Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục
xăng có giảm không chẳng hạn .Thỉnh thoảng tối nhắn tin chọc ghẹo nhau hay hỏi về ba cái chuyện linh tinh trên trường.Mặc nhiên chúng tôi hay đi chung,nói đi chung chứ thật ra là đến thư viện kiếm sách học.Thỉnh thoảng tôi cũng hay tới quán ăn chỗ Kim Anh đang làm phục vụ,ngồi chơi tán dóc một chút mỗi khi Uyển Văn hay Hạnh tha cho tôi một bữa(trừ khi hai em có chuyện đột xuất).
Mà dạo này Hạnh cũng tăng ca dạy thêm nên thời gian tôi rảnh cũng kha khá,Uyển Văn thì vẫn thế,thi thoảng hay bốc đồng kêu tôi dẫn đi chỗ này chỗ nọ chơi cho hết ngày hết tháng.Vì thế nên tôi có nhiều thời gian ngồi bàn về thế sự hay bình văn bình thơ với Kim Anh nhiều hơn,thỉnh thoảng cũng làm thùng rác của nhau mỗi lúc tôi ức chế mấy thằng trên đoàn hoặc em tức mấy ông giảng viên trong trường.Tôi với em ngày một thân,chúng tôi phát hiện ra mình cũng có nhiều điểm chung:thích nghe nhạc Trịnh(tôi thì thêm môn rock),thích đọc sách và đi du lịch.Tuy nhiên,2 thú vui kia thì tôi và em có chia sẽ cùng nhau,còn du lịch thì tôi chưa đi với em lần nào cả.Nghe em kể sông nước quê em mà tôi đã nôn nao đến đó rồi.Hi vọng một ngày không xa tôi sẽ đặt chân đến.
Khoảng hơn tuần sau,nhà Uyển Văn và nhà tôi tổ chức đi Nha Trang chung,nghe giang hồ(anh ba tui) đồn là hình như để làm quen kết thông gia thì phải.Hai ông anh lớn làm bác sĩ,không dám xin nghỉ phép vì dạo này bệnh viện cũng hay quá tải đột xuất,còn anh ba tui thì ghét nhất đi chơi với các bậc phụ huynh nên kíu bận,cuối cùng thì nhà tôi đi có ba người:ba mẹ tôi tôi và tôi ,còn nhà em là trọn vẹn,mà nói trọn vẹn chứ quân số cũng ngang với nhà tôi,tức ba người(em là con một).Uyển Văn có lẽ vui lắm,cứ tíu tít bên tôi mãi,lâu lâu lại bóng gió xa xôi về "ngôi nhà và những đứa trẻ",còn tôi thì rầu rầu:đi phượt ăn bờ ngủ bụi quen rồi giờ ở khách sạn,ăn nhà hàng lạt lạt miệng sao ấy.Leo lên xe,ngủ một giấc,mở mắt ra là tới Nha Trang.Vào khách sạn nhận phòng xong,cả hai nhà rủ nhau đi ăn hải sản nói chuyện tâm tình.Vốn tôi đang mang mặc cảm tội lỗi nên cũng không tự nhiên lắm , khi cô hoặc Uyển Văn hay gắp đồ ăn cho và nhất là mỗi lần cô nhìn tôi cười.Bốn bậc phụ huynh hình như đi xe cũng khá mệt nên cũng không tham quan đâu cả,chỉ ngồi hàn huyên bỏ mặc hai trẻ bơ vơ dạo biển với nhau.Chiều hôm đó,ngồi trong phòng một mình cũng buồn,rủ em ra ngoài hóng gió biển chơi.Hôm nay tôi cố gắng quan tâm bù đắp cho em đỡ tủi thân.
_Ra ngoài chơi đi người đẹp!
_Chờ chút! hì
Tôi đứng dưới cổng khách sạn chừng 15p thì thấy dáng em đang rảo bước đi ra,2 đứa dắt tay nhau đi lòng vòng,thỉnh thoảng tôi có hôn em vài cái hoặc nghịch ngợm len lén vỗ mông em,em không nói gì chỉ lườm tôi một cái rồi thôi.Em đứng trên mỏm đá,lặng lẽ ngắm biển,tôi chợt thấy có cái gì đó nao nao,vòng tay siết chặt lấy em.Em cười tươi,hỏi sao hôm nay anh thắm thiết với em thế.Tôi thấy mình có lỗi quá,không biết giấu em được bao lâu đây.Bất chợt,em xoay người lại,tay quàng qua vai nhìn tôi cười thật tươi.Tôi ghì chặt lấy em vào lòng,chặt đến nỗi nghe được cả tiếng em thở hắt ra và cả trái tim của em đang đập thình thịch trong lồng ngực.Tôi hôn em một nụ hôn thật sâu,em càng ôm tôi chặt hơn và cũng đáp lại những nụ hôn của tôi thật gấp gáp.Em lại nhìn tôi cười,hôm nay anh đẹp trai ghê ta....
