Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
n rộn, bởi vì ngày hôm qua đem cuộc họp qua webcam với đối tác Hongkong dời đến sáng nay cho nên toàn bộ buổi sáng rất bận rộn. Có thể nói từ khi anh tiến vào công thì bắt đầu làm việc không ngơi nghỉ.
Mười lăm phút sau, anh bước nhà hàng của khách sạn năm sao Zehder. Đảo mắt tìm một chút liền nhắm thẳng một bàn đi tới.
“Đi châu Âu hơn mười ngày, còn muốn ăn cơm Tây?” Địch Ấp Chấn ngồi xuống đối diện Phương Đề Lê.
“Anh đã tới!” Phương Đề Lê từ thực đơn ngẩng đầu lên. “Em đi Châu Âu lần này ăn đã ăn một bữa mỳ ý siêu cấp khó ăn, quyết định đến đây ăn ngon để rửa sạch trí nhớ, nếu không về sau em sẽ không dám ăn mì Ý nữa. Khi nãy nhắn tin không làm phiền đến anh chứ? Em sợ anh đang họp nên không dám gọi điện.”
Phương Đề Lê tuy rằng không phải người vợ dịu dàng biết chăm sóc nhưng về điểm ấy thì cô biết. Cô biết anh bề bộn nhiều việc, không ngừng tham gia các cuộc họp nên không muốn gọi điện quấy rầy công việc của anh. Chính vì điều này, dù kết hôn đã nửa năm nay, cô cũng chưa từng ghé qua công ty của anh.
Đêm qua cô nhớ mình nằm coi tivi đến khuya tại phòng khách, ngủ quên lúc nào không hay, nhưng sáng nay khi tỉnh lại thấy mình ở trên giường, anh chỉ lưu lại tờ giấy muốn cô đến tìm anh ăn cơm.
“Em muốn gọi lúc nào thì gọi, anh để chế độ im lặng nên không có gì phiền phức.” Anh nhàn nhạt nói, không có biểu lộ ra sự quan tâm trong lòng. Kỳ thực khi anh nhận được tin nhắn của cô, liền hi vọng hội nghị có thể nhanh chút kết thúc, mong chóng đến đây gặp cô.
Nói đến thật buồn cười, một người đàn ông chỉ vì muốn có nhiều thời gian một chút ở cùng vợ lại vội vàng như vậy. Mà anh thấy đây là một người vợ vô cùng vô tâm, một chút cũng không cảm nhận được tâm ý cũng như ánh mắt nhiệt tình của anh.
Hai người gọi cơm, cơm cũng rất nhanh được mang lên.
Phương Đề Lê ăn rất chuyên tâm, đến nỗi khóe miệng cô đều dính bơ. “Vẫn là mì ở đây ngon, rất thích hợp khẩu vị của em. Thực sự ăn rất ngon nha!”
“Ăn ngon như vậy sao? Ăn đến miệng dính toàn là tương.” Ánh mắt anh nhìn cô có chút nóng rực.
Phương Đề Lê nhìn thấy ngọn lửa trong mắt anh, có chút ngại ngùng giật mình, bất giác vươn đầu lưỡi liếm khóe miệng.
“Còn có.” Anh vươn tay đi, ở khóe miệng cô nhẹ nhàng lau một chút, đầu ngón tay lưu lại trên môi cô.
Nhưng động tác tiếp theo của anh mới thật kích thích, anh thu tay bỏ vào miệng mình liếm, ánh mắt lại cố ý nhìn chằm chằm cô.
Phương Đề Lê ngượng ngùng một phen, cầm khăn ăn lau lung tung, sợ anh lại làm ra động tác khoa trương như vậy. Người đàn ông này làm sao vây? Trước kia không phải rất bình thường sao? Hiện tại sao lại như thế, giống như nghĩ làm ra chuyện gì đó ác liệt với cô.
“Ăn no chưa?” Âm thanh của anh vẫn trầm ổn như cũ, không có chút sự khác thường, duy chỉ có là ánh mắt nhìn cô là thay đổi.
Vì vậy cô không bao giờ cùng anh nhìn trực tiếp, cho rằng như thế sẽ không có việc gì.
“No rồi a……” Cô dường như không có việc gì nói. “Anh khi nào phải trở về công ty?”
