Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
i lại 10 giờ sáng mai.” Địch Ấp Chấn không chút do dự nói.
Hủy bỏ?
Thẩm Phái Quân nhịn không được kinh ngạc nhìn ông chủ của mình. Địch tiên sinh rốt cuộc muốn đi đâu? Vẫn là có cái gì mới, quan trọng hơn cả cuộc hẹn này.
“Địch tiên sinh, ngày mai buổi sáng 10 giờ rưỡi còn có hội nghị chủ quản, thời gian như vậy chỉ sợ bị xung đột. Mà nếu đem thời gian đẩy sớm, chỉ sợ Địch tiên sinh sẽ vất vả, đến văn phòng sớm một chút.”
“Đến văn phòng sớm một chút……” Ngón tay thon dài Địch Ấp Chân gõ trên bàn. “9 giờ rưỡi tốt lắm, chat webcam hội nghị sửa đến 9 giờ rưỡi.”
“Như vậy Địch tiên sinh hôm nay muốn đổi hành trình như thế nào? Cần tôi hỗ trợ sao?” Kỳ thực Thẩm Phái Quân có vẻ muốn biết, hắn vì sao phải cải biến hành trình, cô liền biết việc này quan trọng không kém gì hội nghị hay dự án cần bàn bạc.
“Không cần, tôi có chút việc riêng cần xử lý. Cô hôm nay có thể đúng giờ tan tầm, tôi hôm nay cũng sẽ không đến văn phòng.” Hắn vừa nói xong lập tức đứng dậy, đem máy tính xách tay trên bàn thu cất vào, dường như thực sự không thấy cô tồn tại mà tự mình xử lý mọi việc.
Thẩm Phái Quân đầu tiên là sững sờ, sau đó mới cúi chào rồi ra ngoài.
Có lẽ nên cảm ơn CEO đã không thấy được sự thất lễ nho nhỏ của mình, nhưng nghĩ đến trong mắt Địch tiên chỉ xem quan hệ với cô chỉ đơn thuần là quan hệ công việc, cô liền có cảm giác thương tâm mất mát.
Mà Địch Ấp Chấn căn bản không thấy được ánh mất thất lạc của cô, nhanh chóng thu thập mọi thứ, cầm chìa khóa xe bước đi.
Không đến 10 phút, một chiếc xe màu thâm lam liền rời khỏi Nguyên Tố hướng sân bay Đào Viên đi đến. Mà trên đường, anh còn dừng lại mua chén nho dữu trà xanh, mới tiếp tục ra đi.
Không đến một giờ, anh thuận lợi đến đại sảnh nhập cảnh của sân bay.
Ánh mắt nhìn chằm chằm cửa ra, trong đầu đã có những rung động bất đồng. Đó là một cảm giác chờ mong. Cho dù đã tới đón vô số lần, nhưng khát vọng được nhìn thấy cô chưa từng suy giảm.
Lần này thậm chí càng mãnh liệt.
Anh nghĩ đến biện pháp đem cô giữ bên người nhiều một chút, bằng không sao chịu nổi những ngày cách xa quá đáng thế này? Tuy rằng anh chưa bao giờ từng đem sự nhung nhớ dày vò này nói ra miệng, nhưng là trong tâm tư anh không thể nào phủ nhận.
Cảm giác như là đợi trăm ngàn năm, thân ảnh quen thuộc kia mới đi ra.
Cô vẫn như cũ đầu búi tóc dài, trang phục thẳng tắp. Trên người áo sơmi cùng quần bò đều là quần áo cũ, nhưng mặc trên người cô lại có cảm giác đặc thù, chính là hương vị đặc sắc của riêng cô.
Cô một bên nói chuyện với người bên cạnh, một bên bắt tay làm tăng mạnh ngữ khí. Ngay cả bộ dạng nói chuyện tùy tiện nửa điểm cũng không thay đổi. Địch Ấp Chấn không tự giác cười một chút, hoàn toàn làm mềm đi những đường trên khuôn mặt cứng ngắc của anh.
“Cậu làm gì mà thập thò a? Tôi đã nói muốn đi ra thì cứ tự nhiên mà đi, cậu xem đi, là khuôn mặt chột dạ a.” Phương Đề Lê nhịn không được đối đoàn viên bên cạnh lải nhải, tuy rằng bản thân là người dẫn đầu, mang đoàn viên về sân bay là hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cô nếu giúp được thì sẽ giúp hết mình.
