Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
ực! Trung Quốc nói như thế nào nhỉ, sát nhân phải không? Nếu mình không đoán sai, tiến sỹ của cậu chính là gặp một đóa hoa hồng phấn.”
Biện luận này của cậu ta khiến tôi ôm bụng cười: “Vậy xin hỏi, mình làm thế nào để biến thành đóa hồng màu hồng phấn?”
Cậu ta nhìn tôi từ đầu đến chân, lắc lắc đầu thở dài: “Người Trung Quốc có câu, nhiệm vụ và trọng trách lâu dài, chính là nói đến cậu. Nhưng cậu yên tâm, mình học mỹ thuật, lại thấy vô số mỹ nữ, nhất định có thể thay đổi cậu!
6
Ngày tiếp theo tôi vẫn đang trong chăn ôm giấc mộng đẹp, đã nghe thấy ai đó gõ cửa. Mở cửa nhìn thì chính là George, cậu ta mặc đồ thể thao, đi giày thể thao, cười toét miệng với tôi: “Mau nào, mình đi chạy bộ!”
“Cái gì? Sáng sớm, mình còn chưa ngủ đủ!”
“Vậy, cậu sẽ phát phì! Phát phì rồi tiến sỹ của cậu sẽ “Say bye bye” với cậu. Mau nào, tin mình, một tuần là được.” Nói xong đưa tay kéo cửa để mình ở ngoài, dặn dò tôi qua cánh cửa, “cho cậu năm phút!”
Tuy tôi không tình nguyện nhưng lại hiếu kỳ muốn biết trong một tuần cậu ta biến mình thành như thế nào.
Chạy cùng cậu ta trên đường chạy cao su của trường, lúc đó mặt trời mới mọc, trong vườn trường vần còn sương mù chưa tan hết, đại đa số mọi người vẫn chìm trong giấc ngủ ngon. Trên đường chạy có vài người già cũng đang chạy bộ, còn có một nhóm người già đáng yên mặc bộ trang phục màu trắng tuyết, chuyên tâm tập Thái cực quyền.
Tôi hít sâu một hơi không khí của ngày mới, hét lớn: Sáng sớm đầu hạ thật đẹp!”
“Vậy nên cậu không trách mình kéo cậu ra đây chứ?”George vừa nói vừa chạy, tôi cũng chạy bám theo sau.
Chạy xong bốn vòng, cậu ta vẫn như chưa chạy, tôi đã thở hồng hộc, lưng toát mò hôi, xua xua tay, ngồi xuống thảm cỏ, không chịu đứng dậy.
Cậu ta cũng ngồi xuống.
Tôi hỏi: “Hoa hồng màu phấn hồng đều là ngày ngày chạy bộ để giữ thân hình thon thả à?”
Cậu ta cười: “Không phải. Nhưng thường xuyên vận động có thể giữ sức khỏe, mang lại cảm giác dễ chịu, tâm trạng cũng tốt lên, như vậy mới hẩp dẫn sự chú ý của người khác!” Cậu ta đứng lên, đưa tay ra kéo tôi: “Nào, đi ăn sáng! Sau đó mình dẫn cậu đi mua đồ, quần áo của cậu nên thay đổi.”
Tôi không cho là như vậy: “Quần áo của mình có gì không đúng? Áo phông và quần bò, ở trường mọi người đều mặc như vậy! Mình không thể mặc lễ phục tối đến trường?”
“Quần áo không phải không đúng, là người mặc có vấn đề. Áo phông và quần bò rộng như vậy. Oh, My God! Ở Mỹ, chỉ có phụ nữ trung niên béo nhất mới mặc! Đường cong trên cơ thể người con gái là đường nét đẹp nhất, cậu lại che giấu nó đi!” Nói xong cậu ta không quan tâm đến tôi, cứ vậy bước đi.
Hôm đó chúng tôi đi mua đồ, hoàn toàn có thể dùng từ “kinh hoàng” để hình dung.
Tôi mặc vô số bộ quần áo dưới sự tư vấn của cậu ta, mặc xong đứng trước gương để cậu ta đánh giá. Cuối cùng cậu ta chọn giúp tôi một chiếc áo dệt tay lỡ màu trắng, một chiếc váy chấm hoa màu trắng nền đen, bảo tôi mặc vào. Chiếc áo đó tôi vốn không muốn mua, vì nó quá bó, cổ lại khá thấp, tôi vừa đi vừa đưa tay chỉnh cổ áo.
