nhìn mắt tôi.
Anh nghẹn lời: “Ninh Khả, Ninh Khả, anh không dám tin em đã trở về, em không biết anh đã sống sáu mươi ngày qua như thế nào đâu, anh cảm giác trái tim mình như khô héo! Anh nghĩ là em mãi mãi không quay về, anh nghĩ em đã thay đổi! Ninh Khả, em sao có thể đối xử với anh như vậy?”
Nói xong anh ôm tôi thật chặt, đi vào trong phòng.
Anh ném tôi lên giường, hôn tôi tới tấp, mới đầu là mặt, là môi. Tôi nhiệt tình đáp lại. Sau đó chúng tôi vội vàng lột quần áo của nhau, Văn Hạo được sự cổ vũ của tôi bắt đầu tiến công tới tấp. Tôi chỉ cảm thấy mình giống như một khúc gỗ bị cưa, đau đớn không như lần đầu nhưng mỗi khi anh tiến sâu hơn đều khiến tôi có cảm giác như bị rách ra.
Nhưng yêu không phải là cảm giác áp sát vào nhau, làm đau đối phương sao? Yêu càng sâu, đau càng nhiều.
Văn Hạo nằm soài lên ngực tôi thở.
Tôi cảm thấy rất mệt, quá mệt, đã dồn hết sức lực vào công đoạn trước rồi. Tôi bất giác chìm vào giấc ngủ.
Hơn 2h chiều tôi mới tỉnh dậy. Tôi đi tắm, Văn Hạo nấu cơm ở bếp.
Tắm xong, tôi mặc mỗi chiếc sơ mi trắng từ phòng tắm hước ra.
Sau khi được Hàn Vũ Băng chỉ giáo, tôi rất tự tin về mình. Tôi biết mỗi bước đi củạ mình chiếc quần trong bằng sợi ren tốn rất ít vải lúc ẩn lúc hiện dưới áo sơ mi. Tôi giả bộ như chẳng có chuyện gì ngồi trước bàn ăn, hưởng thụ bữa cơm. Dưới bàn lại dùng chân cọ nhẹ vào chân anh, sau đó tiếptục ăn như bình thường.
Anh quả nhiên rất bất an, tuy vẫn bật điều hòa nhưng trán lại toát mồ hôi, liên tục dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi.
Sau bữa cơm, tôi mở một chiếc vali: “Em mua cho anh một cặp kính, là hãng Amani, đeo vào nhất định rất gợi cảm. Còn có một bộ quần áo, đồ thể thao, chất liệu vừa thấm mồ hôi vừa thoải mái. Anh nên tập luyện thể thao lúc rành, sức khỏe là cách mạng…”
Vẫn chưa nói xong anh ôm chặt lấy tôi từ phía sau, khẽ nói bên tai tôi. “Sức khỏe anh vẫn chưa đủ tốt sao? Xem ra em vẫn chưa biết sự lợi hại của anh rồi.”
Tôi bò ra cười, trườn ra khỏi vòng tay anh, mở chiếc vali khác, bên trong toàn sách, “vali này nặng thật, anh lại không đi đón em, nếu không phải là Minh Huân giúp em thì em không về nổi rồi!” Sau đó lại nói: “Khi ở Hồng Kông, em hay đi xem sách, nghĩ rằng mua gì anh đều không quan tâm chỉ có sách là anh thích nhẩt, những sách này đều là trong nội địa không xuất bản, hơn hai chục cuốn đó!”
Anh cảm động.
Anh quỳ xuống, lật từng quyển sách: “Khả Khả, em thật tốt. Anh giận em hai tháng, em còn tốt với anh như vậy.”
“Anh không phải tha thứ cho em rồi sao? Nếu không anh sẽ không nấu sẵn cơm đợi em về ăn.”
“Phải, anh không thể không tha thứ cho em. Hôm qua biết em sẽ về, anh đã mừng thầm, không thể trách em, luôn mong mau gặp em! Xin lỗi, vì lòng tự trọng anh cố ý không đến sân bay đón em.”
“Đồ ngốc! Em hiểu, em không trách anh!” Nói xong tôi lại dúi vào lòng anh.