“Chúng ta đi thôi!” Anh đứng dạy một tay cầm hóa đơn, một tay nắm tay cô.
“Đi nơi nào? Chúng ta còn có món điểm tâm ngọt cùng đồ uống……” Cô không thể không ngẩng đầu, nhưng khi vừa tiếp xúc với ánh mắt không hề che giấu lửa dục vọng của anh, cô liền hối hận.
Anh làm cô cả người bắt đầu nóng lên.
Tốt xấu gì cũng cho cô uống một ly nước chứ?
Phương Đề Lê bị kéo đi, ý niệm cuối cùng trong đầu, kế tiếp cô liền…… Trí nhớ hữu hạn, trí nhớ mơ hồ.
—Hết chương 1—
(Bạn đang đọc truyện tại“Địch Ấp Chấn……”
Tay Phương Đề Lê bị bàn tay ấm áp của anh nắm chặt. Anh cất bước đi thẳng đến quầy lễ tân của khách, mà cô chỉ có thể bị anh kéo đi.
“Tiên sinh, mời ký tên ở bên cạnh.” Địch Ấp Chấn nhanh chóng ký hạ tên của mình, thu hồi thẻ tính dụng. “Đây là chìa khóa phòng của ngài, mời đi thang máy phía bên phải.”
“Uy!” Phương Đề Lê kéo kéo tay anh, co quắp nhìn quanh bốn phía, thoạt nhìn chột dạ thật sự, giống như đến đây để yêu đương vụng trộm.
“Hư, không cần quay đầu, hình như có người đi theo chúng ta.” Anh thấp giọng nói, đem đầu cô kéo vào trong ngực mình, sau đó thản nhiên đi vào thang máy. Thân thể cô dựa sát vào anh, khiến anh phun ra hơi thở sung sướng, cô căn bản không biết là anh chịu đựng dày vò như thế nào.
“Ai? Em có biết không?” Phương Đề Lê cả người cứng ngắc hỏi, ngay cả cổ cũng không dám chuyển động, ngoan ngoãn nằm trong ngực anh.
Anh lộ ra một nụ cười hài lòng.
Mãi cho đến khi Địch Ấp Chấn mở cửa phòng, đem cô kéo vào, cô mới nghĩ đến. “Em…… Chúng ta đã kết hôn, bị nhìn thấy có tốt không? Địch Ấp Chấn, anh nói là không –”
Lời lải nhai của cô bị anh nuốt vào miệng, cô hụt hơi nằm trong ngực anh không di chuyển. Phương Đề Lê dùng sức vỗ ngực Địch Ấp Chấn, anh lại dùng tay nắm giữ tay cô, đem cô tựa vào cửa phòng mà hôn một cách thật hưởng thụ.
Đã bao lâu?
Cảm giác như là cả đời không có ôm qua cô!!
Môi Địch Ấp Chấn tham lam cắn nuốt cô, tạo cho cô nhiều khoái cảm. Nguyên bản cô cả người cứng ngắc cũng dần dần thả lỏng xuống, không chú ý đến bàn tay anh kiềm chế cô đã thả lỏng ra, tay cô thật tự nhiên đặt trên vai anh, ôm lấy cổ anh, ngửa đầu hôn đáp trả lại.
Tay anh đặt ở cổ cô, cảm thụ nhịp đập vô cùng khẩn trương kia. Bởi vì xác nhận được sự ảnh hưởng của mình với cô, sự oán giận trong ánh mắt Địch Ấp Chấn bắt đầu tiêu tan, khóe miệng cười tà khí, bàn tay lập tức cách một lớp áo sơ mi nắm giữ ngực mềm mại của cô.
“Ngô……” Cô không ngừng động đậy thân thể, không biết là muốn giãy thoát khỏi tay anh hay muốn đem chính mình càng tiến vào trong bàn tay thô ráp ấy.
Vô luận như thế nào, động tác của cô cũng làm bừng bừng nhiệt tình của Địch Ấn Chấp. Anh cố định cô trên cửa, làm cho cứng rắn của anh chạm vào nơi thần bí mềm mại của cô.
Cô cảm giác máu hướng hai chân mà chạy đến, trực tiếp kẹp chặt hai chân lại, nhưng lại ái muội kẹp lấy anh ở bên trong.