Sau đó phát sinh một việc khiến tôi thật xấu hổ.
Khi chúng tôi đi qua quầy đồ nội y hàng hiệu, George thản nhiên cầm một chiếc áo ngực, nhìn cỡ, rồi nói với tôi: “Cậu mặc thử đi!”
Tôi cảm nhận ánh mắt của toàn bộ những người ở Plaza nhìn về phía tôi. Tôi đỏ mặt, cúi thấp đầu, cầm chiếc áo vào phòng thử.
Thật thần kỳ, tôi luôn tự nhận là “sân bay”, sau khi mặc chiếc áo đó lại nhìn thấy có đường nét. Từ ngực đến chiếc váy bồng dưới áo dệt quả nhiên nhìn thấy những đường cong hấp dẫn. Tuy vẫn còn chưa được gọi là “trên dưới phân rõ” nhưng đã đủ để tôi chỉ muốn ngắm mình trong gương. Cho đến khi cậu ta ở bên ngoài gõ cửa mấy lần, tôi mới bước ra khỏi phòng thử đồ.
Cậu ta nhìn tôi, đắc ý nói: “Mình nhìn thật chuẩn, cậu đúng là vừa cỡ này!” Khiến tôi chỉ muốn cho cậu ta quả đấm.
Nhưng lại có một việc khác tôi phải nói thầm với cậu ta: “Cái này đắt lắm, còn đắt hơn cả váy và áo vừa mua!”
Cậu ta gõ lên trán tôi: “ồ, bao nhiêu năm nay cậu làm con gái vậy à? Nội y là lớp da thứ hai của phụ nữ, đương nhiên phải đắt! Yên tâm đi, chiếc này mình tặng cậu!”
Tôi chặn cậu ta lại, mình tự tính tiền. Đồ bí mật thế này sao có thể đàn ông tặng? Nếu để Văn Hạo biết không biết sẽ thế nào?
Vốn cho là “người đẹp biến thân” đến đây là kết thúc, cậu ta lại kéo tôi đến quầy giày. Giày mùa hè đã được bày lên kệ, màu sắc tươi sáng, lung linh. Cậu ta nhìn đôi giày thể thao của tôi, tự chọn một đôi giày cao gót màu trắng đưa cho tôi.
Tôi vội lắc đầu: “Mình không đi được giày cao gót”
“Chưa từng mang sao biết không thể đi? Mau thử đi!”
Không ngăn nổi cậu ta, tôi chỉ còn cách tháo đôi giày thể thao ra, đi chiếc giày còn mới mùi da. Lúc đứng lên, mình như không chỉ cao hơn mà trong lòng cũng có cảm giác trước đó chưa từng có.
George kéo tay tôi, nói: “Thử đi vài bước đi!”
Giày cao gót tuy cao, nhưng đi lại không khó khăn như trong tưởng tượng đâu, mức độ thoải mái đương nhiên không thể bằng giầy thể thao nhưng sẽ chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể nhẹ nhõm mỏng manh hơn. Đến trước gương, ưỡn ngực, hai chân hơi khép lại, tôi không dám tin người trước gương là mình nữa, trưởng thành…. nữ tính.
George đứng sau tôi, kéo nhẹ, để tóc tôi thả xuống, dùng tay vuốt vuốt. Lời nói của anh giống như một câu thầnchú vang vọng trong tai tôi: “Ninh Khả, tin mình đi, cậu rất đẹp, đẹp hơn bất kỳ người con gái nào mình từng gặp.”
Tôi tránh người qua một bên, cởi giày chuẩn bị thay. Lúc này cậu ta lại nói: “Đừng đổi! Mình trả tiền, không tặng nội y, tặng giày chắc không sao chứ!”
“Nhưng…”
“Đừng vậy, mình không phải bạn bè sao? Đừng từ chối. Mình một mình đến Trường Đại học W, cậu là bạn duy nhất của mình.” Nói xong cậu ta lấy thẻ tín dụng thanh toán.