_Em hỏi thật anh nè?
_Có gì không em?
_Anh có muốn cưới em không?
_Sao em hỏi vậy?
_Thì anh cứ trả lời em trước đi!
_Có chứ
_Vậy là em yên tâm,em tưởng anh không còn yêu em nữa!
Ánh mắt em buồn rười rượi nhìn xa xa ra phía biển,tôi cũng vậy,biển hoàng hôn đẹp quá nhưng cái gì đẹp nó thường không gắn liền với chuyện vui,cứ như một bản nhạc hay nhất định nó phải là một bản nhạc não nề.Tự vấn lương tâm,có lỗi với Uyển Văn này,có lỗi với Hạnh này.Thôi thì nếu tôi bên cạnh ai thì ráng bù đắp cho người ấy càng nhiều càng tốt
_Anh nè!
_Gì nữa người đẹp?
_Dạo này anh ít quan tâm tới em lắm đó!
_Ừ! anh biết,bây giờ anh quan tâm bù đây
_Anh nè!
_Có gì không em!
_Anh bớt hút thuốc lại đi,hôn anh mà hôi rình mùi thuốc
_Ừ! anh đang cai
_Anh nè!
_Gì nữa đây!-hôm nay em có vẻ lạ thật
_Trời lạnh quá!
Vậy là tôi ôm em vào lòng giữa những tiếng sóng vỗ rì rào mép đá.Em ngoan thật,cái gì tôi nói em cũng tin,cái gì tôi bắt em cũng làm,em như một con mèo con đang lạnh run nằm gọn trong lòng tôi vậy.Em yêu tôi nhiều quá và càng như thế thì tôi lại thấy lỗi lầm của mình càng nhân lên gấp bội.Bất giác,tôi siết chặt vòng tay mình lại như thể nếu buông tay ra thì em sẽ như những đợt sóng đang đánh vào bờ kia mà tan chảy vào lòng đại dương.
_Anh nè!
_Gì nữa em?
_Thỉnh thoảng anh có đi bụi nhớ rủ em nha!
Tôi bật cười,tôi đi phượt chứ đâu có đi bụi,chắc tại từ đó khá lạ nên em không nhớ nỗi chăng?
_Đi đâu chỉ có 2 đứa mình thôi anh nhé!
_Ừ! anh sẽ rủ em
_Anh thấy em có đẹp không?
_Em đẹp nhất trên đời!
_So với cái con Kim Anh thì ai đẹp hơn!-em nói thật nhẹ nhàng nhưng tôi vẫn cảm thấy khá lo sợ,thằng bạn chó chết mách lẻo nữa rồi
_Sao em hỏi vậy!
_Tại thấy anh dành thời gian cho con đó nhiều hơn em!
_Chung trường thôi mà!
_Em không cần biết! Anh đối xử với em không công bằng-nghe giọng có vẻ như em sắp khóc
_Ừ! thôi thì anh sẽ dành hết thời gian cho em,chịu chưa?
_Em mệt!
_Anh đưa em về nhá!
_Em không thích về khách sạn
_Chứ em muốn đi đâu!
_Em mệt! vậy thôi-rồi em giận dỗi nhìn ra biển
_Thôi anh cõng về
_Dạ!
Trên đường về khách sạn,em vẫn ôm chặt lấy tôi,nước mắt chảy giàng dụa ướt đẫm cả lưng áo,và hình như em đã ngủ nhưng tay em vẫn ôm chặt cổ tôi.Về phòng,cả đêm đó tôi không tài nào chợp mắt nổi,tự trách bản thân mình.Lấy gói thuốc ra,chợt nhớ lời em,cất lại,ngồi im ra đó chẳng suy nghĩ được gì,xung quanh chỉ có một nỗi buồn đang xâm chiếm.Hạnh nhắn tin
_Anh đang ở đâu?
