Đọc Truyện Ma - Ngã Ba Thiên Lôi
lần nữa "Chẳng có con mẹt nào cả... Chắc tại mình ngủ mơ hay tưởng tượng ra thôi!".
Chàng trai nằm xuống ngủ tiếp được một lúc thì cảm giác lạ ấy lại xuất hiện nhưng lần này nó "bò" trên ngực và bụng anh ta. Tới mở bừng mắt, ngóc đầu nhìn xuống phần thân trước của mình rồi đưa tay chà xát ngay chỗ nhưng cũng chả thấy gì lạ.
Một lát sau, cảm giác nhồn nhột lại đến, Tới phát cáu ngồi bật dậy lấy tìm kiếm cả dưới gầm giường và sàn nhà "Lạ thiệt!Chẳng thấy con ma nào cả!". Vừa buộc miệng thốt lên câu đó thì Tới chợt khựng lại với ý nghĩ vừa ập đến "MA?!".
Bất giác anh thanh niên đưa mắt nhìn quanh căn nhà kho rộng chất đầy vật liệu và thiết bị, phụ tùng. Mọi thứ vẫn nằm nguyên vị im ắng dưới ánh đèn sáng choang. Tới cười khẩy một mình "Làm gì có ma! Chỗ này trước đây vốn là ruộng lúa nào phải khu nhị tỳ chôn xác chết đâu mà có ma cỏ... Rõ ràng là mình lại nhát mình rồi!".
Có tiếng động nhẹ đằng lưng làm Tới giật mình quay phắt lại và kịp nhìn thấy một con chuột vừa từ xó nào đó chạy băng ngang qua trước mắt anh chui vào khe hở giữa các bao xi măng xếp thành nhiều chồng cao ngất.
Tới sực cười vỗ nhẹ bàn tay vào trán mình "Có vậy mà nãy giờ mình lại không nghĩ ra.. Hóa ra thủ phạm quấy rồi mình từ đầu hôm đến giờ có thể là mấy con chuột nhắt này đây! Được rồi, tạm thời tha cho bọn bây đêm nay nhưng ngày mai tao sẽ mua bả chuột về thuốc thì bây sẽ tiêu đời!".
Chàng công nhân nhìn đồng hồ và chép miệng.
- Nửa đêm rồi! Nếu cứ bị mấy con chuột quấy phá kiểu này thì không thể nào ngủ yên làm sao mai có sức làm việc đây?
Tới lấy thêm nhiều chiêc chiếu trải lên giường anh treo mùng rồi tấn, chặn kỹ càng đoạn thoải mái nằm xuống "Giờ thì bọn chuột, gián, muỗi mòng hết đường chui vào đay quấy quả mình rồi!".
Xem chừng như bọn chuột bọ bó tay thật cho nên từ lúc đó cho đến sáng chàng trai đánh một giấc ngon lành.
Chiều hôm sau, Tới lên chợ uống cà phê nhân tiện mua đò về bẫy chuột, khi đi ngang qua ngã ba mà hôm trước đưa Tâm về, anh cho xe chạy chậm chậm để quan sát con đường vắng tanh buồn hiu "Ôi, giá như lúc này mình tình cờ gặp Tâm ở đây và mời nàng đi uống nước nhỉ?".
Qua ánh hoàng hôn, con đường rẽ vào nhà Tâm trông ảm đạm nhà cửa thưa thớt, lụp sụp, có lẽ vì thế mà cây hoang mọc nhiều hơn là vườn tược. "Không biết nếu đi vào sâu thêm nữa thì quang cảnh có đổi khác gì không chứ khung cảnh ở đây hoang sơ trông như xóm nghèo của người cùng khổ...". Nhưng hình ảnh của cô gái quá giang hôm nọ trong tâm trí Tới thì khác hẳn "Gương mặt xinh xắn, dáng người trắng trẻo sang cả trông nàng không có vẻ gì là dân lao động làm lụng lam lũ, vất vả... Tâm hẳn là một tiểu thư con nhà khá giả nên khó mà tin gia đình cô lại chọn sinh sống ở một nơi quạnh quẽ như thế này mà không phải là khu phố thị. Nếu cô ấy không dối gạt mình về nơi trú ngụ thì chắc là gia cảnh phải có điều gì uẩn khúc, trắc trở nên mới về sống nơi đây!".
