Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2
. Nếu mình vắng mặt,có khi bị họ gọi là ỉ là việt kiều rồi lớn lối, khinh người
Thùy Linh lẩm bẩm:
– Nhỏ này thành bà cụ thật rồi, nó nhiều dễ sợ!
Diệp Trúc giúp bạn chọn trang phục. Thùy Linh mặc bộ đồ gần giống như Diệp Trúc - quần Jean lửng, áo không tay! Chỉ khác về màu sắc mà thôi.
Đúng lúc Thùy Linh chuẩn bị khóa cửa thì điện thoại reo.
– Có lẽ là ba mẹ tao. Hai ông bà đi dự đám cưới ngoài Biên Hòa từ xế trưa!
– Alô! Có phải là gia đình của bà Thùy Liên không ạ?
– Thưa phải. Xin hỏi ...
– Cô nghe đây. Khoảng gần hai tiếng đồng hồ trước bà Thùy Liên và ông Đỗ Phước bị một chiếc xe du lịch chạy ngược chiều tông phải. Bây giờ đang được cấp cứu tại bệnh viện tỉnh. Chúng tôi tìm thấy địa chỉ trong túi xách của bà Thùy Liên nên gọi cho cô. Cô đến ngay nhé !
Buông ống nghe, Thùy Linh sụn xuống, thảng thốt.
– Tai nạn ư? Ba mẹ taọ .... Diệp Trúc luống cuống:
– Ba ****** đang nằm ở đâu? Mình phải tới đó ngay mới được.
– Tao cũng không biết nữa. Còn thằng Thùy Nhân chưa về ...làm sao cho nó hay tin hả mày?
– Thùy Nhân có điện thoại cầm tay không? - Thùy Linh lắc đầu - nếu vậy thì làm sao gọi được? Thùy Linh à, theo tao thì bây giờ tụi mình viết giấy để lại cho nó rồi tới bệnh viện liền đi!
Giờ phút này Thùy Linh chỉ còn biết nghe theo lời Diệp Trúc, Trúc y như người chị chững chạc, nghị lực và hiểu biết nhanh nhẹn suy tính mọi việc. Gọi taxi hai đứa ra bệnh viện tỉnh Đồng Nai. May là hai ông bà Đỗ Phước và Thùy Liên đã đều tỉnh và không bị chấn thương sọ não. Ông Phước bị va chạm nhẹ vùng đầu và sái khớp chân. Bà Thùy Liên ngồi sau nên bị văng ra gãy ngang khủy tay trái. Bà còn chờ theo dõi thêm vì tình trạng chóng mặt xây xẩm và đau nhói nơi lòng ngực.
Bà xúc động cầm tay Diệp Trúc:
– Thật là phúc đức mới khiến xui cháu xuất hiện kịp thời giúp đỡ con gái bác.
– Dạ, hai bác không trầm trọng lắm nên con cũng bớt lo. Bác à, phía vi phạm trốn mất rồi hở bác?
Ông Đỗ Phước lắc đầu:
– Bác cũng không biết nữa. Sau khi tai nạn xảy ra bác bị ngất xủi mà.
Thùy Linh gặng hỏi cha:
– Ba mẹ hoàn toàn không có lỗi chứ?
– Ừ, ba mẹ chạy rất chậm. Còn hắn thì từ phía sau đâm vào. Y như rằng hắn vừa lái xe vừa ngủ gật hay sao ấy.
Thùy Linh dậm chân bồn chồn:
– Hắn mà trốn đi thì hỏng bét!
Diệp Trúc chợt thấy bóng người đàn ông lấp ló bên ngoài cửa, cô níu tay bạn:
– Có phải là hắn không nhỉ?
Cô chạy bay ra ngoài giữ chặt gã đàn ông. Đúng gã là thủ phạm. May là gã thành thật xin lỗi và đề nghị được bồi thường thiệt hại.
– Thưa cô, chúng tôi xin gởi trước cho cô năm triệu đồng rồi sau đó sẽ tính tiếp ạ.
(bạn đang đọc truyện tại khoc.biz ,chúc cácbạn vui vẻ)
– Việc này ...Thùy Linh lừngkhừng.