Sau đó, cậu ta lại đưa tôi đi cắt tóc. Cậu nói với thợ cắt tóc, tóc tôi vừa đen vừa dày, không cần cắt sửa, thả tự nhiên trên vai sẽ rất đẹp, chỉ có tóc mái cắt thành tầng là đ
Biện luận này của cậu ta khiến tôi ôm bụng cười: “Vậy xin hỏi, mình làm thế nào để biến thành đóa hồng màu hồng phấn?”
Cậu ta nhìn tôi từ đầu đến chân, lắc lắc đầu thở dài: “Người Trung Quốc có câu, nhiệm vụ và trọng trách lâu dài, chính là nói đến cậu. Nhưng cậu yên tâm, mình học mỹ thuật, lại thấy vô số mỹ nữ, nhất định có thể thay đổi cậu!
6
Ngày tiếp theo tôi vẫn đang trong chăn ôm giấc mộng đẹp, đã nghe thấy ai đó gõ cửa. Mở cửa nhìn thì chính là George, cậu ta mặc đồ thể thao, đi giày thể thao, cười toét miệng với tôi: “Mau nào, mình đi chạy bộ!”
“Cái gì? Sáng sớm, mình còn chưa ngủ đủ!”
“Vậy, cậu sẽ phát phì! Phát phì rồi tiến sỹ của cậu sẽ “Say bye bye” với cậu. Mau nào, tin mình, một tuần là được.” Nói xong đưa tay kéo cửa để mình ở ngoài, dặn dò tôi qua cánh cửa, “cho cậu năm phút!”
Tuy tôi không tình nguyện nhưng lại hiếu kỳ muốn biết trong một tuần cậu ta biến mình thành như thế nào.
Chạy cùng cậu ta trên đường chạy cao su của trường, lúc đó mặt trời mới mọc, trong vườn trường vần còn sương mù chưa tan hết, đại đa số mọi người vẫn chìm trong giấc ngủ ngon. Trên đường chạy có vài người già cũng đang chạy bộ, còn có một nhóm người già đáng yên mặc bộ trang phục màu trắng tuyết, chuyên tâm tập Thái cực quyền.
Tôi hít sâu một hơi không khí của ngày mới, hét lớn: Sáng sớm đầu hạ thật đẹp!”
“Vậy nên cậu không trách mình kéo cậu ra đây chứ?”George vừa nói vừa chạy, tôi cũng chạy bám theo sau.
Chạy xong bốn vòng, cậu ta vẫn như chưa chạy, tôi đã thở hồng hộc, lưng toát mò hôi, xua xua tay, ngồi xuống thảm cỏ, không chịu đứng dậy.
Cậu ta cũng ngồi xuống.
Tôi hỏi: “Hoa hồng màu phấn hồng đều là ngày ngày chạy bộ để giữ thân hình thon thả à?”
Cậu ta cười: “Không phải. Nhưng thường xuyên vận động có thể giữ sức khỏe, mang lại cảm giác dễ chịu, tâm trạng cũng tốt lên, như vậy mới hẩp dẫn sự chú ý của người khác!” Cậu ta đứng lên, đưa tay ra kéo tôi: “Nào, đi ăn sáng! Sau đó mình dẫn cậu đi mua đồ, quần áo của cậu nên thay đổi.”
Tôi không cho là như vậy: “Quần áo của mình có gì không đúng? Áo phông và quần bò, ở trường mọi người đều mặc như vậy! Mình không thể mặc lễ phục tối đến trường?”
“Quần áo không phải không đúng, là người mặc có vấn đề. Áo phông và quần bò rộng như vậy. Oh, My God! Ở Mỹ, chỉ có phụ nữ trung niên béo nhất mới mặc! Đường cong trên cơ thể người con gái là đường nét đẹp nhất, cậu lại che giấu nó đi!” Nói xong cậu ta không quan tâm đến tôi, cứ vậy bước đi.
Hôm đó chúng tôi đi mua đồ, hoàn toàn có thể dùng từ “kinh hoàng” để hình dung.
Tôi mặc vô số bộ quần áo dưới sự tư vấn của cậu ta, mặc xong đứng trước gương để cậu ta đánh giá. Cuối cùng cậu ta chọn giúp tôi một chiếc áo dệt tay lỡ màu trắng, một chiếc váy chấm hoa màu trắng nền đen, bảo tôi mặc vào. Chiếc áo đó tôi vốn không muốn mua, vì nó quá bó, cổ lại khá thấp, tôi vừa đi vừa đưa tay chỉnh cổ áo.
