Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
ay lập tức xoa đùi cô, vuốt ve mông của cô.
“Em mới không phải có ý kia……” Cô đỏ mặt kháng nghị. Hình tượng của cô trong lòng anh đã không tốt, bây giờ lại bị anh nói thành quỷ háo sắc, nên tự nhiên muốn kháng nghị một chút.
Anh trầm thấp cười người nằm trong ngực mình, thân thể cô dính sát vào anh cũng rung động theo. Cô nắm lấy cánh tay rắn chắc của anh, nhưng động tác kế tiếp của Địch Ấp Chấn lại làm cô xiết chặt cơ bắp của anh.
Tay anh xoa nắn nơi mềm mại của cô, theo tiếng hô của Phương Đề Lê rút đi quàn dài, ngón tay dài thâm nhập khiến cô ngẩng đầu nhìn anh mãnh liệt phản ứng.
“Thích không?” Anh tà ác hỏi, cực kì cố ý di chuyển, dùng phương thức quen thuộc âu yếm cô, thăm dò thân thể của cô.
Cô nheo mắt lại, định trừng mắt với anh nhưng thân thể vô lực hoàn toàn. Cánh tay chỉ có thể nắm lấy bắp tay anh biểu đạt cảm giác rất kích thích.
Anh không thèm để ý cô bấu đau anh.
Tại thời điểm cô nhỏ giọng thét lên, anh rốt cuộc hướng cô đẩy một cái, lập tức gọn gàng thẳng tiến vào nơi ấm áp của cô.
“Địch……” Cô kinh hô, cảm giác thân thể được chống đỡ, cảm giác được tràn đầy, anh tràn đầy trong cô, mỗi một tấc đều cảm nhận tinh tường được sự tồn tại của anh, cảm nhận được nhịp đập của anh…
Cho dù kết hợp qua nhiều lần như vậy, cho dù trải qua quá nhiều nhiệt tình như vậy, lúc anh không hề giữ lại gì mà cùng cô kết hợp như lúc này vẫn làm cô bị lay động thật sâu.
Anh cách cô ra một chút, bộ dáng thảnh thơi bắt đầu va chạm, đem nhiệt tình ẩn nhịn đã lâu, đem toàn bộ nhớ nhung tha thiết cắm rút, càng sâu, càng sâu…
Cô khép hờ hai mắt, chỉ có thể nhợt nhạt hút không khí, cảm giác được chính mình nhẹ nhàng đứng lên, bay về phía chân trời. Cô chỉ có thể dùng chân ôm lấy thắt lưng anh, không thể lo lắng liệu người bên kia cánh cửa có thể nghe thấy thanh âm của bọn họ hay không.
Mỗi tấc mỗi tấc nhiệt tình lại bao phủ hai người, bọn họ mỗi lần đều cùng nhau đến cao trào, sau đó lại càng nhiều càng nhiều kịch liệt, thẳng đến khi cả hai đều không thể chịu nổi mới cùng nhau bùng nổ bên trong.
Địch Ấp Chấn đem cô đặt trên giường cô mới từ từ tỉnh lại.
“Em……” Cô hoảng hốt tỉnh lại, ý thức thanh tỉnh theo, trên mặt xuất hiện choáng váng, cô cư nhiên ngất xỉu?
“Không có gì đáng ngại.” Anh cúi người hôn lên trán cô, ôm cô từ phía sau, kéo chăn bông đắp thân thể trần trụi của hai người.
Cô lúc này mới phát hiện không biết khi nào quần áo hai người đã không còn một mảnh, cô cư nhiên cùng anh đứng ở cửa mà làm ra loại chuyện này…Trời ạ!
Phương Đề Lê làm đà điểu trốn trong chăn bông, tóc mềm mại phân tán trên thân thể trắng nõn của cô, thật quyến rũ.
Người ngoài chưa bao giờ biết, người có vẻ ngoài trung tính như Phương Đề Lê có đôi lúc sẽ lộ ra biểu tình thẹn thùng của một tiểu cô nương, hồn nhiên nhưng thành thục và nữ tính, điều này làm anh mê luyến không thôi.
Loại phong tình này của cô người khác không biết, anh cũng không muốn người khác biết.