Diệp Trúc xen ngang, dứt khoát:
– Việc này không thể được. Anh nên gởi giấy tờ tùy thân, giấy xe, bằng lái lại đây rồi sau này mới tính được. Hiện giờ nạn nhân còn chờ kiểm tra tình trạng sức khỏe thế nào. Chúng tôi không thể nhận tiền của anh được đâu.
Gã đàn ông tỏ vẻ khó chịu:
– Cô là ai mà lên tiếng vậy?
Diệp Trúc bước tới gần gã hơn, đặt một tay lên vai gã, cười cười:
– Là chị Hai của con nhỏ này! Được không hả?
Gã giật mình, bên vai bị mấy ngón tay người đẹp ấn đau nhói. Gã đành cười gượng gạo:
– Được được, tôi xin nghe theo quyết định của các cô! đây là các giấy tờ cần thiết, tôi trao cho các cô. Mai mốt dựa theo đó các cô có thể tìm tới. Xin chào!
Trong khi đó bữa tiệc tại nhà Diệp Trúc đã bắt đầu đón khách. Bà Hương quyết định chỉ tổ chức với những người thân quen nhất. Tuy nhiên con số bốn mươi người không phải là nhỏ!
Bình Nguyên giữ đúng lời với Chi Mai, đến khá sớm. Cùng đi với Bình Nguyên là ông Vạn Đại. Tới phút chót bà Vạn Đại phải đi giải quyết công việc gấp nên vắng mặt.
Thế nhưng sự vắng mặt của Diệp Trúc mới là đáng quan tâm nhất. Ông Điền, bà Hương, tất cả đều sốt ruột vô cùng.
Bà Hương hỏi Chi Mai:
– Thật ra con có biết chị Hai con đi đâu không?
– Dạ, chị Hai nói là tới chỗ chị Thùy Linh mời chị Thùy Linh đến dự tiệc.
Ông Điền hối thúc:
– Sao con không mau gọi điện thoại hỏi xem có nó ở đó không?
Chi Mai gãi đầu lúng túng:
– Ba ạ, chị Hai đem theo sổ điện thoại rồi. Con thì không nhớ số!? ...
Bà Hương than thở:
– Thiệt là khổ cho tôi. Chả biết bây giờ nó đang mãi mê ở đâu nữa. Nếu có phải lưu lại đâu đó thì ít nhất cũng phải gọi điện về nhà báo một tiếng chứ.
Đằng này ...con với cái, thiệt tình mà:
Ông Điền đành phải cáo lỗi cùng khách khứa.
Chi Mai đến gần Bình Nguyên:
– Em đã tính toán hết trơn mà cuối cùng vẫn trật lất vầy! Chán ghê vậy đó.
Bình Nguyên mỉm cười an ủi:
– Em không có lỗi đâu nhỏ à. Mà có lẽ Diệp Trúc cũng vậy nữa. Chắc đã xảy ra chuyện gì đó.
Chi Mai nhấp nhỏm:
– Anh Nguyên nói làm em thêm lo nè. Chị ấy mới về, chân ướt chân ráo.
Liệu có thể nào bị bọn trấn lột nó ra tay không nhỉ? Trời ơi ! Phải làm sao bây giờ anh Bình Nguyên?
Bình Nguyên trấn an:
– Diệp Trúc là cô gái mạnh mẽ, chắc là không sao đâu.
À há ! Chi Mai quên rằng chị gái mình rất giỏi võ. Như vậy loại trừ khả năng bị bọn côn đồ quấy phá. Còn lại tình huống nào nữa nhỉ?
Bình Nguyên cũng lo lo nên ăn qua loa vài món ăn, anh làm bộ trò chuyện với người này người kia để nấn ná lại thành. ....người khách còn lại duy nhất của nhà Diệp Trúc.
Mãi đến mười giờ rưỡi chuông điện thoại mới réo vang. Chi Mai nhào tới nhấc ống nghe. Đúng là chị Diệp Trúc! Cô mừng muốn đứng tim.
– Chị Hai à? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chị đi đâu biệt dạng vậy?