Anh tựa hồ ở bên cổ cô thở dốc. “Đừng nóng vội, lập tức.” Địch Ấp Chấn hứa hẹn, mặt khác một t
Mười lăm phút sau, anh bước nhà hàng của khách sạn năm sao Zehder. Đảo mắt tìm một chút liền nhắm thẳng một bàn đi tới.
“Đi châu Âu hơn mười ngày, còn muốn ăn cơm Tây?” Địch Ấp Chấn ngồi xuống đối diện Phương Đề Lê.
“Anh đã tới!” Phương Đề Lê từ thực đơn ngẩng đầu lên. “Em đi Châu Âu lần này ăn đã ăn một bữa mỳ ý siêu cấp khó ăn, quyết định đến đây ăn ngon để rửa sạch trí nhớ, nếu không về sau em sẽ không dám ăn mì Ý nữa. Khi nãy nhắn tin không làm phiền đến anh chứ? Em sợ anh đang họp nên không dám gọi điện.”
Phương Đề Lê tuy rằng không phải người vợ dịu dàng biết chăm sóc nhưng về điểm ấy thì cô biết. Cô biết anh bề bộn nhiều việc, không ngừng tham gia các cuộc họp nên không muốn gọi điện quấy rầy công việc của anh. Chính vì điều này, dù kết hôn đã nửa năm nay, cô cũng chưa từng ghé qua công ty của anh.
Đêm qua cô nhớ mình nằm coi tivi đến khuya tại phòng khách, ngủ quên lúc nào không hay, nhưng sáng nay khi tỉnh lại thấy mình ở trên giường, anh chỉ lưu lại tờ giấy muốn cô đến tìm anh ăn cơm.
“Em muốn gọi lúc nào thì gọi, anh để chế độ im lặng nên không có gì phiền phức.” Anh nhàn nhạt nói, không có biểu lộ ra sự quan tâm trong lòng. Kỳ thực khi anh nhận được tin nhắn của cô, liền hi vọng hội nghị có thể nhanh chút kết thúc, mong chóng đến đây gặp cô.
Nói đến thật buồn cười, một người đàn ông chỉ vì muốn có nhiều thời gian một chút ở cùng vợ lại vội vàng như vậy. Mà anh thấy đây là một người vợ vô cùng vô tâm, một chút cũng không cảm nhận được tâm ý cũng như ánh mắt nhiệt tình của anh.
Hai người gọi cơm, cơm cũng rất nhanh được mang lên.
Phương Đề Lê ăn rất chuyên tâm, đến nỗi khóe miệng cô đều dính bơ. “Vẫn là mì ở đây ngon, rất thích hợp khẩu vị của em. Thực sự ăn rất ngon nha!”
“Ăn ngon như vậy sao? Ăn đến miệng dính toàn là tương.” Ánh mắt anh nhìn cô có chút nóng rực.
Phương Đề Lê nhìn thấy ngọn lửa trong mắt anh, có chút ngại ngùng giật mình, bất giác vươn đầu lưỡi liếm khóe miệng.
“Còn có.” Anh vươn tay đi, ở khóe miệng cô nhẹ nhàng lau một chút, đầu ngón tay lưu lại trên môi cô.
Nhưng động tác tiếp theo của anh mới thật kích thích, anh thu tay bỏ vào miệng mình liếm, ánh mắt lại cố ý nhìn chằm chằm cô.
Phương Đề Lê ngượng ngùng một phen, cầm khăn ăn lau lung tung, sợ anh lại làm ra động tác khoa trương như vậy. Người đàn ông này làm sao vây? Trước kia không phải rất bình thường sao? Hiện tại sao lại như thế, giống như nghĩ làm ra chuyện gì đó ác liệt với cô.
“Ăn no chưa?” Âm thanh của anh vẫn trầm ổn như cũ, không có chút sự khác thường, duy chỉ có là ánh mắt nhìn cô là thay đổi.
Vì vậy cô không bao giờ cùng anh nhìn trực tiếp, cho rằng như thế sẽ không có việc gì.
“No rồi a……” Cô dường như không có việc gì nói. “Anh khi nào phải trở về công ty?”
“Chúng ta đi thôi!” Anh đứng dạy một tay cầm hóa đơn, một tay nắm tay cô.
