Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
hỏi: “Chuẩn bị trước à?”
Anh cười: “Cứ coi như vậy đi! Cô không biết người con gái hôm qua tên là Trương Thần phải không? Dẫn tôi đến đây, còn nói cảnh sắc buổi đêm ở đây rất đẹp. Lúc đó tôi nghĩ ban ngày dưới ánh mặt trời chắc chắn là rất đẹp.”
Tôi hiểu ra: “Là hoa khôi của khoa Thông tin? Cô ấy đưa anh đến đây làm gì ?’m
“Phải. Cô thật ngốc, con gái hẹn hò với bạn trai vào nửa đêm đến nơi hẻo lánh còn làm gì?’’Anh ta hỏi lại.
Thật nhanh, mới ngày thứ nhất đã câu được hoa khôi khoa, xem ra anh chàng này đúng là mạnh dạn như Hàn Văn Hinh nói, nhưng hy vọng trong thời gian này anh đừng gây ra vụ gì.
Anh ta như hiểu thấu tâm tư tôi, cố gắng giải thích: ha ha, cô nghĩ sai rồi! Dù tôi muốn, con gái Trung Quốc cũng không tùy tiện. Giống như hôm qua cô nói, con gái Trung Quốc rất đoan trang, kín kẽ. Trương Thần đưa tôi đến xem cảnh đêm, tôi đương nhiên biết suy nghĩ của cô ấy. Nên tôi nói thẳng tôi có bạn gái rồi, vì tôi muốn ở bên người tôi yêu nên mới đến Trường Đại học W!”
“A?” Tôi lập tức liên tưởng đến việc Vũ Văn Hạo ghen, một dự cảm không may trào lên.
“Không cần “a”. Tôi nói chính là cô. Tôi không thể với cô ấy rằng vì làm vai chính của bộ phim tôi mới đến nghe giảng.”
‘Vậy anh cũng có thể tìm lý do khác!” Tôi cáu, không nhịn nổi quát lớn.
Anh cười: “Thực ra, cô cũng rõ, Trương Thần không phải là người con gái cuối cùng đến tìm tôi, cô không muốn nhìn tôi làm tổn thương họ đúng không? Chỉ có nói như vậy họ mới không kéo nhau tìm đến! Con người tôi, không đủ quyết tâm, không chừng sẽ phạm sai lầm. Nhưng mọi người và cả Giáo sư Lưu nữa đều rất tốt với tôi, tổi không muốn như vậy. Hơn nữa, tối qua hỏi cô có bạn trai chưa, cô trả lời là chưa rồi, vậy cô còn lo gì chứ?”
Những lời nói này khiến tôi khóc dở mếu dở, im lặng không nói, anh ta suy nghĩ rất thấu đáo, “còn tôi thì sao ?”. “Anh toàn suy nghĩ cho bản thân, cho những nữ sinh Trường Đại học w, vậy anh đã nghĩ cho tôi chưa? Đợi khi anh rời khỏi trường, tôi còn tiếp tục ở đây! Đến lúc đó tôi sẽ diễn vai gì, bạn gái bị bỏ rơi? Đến lúc đó tôi làm sao có thể có bạn trai? Anh không biết ở Trung Quốc, danh tiếng quan trọng đến thế nào đối với một người con gái sao?”
Hiển nhiên anh không ngờ đến phản ứng của tôi lại kịch liệt như vậy, có chút bối rối, lại thấy nước mắt tôi nghẹn ngào, đột nhiên hoảng lên, liền nói: “Sorry, sorry, là tôi sai rồi! Tôi sẽ chịu trách nhiệm, sẽ chịu trách nhiệm!” Tôi nghe vậy, xem ra người con trai này bình thường quen phong lưu, những từ như “chịu trách nhiệm” đều có thể buột miệng nói ra, có lẽ không biết đã lừa bao nhiêu cô gái rồi, đúng là…! Tôi sụt sịt dặn dò anh ta: “Việc này anh phải làm rõ cho tôi, đúng là họa đến bất ngờ.”
“Họa? Đó là cái gì… được rồi, được rồi sau này tôi sẽ tuyên bố Trương Thần mới là bạn gái của tôi, được chưa?” Anh ta nói xong đưa pepsi cho tôi, lại bóc hạt dưa cho tôi, trọc tôi cười – hóa ra anh ta không biết cắn hạt dưa.
Tôi đặt sách xuống, bắt đầu từ việc dạy anh ta cắn hạt dưa.