Nhưng mà Phương Đề Lê một chút cũng không biết ánh mắt anh yêu thương say đắm lưu luyến ở trên người cô, cô chỉ biết mỗi lần đụng tới Địch Ấn Chấp cô sẽ không thể thanh tỉnh được lâu.
Lúc trước quen biết chưa được vài ngày, cô đã bị anh hôn, sau đó chưa kịp tỉnh táo lại đã bị ăn. Sau đó mỗi ngày cuộc sống của cô đều như nở hoa, những đóa hoa nhỏ bao xung quanh làm cô mơ mơ tỉnh tỉnh, cuối cùng trong một lần kịch liệt, sau một trận kích tình khó quên, cô ngây ngốc đáp ứng lời cầu hôn của Địch Ấp Chấn.
Từ đó đến nay, cô đều là bị anh kéo chạy.
Anh, Địch Ấp Chấn, nhìn bề ngoài như một người đàn ông trầm ổn thành thục, trong phương diện tình cảm cư nhiên lại xúc động như thế. Có đôi khi cô theo dõi anh, hoài nghi rốt cuộc là đầu cô không rõ ràng hay óc anh có vấn đề, hai người mới có thể xúc động mà kết hôn như vậy.
Tuy rằng đã kết hôn nửa năm, nhưng nửa năm này cô tựa hồ không hiểu biết hết về chồng của mình. Cô đem toàn lực cố gắng làm cho cuộc sống của bản thân so với lúc chưa kết hôn không có gì khác biệt, công tác chỉ tăng không giảm. Cho dù trong lòng không muốn, nhưng khi có việc cần đi xa cô đều không bao giờ từ chối, dường như không làm như vậy, cô sẽ đánh mất đi lý trí thanh tỉnh sau cùng của mình.
“Địch Ấp Chấn, anh không cần đi làm sao?” Cô buồn bực hỏi, kỳ thật nằm trong lòng anh rất thoải mái, tuyệt đối không muốn anh rời đi, nhưng là vẫn mạnh miệng hỏi.
“Thế nào? Dùng xong rồi đuổi anh đi?” Anh cố ý xuyên tạc lời nói của cô.
“Cái gì dùng xong?!” Cô xoay người lại kháng nghị, lại nhìn thấy con ngươi chưa bao giờ giảm nhiệt tình của anh.
“Em không phải nói anh là người đàn ông mạnh mẽ của em sao? Mới có một lần sao xứng với danh hiệu mạnh mẽ được?” Anh nửa thật nửa giỡn nói, còn hướng cô nhíu mày.
“Mãnh……” Cô mở miệng thật to. Anh…… Anh cư nhiên còn nhớ rõ câu nói cô thuận miệng đùa?
Khi cô còn không kịp hoàn hồn, anh liền nắm lấy cái mông mềm mại, cuối đầu ở trước ngực cô mà ngậm một nụ hoa vẫn đang đỏ bừng.
“Địch Ấp……” Cô mới bình ổn nhịp tim không được bao lâu, lại bắt đầu kinh hoàng. Tay cô xuyên qua mái tóc dày của anh, quên mất bản thân mình muốn đẩy anh ra nhưng lại vô thức giữ chặt.
Xong đời, anh lại dùng chiêu này, ý chí của cô lại bị anh kìm giữ.
Cô tìm một cơ hội nói với anh……. Nói cái gì đây?
Lúc thân hình tinh tráng của anh áp lên người cô, đầu của cô lại lâm vào trạng thái vô thức.
Không được, cô phải nói với anh một chút…… Nói vợ chồng đến khách sạn thuê phòng thật lãng phí, nói buổi trưa cùng vợ ôn chuyện không phải là hành vi đúng đắng, nói…… Nói nụ hôn của anh thật sự là đáng khen chết tiệt, có thể làm mãnh nam.
***
Lúc hai người đi ra khỏi khách sạn đã là hai giờ rưỡi.
“Vì sao không ở lại ngủ trưa lại trở về?” Nhìn cô có chút mệt mỏi, anh không khỏi cảm thấy tội ác. Bởi vì rất khát vọng cô, càn rỡ làm cô mệt chết, quên mất cô vừa đi công tác hơn mười ngày mới trở về.