Giọng Diệp Trúc thật mềm:
– Chị biết là m
Thùy Linh lẩm bẩm:
– Nhỏ này thành bà cụ thật rồi, nó nhiều dễ sợ!
Diệp Trúc giúp bạn chọn trang phục. Thùy Linh mặc bộ đồ gần giống như Diệp Trúc - quần Jean lửng, áo không tay! Chỉ khác về màu sắc mà thôi.
Đúng lúc Thùy Linh chuẩn bị khóa cửa thì điện thoại reo.
– Có lẽ là ba mẹ tao. Hai ông bà đi dự đám cưới ngoài Biên Hòa từ xế trưa!
– Alô! Có phải là gia đình của bà Thùy Liên không ạ?
– Thưa phải. Xin hỏi ...
– Cô nghe đây. Khoảng gần hai tiếng đồng hồ trước bà Thùy Liên và ông Đỗ Phước bị một chiếc xe du lịch chạy ngược chiều tông phải. Bây giờ đang được cấp cứu tại bệnh viện tỉnh. Chúng tôi tìm thấy địa chỉ trong túi xách của bà Thùy Liên nên gọi cho cô. Cô đến ngay nhé !
Buông ống nghe, Thùy Linh sụn xuống, thảng thốt.
– Tai nạn ư? Ba mẹ taọ .... Diệp Trúc luống cuống:
– Ba ****** đang nằm ở đâu? Mình phải tới đó ngay mới được.
– Tao cũng không biết nữa. Còn thằng Thùy Nhân chưa về ...làm sao cho nó hay tin hả mày?
– Thùy Nhân có điện thoại cầm tay không? - Thùy Linh lắc đầu - nếu vậy thì làm sao gọi được? Thùy Linh à, theo tao thì bây giờ tụi mình viết giấy để lại cho nó rồi tới bệnh viện liền đi!
Giờ phút này Thùy Linh chỉ còn biết nghe theo lời Diệp Trúc, Trúc y như người chị chững chạc, nghị lực và hiểu biết nhanh nhẹn suy tính mọi việc. Gọi taxi hai đứa ra bệnh viện tỉnh Đồng Nai. May là hai ông bà Đỗ Phước và Thùy Liên đã đều tỉnh và không bị chấn thương sọ não. Ông Phước bị va chạm nhẹ vùng đầu và sái khớp chân. Bà Thùy Liên ngồi sau nên bị văng ra gãy ngang khủy tay trái. Bà còn chờ theo dõi thêm vì tình trạng chóng mặt xây xẩm và đau nhói nơi lòng ngực.
Bà xúc động cầm tay Diệp Trúc:
– Thật là phúc đức mới khiến xui cháu xuất hiện kịp thời giúp đỡ con gái bác.
– Dạ, hai bác không trầm trọng lắm nên con cũng bớt lo. Bác à, phía vi phạm trốn mất rồi hở bác?
Ông Đỗ Phước lắc đầu:
– Bác cũng không biết nữa. Sau khi tai nạn xảy ra bác bị ngất xủi mà.
Thùy Linh gặng hỏi cha:
– Ba mẹ hoàn toàn không có lỗi chứ?
– Ừ, ba mẹ chạy rất chậm. Còn hắn thì từ phía sau đâm vào. Y như rằng hắn vừa lái xe vừa ngủ gật hay sao ấy.
Thùy Linh dậm chân bồn chồn:
– Hắn mà trốn đi thì hỏng bét!
Diệp Trúc chợt thấy bóng người đàn ông lấp ló bên ngoài cửa, cô níu tay bạn:
– Có phải là hắn không nhỉ?
Cô chạy bay ra ngoài giữ chặt gã đàn ông. Đúng gã là thủ phạm. May là gã thành thật xin lỗi và đề nghị được bồi thường thiệt hại.
– Thưa cô, chúng tôi xin gởi trước cho cô năm triệu đồng rồi sau đó sẽ tính tiếp ạ.
(bạn đang đọc truyện tại khoc.biz ,chúc cácbạn vui vẻ)
– Việc này ...Thùy Linh lừngkhừng.
