Đọc Truyện Ma - Ngã Ba Thiên Lôi
ồi bước xuống trố mắt nhìn "Không lẽ bà già ngồi sau mình ngồi không vững bị té xuống đường? Mình không dám chạy nhanh và đoạn đường này đâu có bị giằn xóc!". Anh chàng nhìn ngược lại đoạn đường mình vừa mới chạy qua song tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng nào cả.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng của Tới tựa như luồng điện "MA!?". Vậy là Tới vội leo lên xe rồ ga chạy một mạch về kho không dám nhìn lại.
Về tới nơi chàng trai bèn mở hết đèn trong đèn ngoài rồi lên giường trùm kín chăn lại, Từ hồi nào tới giờ gặp lúc ai kể chuyện ma thì Tới khoái lắm, anh nghe là vì hiếu kỳ và xem đó là chuyện trà dư tử hậu nhằm giải trí mua vui chứ không hề tin trên đời này có ma. Bởi thế chuyện khi nãy bà già thình lìnhbiến mất khiến Tới phải tin vào điều mà lau nay anh thường cho là "chuyện tào lao".
Chàng thanh niên nằm lo lắng vì chỗ anh dừng xe kiếm bà già cách nơi này không xa "Lạy trời phật đừng cho bà ấy tìm đến đây... Chứ nếu không thì con chết vì đứng tim mất!". Anh chợt nhớ lại những gì bà già kể lại "Bà ta nói những vụ sét đánh đều xảy ra gần bên cái ao... Ôi lạy trời cho nó không phải là cái ao nằm sát bên nhà kho này!". Dù cho hoang mang nhưng đén qua nửa đêm thì Tới cũng thiếp dần đi trong mệt mỏi quên cả việc đặt bẫy chuột.
Đang ngủ chàng trai lại bị cảm giác nhồn nhột quấy rầy như thể bàn tay ai sờ soạng trên ngực. "Lại gặp cái thứ quái quỉ hôm trước chui vào chăn phá mình nữa đây?" Tuy đã tỉnh ngủ nhưng Tới vẫn nằm yên nhắm mắt, anh tập trung định hướng xem "cái thứ gì đó" đang bò tới đâu trên người mình rồi bất ngờ vung tay chộp bắt.
"Bắt được mày rồi nghe con!" Tới vùng dậy để xem mình vừa chộp được thứ gì thì nghe.
- Ui! Anh làm đau tay em!
Tới giật mình ngó xuống thấy mình đang nắm chặt bàn tay thon thả trắng hồng, anh quay ngang nhìn và ngạc nhiên thốt lên.
- Tâm!?
Thật vậy, cô gái ngồi xổm trên nền nhà, một tay giấu sau vành nón lá đang mỉm cười nhìn anh e thẹn ấy là Tâm.
Tới vội vang buông tay cô gái.
- Anh xin lỗi... Tại hôm giờ đang ngủ anh cứ bị... tưởng như gián, chuột bò vào chăn chứ!... Ủa? mà có chuyện gì không mà Tâm ghé đến đây vào giờ này? - chàng trai liếc về phía cửa nhà kho rồi hỏi tiếp - Ừ! mà sao cửa đóng em lại vào được?
Tâm ấp úng.
- Em... em... em đạp xe từ trên chợ về xomgs trong...nhưng không hiểu vì sao mà từ tối đến giờ cứ đi lòng vòng mãu như người mơ ngủ... khi chạy xe đến đây thì tỉnh lại... Em sợ quá... vào đây gọi anh cầu cứu thì thấy của không khóa nên xông vào đại...
Tới bảo Tâm ngồi tạm lên giường đoạn anh đi về phía của kho kiểm tra lại "Mình nhớ hình như đã khóa rồi mà? Không lẽ lúc tối do hoảng quá nên quên cả khóa cửa như mọi hôm ư?".
Sực nhớ tới lời Tâm vừa nói, anh hỏi.
- Vậy là Tâm rời nhà từ lúc còn sớm sao? Và chạy xe mà không biết mình đi đâu?
Tâm nhìn chàng thanh niên gật đầu xác nhận. Tới nói nhỏ, giọng nghi hoặc.