(Truyện hay cập nhật tại PhuThoBay.Pro)
Chương 6
Hoặc em chọn ở lại Trường,
Sau khi tốt nghiệp thạc sỹ sẽ kết hôn cùng anh,
Hoặc chúng ta sẽ chia tay!
1.
Chiều hôm đó chúng tôi đến nhà Hàn Văn Hinh. Khang Minh Huân nói anh ấy hiếm có cơ hội nghỉ phép ở nhà, muốn đích thân xuống bếp nấu ăn đãi tôi.
Hai người đàn ông bận rộn trong bếp, hai người phụ nữ lại ngồi trong phòng khách nói chuyện. Tôi bày quà mua tặng họ ra: “Hai bình sữa bầu này là đồng nghiệp Hồng Kông trong đoàn phim giới thiệu, nói là bên đó thích uống loại này, tốt cho sự phát triển trí lực của trẻ trong tương lai.” Nói xong tôi lại lấy ra một chiếc áo, “tuy giờ vẫn chưa biết nam hay nữ, nhưng mình thích con gái, thấy chiếc áo màu hồng này không thể không dừng bước… đợi em bé sinh ra sẽ mặc nhé!”
Sau đó lại cầm ra một lọ kem đưa cho Văn Hinh: “Sinh xong con nhớ dùng nó massage bụng, cẩn thận không lại để lại vết rạn không đẹp lắm đâu!”
Cuối cùng còn có một túi thẻ đưa cho Minh Huân: “Ha ha, là đồ chơi, chắc chắn Minh Huân phải dùng đến.”
Tôi vừa nói, Văn Hinh vừa ở bên gật đầu, cảm ơn rối rít. Tôi xoa xoa bụng bạn, sau đó im lặng nghe bạn kể chuyện phát sinh trong trường và chuyện về bạn học trong lớp.
Lát sau Văn Hinh đột nhiên thấp giọng nói: “Chà, mình gặp Liễu My rồi. Không phải rất xinh nhưng rất có khí chất. Mình còn nghe nói cô ấy muốn cùng Văn Hạo ra một chuyên đề chung!”
“Thật sao?” Tôi nghĩ Văn Hạo không hề nhắc đến, lẽ nào sợ tôi nghĩ nhiều?
“Đương nhiên là thật. Phản hồi đối với chuyên đề trước của thầy Hạo rất tốt, lãnh đạo trường rất coi trọng, giờ ai chẳng muốn cùng làm với thầy? Cậu phải cẩn thận, họ nếu hợp lực nhất định sẽ phải thường xuyên gần nhau.”
Tôi gật gật đầu, thầm nghĩ xem ra mình phải đi gặp mặt mỹ nhân ngưỡng mộ lâu ngày này mới được.
Nghĩ đến chuyện mới làm lành với Văn Hạo, để không ảnh hưởng đến tâm trạng trong ba ngày gặp lại nhau, tôi không hỏi thẳng anh chuyện cùng viết chuyên đề.
Nhưng việc này luôn luẩn quẩn trong tâm trí tôi.
Sáng ngày hôm sau, Văn Hạo mới ra khỏi cửa, tôi đã thay quần áo đến trường tìm hiểu tình hình.
Vì muốn đi tìm hiểu tình địch là một cô gái rất đẹp nên tôi trang điểm kỹ càng. Áo sơ mi dài màu trắng, quần bò bó màu xanh lam, thắt một thắt lưng nhỏ màu đen, lại mang giầy cao gót hình miệng cá cao 7cm, đứng trước gương, tôi rất hài lòng. Sau đó buộc mái tóc xoăn dài sau đầu, đánh mi dưới nhàn nhạt và bước ra khỏi cửa.
Đi trong trường, thả bước đón những cơn gió nhẹ và những cái ngoái đầu nhìn, tôi có chút tự tin, trong lòng nghĩ cũng chẳng phải chỉ có mình nữ Tiến sỹ Liễu My xinh đẹp?
Tôi đến chỗ Giáo sư Lưu trước, trả thầy số tiền thầy cho tôi mượn lần trước, còn tặng quà cho thầy và vợ thầy.
Giáo sư Lưu nhìn tôi, tươi cười nói: “Tiểu Khả, hai tháng không gặp xinh ra rồi! Đúng là gần m
»Tag: Full
" title="Trang 38 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 38 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 