Lúc quay về nhang qua ngã ba ấy, Tới loáng thoáng trông thấy bóng dáng người phụ nữ mặc bộ bà ba trắng đang đứng bên đường "Trông dáng quen quen dường như Tâm thì phải?", bất chợt anh nghe tim mình đập rộn ràng.
Tới tấp dần xe vào lề, đèn xe chiếu rọi vào nơi người thiếu phụ đang đứng. Dù nghĩ là Tâm xong anh vẫn dè chừng vì sợ lầm với người khác.
- Cô đang đón xe phải không?
Người phụ nữ mặc bộ bà ba trắng quay lại.
- Chú chạy xe ôm phải không? Làm ơn cho tôi về ngã ba Thiên Lôi.
Qua ánh đèn xe người phụ nữ đang đứng bên đường không phải là cô gái trẻ như anh tưởng tượng mà là một... bà già. Lỡ rồi! Tuy thất vọng trong lòng nhưng chàng trai vốn tốt bụng vẫn cố vui vẻ.
- Cháu cũng về ngay ngã ba ấy. Vậy dì lên xe đi để cháu đưa về...
Bà già lọm khọm ngồi lên xe, miệng không ngớt lời càm ràm.
- Thiệt tình. Không biết sao mà dạo gần đây đón xe ôm trên đoạn đường này khó quá! Chờ cả buổi chẳng thấy ai cả, may sao có chú em chạy qua... Từ đây về đó chú tính bao nhiêu?
- Cháu không chạy xe ôm... Chẳng qua thấy dì đang đón xe mà trời đã tối nên ghé lại chở giúp dì một đoạn...
- Thiệt vậy sao? Ui, thời buổi này còn có người tốt bụng đến thế? Cảm ơn chú em nhiều lắm!
Dọc đường Tới hỏi cho có chuyện để đỡ tẻ nhạt.
- Dì ơi! Dì là người địa phương nên chắc biết vì sao người ta lại đặt tên cho ngã ba đó là Thiên Lôi?
- Tôi đoán là chú không phải là người vùng này rồi... Dân ở đây ai mà chả biết đến cái nơi "trời đánh, sét bủa" đó chứ!
- Dì nói vậy là sao cháu chưa hiểu...
- Quả đúng là chú là dân ở xứ khác thật rồi! Nhiều người đã chết tức tưởi vì sét đánh ngay tại ngã ba đó!
- Sét đánh chết nhiều người?
- Ừ! Về mùa mưa giông thì không hiểu sao sấm sét hình như chỉ tập trung về cái ngã ba đó! Nó đã đánh chết rất nhiều người khi đi ngang qua khu vực ấy trong lúc giông sét nổi lên! Lần gần đây nhất là nó đánh chết cô cháy gái tui... Tội nghiệp làm sao, co nhỏ chết không toàn thây!
- Vậy ư? Chuyển xảy ra thế nào hả dì?
- Hôm đó nhà dì có đám nên nó từ trên phố về phụ giúp, lúc nó về ngang qua ngã ba "ác ôn" đó thì trời chuyển cơn giông. Sau này nghe người ta kể lại thì con nhỏđạp xe chạy vào trú dưới tàn cây kế bên cái ao không ngờ bị sét đánh xuống ngay đó... Tội nghiệp lúc đến nhận xác thì thấy thi thể con nhỏ mỗi nơi một mảnh cháy đen như bị thiêu sống vậy!
- Vậy ra như lời dì nói thì ngã ba đó là nơi thường xuyên xảy ra vụ sét đánh gây chết người sao?
- Nếu chú đến sống ở đấy vào màu mưa giông thì sẽ thấy rằng lời dì nói không ngoa chút nào đâu! Cứ như ông trời gom hết sấm sét ở mọi nơi đem về giăng xuống đấy vậy!
Xe chạy đến ngã ba Thiên Lôi, Tới ngoảnh đầu lại hỏi bà già.
- Nhà dì chắc là ở xóm trong phải không? Vậy để cháu đưa dì về tận nhà nhé?