Đường cong trên cơ thể người con gái, Là đường nét đẹp nhất trên thế gian, Vậy mà, em lại giấu nó đi!
(Truyện hay cập nhật tại V I P T R U Y E N . P R O)
Chương 3: Một đóa hoa hồng không đỏ cũng chẳng bạch
Đường cong trên cơ thể con gái
Là đường nét đẹp nhất thế gian
Thế mà em lại giấu nó
1
Những ngày bình yên không kéo dài được lâu.
Một buổi trưa, tôi đang nghỉ trưa ở ký túc, Hàn Văn Hinh đột nhiên đến. Khuôn mặt mệt mỏi, có vẻ như cả đêm Không ngủ. Tôi liền hỏi: “Sao vậy?”.
Cô ngồi đến bên giường tôi, nhìn tôi, không nói, chỉ rơi nước mắt. Tôi vội hỏi: “Rốt cuộc sao vậy? Đừng khóc, từ từ nói xem, có phải cãi nhau với Khang Minh Huân không?”
Cô bạn lắc đầu, nghẹn ngào nói: “Ninh Khả… mình, mình có thể đã có bầu rồi!”
Tôi bất ngờ: “Kiểm tra chưa? Chắc chắn chưa? Là con Khang Minh Huân sao? Đừng khóc đừng khóc, giữ gìn sức khỏe, mình sẽ nghĩ cách cho cậu.”
“Chưa kiểm tra, nhưng mấy ngày nay cảm thấy khó chịu, hôm nay đi mua que thử, đã có hai vạch đỏ! Khả Khả, mình rất sợ, Khang Minh Huân về quê rồi, mình chỉ có thể đến tìm cậu.” Cô bạn vừa nói vừa khóc.
Tôi vỗ vai bạn, an ủi: “Que thử không nhất định là chuẩn, vẫn phải đi bệnh viện kiểm tra. Bạn yên tâm, trước khi Khang Minh Huân về, mình sẽ chăm sóc cậu.”
Hàn Văn Hinh gật đầu, nhìn tôi với bộ dạng đáng thương: “Khả Khả, mình muốn… có thể hôm nay đi viện kiểm tra không? Chắc chắn sớm mới yên tâm!”
Tôi đồng ý, sau đó đứng dậy khỏi giường, vội vàng
mở máy tính: “Để mình tra trên mạng xem bệnh viện nào tốt đã!”
Tra được bệnh viện cách trường học không xa lắm, bắt xe cũng rất tiện. Nhưng đến viện không đủ tiền chắc chắn là không ổn, nhỡ phải làm phẫu thuật… cụ thể cần bao nhiêu tiền còn chưa rõ, nhưng chắc cần nhiều.
Tôi nói với Hàn Văn Hinh: “Cậu ngồi xuống đã, mình trả quyển sách này cho phòng bên cạnh rồi đi cùng cậu… đã hẹn chiều trả cho họ mà.”
Tôi cầm quyển sách chạy ra ngoài, đến giữa cầu thang mới nhớ ra nếu đi tìm Vũ Văn Hạo, nhất định anh sẽ hỏi mục đích sử dụng số tiền đó, đến lúc đó tôi nên nói thật hay nói dối? Nói dối thì thất thời trong lúc hoảng loạn không nghĩ ra lý do hợp lý, nói thật càng không được, đây là bí mật cùa Hàn Văn Hinh.
Tôi liền quay sang trước cửa phòng 307, gõ cửa.
George mắt vẫn mơ màng mở cửa, tôi nhét quyển sách vào tay anh, vội vã nói: “Cho tôi mượn 2.000 tệ mau!”
“Ăn cướp à?” Anh nghi ngờ.
“Đừng có quan tâm nhiều, mau đưa đây, rất vội!”
Anh ta hết cách, quay người đi lấy ví, mở ra đếm chỉ có tám trăm tệ, tôi nhìn, luống cuống, đây đủ chưa?”
Anh ta lại bình tĩnh đi về phía tủ: “Cô sao vậy? Vội đến mức này sao?” Vừa mở tủ lại lấy ra 12 tờ đưa cho tôi.
Tôi cầm lấy và nói: “Cám ơn, sẽ nhanh trả lại anh!” Rồi quay người chạy về ký túc.
