Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
”
Trong bóng tối, Hàn Văn Hinh đưa điện thoại cho tôi: “Lần đầu tiên gặp George, còn cảm thấy anh chàng này ỷ vào vẻ đẹp trai của mình, ra bộ ngạo mạn, không ngờ sau vài lần tiếp xúc phát hiện ra anh ta lại tinh tế và quan tâm đến vậy, đúng là hiếm thấy! Khả Khả, cậu phải nắm chắc cơ hội đấy!”
“Cơ hội gì. Người ta còn có vài bạn gái ở Mỹ.” Tôi vừa gửi tin nhắn vừa nói.
Sáng ngày hôm sau, chúng tôi còn chưa kịp thức dậy, đã nghe thấy tiếng gõ cửa cộc cộc, là của George.
Anh ta cầm hai bát cháo to và một cốc nước ép cam tươi lớn: “Mau dậy ăn sáng nào. Lát nữa còn phải lên lớp! Cậu xem mình mua nước cam tươi, lúc lên lớp nếu buồn nôn thì uống một ngụm, nhất định sẽ dễ chịu.”
Hàn Văn Hinh nháy mắt với tôi, như muốn nói: Cậu xem mình nói đúng không, đúng là tinh tế và quan tâm.
Chúng tôi ăn sáng rồi kéo nhau lên giảng đường. Hôm nay, George rất quan tâm đến Hàn Văn Hinh, khi qua đường dùng thân hình cao lớn chắn bên phải để bảo vệ cô bạn. Trong giảng đường rộng lớn, ba người bọn tôi ngồi thành một hàng. Giáo sư Lưu vẫn chưa đến, George lại phát huy sở trường, kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện truyền kỳ ớ Mỹ, khiến chúng tôi cười như *** nẻ.
Đột nhiên, không khí trong giảng đường thay đổi. Ngẩng đầu lên nhìn, Vũ Văn Hạo không biết từ khi nào đã đứng trên bục giảng, nghiêm mặt nhìn ba người chúng tôi. Tôi im bặt, cũng ra ý cho hai người bên cạnh nghiêm túc. Vũ Văn Hạo nhìn tôi mấy chục giây, đột nhiên đi xuống bục giảng, đến trước mặt tôi, gõ bàn, nghiêm túc nói: “Em, ra ngoài một lát.”
Khi đứng dậy, tôi nhìn thấy ánh mắt dò xét của Hàn Văn Hinh và vẻ mặt nói không ra lời của George.
Ở hành lang, Vũ Văn Hạo hỏi tôi: “Hôm qua em đi dâu? Gọi điện cho em mấy lần không thấy nghe máy.”
“Ồ, hôm qua ra ngoài có việc gấp, em quên mang máy.” “Cả tối em không về ký túc, đi đâu vậy?”
Tôi phải trả lời sao đây, có nên trả lời thật không? Như vậy sẽ lộ ra hai bí mật: Một là chuyện Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân sống chung ở ngoài trường, hai là bí mật Hàn Văn Hinh mang bầu. Tuy tôi dám khẳng định Vũ Văn Hạo sẽ không tiết lộ bí mật nhưng tôi đã hứa với Hàn Văn Hinh sẽ không nói với bất kỳ ai.
Trong lúc tôi do dự, lại nghe Vũ Văn Hạo nói: “Ninh Khả, em trả lời anh mau! Em không biết anh lo lắng cho em như thế nào, gọi điện thoại cho em đến nỗi điện thoại hết pin, chạy đến chỗ em ở gõ cửa cũng không thấy, anh cứ đứng như vậy dưới ký túc của em, nhìn cửa sổ phòng em, cho đến lh sáng cũng không thấy đèn sáng. Ninh Khả, em rốt cuộc đi đâu?”
Tôi xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi. Em không có ý để anh lo.”
Vũ Văn Hạo thấy tôi không muốn trả lời, xua xua tay: Em vào đi, sau khi tan học sẽ nói chuyện.”
Tôi theo anh vào lớp học, lên bục giảng nói: “Các em, hôm nay Giáo sư Lưu có một hội nghị quan trọng phải tham gia, tiết học này tôi dạy thay thầy Lưu, hôm nay chúng ta học một tác phẩm truyền thế “Kim Tỏa ký” của Trương Ái Linh.”
Lúc này George đẩy nhẹ vở ghi chép của anh ta đến trước mặt tôi, phía trên viết vài chữ rất ấu trĩ: “Thầy phê bình cậu sao?”