Không nghe thấy tiếng trả lời, chàng trai dừng xe, quay hẳn lại nhìn ra sau và chẳn thấy bà già đâu cả! Chưa tin vào những gì vừa xảy ra Tới vội dựng chân chống xe r
Chàng trai nằm xuống ngủ tiếp được một lúc thì cảm giác lạ ấy lại xuất hiện nhưng lần này nó "bò" trên ngực và bụng anh ta. Tới mở bừng mắt, ngóc đầu nhìn xuống phần thân trước của mình rồi đưa tay chà xát ngay chỗ nhưng cũng chả thấy gì lạ.
Một lát sau, cảm giác nhồn nhột lại đến, Tới phát cáu ngồi bật dậy lấy tìm kiếm cả dưới gầm giường và sàn nhà "Lạ thiệt!Chẳng thấy con ma nào cả!". Vừa buộc miệng thốt lên câu đó thì Tới chợt khựng lại với ý nghĩ vừa ập đến "MA?!".
Bất giác anh thanh niên đưa mắt nhìn quanh căn nhà kho rộng chất đầy vật liệu và thiết bị, phụ tùng. Mọi thứ vẫn nằm nguyên vị im ắng dưới ánh đèn sáng choang. Tới cười khẩy một mình "Làm gì có ma! Chỗ này trước đây vốn là ruộng lúa nào phải khu nhị tỳ chôn xác chết đâu mà có ma cỏ... Rõ ràng là mình lại nhát mình rồi!".
Có tiếng động nhẹ đằng lưng làm Tới giật mình quay phắt lại và kịp nhìn thấy một con chuột vừa từ xó nào đó chạy băng ngang qua trước mắt anh chui vào khe hở giữa các bao xi măng xếp thành nhiều chồng cao ngất.
Tới sực cười vỗ nhẹ bàn tay vào trán mình "Có vậy mà nãy giờ mình lại không nghĩ ra.. Hóa ra thủ phạm quấy rồi mình từ đầu hôm đến giờ có thể là mấy con chuột nhắt này đây! Được rồi, tạm thời tha cho bọn bây đêm nay nhưng ngày mai tao sẽ mua bả chuột về thuốc thì bây sẽ tiêu đời!".
Chàng công nhân nhìn đồng hồ và chép miệng.
- Nửa đêm rồi! Nếu cứ bị mấy con chuột quấy phá kiểu này thì không thể nào ngủ yên làm sao mai có sức làm việc đây?
Tới lấy thêm nhiều chiêc chiếu trải lên giường anh treo mùng rồi tấn, chặn kỹ càng đoạn thoải mái nằm xuống "Giờ thì bọn chuột, gián, muỗi mòng hết đường chui vào đay quấy quả mình rồi!".
Xem chừng như bọn chuột bọ bó tay thật cho nên từ lúc đó cho đến sáng chàng trai đánh một giấc ngon lành.
Chiều hôm sau, Tới lên chợ uống cà phê nhân tiện mua đò về bẫy chuột, khi đi ngang qua ngã ba mà hôm trước đưa Tâm về, anh cho xe chạy chậm chậm để quan sát con đường vắng tanh buồn hiu "Ôi, giá như lúc này mình tình cờ gặp Tâm ở đây và mời nàng đi uống nước nhỉ?".
Qua ánh hoàng hôn, con đường rẽ vào nhà Tâm trông ảm đạm nhà cửa thưa thớt, lụp sụp, có lẽ vì thế mà cây hoang mọc nhiều hơn là vườn tược. "Không biết nếu đi vào sâu thêm nữa thì quang cảnh có đổi khác gì không chứ khung cảnh ở đây hoang sơ trông như xóm nghèo của người cùng khổ...". Nhưng hình ảnh của cô gái quá giang hôm nọ trong tâm trí Tới thì khác hẳn "Gương mặt xinh xắn, dáng người trắng trẻo sang cả trông nàng không có vẻ gì là dân lao động làm lụng lam lũ, vất vả... Tâm hẳn là một tiểu thư con nhà khá giả nên khó mà tin gia đình cô lại chọn sinh sống ở một nơi quạnh quẽ như thế này mà không phải là khu phố thị. Nếu cô ấy không dối gạt mình về nơi trú ngụ thì chắc là gia cảnh phải có điều gì uẩn khúc, trắc trở nên mới về sống nơi đây!".