Diệp Trúc xen ngang, dứt khoát:
– Việc này không thể được. Anh nên gởi giấy tờ tùy thân, giấy xe, bằng lái lại đây rồi sau này mới tính được. Hiện giờ nạn nhân còn chờ kiểm tra tình trạng sức khỏe thế nào. Chúng tôi không thể nhận tiền của anh được đâu.
Gã đàn ông tỏ vẻ khó chịu:
– Cô là ai mà lên tiếng vậy?
Diệp Trúc bước tới gần gã hơn, đặt một tay lên vai gã, cười cười:
– Là chị Hai của con nhỏ này! Được không hả?
Gã giật mình, bên vai bị mấy ngón tay người đẹp ấn đau nhói. Gã đành cười gượng gạo:
– Được được, tôi xin nghe theo quyết định của các cô! đây là các giấy tờ cần thiết, tôi trao cho các cô. Mai mốt dựa theo đó các cô có thể tìm tới. Xin chào!
Trong khi đó bữa tiệc tại nhà Diệp Trúc đã bắt đầu đón khách. Bà Hương quyết định chỉ tổ chức với những người thân quen nhất. Tuy nhiên con số bốn mươi người không phải là nhỏ!
Bình Nguyên giữ đúng lời với Chi Mai, đến khá sớm. Cùng đi với Bình Nguyên là ông Vạn Đại. Tới phút chót bà Vạn Đại phải đi giải quyết công việc gấp nên vắng mặt.
Thế nhưng sự vắng mặt của Diệp Trúc mới là đáng quan tâm nhất. Ông Điền, bà Hương, tất cả đều sốt ruột vô cùng.
Bà Hương hỏi Chi Mai:
– Thật ra con có biết chị Hai con đi đâu không?
– Dạ, chị Hai nói là tới chỗ chị Thùy Linh mời chị Thùy Linh đến dự tiệc.
Ông Điền hối thúc:
– Sao con không mau gọi điện thoại hỏi xem có nó ở đó không?
Chi Mai gãi đầu lúng túng:
– Ba ạ, chị Hai đem theo sổ điện thoại rồi. Con thì không nhớ số!? ...
Bà Hương than thở:
– Thiệt là khổ cho tôi. Chả biết bây giờ nó đang mãi mê ở đâu nữa. Nếu có phải lưu lại đâu đó thì ít nhất cũng phải gọi điện về nhà báo một tiếng chứ.
Đằng này ...con với cái, thiệt tình mà:
Ông Điền đành phải cáo lỗi cùng khách khứa.
Chi Mai đến gần Bình Nguyên:
– Em đã tính toán hết trơn mà cuối cùng vẫn trật lất vầy! Chán ghê vậy đó.
Bình Nguyên mỉm cười an ủi:
– Em không có lỗi đâu nhỏ à. Mà có lẽ Diệp Trúc cũng vậy nữa. Chắc đã xảy ra chuyện gì đó.
Chi Mai nhấp nhỏm:
– Anh Nguyên nói làm em thêm lo nè. Chị ấy mới về, chân ướt chân ráo.
Liệu có thể nào bị bọn trấn lột nó ra tay không nhỉ? Trời ơi ! Phải làm sao bây giờ anh Bình Nguyên?
Bình Nguyên trấn an:
– Diệp Trúc là cô gái mạnh mẽ, chắc là không sao đâu.
À há ! Chi Mai quên rằng chị gái mình rất giỏi võ. Như vậy loại trừ khả năng bị bọn côn đồ quấy phá. Còn lại tình huống nào nữa nhỉ?
Bình Nguyên cũng lo lo nên ăn qua loa vài món ăn, anh làm bộ trò chuyện với người này người kia để nấn ná lại thành. ....người khách còn lại duy nhất của nhà Diệp Trúc.
Mãi đến mười giờ rưỡi chuông điện thoại mới réo vang. Chi Mai nhào tới nhấc ống nghe. Đúng là chị Diệp Trúc! Cô mừng muốn đứng tim.
– Chị Hai à? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chị đi đâu biệt dạng vậy?
Giọng Diệp Trúc thật mềm:
– Chị biết là m
»Tag: Trang 16 - Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 