Tôi lắc đầu, sau đó nghe thấy Vũ Văn Hạo trên bục giảng nói: “Tiếp theo, tôi muốn mời một sinh viên phân tích đặc trưng tính cách của Tào Thất xảo trong “Kim Tỏa ký”. Sinh viên này là George Trần phải không? Mời em đứng lên trả lời câu hỏi của tôi!”
Trình độ đọc tiếng Trung của George tương đương với học sinh tốt nghiệp tiểu học, đọc những văn từ sâu sắc của Trương Ái Linh đã rất vất vả rồi, huống hồ là bảo anh ta khái quát tâm lý nhân vật nữ có chiều sâu trong lịch sử văn học hiện đại Tào Thất Xảo? Anh ta lo lắng, nói lắp bắp, cuối cùng trả lời dứt khoát: “Sorry, em không biết.”
Tôi rất hiểu, Vũ Văn Hạo không cố ý làm khó anh ta, chỉ là nhìn thấy George đẩy vở cho tôi, mới nhất thời kích dộng bắt anh ta trả lời câu hỏi. Nhìn thấy George thừa nhận mình không biết, Vũ Văn Hạo cũng khó để bắt buộc, anh tiếp tục giảng bài.
Cả tiết học, tôi đều lo lắng cho Hàn Văn Hinh, luôn quan sát biểu cảm của cô bạn, một khi để lộ ra bộ dạng buồn nôn hay không thoải mái, tôi lập tức đưa nước cam cho cô bạn hoặc nhét cho một quả ô mai, đương nhiên những hành động này đều ở dưới ngăn bàn. Dù sao trước khi hai người họ chưa đưa ra quyết định cuối cùng vẫn nên giấu kín việc này, mang thai trước khi cưới còn nghiêm trọng hơn cả sống chung trước khi cưới.
Vũ Văn Hạo giảng những gì trong giờ học, tôi dường như không vào tai, ánh mắt giận giữ của anh vài lần lướt qua tôi, như rất bất mãn với tôi.
Trong giờ học, người khác thì tôi không rõ, nhưng tôi, Vũ Văn Hạo, Hàn Văn Hinh và George đều bẩt an.
Sau khi tan học, tôi mượn cớ phải về ký túc xá thay đồ, đề nghị George giúp tôi đưa Hàn Văn Hinh về chỗ ở. Hàn Văn Hinh từ khi biết mình mang thai cứ bám lấy tôi, không muốn để tôi đi. Tôi lại lần nữa hứa với cô bạn trong vòng nửa tiếng sẽ đến ăn trưa và bầu bạn cho đến buổi chiều khi Khang Minh Huân về trường.
Tiễn họ xong, tôi quay người chạy đến chỗ ở của Vũ Văn Hạo.
4
Lần này anh không trốn sau cửa phục kích tôi, cũng không ngồi trên bàn đọc sách như mọi lần, mà đứng giữa phòng, không cử động, nhìn tôi bước vào, cũng không nói gì.
Tôi tự biết ý, chạy đến ôm chặt anh, dúi đầu vào ngực anh.
Anh thở dài, xoa tóc tôi: “Ninh Khả, anh phải làm gì với em đây? Anh hứa để em tự do, nhưng một khi em rời khỏi tầm nhìn của anh, anh lại lo sợ… Chuyện gần đây, là sau khi George xuất hiện… anh cảm giác khoảng cách giữa chúng mình đột nhiên rất xa. Khi lên lớp thấy em nói chuyện vui vẻ với họ, anh tự hỏi mình, là anh già rồi phải khỏng? Giữa anh và em có khoảng cách thế hệ phải không? Tại sao em chưa từng cười vui vẻ như vậy trước mặt anh?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nói thật lòng: “Trong mắt em, anh không già mà đến tuổi chín chắn! Sao lại đa sầu đa cảm như vậy? Văn Hạo trước kia đâu như vậy?”
Anh véo mũi tôi: “Được, dám trọc cười anh! Nói thật xem tối qua em đi đâu, làm gì?”
Tôi vùng ra: “Em nói anh sẽ tin em chứ?”
“Đương nhiên.”