Không reply lại,ngày hôm nay và cũng nhiều ngày sau đó nữa là dành cho Uyển Văn.Sáng hôm sau,hai nhà ra biển tắm,tôi thì không hứng thú gì mà vui vẻ lúc này,đành ngồi trên bờ mà hóng gió thôi.Điện thoại reo,số của Hạnh,Uyển Văn đang ngồi cạnh tôi,không thể bắt máy
Mà dạo này Hạnh cũng tăng ca dạy thêm nên thời gian tôi rảnh cũng kha khá,Uyển Văn thì vẫn thế,thi thoảng hay bốc đồng kêu tôi dẫn đi chỗ này chỗ nọ chơi cho hết ngày hết tháng.Vì thế nên tôi có nhiều thời gian ngồi bàn về thế sự hay bình văn bình thơ với Kim Anh nhiều hơn,thỉnh thoảng cũng làm thùng rác của nhau mỗi lúc tôi ức chế mấy thằng trên đoàn hoặc em tức mấy ông giảng viên trong trường.Tôi với em ngày một thân,chúng tôi phát hiện ra mình cũng có nhiều điểm chung:thích nghe nhạc Trịnh(tôi thì thêm môn rock),thích đọc sách và đi du lịch.Tuy nhiên,2 thú vui kia thì tôi và em có chia sẽ cùng nhau,còn du lịch thì tôi chưa đi với em lần nào cả.Nghe em kể sông nước quê em mà tôi đã nôn nao đến đó rồi.Hi vọng một ngày không xa tôi sẽ đặt chân đến.
Khoảng hơn tuần sau,nhà Uyển Văn và nhà tôi tổ chức đi Nha Trang chung,nghe giang hồ(anh ba tui) đồn là hình như để làm quen kết thông gia thì phải.Hai ông anh lớn làm bác sĩ,không dám xin nghỉ phép vì dạo này bệnh viện cũng hay quá tải đột xuất,còn anh ba tui thì ghét nhất đi chơi với các bậc phụ huynh nên kíu bận,cuối cùng thì nhà tôi đi có ba người:ba mẹ tôi tôi và tôi ,còn nhà em là trọn vẹn,mà nói trọn vẹn chứ quân số cũng ngang với nhà tôi,tức ba người(em là con một).Uyển Văn có lẽ vui lắm,cứ tíu tít bên tôi mãi,lâu lâu lại bóng gió xa xôi về "ngôi nhà và những đứa trẻ",còn tôi thì rầu rầu:đi phượt ăn bờ ngủ bụi quen rồi giờ ở khách sạn,ăn nhà hàng lạt lạt miệng sao ấy.Leo lên xe,ngủ một giấc,mở mắt ra là tới Nha Trang.Vào khách sạn nhận phòng xong,cả hai nhà rủ nhau đi ăn hải sản nói chuyện tâm tình.Vốn tôi đang mang mặc cảm tội lỗi nên cũng không tự nhiên lắm , khi cô hoặc Uyển Văn hay gắp đồ ăn cho và nhất là mỗi lần cô nhìn tôi cười.Bốn bậc phụ huynh hình như đi xe cũng khá mệt nên cũng không tham quan đâu cả,chỉ ngồi hàn huyên bỏ mặc hai trẻ bơ vơ dạo biển với nhau.Chiều hôm đó,ngồi trong phòng một mình cũng buồn,rủ em ra ngoài hóng gió biển chơi.Hôm nay tôi cố gắng quan tâm bù đắp cho em đỡ tủi thân.
_Ra ngoài chơi đi người đẹp!
_Chờ chút! hì
Tôi đứng dưới cổng khách sạn chừng 15p thì thấy dáng em đang rảo bước đi ra,2 đứa dắt tay nhau đi lòng vòng,thỉnh thoảng tôi có hôn em vài cái hoặc nghịch ngợm len lén vỗ mông em,em không nói gì chỉ lườm tôi một cái rồi thôi.Em đứng trên mỏm đá,lặng lẽ ngắm biển,tôi chợt thấy có cái gì đó nao nao,vòng tay siết chặt lấy em.Em cười tươi,hỏi sao hôm nay anh thắm thiết với em thế.Tôi thấy mình có lỗi quá,không biết giấu em được bao lâu đây.Bất chợt,em xoay người lại,tay quàng qua vai nhìn tôi cười thật tươi.Tôi ghì chặt lấy em vào lòng,chặt đến nỗi nghe được cả tiếng em thở hắt ra và cả trái tim của em đang đập thình thịch trong lồng ngực.Tôi hôn em một nụ hôn thật sâu,em càng ôm tôi chặt hơn và cũng đáp lại những nụ hôn của tôi thật gấp gáp.Em lại nhìn tôi cười,hôm nay anh đẹp trai ghê ta....