“Không được, em vừa mới tỉnh ngủ di ăn cơm với anh, bây giờ ngủ lại không phải sẽ t
“Em mới không phải có ý kia……” Cô đỏ mặt kháng nghị. Hình tượng của cô trong lòng anh đã không tốt, bây giờ lại bị anh nói thành quỷ háo sắc, nên tự nhiên muốn kháng nghị một chút.
Anh trầm thấp cười người nằm trong ngực mình, thân thể cô dính sát vào anh cũng rung động theo. Cô nắm lấy cánh tay rắn chắc của anh, nhưng động tác kế tiếp của Địch Ấp Chấn lại làm cô xiết chặt cơ bắp của anh.
Tay anh xoa nắn nơi mềm mại của cô, theo tiếng hô của Phương Đề Lê rút đi quàn dài, ngón tay dài thâm nhập khiến cô ngẩng đầu nhìn anh mãnh liệt phản ứng.
“Thích không?” Anh tà ác hỏi, cực kì cố ý di chuyển, dùng phương thức quen thuộc âu yếm cô, thăm dò thân thể của cô.
Cô nheo mắt lại, định trừng mắt với anh nhưng thân thể vô lực hoàn toàn. Cánh tay chỉ có thể nắm lấy bắp tay anh biểu đạt cảm giác rất kích thích.
Anh không thèm để ý cô bấu đau anh.
Tại thời điểm cô nhỏ giọng thét lên, anh rốt cuộc hướng cô đẩy một cái, lập tức gọn gàng thẳng tiến vào nơi ấm áp của cô.
“Địch……” Cô kinh hô, cảm giác thân thể được chống đỡ, cảm giác được tràn đầy, anh tràn đầy trong cô, mỗi một tấc đều cảm nhận tinh tường được sự tồn tại của anh, cảm nhận được nhịp đập của anh…
Cho dù kết hợp qua nhiều lần như vậy, cho dù trải qua quá nhiều nhiệt tình như vậy, lúc anh không hề giữ lại gì mà cùng cô kết hợp như lúc này vẫn làm cô bị lay động thật sâu.
Anh cách cô ra một chút, bộ dáng thảnh thơi bắt đầu va chạm, đem nhiệt tình ẩn nhịn đã lâu, đem toàn bộ nhớ nhung tha thiết cắm rút, càng sâu, càng sâu…
Cô khép hờ hai mắt, chỉ có thể nhợt nhạt hút không khí, cảm giác được chính mình nhẹ nhàng đứng lên, bay về phía chân trời. Cô chỉ có thể dùng chân ôm lấy thắt lưng anh, không thể lo lắng liệu người bên kia cánh cửa có thể nghe thấy thanh âm của bọn họ hay không.
Mỗi tấc mỗi tấc nhiệt tình lại bao phủ hai người, bọn họ mỗi lần đều cùng nhau đến cao trào, sau đó lại càng nhiều càng nhiều kịch liệt, thẳng đến khi cả hai đều không thể chịu nổi mới cùng nhau bùng nổ bên trong.
Địch Ấp Chấn đem cô đặt trên giường cô mới từ từ tỉnh lại.
“Em……” Cô hoảng hốt tỉnh lại, ý thức thanh tỉnh theo, trên mặt xuất hiện choáng váng, cô cư nhiên ngất xỉu?
“Không có gì đáng ngại.” Anh cúi người hôn lên trán cô, ôm cô từ phía sau, kéo chăn bông đắp thân thể trần trụi của hai người.
Cô lúc này mới phát hiện không biết khi nào quần áo hai người đã không còn một mảnh, cô cư nhiên cùng anh đứng ở cửa mà làm ra loại chuyện này…Trời ạ!
Phương Đề Lê làm đà điểu trốn trong chăn bông, tóc mềm mại phân tán trên thân thể trắng nõn của cô, thật quyến rũ.
Người ngoài chưa bao giờ biết, người có vẻ ngoài trung tính như Phương Đề Lê có đôi lúc sẽ lộ ra biểu tình thẹn thùng của một tiểu cô nương, hồn nhiên nhưng thành thục và nữ tính, điều này làm anh mê luyến không thôi.
Loại phong tình này của cô người khác không biết, anh cũng không muốn người khác biết.