Ở cổng trường, tôi kéo Hàn Văn Hình lên một chiếc taxi, đi thẳng đến bệnh viện. Đến cổng bệnh viện, xuống xe định đi vào, phía sau lại có một cánh tay mạnh mẽ kéo tay lui, tôi quay đầu nhìn, bất ngờ chút nữa thì ng
Anh cười: “Cứ coi như vậy đi! Cô không biết người con gái hôm qua tên là Trương Thần phải không? Dẫn tôi đến đây, còn nói cảnh sắc buổi đêm ở đây rất đẹp. Lúc đó tôi nghĩ ban ngày dưới ánh mặt trời chắc chắn là rất đẹp.”
Tôi hiểu ra: “Là hoa khôi của khoa Thông tin? Cô ấy đưa anh đến đây làm gì ?’m
“Phải. Cô thật ngốc, con gái hẹn hò với bạn trai vào nửa đêm đến nơi hẻo lánh còn làm gì?’’Anh ta hỏi lại.
Thật nhanh, mới ngày thứ nhất đã câu được hoa khôi khoa, xem ra anh chàng này đúng là mạnh dạn như Hàn Văn Hinh nói, nhưng hy vọng trong thời gian này anh đừng gây ra vụ gì.
Anh ta như hiểu thấu tâm tư tôi, cố gắng giải thích: ha ha, cô nghĩ sai rồi! Dù tôi muốn, con gái Trung Quốc cũng không tùy tiện. Giống như hôm qua cô nói, con gái Trung Quốc rất đoan trang, kín kẽ. Trương Thần đưa tôi đến xem cảnh đêm, tôi đương nhiên biết suy nghĩ của cô ấy. Nên tôi nói thẳng tôi có bạn gái rồi, vì tôi muốn ở bên người tôi yêu nên mới đến Trường Đại học W!”
“A?” Tôi lập tức liên tưởng đến việc Vũ Văn Hạo ghen, một dự cảm không may trào lên.
“Không cần “a”. Tôi nói chính là cô. Tôi không thể với cô ấy rằng vì làm vai chính của bộ phim tôi mới đến nghe giảng.”
‘Vậy anh cũng có thể tìm lý do khác!” Tôi cáu, không nhịn nổi quát lớn.
Anh cười: “Thực ra, cô cũng rõ, Trương Thần không phải là người con gái cuối cùng đến tìm tôi, cô không muốn nhìn tôi làm tổn thương họ đúng không? Chỉ có nói như vậy họ mới không kéo nhau tìm đến! Con người tôi, không đủ quyết tâm, không chừng sẽ phạm sai lầm. Nhưng mọi người và cả Giáo sư Lưu nữa đều rất tốt với tôi, tổi không muốn như vậy. Hơn nữa, tối qua hỏi cô có bạn trai chưa, cô trả lời là chưa rồi, vậy cô còn lo gì chứ?”
Những lời nói này khiến tôi khóc dở mếu dở, im lặng không nói, anh ta suy nghĩ rất thấu đáo, “còn tôi thì sao ?”. “Anh toàn suy nghĩ cho bản thân, cho những nữ sinh Trường Đại học w, vậy anh đã nghĩ cho tôi chưa? Đợi khi anh rời khỏi trường, tôi còn tiếp tục ở đây! Đến lúc đó tôi sẽ diễn vai gì, bạn gái bị bỏ rơi? Đến lúc đó tôi làm sao có thể có bạn trai? Anh không biết ở Trung Quốc, danh tiếng quan trọng đến thế nào đối với một người con gái sao?”
Hiển nhiên anh không ngờ đến phản ứng của tôi lại kịch liệt như vậy, có chút bối rối, lại thấy nước mắt tôi nghẹn ngào, đột nhiên hoảng lên, liền nói: “Sorry, sorry, là tôi sai rồi! Tôi sẽ chịu trách nhiệm, sẽ chịu trách nhiệm!” Tôi nghe vậy, xem ra người con trai này bình thường quen phong lưu, những từ như “chịu trách nhiệm” đều có thể buột miệng nói ra, có lẽ không biết đã lừa bao nhiêu cô gái rồi, đúng là…! Tôi sụt sịt dặn dò anh ta: “Việc này anh phải làm rõ cho tôi, đúng là họa đến bất ngờ.”
“Họa? Đó là cái gì… được rồi, được rồi sau này tôi sẽ tuyên bố Trương Thần mới là bạn gái của tôi, được chưa?” Anh ta nói xong đưa pepsi cho tôi, lại bóc hạt dưa cho tôi, trọc tôi cười – hóa ra anh ta không biết cắn hạt dưa.
Tôi đặt sách xuống, bắt đầu từ việc dạy anh ta cắn hạt dưa.
Đường cong trên cơ thể người con gái, Là đường nét đẹp nhất trên thế gian, Vậy mà, em lại giấu nó đi!