Lúc quay về nhang qua ngã ba ấy, Tới loáng thoáng trông thấy bóng dáng người phụ nữ mặc bộ bà ba trắng đang đứng bên đường "Trông dáng quen quen dường như Tâm thì phải?", bất chợt anh nghe tim mình đập rộn ràng.
Tới tấp dần xe vào lề, đèn xe chiếu rọi vào nơi người thiếu phụ đang đứng. Dù nghĩ là Tâm xong anh vẫn dè chừng vì sợ lầm với người khác.
- Cô đang đón xe phải không?
Người phụ nữ mặc bộ bà ba trắng quay lại.
- Chú chạy xe ôm phải không? Làm ơn cho tôi về ngã ba Thiên Lôi.
Qua ánh đèn xe người phụ nữ đang đứng bên đường không phải là cô gái trẻ như anh tưởng tượng mà là một... bà già. Lỡ rồi! Tuy thất vọng trong lòng nhưng chàng trai vốn tốt bụng vẫn cố vui vẻ.
- Cháu cũng về ngay ngã ba ấy. Vậy dì lên xe đi để cháu đưa về...
Bà già lọm khọm ngồi lên xe, miệng không ngớt lời càm ràm.
- Thiệt tình. Không biết sao mà dạo gần đây đón xe ôm trên đoạn đường này khó quá! Chờ cả buổi chẳng thấy ai cả, may sao có chú em chạy qua... Từ đây về đó chú tính bao nhiêu?
- Cháu không chạy xe ôm... Chẳng qua thấy dì đang đón xe mà trời đã tối nên ghé lại chở giúp dì một đoạn...
- Thiệt vậy sao? Ui, thời buổi này còn có người tốt bụng đến thế? Cảm ơn chú em nhiều lắm!
Dọc đường Tới hỏi cho có chuyện để đỡ tẻ nhạt.
- Dì ơi! Dì là người địa phương nên chắc biết vì sao người ta lại đặt tên cho ngã ba đó là Thiên Lôi?
- Tôi đoán là chú không phải là người vùng này rồi... Dân ở đây ai mà chả biết đến cái nơi "trời đánh, sét bủa" đó chứ!
- Dì nói vậy là sao cháu chưa hiểu...
- Quả đúng là chú là dân ở xứ khác thật rồi! Nhiều người đã chết tức tưởi vì sét đánh ngay tại ngã ba đó!
- Sét đánh chết nhiều người?
- Ừ! Về mùa mưa giông thì không hiểu sao sấm sét hình như chỉ tập trung về cái ngã ba đó! Nó đã đánh chết rất nhiều người khi đi ngang qua khu vực ấy trong lúc giông sét nổi lên! Lần gần đây nhất là nó đánh chết cô cháy gái tui... Tội nghiệp làm sao, co nhỏ chết không toàn thây!
- Vậy ư? Chuyển xảy ra thế nào hả dì?
- Hôm đó nhà dì có đám nên nó từ trên phố về phụ giúp, lúc nó về ngang qua ngã ba "ác ôn" đó thì trời chuyển cơn giông. Sau này nghe người ta kể lại thì con nhỏđạp xe chạy vào trú dưới tàn cây kế bên cái ao không ngờ bị sét đánh xuống ngay đó... Tội nghiệp lúc đến nhận xác thì thấy thi thể con nhỏ mỗi nơi một mảnh cháy đen như bị thiêu sống vậy!
- Vậy ra như lời dì nói thì ngã ba đó là nơi thường xuyên xảy ra vụ sét đánh gây chết người sao?
- Nếu chú đến sống ở đấy vào màu mưa giông thì sẽ thấy rằng lời dì nói không ngoa chút nào đâu! Cứ như ông trời gom hết sấm sét ở mọi nơi đem về giăng xuống đấy vậy!
Xe chạy đến ngã ba Thiên Lôi, Tới ngoảnh đầu lại hỏi bà già.
- Nhà dì chắc là ở xóm trong phải không? Vậy để cháu đưa dì về tận nhà nhé?
Không nghe thấy tiếng trả lời, chàng trai dừng xe, quay hẳn lại nhìn ra sau và chẳn thấy bà già đâu cả! Chưa tin vào những gì vừa xảy ra Tới vội dựng chân chống xe r
»Tag: Trang 2 - Đọc Truyện Ma - Ngã Ba Thiên Lôi ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 