- Không lẽ giống như chuyện anh từng nghe kể về những trường hợp bị "ma dắt" đi lòng vòng làm lạc đường?
Nghe thế cô gái lộ vẻ lo sợ ngồi nhích lại chạm vào người Tới.
- Anh định nói em là đã gặp ... ma hả?
- Anh đoán vậy thôi! Nhưng không sao giờ đây mình có đến... hai người và đèn đuốc sáng trưng như thế nàu thì có lẽ ma cũng không dám vào đây để nhát đâu!
Thấy Tâm có vẻ mệt mỏi, Tới đến bàn có ấm trà rót ra ly.
- Nếu không ngại thì anh mời Tâm uống chút nước rồi nằm tạm trên giường này nghỉ ngơi cho đến sáng mai hãy tính....
- Đêm khuya như thế này em còn dám đi đâu nữa... nhưng nếu em nằm đây thì anh ngủ ở đâu?
Chàng trai chỉ chiếc ghế dựa nơi bà nước.
- Anh sẽ ngủ tạm trê đó cũng được mà... - Tới nói cô gái yên lòng - ... bình thường đi xe đò anh cũng hay ngủ ngồi như thế quen rồi....
Tâm nhìn quanh mắt còn lộ vẻ bất an.
- Hay... hay là... - giọng cô gái ngượng nghịu - Hay là anh cùng ngủ chung trên giường này... vì em... sợ lắm...
Tới bất ngờ vì lời đề nghị của cô gái, anh hơi lúng túng.
- Nhưng... như thế... như thế... sẽ bất tiện cho... Tâm...
- Không sao đâu! Có anh nằm kề bên em sẽ đỡ sợ hơn nhiều lắm...
Tới cũng muốn tranh thủ ngả lưng nghỉ ngơi nên không muốn đôi co nữa đành chiều ý cô gái. Cái giường cá nhân có vẻ chật khi chứa cả hai người cho nên Tâm và Tới phải nằm đấu lưng vào nhau. Cô gáo nằm xoay mặt vào vách, bàn tay trái keoh vào giữa hai đùi. Riêng chàng trai cũng thấy an dạ vì đã có người ở cùng không còn lo bị bà già ma ám ảnh nữa.
Mùi hương trinh nữ thoang thoảng da thịt mềm mại của Tâm chamk vào người khiến tim chàng trai đập mạnh, lòng xốn xang.
Nằm im một lát Tới lại nghe cô gái nói giọng run run.
- Tâm... Tâm... vẫn còn sợ lắm anh Tới ơi... Anh có thể... ôm... ôm em được không?
Tới miễn cưỡng đổi thế nằm và ôm lấy hông Tâm, khuôn mặt anh áp vào mái tóc ngây ngất hương thơm của nàng thiếu nữ trinh nguyên... Lửa ham muốn đang âm ỉ trong lòng cứ chực bốc lên nhưng chàng trai trẻ cố kềm nén lại.
Mùi hương từ mái tóc của Tâm nhè nhẹ và dìu dịu, nó vừa như một thức thuốc kích thích ham muốn nhưng cũng là liều thuốc an thần giúp Tới dần dần tìm lại được giấc ngủ đã bị phá ngang.
- Tới ơi! Thức dậy đi! Coi bộ tối qua đánh chén say dữ lắm sao mà giờ này còn nằm khò thế kia?
Nghe thấy tiếng ông chủ Tới giật mình choàng dậy, anh hớt hải nhìn quanh tìm Tâm "Hú vía! Không có cô ấy ở đây! Hay là khuya qua mình nằm mơ nhỉ?".
Anh trả lời với ông Vạn Sanh.
- Hơ.. Tại tối qua em thức hơi khuya vì... mấy con chuột quậy quá chứ có say sưa gì đâu...
- Nói đùa vậy thôi! Bây giờ trời vẫn còn sớm mà. Bữa nay anh có công việc đi Tây Ninh nên tranh thủ ghé qua thăm chú một chút. Khi nãy đi loanh quoanh nhìn công việc giao cho chú vẫn được tiến hành đúng tiến độ làm anh rất hài lòng! Chú chịu cực giúp anh thêm ít lâu nữa nhé! Khi cơ xưởng đã đâu vào đó rồi thì anh sẽ sắp xếp công việc nhàn nhã hơn cho chú! Bây giờ thay đồ rồi ra xe đi ăn sáng với a
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng của Tới tựa như luồng điện "MA!?". Vậy là Tới vội leo lên xe rồ ga chạy một mạch về kho không dám nhìn lại.