Nhưng mà Phương Đề Lê một chút cũng không biết ánh mắt anh yêu thương say đắm lưu luyến ở trên người cô, cô chỉ biết mỗi lần đụng tới Địch Ấn Chấp cô sẽ không thể thanh tỉnh được lâu.
Lúc trước quen biết chưa được vài ngày, cô đã bị anh hôn, sau đó chưa kịp tỉnh táo lại đã bị ăn. Sau đó mỗi ngày cuộc sống của cô đều như nở hoa, những đóa hoa nhỏ bao xung quanh làm cô mơ mơ tỉnh tỉnh, cuối cùng trong một lần kịch liệt, sau một trận kích tình khó quên, cô ngây ngốc đáp ứng lời cầu hôn của Địch Ấp Chấn.
Từ đó đến nay, cô đều là bị anh kéo chạy.
Anh, Địch Ấp Chấn, nhìn bề ngoài như một người đàn ông trầm ổn thành thục, trong phương diện tình cảm cư nhiên lại xúc động như thế. Có đôi khi cô theo dõi anh, hoài nghi rốt cuộc là đầu cô không rõ ràng hay óc anh có vấn đề, hai người mới có thể xúc động mà kết hôn như vậy.
Tuy rằng đã kết hôn nửa năm, nhưng nửa năm này cô tựa hồ không hiểu biết hết về chồng của mình. Cô đem toàn lực cố gắng làm cho cuộc sống của bản thân so với lúc chưa kết hôn không có gì khác biệt, công tác chỉ tăng không giảm. Cho dù trong lòng không muốn, nhưng khi có việc cần đi xa cô đều không bao giờ từ chối, dường như không làm như vậy, cô sẽ đánh mất đi lý trí thanh tỉnh sau cùng của mình.
“Địch Ấp Chấn, anh không cần đi làm sao?” Cô buồn bực hỏi, kỳ thật nằm trong lòng anh rất thoải mái, tuyệt đối không muốn anh rời đi, nhưng là vẫn mạnh miệng hỏi.
“Thế nào? Dùng xong rồi đuổi anh đi?” Anh cố ý xuyên tạc lời nói của cô.
“Cái gì dùng xong?!” Cô xoay người lại kháng nghị, lại nhìn thấy con ngươi chưa bao giờ giảm nhiệt tình của anh.
“Em không phải nói anh là người đàn ông mạnh mẽ của em sao? Mới có một lần sao xứng với danh hiệu mạnh mẽ được?” Anh nửa thật nửa giỡn nói, còn hướng cô nhíu mày.
“Mãnh……” Cô mở miệng thật to. Anh…… Anh cư nhiên còn nhớ rõ câu nói cô thuận miệng đùa?
Khi cô còn không kịp hoàn hồn, anh liền nắm lấy cái mông mềm mại, cuối đầu ở trước ngực cô mà ngậm một nụ hoa vẫn đang đỏ bừng.
“Địch Ấp……” Cô mới bình ổn nhịp tim không được bao lâu, lại bắt đầu kinh hoàng. Tay cô xuyên qua mái tóc dày của anh, quên mất bản thân mình muốn đẩy anh ra nhưng lại vô thức giữ chặt.
Xong đời, anh lại dùng chiêu này, ý chí của cô lại bị anh kìm giữ.
Cô tìm một cơ hội nói với anh……. Nói cái gì đây?
Lúc thân hình tinh tráng của anh áp lên người cô, đầu của cô lại lâm vào trạng thái vô thức.
Không được, cô phải nói với anh một chút…… Nói vợ chồng đến khách sạn thuê phòng thật lãng phí, nói buổi trưa cùng vợ ôn chuyện không phải là hành vi đúng đắng, nói…… Nói nụ hôn của anh thật sự là đáng khen chết tiệt, có thể làm mãnh nam.
***
Lúc hai người đi ra khỏi khách sạn đã là hai giờ rưỡi.
“Vì sao không ở lại ngủ trưa lại trở về?” Nhìn cô có chút mệt mỏi, anh không khỏi cảm thấy tội ác. Bởi vì rất khát vọng cô, càn rỡ làm cô mệt chết, quên mất cô vừa đi công tác hơn mười ngày mới trở về.
“Không được, em vừa mới tỉnh ngủ di ăn cơm với anh, bây giờ ngủ lại không phải sẽ t
»Tag: Trang 5 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 