(Truyện hay cập nhật tại V I P T R U Y E N . P R O)
Chương 3: Một đóa hoa hồng không đỏ cũng chẳng bạch
Đường cong trên cơ thể con gái
Là đường nét đẹp nhất thế gian
Thế mà em lại giấu nó
1
Những ngày bình yên không kéo dài được lâu.
Một buổi trưa, tôi đang nghỉ trưa ở ký túc, Hàn Văn Hinh đột nhiên đến. Khuôn mặt mệt mỏi, có vẻ như cả đêm Không ngủ. Tôi liền hỏi: “Sao vậy?”.
Cô ngồi đến bên giường tôi, nhìn tôi, không nói, chỉ rơi nước mắt. Tôi vội hỏi: “Rốt cuộc sao vậy? Đừng khóc, từ từ nói xem, có phải cãi nhau với Khang Minh Huân không?”
Cô bạn lắc đầu, nghẹn ngào nói: “Ninh Khả… mình, mình có thể đã có bầu rồi!”
Tôi bất ngờ: “Kiểm tra chưa? Chắc chắn chưa? Là con Khang Minh Huân sao? Đừng khóc đừng khóc, giữ gìn sức khỏe, mình sẽ nghĩ cách cho cậu.”
“Chưa kiểm tra, nhưng mấy ngày nay cảm thấy khó chịu, hôm nay đi mua que thử, đã có hai vạch đỏ! Khả Khả, mình rất sợ, Khang Minh Huân về quê rồi, mình chỉ có thể đến tìm cậu.” Cô bạn vừa nói vừa khóc.
Tôi vỗ vai bạn, an ủi: “Que thử không nhất định là chuẩn, vẫn phải đi bệnh viện kiểm tra. Bạn yên tâm, trước khi Khang Minh Huân về, mình sẽ chăm sóc cậu.”
Hàn Văn Hinh gật đầu, nhìn tôi với bộ dạng đáng thương: “Khả Khả, mình muốn… có thể hôm nay đi viện kiểm tra không? Chắc chắn sớm mới yên tâm!”
Tôi đồng ý, sau đó đứng dậy khỏi giường, vội vàng
mở máy tính: “Để mình tra trên mạng xem bệnh viện nào tốt đã!”
Tra được bệnh viện cách trường học không xa lắm, bắt xe cũng rất tiện. Nhưng đến viện không đủ tiền chắc chắn là không ổn, nhỡ phải làm phẫu thuật… cụ thể cần bao nhiêu tiền còn chưa rõ, nhưng chắc cần nhiều.
Tôi nói với Hàn Văn Hinh: “Cậu ngồi xuống đã, mình trả quyển sách này cho phòng bên cạnh rồi đi cùng cậu… đã hẹn chiều trả cho họ mà.”
Tôi cầm quyển sách chạy ra ngoài, đến giữa cầu thang mới nhớ ra nếu đi tìm Vũ Văn Hạo, nhất định anh sẽ hỏi mục đích sử dụng số tiền đó, đến lúc đó tôi nên nói thật hay nói dối? Nói dối thì thất thời trong lúc hoảng loạn không nghĩ ra lý do hợp lý, nói thật càng không được, đây là bí mật cùa Hàn Văn Hinh.
Tôi liền quay sang trước cửa phòng 307, gõ cửa.
George mắt vẫn mơ màng mở cửa, tôi nhét quyển sách vào tay anh, vội vã nói: “Cho tôi mượn 2.000 tệ mau!”
“Ăn cướp à?” Anh nghi ngờ.
“Đừng có quan tâm nhiều, mau đưa đây, rất vội!”
Anh ta hết cách, quay người đi lấy ví, mở ra đếm chỉ có tám trăm tệ, tôi nhìn, luống cuống, đây đủ chưa?”
Anh ta lại bình tĩnh đi về phía tủ: “Cô sao vậy? Vội đến mức này sao?” Vừa mở tủ lại lấy ra 12 tờ đưa cho tôi.
Tôi cầm lấy và nói: “Cám ơn, sẽ nhanh trả lại anh!” Rồi quay người chạy về ký túc.
Ở cổng trường, tôi kéo Hàn Văn Hình lên một chiếc taxi, đi thẳng đến bệnh viện. Đến cổng bệnh viện, xuống xe định đi vào, phía sau lại có một cánh tay mạnh mẽ kéo tay lui, tôi quay đầu nhìn, bất ngờ chút nữa thì ng
»Tag: Full
" title="Trang 13 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 13 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 