“Đi nơi nào? Chúng ta còn có món điểm tâm ngọt cùng đồ uống……” Cô không thể không ngẩng đầu, nhưng khi vừa tiếp xúc với ánh mắt không hề che giấu lửa dục vọng của anh, cô liền hối hận.
Anh làm cô cả người bắt đầu nóng lên.
Tốt xấu gì cũng cho cô uống một ly nước chứ?
Phương Đề Lê bị kéo đi, ý niệm cuối cùng trong đầu, kế tiếp cô liền…… Trí nhớ hữu hạn, trí nhớ mơ hồ.
—Hết chương 1—
(Bạn đang đọc truyện tại“Địch Ấp Chấn……”
Tay Phương Đề Lê bị bàn tay ấm áp của anh nắm chặt. Anh cất bước đi thẳng đến quầy lễ tân của khách, mà cô chỉ có thể bị anh kéo đi.
“Tiên sinh, mời ký tên ở bên cạnh.” Địch Ấp Chấn nhanh chóng ký hạ tên của mình, thu hồi thẻ tính dụng. “Đây là chìa khóa phòng của ngài, mời đi thang máy phía bên phải.”
“Uy!” Phương Đề Lê kéo kéo tay anh, co quắp nhìn quanh bốn phía, thoạt nhìn chột dạ thật sự, giống như đến đây để yêu đương vụng trộm.
“Hư, không cần quay đầu, hình như có người đi theo chúng ta.” Anh thấp giọng nói, đem đầu cô kéo vào trong ngực mình, sau đó thản nhiên đi vào thang máy. Thân thể cô dựa sát vào anh, khiến anh phun ra hơi thở sung sướng, cô căn bản không biết là anh chịu đựng dày vò như thế nào.
“Ai? Em có biết không?” Phương Đề Lê cả người cứng ngắc hỏi, ngay cả cổ cũng không dám chuyển động, ngoan ngoãn nằm trong ngực anh.
Anh lộ ra một nụ cười hài lòng.
Mãi cho đến khi Địch Ấp Chấn mở cửa phòng, đem cô kéo vào, cô mới nghĩ đến. “Em…… Chúng ta đã kết hôn, bị nhìn thấy có tốt không? Địch Ấp Chấn, anh nói là không –”
Lời lải nhai của cô bị anh nuốt vào miệng, cô hụt hơi nằm trong ngực anh không di chuyển. Phương Đề Lê dùng sức vỗ ngực Địch Ấp Chấn, anh lại dùng tay nắm giữ tay cô, đem cô tựa vào cửa phòng mà hôn một cách thật hưởng thụ.
Đã bao lâu?
Cảm giác như là cả đời không có ôm qua cô!!
Môi Địch Ấp Chấn tham lam cắn nuốt cô, tạo cho cô nhiều khoái cảm. Nguyên bản cô cả người cứng ngắc cũng dần dần thả lỏng xuống, không chú ý đến bàn tay anh kiềm chế cô đã thả lỏng ra, tay cô thật tự nhiên đặt trên vai anh, ôm lấy cổ anh, ngửa đầu hôn đáp trả lại.
Tay anh đặt ở cổ cô, cảm thụ nhịp đập vô cùng khẩn trương kia. Bởi vì xác nhận được sự ảnh hưởng của mình với cô, sự oán giận trong ánh mắt Địch Ấp Chấn bắt đầu tiêu tan, khóe miệng cười tà khí, bàn tay lập tức cách một lớp áo sơ mi nắm giữ ngực mềm mại của cô.
“Ngô……” Cô không ngừng động đậy thân thể, không biết là muốn giãy thoát khỏi tay anh hay muốn đem chính mình càng tiến vào trong bàn tay thô ráp ấy.
Vô luận như thế nào, động tác của cô cũng làm bừng bừng nhiệt tình của Địch Ấn Chấp. Anh cố định cô trên cửa, làm cho cứng rắn của anh chạm vào nơi thần bí mềm mại của cô.
Cô cảm giác máu hướng hai chân mà chạy đến, trực tiếp kẹp chặt hai chân lại, nhưng lại ái muội kẹp lấy anh ở bên trong.
Anh tựa hồ ở bên cổ cô thở dốc. “Đừng nóng vội, lập tức.” Địch Ấp Chấn hứa hẹn, mặt khác một t
»Tag: Trang 4 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 