_Em hỏi thật anh nè?
_Có gì không em?
_Anh có muốn cưới em không?
_Sao em hỏi vậy?
_Thì anh cứ trả lời em trước đi!
_Có chứ
_Vậy là em yên tâm,em tưởng anh không còn yêu em nữa!
Ánh mắt em buồn rười rượi nhìn xa xa ra phía biển,tôi cũng vậy,biển hoàng hôn đẹp quá nhưng cái gì đẹp nó thường không gắn liền với chuyện vui,cứ như một bản nhạc hay nhất định nó phải là một bản nhạc não nề.Tự vấn lương tâm,có lỗi với Uyển Văn này,có lỗi với Hạnh này.Thôi thì nếu tôi bên cạnh ai thì ráng bù đắp cho người ấy càng nhiều càng tốt
_Anh nè!
_Gì nữa người đẹp?
_Dạo này anh ít quan tâm tới em lắm đó!
_Ừ! anh biết,bây giờ anh quan tâm bù đây
_Anh nè!
_Có gì không em!
_Anh bớt hút thuốc lại đi,hôn anh mà hôi rình mùi thuốc
_Ừ! anh đang cai
_Anh nè!
_Gì nữa đây!-hôm nay em có vẻ lạ thật
_Trời lạnh quá!
Vậy là tôi ôm em vào lòng giữa những tiếng sóng vỗ rì rào mép đá.Em ngoan thật,cái gì tôi nói em cũng tin,cái gì tôi bắt em cũng làm,em như một con mèo con đang lạnh run nằm gọn trong lòng tôi vậy.Em yêu tôi nhiều quá và càng như thế thì tôi lại thấy lỗi lầm của mình càng nhân lên gấp bội.Bất giác,tôi siết chặt vòng tay mình lại như thể nếu buông tay ra thì em sẽ như những đợt sóng đang đánh vào bờ kia mà tan chảy vào lòng đại dương.
_Anh nè!
_Gì nữa em?
_Thỉnh thoảng anh có đi bụi nhớ rủ em nha!
Tôi bật cười,tôi đi phượt chứ đâu có đi bụi,chắc tại từ đó khá lạ nên em không nhớ nỗi chăng?
_Đi đâu chỉ có 2 đứa mình thôi anh nhé!
_Ừ! anh sẽ rủ em
_Anh thấy em có đẹp không?
_Em đẹp nhất trên đời!
_So với cái con Kim Anh thì ai đẹp hơn!-em nói thật nhẹ nhàng nhưng tôi vẫn cảm thấy khá lo sợ,thằng bạn chó chết mách lẻo nữa rồi
_Sao em hỏi vậy!
_Tại thấy anh dành thời gian cho con đó nhiều hơn em!
_Chung trường thôi mà!
_Em không cần biết! Anh đối xử với em không công bằng-nghe giọng có vẻ như em sắp khóc
_Ừ! thôi thì anh sẽ dành hết thời gian cho em,chịu chưa?
_Em mệt!
_Anh đưa em về nhá!
_Em không thích về khách sạn
_Chứ em muốn đi đâu!
_Em mệt! vậy thôi-rồi em giận dỗi nhìn ra biển
_Thôi anh cõng về
_Dạ!
Trên đường về khách sạn,em vẫn ôm chặt lấy tôi,nước mắt chảy giàng dụa ướt đẫm cả lưng áo,và hình như em đã ngủ nhưng tay em vẫn ôm chặt cổ tôi.Về phòng,cả đêm đó tôi không tài nào chợp mắt nổi,tự trách bản thân mình.Lấy gói thuốc ra,chợt nhớ lời em,cất lại,ngồi im ra đó chẳng suy nghĩ được gì,xung quanh chỉ có một nỗi buồn đang xâm chiếm.Hạnh nhắn tin
_Anh đang ở đâu?
Không reply lại,ngày hôm nay và cũng nhiều ngày sau đó nữa là dành cho Uyển Văn.Sáng hôm sau,hai nhà ra biển tắm,tôi thì không hứng thú gì mà vui vẻ lúc này,đành ngồi trên bờ mà hóng gió thôi.Điện thoại reo,số của Hạnh,Uyển Văn đang ngồi cạnh tôi,không thể bắt máy
»Tag: Trang 10 - Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 