Sau đó phát sinh một việc khiến tôi thật xấu hổ.
Khi chúng tôi đi qua quầy đồ nội y hàng hiệu, George thản nhiên cầm một chiếc áo ngực, nhìn cỡ, rồi nói với tôi: “Cậu mặc thử đi!”
Tôi cảm nhận ánh mắt của toàn bộ những người ở Plaza nhìn về phía tôi. Tôi đỏ mặt, cúi thấp đầu, cầm chiếc áo vào phòng thử.
Thật thần kỳ, tôi luôn tự nhận là “sân bay”, sau khi mặc chiếc áo đó lại nhìn thấy có đường nét. Từ ngực đến chiếc váy bồng dưới áo dệt quả nhiên nhìn thấy những đường cong hấp dẫn. Tuy vẫn còn chưa được gọi là “trên dưới phân rõ” nhưng đã đủ để tôi chỉ muốn ngắm mình trong gương. Cho đến khi cậu ta ở bên ngoài gõ cửa mấy lần, tôi mới bước ra khỏi phòng thử đồ.
Cậu ta nhìn tôi, đắc ý nói: “Mình nhìn thật chuẩn, cậu đúng là vừa cỡ này!” Khiến tôi chỉ muốn cho cậu ta quả đấm.
Nhưng lại có một việc khác tôi phải nói thầm với cậu ta: “Cái này đắt lắm, còn đắt hơn cả váy và áo vừa mua!”
Cậu ta gõ lên trán tôi: “ồ, bao nhiêu năm nay cậu làm con gái vậy à? Nội y là lớp da thứ hai của phụ nữ, đương nhiên phải đắt! Yên tâm đi, chiếc này mình tặng cậu!”
Tôi chặn cậu ta lại, mình tự tính tiền. Đồ bí mật thế này sao có thể đàn ông tặng? Nếu để Văn Hạo biết không biết sẽ thế nào?
Vốn cho là “người đẹp biến thân” đến đây là kết thúc, cậu ta lại kéo tôi đến quầy giày. Giày mùa hè đã được bày lên kệ, màu sắc tươi sáng, lung linh. Cậu ta nhìn đôi giày thể thao của tôi, tự chọn một đôi giày cao gót màu trắng đưa cho tôi.
Tôi vội lắc đầu: “Mình không đi được giày cao gót”
“Chưa từng mang sao biết không thể đi? Mau thử đi!”
Không ngăn nổi cậu ta, tôi chỉ còn cách tháo đôi giày thể thao ra, đi chiếc giày còn mới mùi da. Lúc đứng lên, mình như không chỉ cao hơn mà trong lòng cũng có cảm giác trước đó chưa từng có.
George kéo tay tôi, nói: “Thử đi vài bước đi!”
Giày cao gót tuy cao, nhưng đi lại không khó khăn như trong tưởng tượng đâu, mức độ thoải mái đương nhiên không thể bằng giầy thể thao nhưng sẽ chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể nhẹ nhõm mỏng manh hơn. Đến trước gương, ưỡn ngực, hai chân hơi khép lại, tôi không dám tin người trước gương là mình nữa, trưởng thành…. nữ tính.
George đứng sau tôi, kéo nhẹ, để tóc tôi thả xuống, dùng tay vuốt vuốt. Lời nói của anh giống như một câu thầnchú vang vọng trong tai tôi: “Ninh Khả, tin mình đi, cậu rất đẹp, đẹp hơn bất kỳ người con gái nào mình từng gặp.”
Tôi tránh người qua một bên, cởi giày chuẩn bị thay. Lúc này cậu ta lại nói: “Đừng đổi! Mình trả tiền, không tặng nội y, tặng giày chắc không sao chứ!”
“Nhưng…”
“Đừng vậy, mình không phải bạn bè sao? Đừng từ chối. Mình một mình đến Trường Đại học W, cậu là bạn duy nhất của mình.” Nói xong cậu ta lấy thẻ tín dụng thanh toán.
Sau đó, cậu ta lại đưa tôi đi cắt tóc. Cậu nói với thợ cắt tóc, tóc tôi vừa đen vừa dày, không cần cắt sửa, thả tự nhiên trên vai sẽ rất đẹp, chỉ có tóc mái cắt thành tầng là đ
»Tag: Full
" title="Trang 17 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 17 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 