“Vậy anh đừng hỏi em được không? Em không muốn nói dối anh, nhưng hiện tại em không thể nói với anh. Sẽ có một ngày anh hiểu, không
Trong bóng tối, Hàn Văn Hinh đưa điện thoại cho tôi: “Lần đầu tiên gặp George, còn cảm thấy anh chàng này ỷ vào vẻ đẹp trai của mình, ra bộ ngạo mạn, không ngờ sau vài lần tiếp xúc phát hiện ra anh ta lại tinh tế và quan tâm đến vậy, đúng là hiếm thấy! Khả Khả, cậu phải nắm chắc cơ hội đấy!”
“Cơ hội gì. Người ta còn có vài bạn gái ở Mỹ.” Tôi vừa gửi tin nhắn vừa nói.
Sáng ngày hôm sau, chúng tôi còn chưa kịp thức dậy, đã nghe thấy tiếng gõ cửa cộc cộc, là của George.
Anh ta cầm hai bát cháo to và một cốc nước ép cam tươi lớn: “Mau dậy ăn sáng nào. Lát nữa còn phải lên lớp! Cậu xem mình mua nước cam tươi, lúc lên lớp nếu buồn nôn thì uống một ngụm, nhất định sẽ dễ chịu.”
Hàn Văn Hinh nháy mắt với tôi, như muốn nói: Cậu xem mình nói đúng không, đúng là tinh tế và quan tâm.
Chúng tôi ăn sáng rồi kéo nhau lên giảng đường. Hôm nay, George rất quan tâm đến Hàn Văn Hinh, khi qua đường dùng thân hình cao lớn chắn bên phải để bảo vệ cô bạn. Trong giảng đường rộng lớn, ba người bọn tôi ngồi thành một hàng. Giáo sư Lưu vẫn chưa đến, George lại phát huy sở trường, kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện truyền kỳ ớ Mỹ, khiến chúng tôi cười như *** nẻ.
Đột nhiên, không khí trong giảng đường thay đổi. Ngẩng đầu lên nhìn, Vũ Văn Hạo không biết từ khi nào đã đứng trên bục giảng, nghiêm mặt nhìn ba người chúng tôi. Tôi im bặt, cũng ra ý cho hai người bên cạnh nghiêm túc. Vũ Văn Hạo nhìn tôi mấy chục giây, đột nhiên đi xuống bục giảng, đến trước mặt tôi, gõ bàn, nghiêm túc nói: “Em, ra ngoài một lát.”
Khi đứng dậy, tôi nhìn thấy ánh mắt dò xét của Hàn Văn Hinh và vẻ mặt nói không ra lời của George.
Ở hành lang, Vũ Văn Hạo hỏi tôi: “Hôm qua em đi dâu? Gọi điện cho em mấy lần không thấy nghe máy.”
“Ồ, hôm qua ra ngoài có việc gấp, em quên mang máy.” “Cả tối em không về ký túc, đi đâu vậy?”
Tôi phải trả lời sao đây, có nên trả lời thật không? Như vậy sẽ lộ ra hai bí mật: Một là chuyện Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân sống chung ở ngoài trường, hai là bí mật Hàn Văn Hinh mang bầu. Tuy tôi dám khẳng định Vũ Văn Hạo sẽ không tiết lộ bí mật nhưng tôi đã hứa với Hàn Văn Hinh sẽ không nói với bất kỳ ai.
Trong lúc tôi do dự, lại nghe Vũ Văn Hạo nói: “Ninh Khả, em trả lời anh mau! Em không biết anh lo lắng cho em như thế nào, gọi điện thoại cho em đến nỗi điện thoại hết pin, chạy đến chỗ em ở gõ cửa cũng không thấy, anh cứ đứng như vậy dưới ký túc của em, nhìn cửa sổ phòng em, cho đến lh sáng cũng không thấy đèn sáng. Ninh Khả, em rốt cuộc đi đâu?”
Tôi xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi. Em không có ý để anh lo.”
Vũ Văn Hạo thấy tôi không muốn trả lời, xua xua tay: Em vào đi, sau khi tan học sẽ nói chuyện.”
Tôi theo anh vào lớp học, lên bục giảng nói: “Các em, hôm nay Giáo sư Lưu có một hội nghị quan trọng phải tham gia, tiết học này tôi dạy thay thầy Lưu, hôm nay chúng ta học một tác phẩm truyền thế “Kim Tỏa ký” của Trương Ái Linh.”
Lúc này George đẩy nhẹ vở ghi chép của anh ta đến trước mặt tôi, phía trên viết vài chữ rất ấu trĩ: “Thầy phê bình cậu sao?”