“A tôi sợ có người phát hiện mang theo nhiều bình rượu ngon a……” Đoàn viên kia giải thích, vừa nhấc đầu liền phát hiện có người nhìn thẳng chằm chằm Phương Đề Lê, khóe miệng còn hàm chứa cười. “Đại Phương, người đàn ông kia biết cậu phải không? Tới đón cơ, bạn trai nha?” Nói xong còn ái muội đẩy đẩy bên người Phương Đề Lê.
“Tôi lại không gọi người tới đón cơ……” Phương Đề Lê mới nói xong, trong óc lập tức liền hiện lên một thân ảnh cao lớn. Được rồi, quả thật có người thực yêu tới đón cơ. “Địch Ấp Chấn, không phải đã nói với anh em sẽ tự về thẳng nhà sao?”
Nhìn đến Phương Đề Lê miệng mặc dù oán giận, đáy mắt lại mỉm cười , đoàn viên lại đẩy đẩy cô. “Giới thiệu một chút bạn trai cậu đi, nhanh chút.”
Ánh mắt Phương Đề Lê tiếp xúc đôi mắt mỉm cười kia của Địch Ấp Chấn, mặt còn hơi hơi đỏ. “Không phải bạn trai! Thực sự không phải……”
Chỉ thấy Địch Ấp Chấn hạ mày rậm, đi tới tiếp nhận xe đẩy của cô, sau đó một tay ôm cô vào bên người. Động tác này mang ý vị chiếm hữu cực kỳ, khiến cho sự phủ nhận của cô trở nên vô nghĩa.
Lúc này nàng lần này mang đoàn viên có mấy cái gặp được, còn ủng lại đây vô giúp vui. Mọi người thật đúng là ồn ào lên, cứng rắn muốn nàng giới thiệu này lặng yên ít lời nam nhân.
“Ai nha, anh thật đáng ghét.” Phương Đề Lê hãy còn mỉm cười với Địch Ấp Chấn. “Anh thực sự không phải bạn trai, anh ta là……”
“Là cái gì? Người theo đuổi? Hay là tình nhân?” Mọi người ồn ào.
Phương Đề Lê trợn mắt mãnh liệt. “Phải, anh ta là mãnh nam của tôi, ghen tị sao?”
Không nghĩ tới mọi người cư nhiên cười ha ha lên.
“Mãnh nam, mãnh nam, mãnhnam……” Mọi người cư nhiên vỗ tay, bắt đầu thét to đứng lên.
Phương Đề Lê chạy nhanh lại vung tay. “Câm miệng, chờ một chút bị cảnh sát đuổi ra. Anh ta là lão công của tôi!”
Lão công?!
Đáp án này khiến mọi người đều ngây dại.
Phương Đề Lê thừa cơ chạy nhanh đến kéo Địch Ấp Chấn ra bên ngoài. Trời ạ, thật sự rất mất mặt, cô thường xuyên ra vào sân bay quốc tế, vạn nhất bị nhận ra, kia thật là…
Đến bãi đỗ xe, cô đem hành lý quăng cho mãnh nam…… Không, là lão công xử lý, sau đó đỏ mặt trốn vào xe Địch Ấp Chấn.
Địch Ấp Chấn ung dung sắp xếp hành lý, sau đó ngồi vào chỗ tay lái, không vội khởi động xe mà xoay người về phía cô, ánh mắt sáng quắc.
“Anh thế nào còn không lái xe?” Phương Đề Lê mới vừa nhấc đầu, mặt lập tức đỏ. “Anh thật đáng ghét. Không phải nói bề bộn nhiều việc sao? Không phải nói với anh em sẽ đón xe bus về nhà sao? Làm chi lại đi một chuyến?” Miệng oán giận, nhưng đáy lòng cô lại cảm thấy cao hứng. Kỳ thực khoảnh khắc vừa mới nhìn thấy anh, cô thật muốn thẳng tiến vào trong lòng anh, hảo hảo ôm anh một cái.
Cô cực kì nhớ anh. Nhưng là cô vĩnh viễn sẽ không thừa nhận.
Chính là lúc này đây, khi anh đang ở trước mặt, lại dùng ánh mắt nóng cháy như vậy nhìn cô, dùng sự nhớ nhung tha
Hủy bỏ?