Về tới nơi chàng trai bèn mở hết đèn trong đèn ngoài rồi lên giường trùm kín chăn lại, Từ hồi nào tới giờ gặp lúc ai kể chuyện ma thì Tới khoái lắm, anh nghe là vì hiếu kỳ và xem đó là chuyện trà dư tử hậu nhằm giải trí mua vui chứ không hề tin trên đời này có ma. Bởi thế chuyện khi nãy bà già thình lìnhbiến mất khiến Tới phải tin vào điều mà lau nay anh thường cho là "chuyện tào lao".
Chàng thanh niên nằm lo lắng vì chỗ anh dừng xe kiếm bà già cách nơi này không xa "Lạy trời phật đừng cho bà ấy tìm đến đây... Chứ nếu không thì con chết vì đứng tim mất!". Anh chợt nhớ lại những gì bà già kể lại "Bà ta nói những vụ sét đánh đều xảy ra gần bên cái ao... Ôi lạy trời cho nó không phải là cái ao nằm sát bên nhà kho này!". Dù cho hoang mang nhưng đén qua nửa đêm thì Tới cũng thiếp dần đi trong mệt mỏi quên cả việc đặt bẫy chuột.
Đang ngủ chàng trai lại bị cảm giác nhồn nhột quấy rầy như thể bàn tay ai sờ soạng trên ngực. "Lại gặp cái thứ quái quỉ hôm trước chui vào chăn phá mình nữa đây?" Tuy đã tỉnh ngủ nhưng Tới vẫn nằm yên nhắm mắt, anh tập trung định hướng xem "cái thứ gì đó" đang bò tới đâu trên người mình rồi bất ngờ vung tay chộp bắt.
"Bắt được mày rồi nghe con!" Tới vùng dậy để xem mình vừa chộp được thứ gì thì nghe.
- Ui! Anh làm đau tay em!
Tới giật mình ngó xuống thấy mình đang nắm chặt bàn tay thon thả trắng hồng, anh quay ngang nhìn và ngạc nhiên thốt lên.
- Tâm!?
Thật vậy, cô gái ngồi xổm trên nền nhà, một tay giấu sau vành nón lá đang mỉm cười nhìn anh e thẹn ấy là Tâm.
Tới vội vang buông tay cô gái.
- Anh xin lỗi... Tại hôm giờ đang ngủ anh cứ bị... tưởng như gián, chuột bò vào chăn chứ!... Ủa? mà có chuyện gì không mà Tâm ghé đến đây vào giờ này? - chàng trai liếc về phía cửa nhà kho rồi hỏi tiếp - Ừ! mà sao cửa đóng em lại vào được?
Tâm ấp úng.
- Em... em... em đạp xe từ trên chợ về xomgs trong...nhưng không hiểu vì sao mà từ tối đến giờ cứ đi lòng vòng mãu như người mơ ngủ... khi chạy xe đến đây thì tỉnh lại... Em sợ quá... vào đây gọi anh cầu cứu thì thấy của không khóa nên xông vào đại...
Tới bảo Tâm ngồi tạm lên giường đoạn anh đi về phía của kho kiểm tra lại "Mình nhớ hình như đã khóa rồi mà? Không lẽ lúc tối do hoảng quá nên quên cả khóa cửa như mọi hôm ư?".
Sực nhớ tới lời Tâm vừa nói, anh hỏi.
- Vậy là Tâm rời nhà từ lúc còn sớm sao? Và chạy xe mà không biết mình đi đâu?
Tâm nhìn chàng thanh niên gật đầu xác nhận. Tới nói nhỏ, giọng nghi hoặc.
- Không lẽ giống như chuyện anh từng nghe kể về những trường hợp bị "ma dắt" đi lòng vòng làm lạc đường?
Nghe thế cô gái lộ vẻ lo sợ ngồi nhích lại chạm vào người Tới.
- Anh định nói em là đã gặp ... ma hả?