Tôi lắc đầu, sau đó nghe thấy Vũ Văn Hạo trên bục giảng nói: “Tiếp theo, tôi muốn mời một sinh viên phân tích đặc trưng tính cách của Tào Thất xảo trong “Kim Tỏa ký”. Sinh viên này là George Trần phải không? Mời em đứng lên trả lời câu hỏi của tôi!”
Trình độ đọc tiếng Trung của George tương đương với học sinh tốt nghiệp tiểu học, đọc những văn từ sâu sắc của Trương Ái Linh đã rất vất vả rồi, huống hồ là bảo anh ta khái quát tâm lý nhân vật nữ có chiều sâu trong lịch sử văn học hiện đại Tào Thất Xảo? Anh ta lo lắng, nói lắp bắp, cuối cùng trả lời dứt khoát: “Sorry, em không biết.”
Tôi rất hiểu, Vũ Văn Hạo không cố ý làm khó anh ta, chỉ là nhìn thấy George đẩy vở cho tôi, mới nhất thời kích dộng bắt anh ta trả lời câu hỏi. Nhìn thấy George thừa nhận mình không biết, Vũ Văn Hạo cũng khó để bắt buộc, anh tiếp tục giảng bài.
Cả tiết học, tôi đều lo lắng cho Hàn Văn Hinh, luôn quan sát biểu cảm của cô bạn, một khi để lộ ra bộ dạng buồn nôn hay không thoải mái, tôi lập tức đưa nước cam cho cô bạn hoặc nhét cho một quả ô mai, đương nhiên những hành động này đều ở dưới ngăn bàn. Dù sao trước khi hai người họ chưa đưa ra quyết định cuối cùng vẫn nên giấu kín việc này, mang thai trước khi cưới còn nghiêm trọng hơn cả sống chung trước khi cưới.
Vũ Văn Hạo giảng những gì trong giờ học, tôi dường như không vào tai, ánh mắt giận giữ của anh vài lần lướt qua tôi, như rất bất mãn với tôi.
Trong giờ học, người khác thì tôi không rõ, nhưng tôi, Vũ Văn Hạo, Hàn Văn Hinh và George đều bẩt an.
Sau khi tan học, tôi mượn cớ phải về ký túc xá thay đồ, đề nghị George giúp tôi đưa Hàn Văn Hinh về chỗ ở. Hàn Văn Hinh từ khi biết mình mang thai cứ bám lấy tôi, không muốn để tôi đi. Tôi lại lần nữa hứa với cô bạn trong vòng nửa tiếng sẽ đến ăn trưa và bầu bạn cho đến buổi chiều khi Khang Minh Huân về trường.
Tiễn họ xong, tôi quay người chạy đến chỗ ở của Vũ Văn Hạo.
4
Lần này anh không trốn sau cửa phục kích tôi, cũng không ngồi trên bàn đọc sách như mọi lần, mà đứng giữa phòng, không cử động, nhìn tôi bước vào, cũng không nói gì.
Tôi tự biết ý, chạy đến ôm chặt anh, dúi đầu vào ngực anh.
Anh thở dài, xoa tóc tôi: “Ninh Khả, anh phải làm gì với em đây? Anh hứa để em tự do, nhưng một khi em rời khỏi tầm nhìn của anh, anh lại lo sợ… Chuyện gần đây, là sau khi George xuất hiện… anh cảm giác khoảng cách giữa chúng mình đột nhiên rất xa. Khi lên lớp thấy em nói chuyện vui vẻ với họ, anh tự hỏi mình, là anh già rồi phải khỏng? Giữa anh và em có khoảng cách thế hệ phải không? Tại sao em chưa từng cười vui vẻ như vậy trước mặt anh?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nói thật lòng: “Trong mắt em, anh không già mà đến tuổi chín chắn! Sao lại đa sầu đa cảm như vậy? Văn Hạo trước kia đâu như vậy?”
Anh véo mũi tôi: “Được, dám trọc cười anh! Nói thật xem tối qua em đi đâu, làm gì?”
Tôi vùng ra: “Em nói anh sẽ tin em chứ?”
“Đương nhiên.”
“Vậy anh đừng hỏi em được không? Em không muốn nói dối anh, nhưng hiện tại em không thể nói với anh. Sẽ có một ngày anh hiểu, không
»Tag: Full
" title="Trang 15 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 15 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 