Thẩm Phái Quân nhịn không được kinh ngạc nhìn ông chủ của mình. Địch tiên sinh rốt cuộc muốn đi đâu? Vẫn là có cái gì mới, quan trọng hơn cả cuộc hẹn này.
“Địch tiên sinh, ngày mai buổi sáng 10 giờ rưỡi còn có hội nghị chủ quản, thời gian như vậy chỉ sợ bị xung đột. Mà nếu đem thời gian đẩy sớm, chỉ sợ Địch tiên sinh sẽ vất vả, đến văn phòng sớm một chút.”
“Đến văn phòng sớm một chút……” Ngón tay thon dài Địch Ấp Chân gõ trên bàn. “9 giờ rưỡi tốt lắm, chat webcam hội nghị sửa đến 9 giờ rưỡi.”
“Như vậy Địch tiên sinh hôm nay muốn đổi hành trình như thế nào? Cần tôi hỗ trợ sao?” Kỳ thực Thẩm Phái Quân có vẻ muốn biết, hắn vì sao phải cải biến hành trình, cô liền biết việc này quan trọng không kém gì hội nghị hay dự án cần bàn bạc.
“Không cần, tôi có chút việc riêng cần xử lý. Cô hôm nay có thể đúng giờ tan tầm, tôi hôm nay cũng sẽ không đến văn phòng.” Hắn vừa nói xong lập tức đứng dậy, đem máy tính xách tay trên bàn thu cất vào, dường như thực sự không thấy cô tồn tại mà tự mình xử lý mọi việc.
Thẩm Phái Quân đầu tiên là sững sờ, sau đó mới cúi chào rồi ra ngoài.
Có lẽ nên cảm ơn CEO đã không thấy được sự thất lễ nho nhỏ của mình, nhưng nghĩ đến trong mắt Địch tiên chỉ xem quan hệ với cô chỉ đơn thuần là quan hệ công việc, cô liền có cảm giác thương tâm mất mát.
Mà Địch Ấp Chấn căn bản không thấy được ánh mất thất lạc của cô, nhanh chóng thu thập mọi thứ, cầm chìa khóa xe bước đi.
Không đến 10 phút, một chiếc xe màu thâm lam liền rời khỏi Nguyên Tố hướng sân bay Đào Viên đi đến. Mà trên đường, anh còn dừng lại mua chén nho dữu trà xanh, mới tiếp tục ra đi.
Không đến một giờ, anh thuận lợi đến đại sảnh nhập cảnh của sân bay.
Ánh mắt nhìn chằm chằm cửa ra, trong đầu đã có những rung động bất đồng. Đó là một cảm giác chờ mong. Cho dù đã tới đón vô số lần, nhưng khát vọng được nhìn thấy cô chưa từng suy giảm.
Lần này thậm chí càng mãnh liệt.
Anh nghĩ đến biện pháp đem cô giữ bên người nhiều một chút, bằng không sao chịu nổi những ngày cách xa quá đáng thế này? Tuy rằng anh chưa bao giờ từng đem sự nhung nhớ dày vò này nói ra miệng, nhưng là trong tâm tư anh không thể nào phủ nhận.
Cảm giác như là đợi trăm ngàn năm, thân ảnh quen thuộc kia mới đi ra.
Cô vẫn như cũ đầu búi tóc dài, trang phục thẳng tắp. Trên người áo sơmi cùng quần bò đều là quần áo cũ, nhưng mặc trên người cô lại có cảm giác đặc thù, chính là hương vị đặc sắc của riêng cô.
Cô một bên nói chuyện với người bên cạnh, một bên bắt tay làm tăng mạnh ngữ khí. Ngay cả bộ dạng nói chuyện tùy tiện nửa điểm cũng không thay đổi. Địch Ấp Chấn không tự giác cười một chút, hoàn toàn làm mềm đi những đường trên khuôn mặt cứng ngắc của anh.
“Cậu làm gì mà thập thò a? Tôi đã nói muốn đi ra thì cứ tự nhiên mà đi, cậu xem đi, là khuôn mặt chột dạ a.” Phương Đề Lê nhịn không được đối đoàn viên bên cạnh lải nhải, tuy rằng bản thân là người dẫn đầu, mang đoàn viên về sân bay là hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cô nếu giúp được thì sẽ giúp hết mình.