- Anh đoán vậy thôi! Nhưng không sao giờ đây mình có đến... hai người và đèn đuốc sáng trưng như thế nàu thì có lẽ ma cũng không dám vào đây để nhát đâu!
Thấy Tâm có vẻ mệt mỏi, Tới đến bàn có ấm trà rót ra ly.
- Nếu không ngại thì anh mời Tâm uống chút nước rồi nằm tạm trên giường này nghỉ ngơi cho đến sáng mai hãy tính....
- Đêm khuya như thế này em còn dám đi đâu nữa... nhưng nếu em nằm đây thì anh ngủ ở đâu?
Chàng trai chỉ chiếc ghế dựa nơi bà nước.
- Anh sẽ ngủ tạm trê đó cũng được mà... - Tới nói cô gái yên lòng - ... bình thường đi xe đò anh cũng hay ngủ ngồi như thế quen rồi....
Tâm nhìn quanh mắt còn lộ vẻ bất an.
- Hay... hay là... - giọng cô gái ngượng nghịu - Hay là anh cùng ngủ chung trên giường này... vì em... sợ lắm...
Tới bất ngờ vì lời đề nghị của cô gái, anh hơi lúng túng.
- Nhưng... như thế... như thế... sẽ bất tiện cho... Tâm...
- Không sao đâu! Có anh nằm kề bên em sẽ đỡ sợ hơn nhiều lắm...
Tới cũng muốn tranh thủ ngả lưng nghỉ ngơi nên không muốn đôi co nữa đành chiều ý cô gái. Cái giường cá nhân có vẻ chật khi chứa cả hai người cho nên Tâm và Tới phải nằm đấu lưng vào nhau. Cô gáo nằm xoay mặt vào vách, bàn tay trái keoh vào giữa hai đùi. Riêng chàng trai cũng thấy an dạ vì đã có người ở cùng không còn lo bị bà già ma ám ảnh nữa.
Mùi hương trinh nữ thoang thoảng da thịt mềm mại của Tâm chamk vào người khiến tim chàng trai đập mạnh, lòng xốn xang.
Nằm im một lát Tới lại nghe cô gái nói giọng run run.
- Tâm... Tâm... vẫn còn sợ lắm anh Tới ơi... Anh có thể... ôm... ôm em được không?
Tới miễn cưỡng đổi thế nằm và ôm lấy hông Tâm, khuôn mặt anh áp vào mái tóc ngây ngất hương thơm của nàng thiếu nữ trinh nguyên... Lửa ham muốn đang âm ỉ trong lòng cứ chực bốc lên nhưng chàng trai trẻ cố kềm nén lại.
Mùi hương từ mái tóc của Tâm nhè nhẹ và dìu dịu, nó vừa như một thức thuốc kích thích ham muốn nhưng cũng là liều thuốc an thần giúp Tới dần dần tìm lại được giấc ngủ đã bị phá ngang.
- Tới ơi! Thức dậy đi! Coi bộ tối qua đánh chén say dữ lắm sao mà giờ này còn nằm khò thế kia?
Nghe thấy tiếng ông chủ Tới giật mình choàng dậy, anh hớt hải nhìn quanh tìm Tâm "Hú vía! Không có cô ấy ở đây! Hay là khuya qua mình nằm mơ nhỉ?".
Anh trả lời với ông Vạn Sanh.
- Hơ.. Tại tối qua em thức hơi khuya vì... mấy con chuột quậy quá chứ có say sưa gì đâu...
- Nói đùa vậy thôi! Bây giờ trời vẫn còn sớm mà. Bữa nay anh có công việc đi Tây Ninh nên tranh thủ ghé qua thăm chú một chút. Khi nãy đi loanh quoanh nhìn công việc giao cho chú vẫn được tiến hành đúng tiến độ làm anh rất hài lòng! Chú chịu cực giúp anh thêm ít lâu nữa nhé! Khi cơ xưởng đã đâu vào đó rồi thì anh sẽ sắp xếp công việc nhàn nhã hơn cho chú! Bây giờ thay đồ rồi ra xe đi ăn sáng với a
»Tag: Trang 3 - Đọc Truyện Ma - Ngã Ba Thiên Lôi ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 