“A tôi sợ có người phát hiện mang theo nhiều bình rượu ngon a……” Đoàn viên kia giải thích, vừa nhấc đầu liền phát hiện có người nhìn thẳng chằm chằm Phương Đề Lê, khóe miệng còn hàm chứa cười. “Đại Phương, người đàn ông kia biết cậu phải không? Tới đón cơ, bạn trai nha?” Nói xong còn ái muội đẩy đẩy bên người Phương Đề Lê.
“Tôi lại không gọi người tới đón cơ……” Phương Đề Lê mới nói xong, trong óc lập tức liền hiện lên một thân ảnh cao lớn. Được rồi, quả thật có người thực yêu tới đón cơ. “Địch Ấp Chấn, không phải đã nói với anh em sẽ tự về thẳng nhà sao?”
Nhìn đến Phương Đề Lê miệng mặc dù oán giận, đáy mắt lại mỉm cười , đoàn viên lại đẩy đẩy cô. “Giới thiệu một chút bạn trai cậu đi, nhanh chút.”
Ánh mắt Phương Đề Lê tiếp xúc đôi mắt mỉm cười kia của Địch Ấp Chấn, mặt còn hơi hơi đỏ. “Không phải bạn trai! Thực sự không phải……”
Chỉ thấy Địch Ấp Chấn hạ mày rậm, đi tới tiếp nhận xe đẩy của cô, sau đó một tay ôm cô vào bên người. Động tác này mang ý vị chiếm hữu cực kỳ, khiến cho sự phủ nhận của cô trở nên vô nghĩa.
Lúc này nàng lần này mang đoàn viên có mấy cái gặp được, còn ủng lại đây vô giúp vui. Mọi người thật đúng là ồn ào lên, cứng rắn muốn nàng giới thiệu này lặng yên ít lời nam nhân.
“Ai nha, anh thật đáng ghét.” Phương Đề Lê hãy còn mỉm cười với Địch Ấp Chấn. “Anh thực sự không phải bạn trai, anh ta là……”
“Là cái gì? Người theo đuổi? Hay là tình nhân?” Mọi người ồn ào.
Phương Đề Lê trợn mắt mãnh liệt. “Phải, anh ta là mãnh nam của tôi, ghen tị sao?”
Không nghĩ tới mọi người cư nhiên cười ha ha lên.
“Mãnh nam, mãnh nam, mãnhnam……” Mọi người cư nhiên vỗ tay, bắt đầu thét to đứng lên.
Phương Đề Lê chạy nhanh lại vung tay. “Câm miệng, chờ một chút bị cảnh sát đuổi ra. Anh ta là lão công của tôi!”
Lão công?!
Đáp án này khiến mọi người đều ngây dại.
Phương Đề Lê thừa cơ chạy nhanh đến kéo Địch Ấp Chấn ra bên ngoài. Trời ạ, thật sự rất mất mặt, cô thường xuyên ra vào sân bay quốc tế, vạn nhất bị nhận ra, kia thật là…
Đến bãi đỗ xe, cô đem hành lý quăng cho mãnh nam…… Không, là lão công xử lý, sau đó đỏ mặt trốn vào xe Địch Ấp Chấn.
Địch Ấp Chấn ung dung sắp xếp hành lý, sau đó ngồi vào chỗ tay lái, không vội khởi động xe mà xoay người về phía cô, ánh mắt sáng quắc.
“Anh thế nào còn không lái xe?” Phương Đề Lê mới vừa nhấc đầu, mặt lập tức đỏ. “Anh thật đáng ghét. Không phải nói bề bộn nhiều việc sao? Không phải nói với anh em sẽ đón xe bus về nhà sao? Làm chi lại đi một chuyến?” Miệng oán giận, nhưng đáy lòng cô lại cảm thấy cao hứng. Kỳ thực khoảnh khắc vừa mới nhìn thấy anh, cô thật muốn thẳng tiến vào trong lòng anh, hảo hảo ôm anh một cái.
Cô cực kì nhớ anh. Nhưng là cô vĩnh viễn sẽ không thừa nhận.
Chính là lúc này đây, khi anh đang ở trước mặt, lại dùng ánh mắt nóng cháy như vậy nhìn cô, dùng sự nhớ nhung tha
»Tag: Trang 2 - Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 
